Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 15, 16

Chương 15: Cuộc Sống Mới

Vì Nghiêm Hạo bắt cô phải dọn về chỗ mà anh sắp đặt cho cô, cho nên Tống Nguyệt Linh trở về chỗ ở cũ chào mọi người một tiếng và xin nghỉ làm ở cửa hàng bánh ngọt. Nghiêm Hạo không nói gì, chỉ cho hai vệ sĩ đi theo cô, ý tứ của anh ta thật xem cô giống như tội phạm cần giám sát vậy.

Hai ngày sau khi ra điều kiện với anh, tivi đưa lên tin tức Nghiêm thị ký hợp đồng lại với Tống thị. Cô tin chỉ cần có hợp đồng của Nghiêm thị, vấn đề về phía ngân hàng sẽ không khó giải quyết nữa. Tống Nguyệt Linh cũng bỏ gánh nặng xuống.

“Yến Tử, em thật muốn nghỉ việc ở đây luôn sao?” Giọng của Chu Hàn Quân cô đơn lên tiếng, cứ tưởng để cô gần gũi ở bên anh, quan tâm cô và nhìn cô lớn lên. Từ từ cho cô nhận ra tình cảm của anh dành cho cô, nhưng không ngờ hôm nay lại nghe cô xin nghỉ việc, làm anh không khỏi mất mát.

“Dạ, tạm thời là như vậy.” Tống Nguyệt Linh ngập ngừng nói, cô cũng không biết sau một năm, cuộc sống của cô sẽ như thế nào nữa, cô cảm thấy mình đang phải đi trên một con đường đầy chông gai.

“Sau này em muốn quay lại làm, anh luôn hoan nghênh em.” Chu Hàn Quân có rất nhiều điều muốn nói với cô, nhưng anh biết mình không thể nói ra. Cô bé này nhìn thân thiện hoà nhã với anh, nhưng tận bên trong là sự lạnh nhạt xa cách. Anh chưa lần nào thành công khi muốn tiếp cận cô, đôi khi anh tự an ủi mình rằng cô bé vẫn còn nhỏ, cho nên không hiểu được. Tình cảm vừa chớm nở của anh có lẽ vì sự xa cách lần này lại càng thêm tuyệt vọng hơn.

“Thời gian qua anh đã giúp đỡ em rất nhiều. Cám ơn anh, Chu Hàn Quân.” Tống Nguyệt Linh thật tâm nói. Chu Hàn Quân là một ông chủ tuyệt vời nhất mà cô biết (DL: tội nghiệp anh Quân yêu phải chị gà mờ).

Chu Hàn Quân cười khổ: “Yến Tử, hy vọng nhân duyên của chúng ta sẽ không chấm dứt ở đây. Nếu sau này anh gặp lại em, lúc đó anh sẽ can đảm theo đuổi em.” Chu Hàn Quân nhìn cô, tự nhủ với lòng.

Từ chỗ Chu Hàn Quân đi ra, Tống Nguyệt Linh trở về nhà dì Lý. Gặp ngay Tô Cầm đứng đón ở cửa: “YếnTử, cậu trốn ở đâu hơn một tuần nay vậy, làm mình lo muốn chết luôn.” Ngày đó tại buổi làm người mẫu quảng cáo xe, YếnTử nói cô đợi một lát vậy mà đi luôn đến bây giờ mới gặp mặt. Mặc dù sau đó có nhận được điện thoại của cô ấy, nhưng cô vẫn không thể nào yên tâm được.

“Mình không sao, cậu đừng quá lo lắng. Hôm nay mình về đây là để chào tạm biệt cậu với dì Lý, mình có việc phải đi xa thành phố A một thời gian, khi nào mình về sẽ liên lạc với cậu sau.” Tống Nguyệt Linh nhàn nhạt nói.

