Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 10

Chương 10: Gặp Lại Tống Luật

“Ầm”, nước văng tung tóe, mọi người hốt hoảng chạy ra.

Nghiêm Hạo lo lắng cúi xuống nhìn, không hiểu tại sao lúc thấy cô ngã xuống, trong một phút anh muốn nín thở. Nhưng bây giờ nghĩ lại thật sự vô cùng tức giận: “khá lắm, dám dùng cách này để không dây dưa với tôi ư? Đinh Yến Tử, xem như tôi đánh giá thấp cô!”

Tống Nguyệt Linh rơi xuống, lực của nước làm cô khó khở. Lặn sâu xuống một hơi cô nổi lên, bơi từ từ vào bờ. Mọi người trong cơn khiếp sợ tỉnh lại, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp nổi lên bơi vào, gương mặt bình tĩnh, làn da trắng trong suốt vì nước. Bộ váy thấm nước dính sát vào người, cô giơ tay ra tháo tóc xõa xuống, tay còn lại cầm đôi giày thủy tinh, nhìn cô giống như một nàng tiên ham chơi rớt xuống trần gian vậy. Một màn này làm mọi người kinh diễm không thôi.

Chu Hàn Quân và Sở Thiên Duệ hay tin chạy xuống, nhìn thấy Tống Nguyệt Linh cầm đôi giày đứng ở trên bờ hồ, gương mặt tái đi vì lạnh. Chu Hàn Quân vội cởi áo khoác ra, khoác lên người cô: “Tại sao lại bất cẩn rơi xuống hồ vậy? Em có sao không?” Giọng nói đầy lo lắng hỏi cô.

“Em không sao, em đi về trước thôi.” Tống Nguyệt Linh nhợt nhạt cười, cô cũng không muốn giải thích gì cả, dù sao cũng là chuyện riêng của cô.

“Tổng giám đốc Sở, tôi xin phép về trước. Có dịp gặp lại sau.” Chu Hàn Quân từ giả xong ôm cô rời đi. Tống Nguyệt Linh mỉm cười gật đầu với Sở Thiên Duệ rồi cùng với Chu Hàn Quân ra về.

Sở Thiên Duệ nhìn theo bóng lưng của hai người, ánh mắt rơi lên tay của Chu Hàn Quân thì tối lại. Ngước đầu nhìn lên lầu hai nơi cô ngã xuống, bóng người đàn ông cao to vẫn còn đứng đó. Sở Thiên Duệ nhíu mày suy nghĩ.

***

Cửa hàng bánh kinh doanh rất khá nên Chu Hàn Quân mở rộng thêm phục vụ, gồm những món ăn nhẹ cho trà chiều của khách văn phòng. Quán cũng được trang trí riêng biệt hơn, cứ một dãy ghế salon sẽ được ngăn cách bằng một tấm rèm ngăn viết chữ thư pháp, tạo không gian riêng cho khách có thể bàn công việc và thưởng thức bánh.

Tống Nguyệt Linh vừa đem thức ăn cho khách xong, chợt nghe được một giọng nói quen thuộc thì giật mình.

“Tổng giám đốc Hàn, ngài đã hứa cho Tống thị vay tiền, không biết khi nào thì được?” Giọng nói vừa vang lên là của Tống Luật, em trai cô. Tống Nguyệt Linh nín thở ngồi sau tấm rèm nghe lén.

“Giám đốc Tống, anh cũng biết đó, việc kinh doanh ai cũng muốn chọn cho mình một con đường an toàn để đi. Lúc trước Tống thị có một hợp đồng béo bở từ Nghiêm thị, nhưng rất tiếc lại bị Nghiêm thị cắt hợp đồng giữa chừng. Theo như thông tin nội bộ cho biết, cổ phần công ty của anh đang lục đục, tôi không thể mạo hiểm được. Khi nào giám đốc Tống cho tôi thấy một kế hoạch khả thi thì tôi sẽ suy nghĩ lại. Xin lỗi, tôi đi trước!” Dứt lời, người đàn ông đó đứng lên rời đi.

