Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 25, 26

Chương 25: Tai Nạn

Lưu Uyển Nhược nhìn theo bóng lưng của Nghiêm Hạo, gương mặt đau khổ thu lại, ánh mắt lóe sáng. Cô đã quyết định đi Châu Âu, nhưng trước khi đi cũng phải làm cho người muốn tính kế cô phải trả giá chứ. Còn Nghiêm Hạo, tâm của anh vẫn mãi là của cô, chờ khi cô trở về sẽ lấy lại. Lưu Uyển Nhược môi nhếch lên đầy kiêu ngạo, cô xoay người rời đi.

Nghiêm Hạo lái chiếc xe Lambronghini màu đen chạy như bay trên đường. Thường thì vào buổi tối, anh sẽ tự lái xe. Gương mặt tuấn tú vì tức giận mà méo mó, anh đã tính sai rồi, cứ tưởng cô bé đó là người biết thân biết phận, sinh con xong thì giữ đúng lời hứa sẽ rời đi. Nhưng không ngờ. . . . . Điều gì làm cho cô ta to gan đến như vậy? Hay cô ta thấy cha mẹ của anh xem trọng đứa bé ở trong bụng cô ta nên mới thế? Muốn được “mẹ quý nhờ con” ư, không xem lại bản thân mình?

Nghiêm Hạo càng nghĩ càng tức giận, xe chạy một đường như tên bay. Chợt ở ngã tư đường có một chiếc xe bị lạc tay lái, chạy ra và xông thẳng về phía anh. Nghiêm Hạo mắt lạnh bẻ tay lái 180 độ tránh chiếc xe đó đi, nhưng lại tông vào chiếc xe từ phía sau đang chạy lên.

“Rầm”, cú đụng dữ dội khiến đầu trước của chiếc xe biến dạng. Nghiêm Hạo chấn động, đau đớn ập đến làm mất dần đi ý thức.

Đêm khuya ở biệt thự Nghiêm gia nhận được điện thoại từ phía bệnh viện. Nghiêm Thuần, Điền Bối Dung thần sắc lo lắng trầm trọng, vội vàng đi vào bệnh viện. Đỗ Long, Đường Nhật đang ở bên ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi, nhìn thấy hai người đến thì đứng lên, gương mặt đều nặng nề.

“Hạo có sao không? Tại sao lại để xảy ra tai nạn chứ?” Điền Bối Dung khẩn trương, nói năng lộn xộn.

“Bác sĩ đang phẫu thuật ở bên trong. Cô yên tâm, cháu đã nhờ bác sĩ giỏi nhất đến đây, chắc chắn Hạo sẽ không sao đâu?” Đường Nhật an ủi bà, chính anh cũng không tin tưởng lắm lời của mình. Khi nhìn thấy phần đầu của chiếc xe gần như bị xẹp lép là anh rùng mình, tâm cũng trầm xuống, hy vọng Hạo sẽ vượt qua được.

Một tháng sau vào buổi sáng sớm, Tống Nguyệt Linh trở dạ, sinh ra hai đứa bé trai hồng hào xinh xắn. Có lẽ vì được chăm sóc quá tốt nên dù sinh đôi, hai đứa bé đều tròn trịa bụ bẩm. Điền Bối Dung mừng rỡ, cười híp mắt suốt ngày không rời nôi hai đứa bé, khiến cho Nghiêm Thuần bất mãn vì bà không quan tâm tới ông.

Uông Tịnh Nhan cũng bồng con đến thăm cô. Con của cô ấy cũng được 3 tháng rồi, là một cậu nhóc đẹp trai nhưng rất ít khóc, gương mặt giống như bản sao của tên mặt lạnh kia vậy. Một tháng trước Tống Nguyệt Linh có linh cảm đã xảy ra chuyện gì khiến cho trên dưới Nghiêm gia không khí đều rất nặng nề. Nhưng Điền Bối Dung không nói cho cô, cô cũng không có cách nào biết. Tống Nguyệt Linh xuất viện, nằm ổ thêm một tháng nữa, vì có tới hai đứa bé nên Điền Bối Dung muốn tìm một bảo mẫu chăm sóc cho đứa nhỏ. Nhưng cô phản đối, cô muốn tự tay mình cho bảo bảo bú sữa. Cô không biết mình được ở gần bảo bảo trong bao lâu nữa, nên cô rất quý trọng khoảng thời gian còn được ôm con của mình. Mặc dù cũng lâu rồi cô không thấy Nghiêm Hạo.