“Cậu đi đâu? Tại sao đang yên lành đột nhiên lại muốn rời đi? Cậu có chuyện gì phải không? Mấy người hôm đó là ai vậy, là bọn người xấu đó ép cậu phải rời đi có phải không?” Tô Cầm hốt hoảng hỏi. Cô tuy là sinh viên đại học nhưng vẫn rất đơn thuần. Lúc còn ở nhà, cô vẫn thường nghe mọi người nói, sống ở thành phố lớn thường phức tạp, lại nguy hiểm như thế nào. Hôm đó nhìn thấy mấy tên áo đen chặn đường của hai người bọn cô, trong đầu cô liền nhận định chắc chắn bọn họ là “đầu gấu” hoặc “xã hội đen” mà trong phim vẫn thường hay chiếu. Cô tin chắc mấy người đó tính dụ dỗ Đinh Yến Tử làm chuyện xấu xa gì đó, cho nên cô ấy mới muốn rời đi. Càng nghĩ càng thấy đúng, Tô Cầm toát mồ hôi hột, Đinh Yến Tử mới có 16 tuổi, lại không cha không mẹ, ai sẽ giúp đỡ cô ấy đây?

“Yến Tử, mặc dù cậu không còn người thân để quan tâm, nhưng cậu còn có mình với dì lúc nào cũng xem cậu là người trong nhà. Cậu không được khuất phục bọn họ, có gì cứ nói ra, mình và cậu sẽ từ từ tìm đường giải quyết. Còn nếu không được thì báo cảnh sát, chứ cậu đừng nghe lời và đi theo họ.” Tô Cầm trầm trọng nói.

Tống Nguyệt Linh ngẩn ra, nhìn thấy Tô Cầm mặt mày xanh mét lo lắng nhìn mình khẩn trương thì cô bỗng phì cười. Trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, cô ôm lấy Tô Cầm, vỗ vỗ lưng trấn an cô ấy: “Tô Cầm, mình không có chuyện gì đâu, thật đấy! Cậu đừng lo lắng quá, mấy người hôm đó không phải là người xấu, bọn họ cũng không có hại mình. Nhưng mình thật sự có chuyện cần phải đi. Xin lỗi vì không thể nói ra nguyên nhân với cậu được. Sau này gặp lại, mình nhất định sẽ nói cho cậu biết hết mọi chuyện, được không?”

“Được, vậy mình sẽ chờ ngày gặp lại cậu nói cho mình biết. Cậu nhớ phải giữ gìn sức khỏe đấy.” Tô Cầm rưng rưng nước mắt, nói.

Thật ra Tống Nguyệt Linh cũng không biết chỗ ở mới mà Nghiêm Hạo sắp xếp cho cô là ở đâu. Có thể vẫn nằm trong thành phố A, nhưng cô lại không thể nói cho Tô Cầm được. Cô ấy đơn thuần như vậy, không biết có tiếp thu nổi chuyện của cô không? Mà cô cũng không muốn họ phải bận tâm và lo lắng cho cô.

Chiếc xe rẽ vào một khu chung cư riêng biệt mà yên tĩnh, cách xa sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Bốn tòa chung cư cao đối diện với nhau mà khi bước vào đây phải đi qua một cái cổng lớn, có thể nói những người sống ở trong chung cư này có thể đi ra ngoài nhưng người ở bên ngoài muốn vào được thì phải có thẻ chứng minh mình là cư dân ở đây.

Chung cư này là của Tập đoàn Nghiêm thị, phần lớn những người sống ở đây đều là diễn viên ca sĩ, hay là những người nổi tiếng muốn tránh tai mắt của giới truyền thông. Phần còn lại là nơi an toàn cho những ông tai to mặt lớn nuôi dưỡng tình nhân ở bên ngời, lập phòng nhì và nuôi con riêng ngoài giá thú. Bởi vì ở nơi này hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, lại được bảo vệ chặt chẽ nên rất an toàn. Ở phía dưới chung cư là những nhà hàng, siêu thị, cửa hàng quần áo, hoặc là những quán cà-phê sang trọng. Có một công viên rộng lớn, trồng toàn cây xanh, một hồ nuôi cá khá rộng, còn đặt mấy đồ chơi dành cho trẻ em chơi đùa. Mấy người phụ nữ dắt hoặc là đẩy con đi dạo quanh công viên. Ở đây đúng là nơi lý tưởng để dưỡng thai và sinh con mà không sợ một ai biết.

