Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 19, 20

Chương 19: Đường Nhật Bị Đả Kích

Đỗ Long gương mặt lạnh bước vào.

“A! Long, cậu không ở nhà đợi con cậu chào đời sao?” Đường Nhật không sợ chết nói.

“Đường Nhật, xem ra cậu rảnh rỗi quá rồi, có muốn tôi tạo công việc cho cậu không?” Đỗ Long đe dọa.

“Không, không cần. Mình chỉ đùa chút thôi mà, cậu không thích thì mình sẽ không nói nữa.” Đường Nhật hoảng sợ làm động tác kéo khóa miệng. Đừng đùa nha, chọc ai chứ chọc vị Long Thần này là cậu chê cuộc sống mình quá ngắn sao? Nhớ lúc trước lỡ trêu chọc quá lời, đụng tới giới hạn của cậu ta. Trong một đêm, cậu ta khiến cho cả thành phố đều tìm đến luật sư để kiện tụng. Văn phòng luật sư đầy kín người, hồ sơ chất thành đống, làm anh ngập chìm trong một mớ công việc linh tinh. Đường đường là một luật sư nổi tiếng mà bắt anh giải quyết vấn đề “xâm phạm tình dục”, “đỗ xe trái phép” hay “bạo lực gia đình”, rồi thì đủ thứ. Nhìn vào chỉ muốn khóc. Anh biết tên này đang giở trò quỷ mà nhưng hồ sơ cứ thế mà tiếp tục gởi đến mỗi ngày, từ chối cũng không xong. Anh nhớ tới mấy người bạn trong giới luật sư, mỗi khi gặp mặt anh là sẽ cười nhạo anh một trận, thật khiến anh tức tối cho tới bây giờ.

Nghiêm Hạo nhìn Đường Nhật mặt mày méo xẹo, môi nhếch lên, tâm tình đỡ hơn một chút rồi. Lúc này, Đỗ Long đưa mắt sang nhìn Nghiêm Hạo, mày nhíu lại trầm giọng nói: “Hạo, cô bé ở phòng 601, chung cư “An Viên” là người của cậu phải không?”

Nghiêm Hạo giật mình, nhìn Đỗ Long, sau đó liền hiểu ra chuyện gì. Thì ra người của Đỗ Long cũng ở chung cư “An Viên”, cậu ta biết cũng không có gì lạ. Hơn nữa việc anh để người của mình ở lại canh giữ cô bé ấy, chắc cậu ta cũng đã nhận ra.

“Tôi ngửi được mùi mờ ám nha. Các cậu phải nói cho mình biết mới được. Bạn bè mà chỉ có riêng một mình mình không biết là sao?” Đường Nhật tính bà tám lại nổi lên, truy vấn.

Đỗ Long cùng Nghiêm Hạo liếc mắt nhìn Đường Nhật xem thường.

“Nè, nè. Ánh mắt của hai cậu là sao?” Đường Nhật thẹn quá tức giận nói.

“Nghiêm Hạo cũng sắp làm cha.” Đỗ Long buông một câu giải đáp thắc mắc cho Đường Nhật.

“Cái gì?” Đường Nhật hét lên.

“Cậu đừng có khoa trương như vậy.” Nghiêm Hạo bực mình nói.

“Các cậu thật là. . . . Trâu bò quá đi. Lầm lầm lì lì, mặt lạnh tối ngày mà bây giờ tên nào cũng vượt mặt tôi. Khoan, mà mẹ của con Nghiêm Hạo là ai vậy? Không phải là Lưu Uyển Nhược chứ?” Đường Nhật thắc mắc hỏi.

“Một cô bé, hình như chưa tới vị thành niên, đúng không, Hạo?” Đỗ Long vừa trả lời vừa hỏi Nghiêm Hạo, ánh mắt châm chọc.

“Các cậu bớt xen vào chuyện của tôi đi.” Nghiêm Hạo lạnh lùng tiếp tục uống rượu.

“Trẻ vị thành niên?” Trong đầu Đường Nhật chợt nhớ tới sự kiện CD và lần ở trong phòng làm việc của Hạo, chợt hiểu ra. Đúng là hay thật, không biết là tốt hay là xấu đây? Anh thật muốn gặp mặt cô bé ấy một lần. Đường Nhật mắt lóe lên ý tà ác.

