Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 12

Chương 12: Mang Thai

Tống Nguyệt Linh đi theo vệ sĩ đến chiếc Lamborghini màu đen. Cô hiện tại rất muốn chùn bước, một cỗ áp bách từ trong xe lan ra khiến cô căng thẳng.

Anh chàng vệ sĩ bước lên mở cửa xe. Tống Nguyệt Linh xốc lại tinh thần bước vào.

Trong xe, mùi nước hoa nam tính của riêng Nghiêm Hạo tràn ngập làm cô choáng váng, khẽ nhíu mày lạnh lùng hỏi: “Không biết tổng giám đốc Nghiêm tìm tôi có việc gì?”

“Xem ra Chu Hàn Quân chăm sóc cô bé không tốt rồi, lại để cho cô bé đi làm những việc như thế này.” Giọng nói tuỳ ý của Nghiêm Hạo vang lên.

“Đó là chuyện của tôi, không nhọc lòng tổng giám đốc Nghiêm anh quan tâm.”

“Tôi chính là muốn quan tâm đấy. Dù sao cô bé cũng là ở dưới thân tôi mà trở thành phụ nữ, không phải sao?” Nghiêm Hạo cợt nhã nói.

“Nghiêm Hạo, lời của anh nói làm tôi buồn nôn, chỉ cần anh buông tha tôi, là tôi đã cám ơn trời đất rồi.” Tống Nguyệt Linh tức giận nói, ngực phập phồng kìm nén bão tố. Sao anh ta lại có thể vô sỉ đến như vậy được chứ?

“E là không thể làm theo ý muốn của cô bé được rồi, bởi vì Nghiêm Hạo tôi đang rất hứng thú với cô bé. Chúng ta ôn lại một chút chuyện cũ, thế nào?” Nghiêm Hạo cười như không cười nói.

Tống Nguyệt Linh chưa kịp tiêu hoá lời của anh thì anh đã hành động. Cả người đè lên người cô, kìm hai tay của cô lên trên kiếng xe, môi tấn công vào cái miệng nhỏ của cô. Tống Nguyệt Linh mím chặt miệng phản kháng, không cho anh hôn sâu.

Nghiêm Hạo nhếch môi cười khinh thường, lấy một tay giữ lấy hai tay của cô, tay còn lại nắm lấy cằm của cô bóp mạnh. Tống Nguyệt Linh đau đớn há miệng ra, lưỡi của anh nhanh chóng chui vào, thần tốc càn quét hút lấy hương vị mất hồn của cô. Lúc nào ở trước mặt cô bé này, anh cũng mất kiềm chế như vậy, chỉ muốn biến thành sói mà hung hăng chà đạp cô.

Tống Nguyệt Linh bị anh hôn mạnh mẽ đầy bạo lực, có chút chịu không nổi, nức nở phát ra tiếng kháng nghị. Nước mắt rớt xuống, hai chân quẩy đạp, chợt bụng bị đau đớn ập tới. Cảm nhận được ở phía dưới thân có một dòng nước ấm chảy ra, cô hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt đi. Nghiêm Hạo thấy người trong lòng đột nhiên run rẩy, cả người lạnh ngắt, anh liền dừng lại nhìn cô, sắc mặt cô xanh xao đầy thống khổ. Đôi tay được tự do vội ôm lấy bụng của mình.

“Cô bị sao vậy?” Nghiêm Hạo lo lắng hỏi.

“Đau! Bụng tôi đau quá!” Tống Nguyệt Linh run giọng trả lời.

“Mau lái xe tới bệnh viện, nhanh lên.” Nghiêm Hạo bình tĩnh ra lệnh cho tài xế, còn mình thì ôm lấy cô, để cho cô nằm ở trong lòng của mình. Chợt đụng vào bên dưới, một mảnh ẩm ướt, màu đỏ chói mắt ở trên cánh tay, ánh mắt của anh càng lạnh đi.

***

Tống Nguyệt Linh nằm trên giường bệnh truyền nước biển. Nghiêm Hạo mặt lạnh ngồi chờ đợi ở bên cạnh.

Bác sĩ cầm kết quả siêu âm bước vào, cất giọng nghiêm nghị nói: “Đinh Yến Tử, năm nay 16 tuổi?”

“Vâng ạ!”

“16 tuổi? Em có biết mình đang mang thai không?” Bác sĩ lạnh lùng nói ra kết quả: “Em đã mang thai gần hai tháng rưỡi rồi, vì bị động thai nên ra huyết. Em có muốn giữ lại hay bỏ nó đi? Nếu muốn gì thì cứ nói với tôi, thai nhi còn nhỏ nên rất dễ xử lý.” Bác sĩ không có chút tia tình cảm nói. Bà đã gặp qua rất nhiều trường hợp như thế này rồi, không thấy ngạc nhiên gì, chỉ thấy ngán ngẩm cho lớp trẻ bây giờ thôi. Bác sĩ thông báo xong liền đi ra.

Tống Nguyệt Linh còn chưa hồi hồn lại, lẩm bẩm nói: “Cô có thai ư?” Trời ạ, ông trời không bất công với cô đến như thế chứ? Làm vợ chính thức của Nghiêm Hạo một năm còn không có, trùng sinh sống lại bị cưỡng bức một lần thì lại có? Không biết nên nói, Tống Nguyệt Linh cô xui xẻo hay Đinh Yến Tử may mắn đây?