Điền Bối Dung nhìn cô dịu dàng cho bảo bảo uống sữa, bàn tay nhẹ nắm lấy tay nhỏ xíu của bé vuốt ve, gương mặt ngọt ngào. Bà cuối cùng cũng đưa ra quyết định: “Yến Tử, lúc trước con đã cam kết với Hạo khi sinh bảo bảo xong sẽ rời đi sao?”

Tống Nguyệt Linh giật mình lo lắng, cô cắn môi gật đầu.

“Lý do là gì? Bác có thể nhìn ra con rất yêu con của mình, vậy thì là nguyên nhân gì lại đưa ra cam kết đó?” Điền Bối Dung tò mò hỏi.

Tống Nguyệt Linh quyết định đem hết chuyện kể cho bà nghe, lần đầu tiên bị Nghiêm Hạo cưỡng ép, sau đó mang thai và tới cuộc trao đổi điều kiện kia. Cô biết Điền Bối Dung rất quan tâm tới cô, mà cô cũng không nỡ dối gạt bà. Điền Bối Dung nghe xong câu chuyện lại thở dài, tất cả cũng là do con trai bà ngang ngược, bức ép con bé, âu cũng là duyên phận.

“Cháu có muốn được ở bên con mình mãi mãi không?” Nghe bà hỏi thế, Tống Nguyệt Linh không do dự gật đầu.

“Dù cho có trả giá thế nào cũng được sao?”

Tống Nguyệt Linh gật mạnh đầu đồng ý. Sống lại đời này, cô không còn gì, cha mẹ cũng không nhìn nhận được, chỉ có thể từ xa theo dõi họ mà thôi. Chỉ có hai bảo bảo là máu thịt của cô, sao cô có thể rời xa được? Mấy tháng nay cô không dám nghĩ tới điều này, cứ nghĩ tới có ngày bị người ta tách ba mẹ con cô phải rời xa nhau là cô cảm thấy hô hấp khó khăn, đau không thở nổi.

“Yến Tử, bác sẽ đem hai đứa bé này về nuôi. Bác muốn cháu làm cho bác một chuyện, nếu cháu làm được thì cháu sẽ còn gặp lại con mình. Bằng không thì cháu hãy quên hai đứa bé này đi.” Điền Bối Dung lạnh lùng nói.

Tống Nguyệt Linh kinh ngạc nhìn bà, mắt đỏ lên. Nhưng Điền Bối Dung buộc mình phải cứng rắn hơn nữa, tất cả vì cháu của bà: “Yến Tử, không giấu gì cháu, hơn hai tháng trước Nghiêm Hạo bị tai nạn hôn mê và mới tỉnh lại trong tuần lễ nay. Bởi vì khi tai nạn xảy ra, phần đầu bị va đập mạnh nên bác sĩ chuẩn đoán nó bị mất trí nhớ tạm thời. Bác đã nói với nó, cháu là vợ nó và có hai đứa trẻ. Nó muốn gặp cháu. Yến Tử, bác biết con bác và cháu không thích nhau, nhưng bác vẫn muốn thử một lần, vì một là bác thật lòng quý cháu, hai là vì hai đứa cháu nội bảo bối của bác cần có mẹ. Nếu cháu muốn được ở cùng con mình thì cách duy nhất là làm vợ của Nghiêm Hạo. Cháu cứ suy nghĩ đi, nếu cháu đồng ý thì ngày mai theo bác vào gặp nó, còn không thì ngay lúc này bác cho cháu một số tiền và rời đi. Bác cũng không muốn ép buộc cháu.” Điền Bối Dung nói xong liền rời khỏi phòng.

Tống Nguyệt Linh chưa kịp phản ứng vì lời bà nói làm cô quá kinh ngạc, không tiếp nhận nổi: “Nghiêm Hạo bị đụng xe, mất trí nhớ?” Trong lòng cô xẹt qua một tia khó chịu. Mặc dù không thích anh nhưng cô cũng không muốn anh gặp phải chuyện không may. Huống chi bây giờ anh lại là cha của con cô.

Tống Nguyệt Linh suy nghĩ về lời nói của Điền Bôi Dung, cách duy nhất có thể được ở gần con, là cô phải làm cho anh chấp nhận cô. Nhớ tới gương mặt lạnh lùng của anh, cô hơi do dự nhưng vì bảo bảo, cô muốn thử một lần, dù có thất bại, cô cũng không hối hận. Tống Nguyệt Linh quyết tâm nghĩ.


Chương 26: Tiếp Cận

Nghiêm Hạo cúi đầu nhìn hồ sơ, mặc dù anh không nhớ gì nhưng với IQ của anh, vừa nhìn liền có thể hiểu được. Anh phải cố gắng nhanh chóng nắm bắt hết công việc mới được.

