Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 17, 18

Chương 17: Thai Đôi

Từ ngày đó, Tống Nguyệt Linh và Uông Tịnh Nhan thành bạn thân của nhau. Cô lúc đó mới biết thì ra Uông Tịnh Nhan chỉ ở trên cô một tầng lầu thôi.

Hôm nay bác sĩ lại đến khám theo định kỳ cho cô. Thai của cô đã qua tuần thứ 16 rồi, bụng bỗng to ra rất nhiều. Bác sĩ và trợ lý đẩy máy siêu âm lại, siêu âm tại nhà cho cô. Tống Nguyệt Linh không ngừng cảm thán, Nghiêm Hạo thật có tiền a.

Bác sĩ bắt đầu siêu âm cho cô, chất thuốc lạnh từ bụng truyền đến khiến Tống Nguyệt Linh hơi khẩn trương. Cô lần đầu mang thai nên ít nhiều cũng có lo lắng và mong đợi. Màn hình trắng đen hiện lên những hình ảnh không rõ, nhưng cô vẫn cố gắng nhìn xem bảo bảo của mình trông như thế nào.

Bác sĩ nhíu mày, tay dò máy thay đổi liên tục trên bụng cô, làm Tống Nguyệt Linh hồi hộp theo.

“Tiểu thư mang thai đôi, thai nhi phát triển rất tốt.” Bác sĩ nhàn nhạt phán một câu.

“Thật không ạ?” Tống Nguyệt Linh sung sướng hỏi lại. Trời ạ, không phải một bảo bảo mà là tới hai bảo bảo, còn hạnh phúc nào hơn! Tống Nguyệt Linh vui mừng, sau lại liền ảm đạm: “Mấy đứa cũng không phải đều bị Nghiêm Hạo dành hết sao?” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cô quay sang nhìn bác sĩ.

“Bác sĩ. . . . có thể không cho Nghiêm tiên sinh biết tôi mang thai đôi được không?” Tống Nguyệt Linh ngập ngừng hỏi.

“Xin lỗi tiểu thư, tôi là người do tổng giám đốc Nghiêm mời đến. Tôi không thể gian dối được.” Bác sĩ lạnh lùng cự tuyệt, Tống Nguyệt Linh gương mặt mất mát nhìn bà.

Bác sĩ Vương nhìn gương mặt của cô gái trẻ suy sụp có chút không đành lòng. Một cô gái trẻ mang niềm vui lần đầu làm mẹ, vui nhiều lại đau buồn nhiều khi chính con mình sinh ra lại không thể ở bên cạnh mình. Làm cho bà không khỏi có chút cảm thông, dù biết cô gái này có thể vì tham vọng mà làm như thế. Mặc dù bà chỉ gặp cô bé này có hai lần, nhưng khí chất ở trên người của cô lại khiến cho bà kinh ngạc. Cái khí chất thanh cao ngấm từ trong xương, cao nhã trong trẻo mà lạnh nhạt. Con người giàu nghèo rất dễ làm, có khi người hôm nay đang nghèo khó nhưng có thể ngày mai đã trở nên giàu có. Nhưng chỉ có khí chất ở trên người mới làm nên sự khác biệt giữa người và người.

Cho dù bà có thông cảm cũng không thể làm được gì vì bà là bác sĩ riêng của Nghiêm gia, vừa là bạn thân của cha mẹ Nghiêm Hạo. Hai bạn già của bà lúc nào cũng than thở thằng nhóc Nghiêm Hạo kia không chịu kết hôn. Mọi người đều biết thằng nhóc ấy yêu thích một cô diễn viên múa trẻ xinh đẹp. Hai bạn già đã lôi kéo bà đi theo xem nàng dâu tương lai biểu diễn. Bà có thể nhận ra hai bạn già hơi thất vọng, vì cô gái trẻ xinh đẹp quyến rũ kia nhưng toát lên sự tham vọng không nhỏ, người như vậy có thể chấp nhận ở nhà chăm sóc chồng nuôi con sao? Thời gian sau bất ngờ nghe thằng nhóc ấy đăng ký kết hôn với một thiên kim của tập đoàn Tống thị, hai người vui mừng phấn khởi cho rằng thằng con mình đã thông suốt. Nhưng khi nhìn thấy con dâu Tống Nguyệt Linh đó thì hai ông bà lại lần nữa thất vọng. Trong mắt của cô gái ấy không có bất cứ thứ gì, mờ nhạt trầm lặng khiến cho người ta không phát hiện ra sự tồn tại của cô ấy.

“Một cô gái giống như một bình hoa vô hồn có thể nắm giữ bước chân của thằng nhóc Nghiêm Hạo sao?”

