Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 2

Chương 2: Yến Tử Nghèo Khổ

Tống Nguyệt Linh mơ hồ mở mắt ra, thân thể nhức mỏi, nhìn khung cảnh xa lạ. Đây là đâu? Không phải cô đã chết rồi sao? Nhắm mắt lại, lấy sức lại mở ra, cảnh vật vẫn không thay đổi gì cả.

Một căn phòng chặt hẹp cũ kỹ, đồ đạc bừa bãi lộn xộn, sao cô lại ở đây? Cô nhớ rõ ràng là mình bị xe đụng mà chết, thành một vong hồn. Cô nhìn thấy cha mẹ và cả người chồng của cô đến nhận xác của cô mà. Đúng, đúng vậy, cô đã chết rồi!

Gắng gượng chống tay ngồi dậy, Tống Nguyệt Linh giật mình, sao tay của cô lại nhỏ gầy đến thế này? Cô sờ mặt mình, gương mặt khô ráp, sờ lên đầu, mái tóc ngắn củn. Trên người đang mặc một chiếc quần jean lửng qua đầu gối, áo thun rộng thùng thình, người lại nhỏ thó. Cô vội vàng với tới lấy chiếc gương đặt ở trên đầu giường.

Một gương mặt xa lạ hiện ra ở trong gương, mắt to, mũi hếch, mày rậm, môi nhợt nhạt. Nhìn sao cũng giống như một cậu bé chưa thành niên vậy? Tống Nguyệt Linh đưa tay sờ xuống dưới quần của mình, may quá, là con gái nha! Nếu cho cô sống lại trong cơ thể của một cậu bé thì cô tình nguyện chết thêm một lần, Tống Nguyệt Linh đau khổ nghĩ.

Mặc dù hoang đường nhưng thật sự cô đã sống lại trong cơ thể này, còn cô bé này vì một lý do nào đó mà đã chết trong căn phòng này. Tống Nguyệt Linh thấy lạ, cô đã tỉnh dậy lâu rồi mà, sao không nhìn thấy ai hay bất cứ tiếng nói nào vang lên trong căn phòng nhỏ này vậy, xung quanh chỉ là một mảnh yên tĩnh đến đáng sợ!

Tống Nguyệt Linh đi tham quan xung quanh, cái nói là tham quan chứ thật ra là ngồi một chỗ cũng có thể nhìn tổng quát hết mọi nơi rồi. Trong phòng có một cái giường đơn cô nằm khi mới tỉnh lại, một cái tủ đựng quần áo được đặt phía trước cái giường này, vừa làm vách ngăn giữa phòng ngủ và phòng khách vừa để đựng đồ dùng. Phía sau nữa là một cái kệ bếp được đóng tạm bợ, trên đó là một ít dụng cụ nấu ăn. Mọi thứ ở trong phòng đều đã cũ, lại không có tivi, điện thoại cũng không, không có gì gọi là đồ điện tử hết.

Tống Nguyệt Linh mở cánh cửa tủ quần áo ra, quần áo đặt ở bên trong ít ỏi đến đáng thương. Toàn là một màu trung lập, xem ra tính cách của cô bé này là hướng nội. Quần áo cái nào cũng đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, cô bỗng vô cùng nhớ đến mấy tủ quần áo hàng hiệu của mình, có rất nhiều cái cô còn chưa gỡ tem và mặc thử lần nào đâu. Tống Nguyệt Linh cảm thán, đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra a!

Một cuốn sổ tài khoản với số dư 3000 tệ, đây là tất cả tài sản của cô bé này. Cô nhìn mục chuyển khoản, mỗi tháng cô bé đều được nhận 500 tệ, đó là do quỹ bảo trợ trẻ em mồ côi chu cấp. Một thẻ chứng minh tên Đinh Yến Tử, năm nay 15 tuổi. Ây da, vậy xác chủ là một cô bé mồ côi nghèo khổ, sống với 500 tệ một tháng, vì nguyên nhân nào đó lại chết đi. Bây giờ do Tống Nguyệt Linh cô 27 tuổi, đại tiểu thư của Tống gia sống nhờ vào thể xác của cô bé này. Hiện tại cô phải làm gì đây?

1 năm sau.

Tống Nguyệt Linh mặc một chiếc quần jean ôm sát người, áo thun trắng rộng, tay cầm túi xách, nón kết đội lệch sang một bên, chân bước nhanh trên đường đi đến  khách sạn Đế Đô để làm thêm. Từ khi sống lại trong thân xác của Đinh Yến Tử, cô mới sâu sắc cảm nhận được cuộc sống tay làm hàm nhai là như thế nào!

Với 500 tệ, một tháng tiền thuê căn nhà kho này của một bác tốt bụng là hết 200 tệ, số còn lại cô bé phải sống tiết kiệm qua ngày. Cô bé phải đi làm thêm rất nhiều nơi, từ rửa chén trong nhà hàng cho đến phát tờ rơi, dọn dẹp vệ sinh. Bởi vì tuổi còn nhỏ cho nên chỉ có thể làm ngoài giờ, không có một công việc ổn định. Trong khi Tống Nguyệt Linh cô từ xưa tới nay không lo không nghĩ về việc tiền bạc, bởi vì thẻ ATM của cô không bao giờ hết tiền. Một cái là của ông xã, cái còn lại là của cha mẹ Tống cho cô hàng tháng cố định, vì thế mà cô sống rất vô tư.

Một ngày sau khi tỉnh dậy, cô rút hết 3000 tệ trong tài khoản, ăn cơm ở một ”quán ăn nhỏ” rồi đi mua vài bộ đồ mới trong cửa hàng giảm giá. Sau khi làm xong mọi chuyện, cô mới hối hận vì cách tiêu tiền của mình. Lúc đó chỉ còn vài trăm tệ, cô sống như thế nào đây?

Tống Nguyệt Linh cũng từng nghĩ đến việc tìm đến cha mẹ Tống và nói ra sự thật cô vẫn còn sống, nhưng chuyện này quá hoang đường, liệu sẽ có người đi tin tưởng cô sao? Với cuộc sống giàu sang ngày trước, nó khiến cho cô thật sự mệt mỏi, cô không muốn quay về cuộc sống của vị thiếu phu nhân suốt ngày nhốt mình trong cái lồng son ấy nữa. Mặc dù bây giờ cô chỉ là cô bé mồ côi nghèo khổ nhưng cô muốn sống một cuộc đời tự do của riêng mình.


Đọc tiếp:

***** Chương 3: Bắt Gian ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.