***

Lưu Uyển Nhược vừa kết thúc buổi luyện tập, tay cầm lấy khăn do trợ lý đưa đến, lau đi mồ hôi ướt đẫm ở trên mặt: “Tần Mỹ, chân tôi đã hoàn toàn bình phục rồi, lúc múa cảm giác vẫn như xưa đấy.” Lưu Uyển Nhược vừa lau đi mồ hôi, vừa vui mừng nói.

“Chúc mừng cô, Uyển Nhược. Nhưng sau này kết hôn rồi, cô có tiếp tục biểu diễn nữa không?” Tần Mỹ thắc mắc hỏi.

Lưu Uyển Nhược sựng lại, trong lòng không biết nổi lên tư vị gì? Cô thật sự không nỡ rời bỏ sân khấu, bây giờ chân của cô cũng đã hồi phục lại tốt lắm, càng khiến cho cô muốn lên biểu diễn lại. “Thiên nga trắng” là biệt danh mà khán giả ưu ái đặt cho cô, khi cô múa bài “Vũ điệu thiên nga” được mọi người rất ngưỡng mộ cùng say mê với vẻ quyến rũ tỏa sáng của cô. Một bài “Vũ điệu thiên nga” đó đã đưa cô đến với khán giả và được rất nhiều người hâm mộ. Cảm giác lần đầu tiên đứng trên bậc cao vinh quang, niềm hư vinh của cô đã được thỏa mãn. Cô rất muốn đạt được cả tình yêu và sự nghiệp. Tại sao cô chỉ có thể chọn một con đường? Lưu Uyển Nhược cô không cam tâm.

Cô là một người phụ nữ xinh đẹp lại có tài, có rất nhiều người muốn quỳ dưới váy của cô, nhưng cô lại chọn Nghiêm Hạo. Trong cảm nhận của cô, anh là thần, ăn trên ngồi trước người khác. Cô phải đứng bên cạnh một người như thế mới có thể làm nổi bật lên tài hoa của cô. Lúc trước vì cảm thấy có lỗi với Nghiêm Hạo, nhìn thấy anh có hứng thú với người khác, cô liền hoảng sợ lo lắng. Bốn năm nay, anh cưng chiều cô hết mực khiến cho nhiều thiên kim tiểu thư hâm mộ ganh tỵ muốn chết. Cô đã nhận định người đàn ông xuất sắc này phải là của cô, ai cũng đừng mong cướp đoạt từ trên tay Lưu Uyển Nhược này.

Sau đó vì muốn kéo lại tâm của Nghiêm Hạo lại, cô đành tha thiết muốn gả cho anh. Cô thật sự nghĩ gả cho Nghiêm Hạo là sự lựa chọn không sai. Nhưng có điều, không phải là bây giờ. Bất cứ ai làm về nghệ thuật khi đã kết hôn, sự nổi tiếng của họ liền lắng đọng lại. Mọi người không còn háo hức hay mong chờ về họ nữa, đó là lý do mà cô không muốn kết hôn sớm. Bây giờ gần đến ngày kết hôn, nhớ tới lời cam kết mà cô nói với Nghiêm Hạo lúc trước, thật sự làm cô phiền muộn muốn chết. Cô nên làm gì đây?

Bỗng ánh mắt của Lưu Uyển Nhược lóe lên, cô mỉm cười vui vẻ. Đúng, chính là như thế.


Chương 20: Uông Tịnh Nhan Sinh (1)

Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.

Nghiêm Hạo kể từ hôm bị Tống Nguyệt Linh khiến cho tức giận bỏ về cũng không đến “An Viên” nữa. Cô tiếp tục trải qua những ngày dưỡng thai an nhàn, mỗi ngày sẽ cùng Uông Tịnh Nhan trò chút chuyện vặt hằng ngày. Uông Tịnh Nhan gần đến ngày sinh, còn Tống Nguyệt Linh vì mang thai đôi nên bụng to hơn bình thường rất nhiều. Hai cô chỉ quanh quẩn trong phòng. Ở “An Viên” yên bình là thế nhưng hai cô đâu biết những chuyện rắc rối đang từ từ kéo đến.