Khi anh tỉnh lại, đầu anh như phủ một lớp sương mù, đối với cha mẹ hay bạn bè, anh từng người đều cảm thấy rất quen thuộc nhưng anh lại không nhớ được rõ ràng, cứ như lần mò đi trong đêm mưa vậy. Thôi thì cứ để từ từ nhớ lại, giống như bác sĩ đã nói, anh cần có thời gian nhớ lại tất cả mọi chuyện.

Mẹ anh nói anh có vợ và con nhưng một tuần lễ nay kể từ khi anh tỉnh lại lại không thấy người được xem là vợ anh đâu. Nghe mẹ nói, cô ấy mới sinh xong cần tịnh dưỡng, anh cũng không quan tâm nhiều, dù gì anh cũng không nhớ được vợ mình tròn méo ra sao.

“Hạo, con mới tỉnh lại, sao không nghỉ thêm một chút nữa mà đã làm việc rồi.” Điền Bối Dung bước vào phòng liền nhìn thấy Nghiêm Hạo đang cúi đầu làm việc thì lo lắng nói.

“Không sao, con rảnh rỗi cũng không làm gì, chỉ xem một tý thôi.” Nghiêm Hạo nhàn nhạt nói. Anh chính là thế, dù cho có mất trí nhớ nhưng bản chất lạnh lùng vương giả vẫn không thay đổi. Nghiêm Hạo ngước đầu lên nhìn cô gái trẻ đứng ở sau lưng mẹ thì nhíu mày lại, ánh mắt dò hỏi.

“Hạo, đây là Yến Tử, vợ của con, con nhớ không?” Điền Bối Dung tự nhiên giới thiệu.

“Đinh Yến Tử?” Nghiêm Hạo buột miệng nói.

Tống Nguyệt Linh và Điền Bối Dung giật mình lo lắng nhìn anh. Bà khẩn trương hỏi: “Hạo, con nhớ sao?”

“Không, chỉ cảm thấy quen thôi.” Nghiêm Hạo lắc đầu nói, anh chỉ biết trong tiềm thức có biết người này, xem ra cô vợ của anh còn khá trẻ và xinh xắn, nhưng nãy giờ sao cô lại đứng im ở đó không lên tiếng? Anh ngạc nhiên nhìn cô.

Điền Bối Dung thấy cô căng thẳng thì vội nắm chặt tay cô trấn an, ánh mắt ra dấu. Tống Nguyệt Linh bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Hạo. Thấy gương mặt nhàn nhạt của anh không có bài xích gì, trong ánh mắt thậm chí còn có hứng thú, khiến cô thêm can đảm với quyết định của mình. Vì bảo bảo, cô phải bắt được lòng của anh.

“Từ đây Yến Tử sẽ ở lại chăm sóc cho con, bảo bảo thì có mẹ lo rồi, các con không cần lo lắng. Cũng trễ rồi, mẹ phải về đây, để cháu nội ở nhà, mẹ không yên tâm.” Điền Bối Dung nói xong bước ra khỏi phòng, trước khi đi còn nháy mắt với cô khiến cô không kìm lòng mà vui vẻ, môi cũng nhếch lên.

Nghiêm Hạo nhìn biến hóa nhỏ ở trên gương mặt nhỏ nhắn của cô vợ nhỏ, khi môi cô nhếch lên, gương mặt như bừng sáng. Cô hôm nay mặc một chiếc váy hoa ngang đầu gối, áo sơ-mi trắng gài nút. Vóc dáng có hơi tròn, nhất là bộ ngực vung cao của cô càng làm xương quai xanh lộ ra đầy gợi cảm. Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, mái tóc dài được cột cao lộ ra cái cổ thon. Nghiêm Hạo nhìn cô liền cảm thấy ở cô có sức sống thanh xuân dồi dào khiến anh bị mê hoặc, ánh mắt càng thâm thúy nóng bỏng.

Tống Nguyệt Linh bị Nghiêm Hạo nhìn chằm chằm thì ngượng ngùng, mặt càng đỏ lên. Đây là lần đầu tiên anh và cô đối diện với nhau mà không có địch ý, bởi vì anh không nhớ và cô đang đóng vai một người vợ của anh. Cô cảm thấy thật lạ, nếu là anh của trước kia, cô sẽ cố gắng chống đối tới cùng, nhưng khi anh nhìn cô không một chút bài xích, lại thân thiết thì cô không biết mình nên làm gì? Trong lòng khẩn trương, mồ hôi ướt đẫm cả tay, tay chân lại lóng ngóng.