Hai bạn già của bà hết hy vọng rủ nhau đi du lịch, mặc kệ thằng con, nhưng vẫn mong chờ Tống Nguyệt Linh có thai. Nhưng có ngờ đâu, cô gái mạng ngắn như vậy. Tống Nguyệt Linh chết đi, thằng nhóc ấy liền quay lại với Lưu Uyển Nhược để chuẩn bị kết hôn. Hơn hai tháng trước thằng nhóc Nghiêm Hạo còn nhờ bà chăm sóc cho cô gái mang thai này nhưng mà cô bé còn trẻ như vậy làm bà ngạc nhiên, sửng sốt một trận, nhưng rất nhanh cũng có chút vui mừng cho hai bạn già. Có thể tưởng tượng ra cảnh hai bạn già của bà vui mừng cỡ nào khi biết mình sắp có hai bảo bối. Bác sĩ Vương vừa nghĩ vừa mỉm cười.

Tống Nguyệt Linh nhìn gương mặt của bác sĩ thay đổi liên tục cũng lấy làm khó hiểu.

Nghiêm Hạo vừa kết thúc công việc, ngã người ra ghế nghỉ ngơi, chân gác trên ghế, hai tay để trước bụng nhắm mắt nghỉ trưa. Chợt điện thoại di động reo lên: “Này.” Nghiêm Hạo không nhìn số trực tiếp nhận điện thoại.

“Tiểu tử, đang làm việc à?” Bác sĩ Vương lên tiếng hỏi.

“Dạ không. Có việc gì sao cô Vương?” Nghiêm Hạo ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của bà.

“Tiểu tử, không phải con quên hôm nay là ngày khám thai của cô bé đó chứ? Cô gọi để nói kết quả cho con đây.” Bác sĩ Vương bực mình nói.

“À, kết quả sao cô, thai nhi phát triển tốt chứ?” Nghiêm Hạo cuối cùng cũng nhớ ra liền thuận tiện hỏi. Anh dạo này bận rộn với nhiều dự án nên đã quên mất chuyện của cô bé Đinh Yến Tử rồi.

“Xem ra cô mà không nhắc, chắc con đã quên mình sắp có con rồi nhỉ? Cô nói cho con biết, con sắp làm cha mà còn. . . . .” Bác sĩ Vương hào hứng thông báo.

“Vậy à?” Nghiêm Hạo hờ hửng nói.

“Cái gì mà “vậy à”? Đây là thái độ của người sắp làm cha của con đó sao? Cô sẽ thông báo chuyện vui này cho mẹ con biết, chắc chắn mẹ và cha của con sẽ rất vui mà bay về nước liền để gặp cháu nội đấy.” Bác sĩ Vương giọng nói không khỏi có phần bất mãn.

“Tùy cô thôi, con không có ý kiến. Dù sao con cũng muốn để đứa bé ấy cho cha mẹ của con nuôi dưỡng mà.” Nghiêm Hạo bộ dáng không quan tâm nói. Dạo gần đây anh bận túi bụi công việc của công ty rồi việc sắp xếp hôn lễ với Lưu Uyển Nhược. Đối với cô bé họ Đinh ấy, anh đã không còn hứng thú để đi quan tâm, có chăng là đứa bé ở trong bụng cô ta, đứa cháu nội mà cha mẹ anh đã ao ước từ lâu mà thôi.

Bác sĩ Vương hơi bất ngờ với câu nói vừa rồi của Nghiêm Hạo. Thì ra thằng nhóc này đã tính toán hết mọi việc rồi. Nó cũng quá vô tình đi. Nhớ tới gương mặt của cô bé ấy, bà không khỏi mủi lòng, lời tính nói đều nuốt xuống hết. Bà phân vân có nên thông báo việc nó sắp có hai đứa con không? Nhưng có lẽ không cần nữa rồi.

Cúp máy xong, trong đầu của Nghiêm Hạo hiện lên gương mặt lạnh nhạt của Đinh Yến Tử. Anh quyết định tối nay sẽ dành thời gian ghé qua nhìn cô.


Chương 18: Nghiêm Hạo Đến

Tống Nguyệt Linh đang xem sách dạy thai phụ khi sanh nở, vừa nhớ về buổi nói chuyện tối nay với Uông Tịnh Nhan. Chị ấy gần ngày sinh nên bụng rất to, lại nặng nề. Tống Nguyệt Linh để ý thấy, Uông Tịnh Nhan dạo này có tâm sự, thường hay ngơ ngẩn trong lúc nói chuyện với cô. Gương mặt xinh đẹp nổi lên nhàn nhạt bi thương.

“Gần tới ngày sinh, nhưng chị lại muốn bảo bảo ở trong bụng mình lâu thêm một chút nữa.” Giọng nói mất mát vang lên làm Tống Nguyệt Linh chấn động. Phải chăng chị ấy cũng như mình, ngày được nhìn thấy bảo bảo cũng là ngày phải rời xa đứa con thân yêu của mình?