Tống Nguyệt Linh đi theo vệ sĩ đi vào thang máy lên lầu 6, căn hộ 601. Căn hộ này có diện tích khá rộng rãi, có 2 phòng lớn, gồm một phòng ngủ chính có toilet riêng ở bên trong và một phòng dành cho khách, cũng có một toilet ở bên ngoài. Đồ dùng của phòng bếp được bày biện khéo léo, gam màu chính cùng đi tông với màu khói, rèm cửa màu xanh, tạo cho người ta cảm giác thoải mái. Từ khi bước vào căn hộ này, Tống Nguyệt Linh vẫn đứng tại chỗ và đưa mắt đánh giá khắp nơi.

“Tiểu thư sẽ ở phòng ngủ chính.” Cậu vệ sĩ đột nhiên cất tiếng nói.

“À.” Tống Nguyệt Linh không nói gì, cô im lặng đợi cậu ta nói tiếp.

“Cậu chủ dặn, tiểu thư có thể đi lại tự do trong khu chung cư này, chỉ cần không ra bên ngoài là được. Bên trong hộc tủ ở trong phòng có một thẻ ngân hàng, tiểu thư có thể sử dụng thoải mái. Tới kỳ khám thai sẽ có bác sĩ riêng tới tận nhà khám. Nếu tiểu thư cần gì cứ gọi cho tôi, đây là số điện thoại của tôi.” Cậu vệ sĩ nói xong, cung kính đưa danh thiếp có số điện thoại ra.

“Tôi biết rồi.” Tống Nguyệt Linh lạnh nhạt nói, tay giơ ra nhận lấy danh thiếp.

“Trong thời gian mang thai, tiểu thư sẽ không được dùng đến điện thoại di động cũng như máy tính, đề phòng chất phóng xạ sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Mong tiểu thư thông cảm cho.”

“Tôi biết rồi.” Cô tiếp tục gật đầu.

“Còn nữa, đây là dì Phùng, dì ấy sẽ là người chăm sóc chế độ dinh dưỡng cho tiểu thư.” Cậu vệ sĩ chỉ tay về phía người phụ nữ trung niên tròn trịa nói.

“Chào dì Phùng.” Cô gật đầu.

“Rất vui vì được phục vụ cô, tiểu thư.” Dì Phùng cung kính nói.

Tống Nguyệt Linh sau khi đứng nghe cậu vệ sĩ dặn dò gần nửa tiếng, rốt cuộc có thể vào phòng, bỏ đại giỏ đồ xuống, cô ngã trên giường nằm, cô thật là mệt a.



Chương 16: Bạn Cùng Cảnh Ngộ

Thấm thoát Tống Nguyệt Linh cũng ở đây gần một tháng rồi, hằng ngày thức dậy sẽ đi xuống công viên dạo một vòng vừa vận động gân cốt vừa hít thở không khí trong lành. Sau đó trở lại phòng ăn bữa sáng do dì Phùng chuẩn bị. Bảo bảo được ba tháng hơn rồi nhưng cô vẫn chưa có cảm giác nôn nghén, ăn uống vẫn bình thường nên dì Phùng rất hào hứng bồi bổ cho cô.

Hằng ngày dì Phùng hết canh này rồi tới canh khác, thứ nào cũng đều là thập toàn đại bổ ép cô uống, mới có một tháng thôi mà cô cảm thấy mình tròn ra một vòng rồi, còn tới mấy tháng nữa, không biết cô sẽ trở thành gì đây? Từ lúc về đây, cô chưa gặp lại Nghiêm Hạo, từ đây tới ngày sinh không gặp lại anh ta càng tốt. Nhưng cô biết, mặt dù anh ta không đến đây nhưng mọi chuyện của cô anh ta đều biết, cô vẫn thường xem tivi để theo dõi tình hình của Tống thị nhưng cũng không nghe được tin tức gì. Nhưng không có tin tức chính là tin tức tốt, không phải sao?

Tống Nguyệt Linh đang ngồi trên ghế trong một mái che trong công viên, nhìn thấy một cậu bé đang ngồi chơi cầu trượt, còn có một cô bé ngồi xích đu. Bé nào cũng trông thật vui vẻ hồn nhiên. Nghe dì Phùng nói, những đứa trẻ ở đây đều là con riêng của những người có chức trách cao hoặc là nổi tiếng, ngoài giờ đi học, phần lớn các bé đều ở bên trong chung cư này. Từ nhỏ tới lớn rất ít gặp mặt ba của mình, một tuần nửa tháng những ông bố bận rộn mới nhín chút thời gian ghé thăm bọn chúng một lần vào cuối tuần. Tống Nguyệt Linh nghĩ tới bảo bảo của mình sau này cũng sống với danh phận là con riêng mà chua xót. Tất cả là lỗi của cô, đã khiến cho bảo bảo chịu tội rồi. Tống Nguyệt Linh đưa tay vuốt ve cái bụng còn nhỏ như muốn xin lỗi với bảo bối.