Nghiêm Hạo thấy gương mặt của cô vợ nhỏ đỏ lên trông rất khả ái, cô vợ này có vẻ rất sợ anh hay sao mà cứ đứng đó cúi mặt xuống làm anh thấy thật buồn cười, cứ muốn trêu chọc cô: “Em là vợ của tôi sao?” Nghiêm Hạo xấu xa hỏi.

“Hả?” Tống Nguyệt Linh giật mình hoảng hốt nhìn lại Nghiêm Hạo.

Anh nhìn cô phì cười: “Em làm gì mà khẩn trương vậy? Mặc dù tôi không nhớ nhưng em đã là vợ của tôi, không phải em cũng quên tôi rồi chứ?” Nghiêm Hạo mỉm cười trêu cô.

Tống Nguyệt Linh ngẩn người, lần đầu tiên cô nhìn thấy anh cười tự nhiên thoải mái như vậy. Khi anh cười, cơ mặt của anh đều nhu hòa xuống, nhìn rất gần gũi, nó xua tan sự lạnh băng trên mặt anh, khiến cô không tự chủ được chỉ muốn đến gần anh: “Tôi đâu có quên, tôi. . . . .” Tống Nguyệt Linh ấp úng giải thích.

Nghiêm Hạo thú vị nhìn cô đang lắp bắp, ý cười trong mắt càng sâu.

“Tôi đi ra ngoài mua một ít trái cây cho anh.” Tống Nguyệt Linh bối rối, vội tìm cớ rời khỏi, bỏ lại Nghiêm Hạo nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của cô, ánh mắt lóe sáng. Gương mặt lạnh lùng, mày nhíu lại nghi ngờ.

Nghiêm Hạo xuất viện trở về biệt thự riêng của anh, Tống Nguyệt Linh cũng phải đi theo. Hằng ngày những việc sinh hoạt của anh đều là cô lo. Nấu cơm, giặt giủ, mặc dù trong biệt thự có người làm nhưng anh lại muốn cô làm cho anh, còn người làm chỉ quét dọn biệt thự mà thôi. Cô nấu anh ăn, lần đầu anh chê không hợp khẩu vị, thế là cô đi học nấu ăn. Món Trung, món Tây theo ý thích của anh. Một ngày của cô chỉ quanh quẩn bên anh. Đôi khi cô nghĩ, không phải anh cố tình chỉnh cô đấy chứ?

Cô đã đi học lại, vì tương lai, cô cần có bằng cấp. Mới đầu Nghiêm Hạo không đồng ý nhưng cuối cùng anh bắt cô phải ngủ chung một phòng với anh thì anh mới cho cô đi học. Từ ngày xuất viện đến nay, cô lấy lý do anh cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng cho trí nhớ mau bình phục nên hai người phải ngủ riêng. Không ngờ bây giờ anh lại lấy nó ra làm điều kiện với cô, đúng là gian thương mà.

Vào cuối tuần, Điền Bối Dung đều đem bảo bảo đến cho cô nhìn. Bảo bảo càng lớn lên lại càng tròn ra, càng trắng trẻo bụ bẩm hơn, nhìn thôi chỉ muốn cắn hai má phấn nộn một ngụm, rất đáng yêu. Nghiêm Hạo có vẻ cũng thích hai đứa nhỏ, thỉnh thoảng anh sẽ bế hai đứa bé một chút.

Tống Nguyệt Linh học xong đang đi ra cổng trường thì bị một nam sinh chặn lại. Gương mặt hiền hậu với cặp kiếng cận nhìn cậu ta càng ngố. Cô nhận ra cậu, cậu là Trần Trí Nguyên, bạn cùng khóa với cô. Tống Nguyệt Linh giương mắt nhìn cậu ta dò hỏi

“Đinh Yến Tử, bạn rảnh không? Mình mới được tặng hai vé xem phim, muốn rủ bạn cùng đi xem. Bạn đi chứ?” Cậu ta khó khăn nói xong, rồi hồi hộp nhìn cô.

Tống Nguyệt Linh bất ngờ, nhìn lại cậu: “Cám ơn cậu, nhưng buổi tối tôi bận rồi. Cậu xem cùng người khác đi, tôi đi trước nha.” Nói xong, cô vẫy tay chào cậu ta, bước nhanh ra chiếc xe đắt tiền đang đợi từ nãy giờ.

Vừa vào xe, mùi nước hoa nam tính quen thuộc lan tỏa khiến cô ngây ngất, một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy cô, môi phủ xuống.


Đọc tiếp:

***** Chương 27, 28 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.