Trên máy bay từ Châu Âu đáp xuống sân bay của thành phố A, Bắc Kinh. Hai vợ chồng trí thức đang ngồi trên ghế nôn nóng, gương mặt hai người đều là kích động vui mừng cùng mong đợi. Người phụ nữ bề ngoài mặc quần áo đơn giản nhưng toát lên quý khí sang trọng, nhìn người phụ nữ này ai cũng không thể nghĩ đến bà đã gần 50 tuổi. Còn người đàn ông dáng dấp cao lớn anh tuấn mà nghiêm nghị, đủ biết khi còn trẻ, ông cũng là một người đàn ông khiến cho các cô gái phải ngưỡng mộ. Nhưng khi ông nhìn về người phụ nữ ngồi ở bên cạnh thì gương mặt luôn luôn ôn hòa cùng sủng nịnh.

“Thuần, có thật là chúng ta sắp có cháu nội không?” Người phụ nữ thần sắc kích động không dám tin, run giọng hỏi.

“Đúng vậy, Dung Nhi. Hiểu Vân đã nói chúng ta sắp có cháu thì không sai được đâu.” Nghiêm Thuần dịu dàng nói, không nén được vui mừng.

Điền Bối Dung vui sướng, mắt rưng rưng vì kích động. Rốt cuộc thì ông trời cũng thương cho hai vợ chồng già của bà, từ đây về sau không cần phải ngưỡng mộ người khác có cháu nữa. Từ khi nghe bạn bà là bác sĩ Vương Hiểu Vân gọi điện thoại nói có một cô gái đang mang thai đứa bé của Nghiêm Hạo. Vợ chồng bà liền bỏ qua hết lịch trình tham quan Châu Âu mà quay về gấp. Mặc dù trong lòng còn nhiều thắc mắc chưa hiểu hết nhưng không quan trọng bằng đứa cháu nội mà bà mong đợi bấy lâu.

Từ khi lên máy bay cũng hơn mười mấy tiếng mà bà vẫn không tài nào ngủ được, háo hức mong chờ mau nhanh đến nơi, bà vẫn cảm thấy máy bay bay quá chậm. Nghiêm Thuần sợ bà mệt nhọc nên khuyên bà nghỉ ngơi một lúc đi, nhưng chính ông cũng không ngủ được. Dòng họ Nghiêm của ông, ai cũng hiếm muộn con. Mỗi người đều chỉ có một đứa con duy nhất, ông cũng vậy. Sống gần hết đời người vinh hoa phú quý đâu bằng tuổi già dắt cháu đi chơi. Nhưng thằng con tài giỏi của ông lại cố tình không hiểu.

Tài sản Nghiêm gia mấy đời đều ăn không hết, mặc dù ông không theo kinh doanh chỉ là một giáo sư đại học, bởi vì cha của ông trước khi mất đã để lại phần tài sản kết sù cho ông, ông không phải lo nghĩ gì mà cứ sống theo sở thích phát minh của mình. Nhưng con trai ông lại là thiên tài về lĩnh vực kinh doanh, chỉ số thông minh lại cao hơn người. Nó đã đem tài sản của Nghiêm gia nhân lên gấp 10 lần, Nghiêm Hạo thật sự là niềm tự hào của ông, nhưng tính cánh của nó quá lạnh lùng, làm việc lại tuyệt tình khiến ông không khỏi lo ngại cho hạnh phúc của nó. Vợ chồng ông mong nó mau sớm kết hôn, mà nó thì cứ vùi đầu vào công việc, xao nhãng ba lần bốn lượt việc này. Nó làm vợ chồng ông thất vọng muốn chết, giấc mơ có cháu càng thêm xa vời. Do đó mà hai người già bọn ông mới quyết định bỏ mặc, đi du lịch cho khuây khoả. Bây giờ bất ngờ nhận được một kinh hỉ lớn như vậy, hỏi sao hai người không có cảm giác không dám tin đây?

Máy bay hạ cánh, hai ông bà đẩy hành lý ra cửa liền nhìn thấy bạn thân đang đứng đợi, hai người vui vẻ bước nhanh tới. Điền Bối Dung ôm lấy Vương Hiểu Vân kích động hỏi: “Hiểu Vân, bây giờ cô gái đó ở đang đâu? Mình muốn nhìn thấy con bé, mang thai mấy tháng rồi, thai nhi phát triển tốt chứ? Lần trước vui mừng quá nên mình quên hỏi cậu.”