“Cái thai của cô là của Chu Hàn Quân?” Giọng nói rét lạnh vang lên. Tống Nguyệt Linh giật mình, nãy giờ cô quên mất còn có Nghiêm Hạo đang ở đây. Tống Nguyệt Linh không trả lời anh, cô đang suy nghĩ nên làm sao với cục thịt trong bụng này đây?

“Đinh Yến Tử! Trả lời tôi mau, cái thai này là của Chu Hàn Quân phải không?” Nghiêm Hạo rít từ kẻ răng quát lên.

“Đó là chuyện của tôi, tổng giám đốc Nghiêm nên về đi. Tôi hơi mệt, muốn nghỉ ngơi rồi.” Tống Nguyệt Linh không kiên nhẫn đuổi anh đi, cô đang rối, anh còn ở đây la lối cái gì, không phải đều tại anh sao?

Màu sắc ở trên mặt của Nghiêm Hạo lẫn lộn. Khi bác sĩ nói cô mang thai, anh là phẫn nộ tới cỡ nào? Cô bé này không ngờ lại hư hỏng đến như vậy, hơn hai tháng trước anh phá thân xử nữ của cô, vậy mà bây giờ cô lại có thai với . . . . . Khoan, hơn hai tháng trước? Bác sĩ vừa nói cái thai này đã được hai tháng rưỡi rồi? Ánh mắt lóe sáng, vậy không phải là nói cái thai này là của mình sao?

“Cô tính làm gì với cái thai này?” Nghiêm Hạo hồi hộp hỏi.

“Phá bỏ.” Tống Nguyệt Linh thờ ơ đáp.

“Đinh Yến Tử, cô dám?” Nghiêm Hạo tức giận nói, Tống Nguyệt Linh khó hiểu nhìn anh: “Cô đừng nói cái thai này không liên quan tới tôi. Hai tháng rưỡi, trước đó không phải là cái đêm đó sao?” Nghiêm Hạo đắc ý nói.

Tống Nguyệt Linh bĩu môi xem thường anh: “Chính là của anh nên tôi mới muốn phá bỏ nó. Chẳng lẽ anh muốn đứa bé được ra đời trong một vụ cưỡng bức sao?”

“Nhưng tôi muốn cô sinh ra nó.” Nghiêm Hạo cố chấp nói, không hiểu sao anh có chút mong đợi đứa bé của hai người được ra đời.

“Nếu muốn tôi sinh, trừ khi anh cưới tôi.” Tống Nguyệt Linh lạnh lùng yêu cầu, cô biết anh là người chúa ghét người khác ra điều kiện với anh. Chỉ có như vậy, cô mới bảo toàn được đứa nhỏ sẽ ở bên cô.

“Thì ra cô bé cũng muốn đòi danh phận với tôi sao? Xem ra tôi xem nhẹ cô bé rồi.” Nghiêm Hạo khinh thường chế giễu. Trừ khi Nghiêm Hạo anh muốn cho, mà vợ của anh cũng chỉ có một mình Lưu Uyển Nhược thôi. Đinh Yến Tử chống đối làm anh có một chút hứng thú, nhưng xem ra, bây giờ hứng thú ấy cũng chỉ tới đây thôi. Muốn làm “Nghiêm phu nhân”? Không xem lại mình.

“Yên ổn dưỡng thai, sinh con cho tôi. Xong việc, tôi sẽ cho cô một số tiền, đời này cô cũng không lo ăn mặt nữa. Nếu chống lại, tôi sẽ cho cô bé biết Nghiêm Hạo tôi là người như thế nào?” Nói xong, anh lạnh lùng đi ra ngoài.

Tống Nguyệt Linh ảo não, thật ra vị trí “Nghiêm phu nhân” kia, một chút cô cũng không muốn. Cô chỉ lấy nó ra để làm cớ ép buộc Nghiêm Hạo từ bỏ đứa bé này thôi, chứ làm sao cô lại không cần bảo bảo được chứ. Trùng sinh trở lại, sống cuộc đời của Đinh Yến Tử mồ côi, cô khao khát tình thân biết bao! Nhưng nếu như cô không thể thoát khỏi móng vuốt của Nghiêm Hạo, thì mẹ con của cô sẽ ra sao đây? Với thế lực của anh ta, có lẽ sẽ không chấp nhận cho cô một mình nuôi đứa bé, nhưng mà anh ta lại có vợ sắp cưới. . . . Cô không thể nhẫn tâm để con của cô sống với mẹ kế được.


Đọc thêm:

***** Chương 13: Biến Cố ===>>> Click Here

Facebook Comments

Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 12
Đánh giá bài viết

69 Comments

  1. Its like you read my mind! You seem to know a lot about this, like you wrote the book in it or something. I think that you can do with some pics to drive the message home a bit, but instead of that, this is excellent blog. An excellent read. I will definitely be back.

  2. naturally like your web site however you need to check the spelling on quite a few of your posts. Many of them are rife with spelling problems and I to find it very troublesome to tell the truth however I will definitely come back again.

Leave a Reply

Your email address will not be published.