Tống Luật ôm đầu thất vọng. Lúc trước vì ký hợp đồng với Nghiêm thị, công ty như có một lá bùa hộ mạng. Nhưng từ ngày chị của cậu, Tống Nguyệt Linh mất đi, Nghiêm Hạo cũng không còn nể tình gì nữa. Cắt hợp đồng giữa chừng vì thế mà công ty mới lâm vào khó khăn như hiện tại. Họa vô đơn chí lại ập đến, bác cả họ của cậu không còn ham thích chiếc ghế chủ tịch của Tống thị nữa. Ông ấy quyết định bán cổ phần của mình cho người ngoài, dù cho gia đình cậu ngăn cản thế nào cũng không được. Tống thị đang khó khăn về tài chính, cậu quyết định vay tiền ngân hàng để mua lại số cổ phần của bác cả, cậu không thể để cho Tống thị rơi vào tay của người ngoài được. Nhưng đúng là “dậu đổ bìm leo” mà, không ngân hàng nào chịu cho công ty của cậu vay cả. Tống Luật mệt mỏi cũng đứng lên ra về, từ đầu tới cuối cũng không phát hiện ra có người ngồi ở phía sau nghe hết câu chuyện của cậu.

Tống Nguyệt Linh thất thần, không ngờ Tống thị đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn như vậy. Nghiêm Hạo! Tống Nguyệt Linh cắn chặt môi. Làm người sao có thể tuyệt tình như vậy được chứ? Ký hợp đồng với Tống thị đối với anh ta mà nói, chỉ là việc “nhắc tay chi lao” (ý là chuyện nhỏ). Nhưng đối với Tống thị thì rất quan trọng, nó có thể cứu sống cả một công ty. Dù gì cô và anh ta cũng có 1 năm tình nghĩa chồng vợ, anh ta sao có thể nhẫn tâm như vậy? Tống Nguyệt Linh phẫn nộ nghĩ. Tống thị là tâm huyết của đại gia đình họ Tống cô, cô không thể tưởng tượng được cha cô sẽ như thế nào nếu Tống thị rơi vào tay người khác. Nhìn em trai sa sút mất tinh thần như thế. Tống Nguyệt Linh cảm thấy tâm thật nặng nề, hít thở cũng khó thông.

***

“Yến Tử, cậu có tâm sự à?”

Từ ngày nghe chuyện về Tống thị, cô lo lắng không yên, dù cô đang sống với thân phận khác nhưng linh hồn cô vẫn là thiên kim của Tống thị, là con gái của cha mẹ và cũng là chị gái của Tống Luật. Cô làm sao có thể vui vẻ trong khi Tống thị đang gặp khó khăn chứ? Nhưng lại đành bất lực, không giúp gì được và cũng không có tư cách để giúp, điều này làm Tống Nguyệt Linh khổ sở: “Không có gì, mình chỉ suy nghĩ chút chuyện thôi.” Cô mệt mỏi trả lời qua loa.

“À, Yến Tử này, ngày mai cậu theo mình đi làm thêm không, công việc nhẹ nhàng mà tiền lương lại rất cao.” Tô Cầm hào hứng nói.

“Việc gì? Cậu đừng nói với mình là đi phát tờ rơi nữa nha.” Tuần trước Tô Cầm và cô đi phát tờ rơi cho một quán ăn, xui xẻo lại gặp trời mưa phát không hết, còn xém tí nữa là bị cảm rồi.

“Không, không! Lần này chúng ta sẽ đi làm người mẫu chụp quảng cáo xe ôtô cho một công ty lớn. Chỉ một buổi thôi, tiền công đến 1000 tệ một người đấy, hấp dẫn không?” Tô Cầm mắt sáng lấp lánh như thể đã cầm được 1000 tệ trong tay vậy.

“Việc tốt như thế sao tới lượt của tụi mình?” Tống Nguyệt Linh thực tế nói, lăn lộn ra xã hội trong 1 năm, cô biết muốn làm gì đều phải có quan hệ mới được.

“Họ chỉ yêu cầu có vóc dáng thôi, mà mình lại rất tự tin về vóc dáng của hai đứa mình. Sao, đi chứ?” Tô Cầm kiêu ngạo nói, Tống Nguyệt Linh xì mũi coi thường, “Dù sao cậu cứ tin tưởng ở mình, ngày mai đi theo mình là được rồi.” Tô Cầm quyết định nói, không cho cô có lời phản đối nào.

Tống Nguyệt Linh bất đắc dĩ lắc đầu.


Đọc tiếp:

***** Chương 11: Ý Nghĩ Của Nghiêm Hạo ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.