Tống Nguyệt Linh chua xót, vuốt nhẹ bụng mình mà thì thầm: “Bảo bảo, mẹ phải làm sao để giữ con bên cạnh mẹ đây?”

“Xem ra cuộc sống của cô ở đây rất tốt nhỉ?”

Chợt nghe thấy một giọng nói trầm thấp đầy châm chọc thốt lên khiến cô giật mình ngẩng đầu lên nhìn xem. Trông thấy Nghiêm Hạo một thân tây trang đang đứng dựa cửa phòng từ lúc nào. Cô ngạc nhiên, cứ nghĩ anh sẽ không bao giờ tới chứ: “Lần sau muốn vào phòng, xin gõ cửa giùm một tiếng.” Tống Nguyệt Linh lạnh nhạt nói.

“Đây là nhà tôi.” Nghiêm Hạo cao giọng lạnh lùng nhìn cô. Cô bé này mỗi khi gặp mặt là luôn chọc tới uy nghiêm của anh, sao cô không thể dịu dàng lấy lòng anh dù chỉ một chút? Đối với cô mà nói là trăm lợi chứ không hại. Vậy mà cô cứ luôn chống đối với anh. Làm anh chán ghét thì cô được lợi gì hay là muốn dùng chiêu “vờ vịt không quan tâm” để gây sự chú ý của anh? Anh sao có thể quên cô bé này đem con của mình ra để giao dịch chứ? Vọng tưởng làm Nghiêm phu nhân ư? Càng nghĩ, sắc mặt của Nghiêm Hạo càng âm trầm xuống. Đôi mắt như con báo nhỏ nhìn chằm chằm vào Đinh Yến Tử như nhìn con mồi, đôi mắt không chút kiên nể dò xét cô.

Cô đã mang thai bốn tháng, người cũng tròn trịa ra, da thịt mịn màng không một chút xuống sắc của người phụ nữ thường thấy khi mang thai. Chỉ thấy cô da trắng nõn đầy đặn mà mịn màng khiến cho người ta chỉ muốn sờ thử. Vì là mùa hè, nên cô chỉ mặc một chiếc váy hoa cổ rộng hơi mỏng, thân váy dài phủ xuống chân. Vì là đang ngồi nên dây áo trễ xuống, lộ ra phân nửa cặp bồng đào căng mọng, do mang thai nên trông chúng lớn hơn lúc trước. Cô không mặc áo lót cho nên có thể thấy được nụ hoa hồng xinh xắn đội lên. Chiếc váy dài tới chân nhưng do tư thế cô đang nằm trên ghế dài làm lộ ra bàn chân nhỏ xíu và cổ chân trắng xinh xắn. Lại có thể nhìn thấy đường cong của cô ở dưới lớp vải mỏng, gương mặt trẻ con nhưng vóc dáng ma quỷ khiến cho ánh mắt của Nghiêm Hạo đang thăm dò càng trở nên nóng bỏng hơn, hô hấp có phần khó khăn.

Tống Nguyệt Linh nhận ra được gương mặt của Nghiêm Hạo có phần biến hóa, thì nương theo tầm mắt của anh mà nhìn lên trên người cô. Nhận ra anh đang nhìn ở đâu, cô xấu hổ đến đỏ mặt, vội ngồi dậy ôm lấy chiếc gối đặt ở trước ngực, nhằm che đi cảnh xuân lộ ra ngoài, “Đúng là sắc lang mà.” Cô oán giận nghĩ.

Nghiêm Hạo nhận ra hành động nhỏ của cô bỗng chốc vui vẻ lên, thì ra cô bé đang xấu hổ a. Nhìn gương mặt xinh xắn ngây thơ vì e thẹn mà ửng hồng khiến anh thoáng rung động, ánh mắt càng thêm sâu thẳm. Không khí trong phòng thoáng cái tràn ngập trong hơi thở mập mờ.

“Tiểu thư, mời ra dùng cơm. Cậu chủ có dùng cơm ở đây luôn không?” Dì Phùng đi vào hỏi, vô tình cắt đứt không khí không đúng ở trong phòng.

“Được, chuẩn bị đi.” Nghiêm Hạo tùy ý nói, vốn nghĩ chỉ ghé thăm cô bé này một chút rồi sẽ đi đến phòng tập của Lưu Uyển Nhược, trãi qua bữa tối cùng với cô ấy. Chân của Uyển Nhược đã bình phục tốt lắm, cô ấy cũng không đi biểu diễn vì bận kết hôn. Nhưng ngày nào cô cũng tập luyện rất chuyên tâm, có thể nói, múa là niềm đam mê của cô ấy. Còn cô bé này luôn làm cho anh có ý định ở bên cạnh cô thêm một chút nữa.