Bác sĩ Vương cười lắc đầu, nhìn bạn thân của mình cuồng cháu tới mất kiềm chế như vậy. Dù sao đây cũng là tâm bệnh của hai bạn già bà mấy lâu nay, bà đâu nỡ để bọn họ mong chờ lâu: “Thai được 6 tháng rồi, là thai đôi đấy.” Bác sĩ Vương tiết lộ nói.

“Thật không? Đúng là cám ơn trời Phật.” Điền Bối Dung khiếp sợ cùng khó tin. Bao lâu nay đàn ông Nghiêm gia luôn hiếm muộn con, lại chỉ có con cái độc đinh. Bây giờ con trai bà lại có một lúc đến hai đứa, bà cứ tưởng như đang nằm mơ vậy.

Hai ông bà vui sướng tràn ngập, háo hức đi xem “cháu nội”, mặc dù cháu nó vẫn đang còn trong bụng mẹ. Mà hai người cũng không cho Nghiêm Hạo biết tin bọn họ đã trở về, bây giờ bọn họ chỉ quan tâm đến bảo bảo, đâu còn tâm trí đâu mà nhớ tới việc báo tin cho tiểu tử đó hay.

Tống Nguyệt Linh và Uông Tịnh Nhan đang vui vui vẻ vẻ ngồi trong phòng đan những món đồ cho bảo bảo. Uông Tịnh Nhan thì đan chiếc mũ xinh xắn, còn Tống Nguyệt Linh lại đan vớ cho bảo bảo của mình. Cô nhờ Tịnh Nhan dạy mình cách đan len nên cũng đan được chút chút, tưởng tượng ra khi hai bảo bảo của cô mang những thứ mà cô làm thì dâng lên cảm giác rất thành tụ.

Hai cô ngồi chăm chú đan len, thỉnh thoảng sẽ nhìn nhau cười, tình cảm ấm áp chia sẻ lẫn nhau. Nhìn Uông Tịnh Nhan sẽ khiến cô nhớ tới Tô Cầm, cũng là một cô bé khiến cô thấy ấm áp. Còn dì Phùng sẽ khiến cô nhớ tới dì Lý hiền lành nhân hậu, dì Phùng luôn tận tâm chăm sóc dinh duỡng cho cô mấy tháng qua cũng như dạy một chút kinh nghiệm khi làm mẹ. Tống Nguyệt Linh cảm thấy sống lại đời này, cô cảm nhận được nhiều tình cảm của những người xung quanh mà đời trước cô không quan tâm đến.

Uông Tịnh Nhan thấy cô bé Yến Tử này đang thả hồn suy nghĩ về chuyện gì mà cười ngọt ngào, cô cũng mỉm cười theo. Cô rất thích cô bé này, tuy nhỏ tuổi nhưng rất sâu sắc, tính cách lạnh nhạt nhưng cũng là người rất tình cảm. Cô bé làm cho cô vui vẻ và lạc quan hơn, không suy nghĩ nhiều tới người đàn ông đó nữa. Lúc trước vì yêu anh ta, cô chấp nhận sinh bảo bảo, nhưng tình yêu của cô dành cho anh ta luôn bị chính anh xem thường. Từng ngày cảm nhận nhịp tim đang đập của con trong thân thể mình, cô chợt nhận ra không có gì quan trọng bằng đứa con bé bỏng này. Cô có thể không cần tình yêu của anh ta nhưng không thể không có bảo bảo. Dù bất cứ giá nào, cô cũng phải bảo vệ con của cô.

Đang suy nghĩ thì chợt bụng lại quặn đau. Cô cảm thấy có dòng nước ấm chảy ra, sau đó cơn đau kéo tới nhiều hơn khiến cô run rẩy, thở dồn dập.

“Tịnh Nhan, chị sao thế?” Tống Nguyệt Linh nhận ra Uông Tịnh Nhan có chút bất thường vội hỏi.

“Chị nghĩ chị sắp sinh rồi.” Uông Tinh Nhan nén đau nói.