Chợt nhìn thấy có một cô gái đang ngồi gần đó, gương mặt hạnh phúc cũng đang vuốt ve cái bụng to của mình. Cô gái có gương mặt thon trắng trẻo, dáng người mềm mại là một mỹ nữ dịu dàng. Như cảm nhận được có người đang nhìn mình, cô gái ngẩng đầu lên nhìn xem, bắt gặp ánh mắt của cô nhìn sang. Tống Nguyệt Linh không khỏi cảm thán nhìn vào đôi mắt của cô ấy, đôi mắt rất đẹp, nhưng sâu thẳm bên trong lại mang theo nổi buồn man mác. Khi nhìn thấy Tống Nguyệt Linh, cô gái nở nụ cười, một nụ cười như cơn gió nhẹ giữa cái nắng nóng khiến người ta dễ chịu.

Tống Nguyệt Linh cũng mỉm cười lại với cô ấy, cô bước lại chỗ của cô gái chào hỏi: “Em là Đinh Yến Tử. Chị mang thai được mấy tháng rồi?”

“Chào em, chị là Uông Tịnh Nhan. Bảo bảo của chị được bảy tháng rồi.” Giọng nói dịu dàng thanh thoát cất lên, khi nói về bảo bảo, ánh mắt của cô gái vụt sáng. Đúng là bản năng làm mẹ, Tống Nguyệt Linh cũng cười, nhẹ vuốt bụng mình.

Uông Tịnh Nhan nhìn động tác vô thức của Tống Nguyệt Linh thì giật mình. Cô bé dễ thương này cũng đang có thai ư? Nhìn cô bé vẫn còn rất trẻ mà.

Tống Nguyệt Linh nhìn ánh mắt của Uông Tịnh Nhan liền hiểu ý, cười nói: “Còn bảo bảo của em được hơn ba tháng rồi ạ.”

Uông Tịnh Nhan chỉ hơi bất ngờ, xong cũng vui vẻ cười. Hai người ngồi trò truyện, chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện xoay quanh việc mang thai và ăn uống, nhưng ai cũng tránh đề tài về cha của đứa bé. Hai người dù không nói ra nhưng cũng thầm hiểu nhau.

Một chiếc BMW màu đen chạy vào, dừng trước chung cư. Lập tức có một vệ sĩ xuống xe, đi tới phía sau cung kính mở cửa.

Một đôi giày đen bóng lộ ra, tiếp theo là một thân cao ngất, tóc hớt đinh, trên mặt đeo kiếng đen. Không nhìn rõ được ánh mắt của anh ta như thế nào, chỉ thấy môi anh ta mím nhẹ mang theo sự lạnh lẽo vô tận. Mở mắt kiếng ra, ánh mắt quét nhẹ một vòng liền dừng lại nơi hai cô đang ngồi thì loé sáng. Sau đó xem như không có gì, bước vào chung cư.

Tống Nguyệt Linh để ý tới ánh mắt của Uông Tịnh Nhan, nó luôn dõi theo người đàn ông ấy. Hai mắt chứa chang sự lưu luyến cùng si mê. Đối với người cả hai đời chưa yêu một ai như Tống Nguyệt Linh còn nhận ra nữa là.

Vệ sĩ không đi theo người đàn ông đó mà tới chỗ hai cô đang ngồi, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư Tịnh Nhan, Đỗ tiên sinh cho gọi.”

Uông Tịnh Nhan ửng hồng đôi má, chào Tống Nguyệt Linh một tiếng. Thân mang bụng to, nặng nề theo sau vệ sĩ rời đi.

Tống Nguyệt Linh nhìn theo, miên man suy nghĩ. Đỗ tiên sinh?


Đọc tiếp:

***** Chương 17, 18 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.