“Dì Phùng dọn cơm cho tổng giám đốc Nghiêm dùng trước đi ạ. Chiều nay bụng con không thoải mái cho nên con sẽ ăn sau.” Tống Nguyệt Linh thì vô cùng không thích dùng cơm chung với Nghiêm Hạo. Chỉ nhìn thấy anh thôi là cô sẽ nghĩ tới rất nhiều chuyện khiến cô phải hổ sở, mất hết khẩu vị.

Nghiêm Hạo nheo mắt lại, anh rất nghi ngờ bụng cô không thoải mái là thật hay chỉ vì không muốn ngồi ăn cùng với anh cho nên viện cớ? Nếu là vế sau thì sự xem thường của cô khiến anh có cảm giác như mình là ruồi bọ vậy: “Nếu không thoải mái thì nhịn ăn cơm một buổi tối chắc không sao nhỉ? Tôi nghĩ bảo bối nhỏ ở trong bụng nhịn một đêm cũng không chết được.” Nghiêm Hạo híp mắt nguy hiểm nhìn cô.

“Dì Phùng, đem hết thức ăn đổ vào thùng rác. Khóa cửa phòng của Đinh tiểu thư lại, cho cô ấy chuyên tâm nghỉ ngơi một đêm đi.” Nghiêm Hạo tức giận ra lệnh, bước ra khỏi phòng. Tay cố ý dùng sức đập mạnh cánh cửa lại.

Dì Phùng hoảng sợ giật bắn người, vội vàng làm theo. Cậu chủ hay lạnh lùng nhưng cũng chưa khi nào tức giận như vậy.

Tống Nguyệt Linh sững người, không ngờ cô lại chọc giận tên đó nữa rồi. Lần này xem ra anh ta tức giận không nhẹ a. Cũng đúng thôi, một người cao cao tại thượng như anh, bỏ thời gian quý báu để dùng cơm với cô. Cô chắc hẳn phải nên vui vẻ cám ơn anh đi? Từ chối của cô làm đụng tới sự kiêu ngạo của anh rồi, cô tự giễu nghĩ. Cô mới không cần thiết quan tâm tới cảm xúc của anh.

“Bảo bảo, tối nay hai mẹ con mình nhịn một bữa vậy.” Nhớ tới gương mặt xanh mét vì tức giận của Nghiêm Hạo, Tống Nguyệt Linh hả hê cười.

Nghiêm Hạo tức giận chạy xe nhanh như bay ở trên đường. Đúng như Tống Nguyệt Linh nghĩ, sự kiêu ngạo của anh đã bị đả kích nặng nề. Gió mang theo hơi lạnh làm anh bình tĩnh lại. Anh không hiểu nổi mình, anh luôn tự tin với tính cách lạnh lùng trời sinh này, nhưng cô bé đó lại có thể dễ dàng khiến anh mất kiềm chế mà tức giận đến như vậy. Nghiêm Hạo bực bội trong lòng, gọi điện thoại cho Lưu Uyển Nhược nói mình bận, tối nay không ở cùng cô được. Sau đó, anh bẽ lái.

Chiếc Porsche 981, Spyder 887 mã lực của Đức màu xám bạc sang trọng mà mạnh mẽ hướng về Đế Đô.

“Hạo, hôm nay có gì mà đột nhiên rủ mình đến đây uống rượu vậy?” Đường Nhật cợt nhã nói, anh là đang bất mãn a. Anh tính đi cua gái nha, anh đang có hứng thú với một cô nàng vậy mà bị thằng bạn này rủ đến đây. Bây giờ lại ngồi đây nhìn tên này mặt như oán phu mà ngồi uống rượu liên tục không khỏi buồn bực.

“Này, Lưu Uyển Nhược không thỏa mãn dục vọng của cậu sao? Sao mặt mày tệ thế kia?” Anh nghe nói tên này đang chuẩn bị kết hôn đấy, người làm bạn như anh đây ngoài việc chúc mừng thì cũng không làm gì được.

Nghiêm Hạo bỗng nhớ tới thân thể quyến rũ của cô bé ấy, lại càng bực bội. Anh nâng ly rượu lên uống hết một hơi rồi mới mở miệng hỏi: “Đỗ Long đâu?”

“A, cậu không biết sao? Cô gái tiếp viên đó sắp sinh rồi. Chắc cậu ta đang nôn nóng đợi ở nhà để gặp con mình đó mà.” Đường Nhật trêu chọc nói.

“Cậu nói hươu nói vượn gì đấy?” Giọng nói lạnh lẽo vang lên, Đỗ Long mặt lạnh bước vào.


Đọc tiếp:

***** Chương 19, 20 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

88 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.