Tống Nguyệt Linh giật mình lo lắng, dì Phùng đã đi mua đồ ăn rồi, không biết có về ngay hay không? Cô vội gọi cho Cát Đằng, người vệ sĩ luôn canh giữ cô trong thời gian qua. Nhưng không có ai bắt máy. Hồi hộp cùng khẩn trương khiến tay cô run rẩy theo, nhìn thấy Uông Tịnh Nhan cắn chặt môi chịu đau, sắc mặt tái nhợt đến lợi hại, cô buột mình phải bình tĩnh lại.

“Đúng rồi, phải gọi cứu thương đến.” Tống Nguyệt Linh vội vàng nhắn số gọi đi, sau khi gọi xong cô đỡ Uông Tịnh Nhan về giường: “Chị ráng chịu đựng một chút. Em đỡ chị lên giường nằm, xe cứu thương rất nhanh sẽ đến thôi.”

Uông Tịnh Nhan cảm thấy đứa bé không ngừng thúc giục muốn ra khiến cô run rẩy không nhấc chân đi nổi. Sức nặng đè hết lên người Tống Nguyệt Linh.

Tống Nguyệt Linh vì mang thai đôi nên thân thể cũng không khá hơn Uông Tịnh Nhan bao nhiêu, mệt nhọc khiến bụng cô có cảm giác đau điếng. Đang lo lắng hoảng sợ thì chuông cửa đột nhiên reo lên. Cô mừng rỡ vội để Uông Tịnh Nhan xuống sàn, đi nhanh ra mở cửa.

“May quá! Gặp được bác sĩ Vương ở đây. Mau, mau vào đi. Chị Tịnh Nhan sắp sinh rồi, bác sĩ mau vào giúp chị ấy nhanh lên. Á~” Tống Nguyệt Linh cảm thấy bụng mình đau đớn, máu chảy ra ở hai bên đùi liền hoảng sợ, vội ôm bụng ngồi xuống.


Đọc tiếp:

***** Chương 21, 22 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 19, 20
Đánh giá bài viết

141 Comments

  1. I wish to add a registration form to Joomla… I must be able to modify the fields of the type.. The form needs to register people as users in Joomla, and trigger an CODE welcome email, as well as a notification to an admin about the registration… I’ve tried community builder, but you can’t turn off things like login name, which is usually irrelevant in my opinion, and the welcome emails refuses to do CODE… Any recommendations?.

  2. I are working on consolodating my online brand and identity. How to i arranged my blog page up to receive the comments i actually post upon others blogs or the questions I remedy on Google Answers or Linked in Q&A?.. What do I have to perform when i comment or answer on others sites to ensure it boosts my SEO?.

  3. I simply want to tell you that I am beginner to weblog and really enjoyed this blog site. Probably I’m planning to bookmark your site . You absolutely have impressive articles and reviews. Appreciate it for sharing with us your blog.

  4. Faytech North America is a touch screen Manufacturer of both monitors and pcs. They specialize in the design, development, manufacturing and marketing of Capacitive touch screen, Resistive touch screen, Industrial touch screen, IP65 touch screen, touchscreen monitors and integrated touchscreen PCs. Contact them at http://www.faytech.us, 121 Varick Street,3rd Floor,New York, NY 10013,+1 646 205 3214

  5. MetroClick specializes in building completely interactive products like Photo Booth for rental or sale, Touch Screen Kiosks and Digital Signage, and experiences. With our own hardware production facility and in-house software development teams, we are able to achieve the highest level of customization and versatility for Photo Booths, Touch Screen Kiosks and Digital Signage. MetroClick, 121 Varick St, #301, New York, NY 10013, +1 646-843-0888

  6. I have been surfing online more than three hours today, yet I never found any interesting article like yours. It’s pretty worth enough for me. In my opinion, if all website owners and bloggers made good content as you did, the web will be much more useful than ever before.

  7. Admiring the time and energy you put into your blog and in depth information you present. It’s awesome to come across a blog every once in a while that isn’t the same out of date rehashed information. Fantastic read! I’ve saved your site and I’m including your RSS feeds to my Google account.

  8. Howdy! This article couldn’t be written any better! Looking through this article reminds me of my previous roommate! He constantly kept preaching about this. I am going to forward this information to him. Pretty sure he’s going to have a great read. Many thanks for sharing!

  9. I really wanted to type a comment to be able to express gratitude to you for all of the magnificent items you are giving out at this website. My incredibly long internet research has at the end of the day been rewarded with high-quality points to talk about with my friends. I would point out that many of us site visitors are quite blessed to be in a superb community with very many perfect people with useful methods. I feel extremely fortunate to have used your web pages and look forward to really more cool times reading here. Thanks a lot once more for everything.

  10. Woah! I’m really enjoying the template/theme of this site. It’s simple, yet effective. A lot of times it’s very hard to get that “perfect balance” between usability and appearance. I must say that you’ve done a excellent job with this. Additionally, the blog loads extremely fast for me on Chrome. Excellent Blog!

  11. A lot of thanks for all of the efforts on this blog. Kim really likes setting aside time for internet research and it is easy to understand why. We all learn all of the dynamic manner you give effective tactics through this blog and as well as foster contribution from others on that issue and our princess is now being taught a great deal. Have fun with the remaining portion of the year. You have been conducting a fantastic job.

  12. MichaelJemery.com is a site with many hypnosis downloads. Whether you are looking for free hypnosis downloads, self hypnosis download for mp3, video and any audio files, Michael Jemery has the downloads for you. You can download hypnosis from apps, audio, mp3 and even youtube !

  13. Emeryeps is a SEO(Search Engine optimzation) and Internet Marketing company. They help businesses to get traffic from various search engine and online community. They have seo experts and consultants with many years of SEO Experiences. No matter where your business is located, EmeryEPS.com can help your business to secure your highly convertible leads online.

  14. What i do not realize is actually how you’re now not actually a lot more neatly-favored than you might be now. You are so intelligent. You recognize therefore considerably relating to this topic, produced me in my opinion believe it from a lot of various angles. Its like women and men are not fascinated unless it¡¦s one thing to accomplish with Lady gaga! Your personal stuffs outstanding. At all times deal with it up!

  15. My coder is trying to persuade me to move to .net from PHP. I have always disliked the idea because of the expenses. But he’s tryiong none the less. I’ve been using WordPress on various websites for about a year and am nervous about switching to another platform. I have heard fantastic things about blogengine.net. Is there a way I can transfer all my wordpress posts into it? Any help would be greatly appreciated!

  16. Woah! I’m really digging the template/theme of this blog. It’s simple, yet effective. A lot of times it’s difficult to get that “perfect balance” between superb usability and appearance. I must say you’ve done a fantastic job with this. Also, the blog loads very quick for me on Internet explorer. Excellent Blog!

  17. I have recently started a site, the info you offer on this web site has helped me greatly. Thank you for all of your time & work. “Patriotism is often an arbitrary veneration of real estate above principles.” by George Jean Nathan.

  18. Woah! I’m really digging the template/theme of this blog. It’s simple, yet effective. A lot of times it’s tough to get that “perfect balance” between superb usability and visual appeal. I must say that you’ve done a amazing job with this. Additionally, the blog loads extremely fast for me on Safari. Excellent Blog!

  19. Someone necessarily assist to make seriously articles I would state. This is the very first time I frequented your web page and so far? I amazed with the research you made to create this particular put up incredible. Great process!

  20. you are in reality a just right webmaster. The site loading pace is amazing. It kind of feels that you are doing any distinctive trick. Furthermore, The contents are masterpiece. you’ve performed a wonderful process in this topic!

  21. hello there and thank you for your info – I’ve definitely picked up anything new from right here. I did however expertise a few technical points using this site, as I experienced to reload the web site a lot of times previous to I could get it to load properly. I had been wondering if your web host is OK? Not that I am complaining, but sluggish loading instances times will very frequently affect your placement in google and could damage your high-quality score if ads and marketing with Adwords. Anyway I am adding this RSS to my e-mail and can look out for much more of your respective fascinating content. Make sure you update this again very soon..

  22. I would like to thnkx for the efforts you’ve put in writing this blog. I’m hoping the same high-grade site post from you in the upcoming as well. Actually your creative writing skills has encouraged me to get my own website now. Actually the blogging is spreading its wings rapidly. Your write up is a good example of it.

Leave a Reply

Your email address will not be published.