Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 33, 34

Chương 33: Thổ Lộ

“Tối nay em phải phục vụ anh.”

Tống Nguyệt Linh nghe điều kiện của Nghiêm Hạo xong liền xấu hổ quẫn bách, gương mặt đỏ rực tới tận mang 
tai. Nhìn gương mặt đắc ý cười như không cười của anh, cô thật hận không 
thể cắn anh một ngụm cho thật mạnh a.


“Thế nào, được không? Nếu như em không đồng ý cũng không sao.” Nghiêm Hạo thấy cô vợ nhỏ xấu hổ, khổ sở thì có chút không đành lòng. Nhưng anh vẫn không muốn bỏ qua cái tiện nghi này nha. Đâu dễ gì được cô vợ nhỏ phục vụ cho chứ.

“Nhưng em không biết phải làm thế 
nào?” Tống Nguyệt Linh cắn cắn môi nói, nhưng cô thật sự rất muốn biết được tình cảm của anh dành cho cô là như thế nào.

“Anh sẽ dạy cho em.” Nghiêm Hạo hưng phấn, vui vẻ đi về phía giường nằm xuống, nhìn cô vợ nhỏ ra lệnh: “Hôn anh.”

Tống Nguyệt Linh thẹn thùng nhưng cũng ngoan ngoãn dâng môi mình đặt lên môi anh, nhẹ hôn lên. Mọi khi đều là anh hôn cô, còn cô chỉ biết thụ động đón nhận và chậm chạp hưởng ứng theo anh. Nhưng hôm nay, cô muốn chủ động lại không biết phai bắt đầu từ đâu.

Để môi mình lên trên môi anh thật lâu, sau đó nhẹ mở môi mọng ra, có chút trúc trắc ngậm lấy, mút nhẹ môi anh.


Nghiêm Hạo hít một hơi thật sâu, đầy kích động, kỹ thuật hôn của cô rất tệ nhưng nó lại có thể khiêu khích cảm giác của anh, hơi thở thơm tho của cô, thân thể mềm mại dựa vào người anh, đôi ngực sữa đặt lên trên tay của anh. Mọi thứ đó đều làm cho anh thật muốn đè cô ở dưới thân để mà hung hăng muốn cô. Nhưng anh không thể đầu hàng sớm như vậy được.


Tống Nguyệt Linh hôn mỏi miệng nên ngưng lại, đôi mắt ủy khuất nhìn anh. Nghiêm Hạo muốn cười nhưng cố kìm lại, nhìn cô bình tĩnh, nói: “Tháo khăn ra, rồi hôn nó.” Anh chỉ vật phía dưới hai chân của anh, rất tự nhiên nói.

Tống Nguyệt Linh há hốc miệng, sau lại xấu hổ không thôi. Cô thật muốn tung cửa bỏ chạy a. Cô mới không thèm hôn chỗ đó của anh đâu.

“Thật ra cũng không đáng sợ như em 
nghĩ đâu, cứ thử đi, nó sẽ rất thích em đấy.” Nghiêm Hạo thấy trong mắt cô có tia phản kháng, anh làm sao cho phép cô mới lâm trận đã bỏ chạy được chứ. Anh nhẹ giọng dụ dỗ nói.


Tống Nguyệt Linh nhìn chằm vào vật nằm phía dưới khăn trắng đầy do dự, mím môi, nhẹ tháo chiếc khăn đang quấn bên hông của anh xuống. Cự long cứ thế bật ra, oai phong thẳng đứng

Tống Nguyệt Linh hít vào một hơi đầy hoảng sợ. Bây giờ cô mới nhìn rõ cậu anh em của Nghiêm Hạo. Thật lớn a, cái đầu nó lúc lắc như muốn chào hỏi cô vậy. Tống Nguyệt Linh vội đưa mắt tránh đi, không dám nhìn tiếp nữa.

Nghiêm Hạo nhìn phản ứng của cô vợ nhỏ khi nhìn thấy cậu anh em của anh, lòng không khỏi hưng phấn cùng kích động dồn dập. Bên dưới càng thêm bành 
trướng, đúng là không có tiền đồ mà.


“Mở miệng nhỏ của em ra, rồi hôn nó đi. Anh thật khó chịu lắm.” Anh không nhịn được liền cầu xin cô.

Tống Nguyệt Linh thấy anh khó chịu 
cũng không đành lòng, bèn nhích người đến, cúi đầu xuống chậm rãi há miệng nhỏ ra, khó khăn ngậm lấy vật to lớn của anh vào.


Nghiêm Hạo cảm thấy có một luồng sung sướng chạy dọc khắp sống lưng khiến anh run rẩy không thôi. Bên trong miệng cô ấm áp bao bọc lấy anh, khiến anh không ngừng dâng lên từng trận khoái cảm kích động.

“Đúng rồi bảo bối, hãy liếm mút nó đi.” 
Nghiêm Hạo giọng khàn khàn nói.


Tống Nguyệt Linh cảm thấy nó hình như lại lớn hơn ở trong miệng của cô, khiến cô khó nhọc ngậm lấy. Lưỡi nhỏ nhẹ nhàng an ủi nó làm cho Nghiêm Hạo run lên từng chập.

“Bảo bối, thật muốn nổi điên với em.” Nghiêm Hạo gầm lên, kéo người cô lên, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Anh sợ nếu còn kéo dài lâu nữa, chắc chắn sẽ ngã mũ trước cô vợ nhỏ này mất thôi. Anh còn muốn yêu thương cô thật nhiều nha.


Bàn tay vội vả lột nhanh chiếc áo ngủ của cô ra, đầu cúi xuống bộ ngực sữa đang dụ hoặc anh. Há miệng ngậm lấy nụ hoa nhỏ của cô liếm mút không dừng, bàn tay dời đến bên còn lại, xoa nắn nó thành đủ hình dạng.


Tống Nguyệt Linh bị anh kích thích, cơ thể liền nhanh chóng nóng lên. Nghiêm Hạo nâng chân cô lên, nhanh chóng tiến vào nơi ẩm ướt chặt hẹp của cô.

Từng trận rút ra tiến vào thật sâu, thật mãnh liệt khiến cô không kiềm được rên rỉ, nhưng chợt nhớ tới điều gì, ánh mắt lóe sáng, ôm lấy cổ của Nghiêm Hạo: “Hạo, anh có yêu em không?” Tống Nguyệt Linh nhân lúc này lại hỏi ra điều mình muốn biết.


Nghiêm Hạo vì khoái cảm mãnh liệt khiến anh sung sướng không thôi, kích tình càng thêm dồn dập. Anh thật sự mê luyến cơ thể nhỏ nhắn khít khao của cô vợ nhỏ, cô như thể được tạo ra là để dành cho anh vậy.


“Bảo bối, anh yêu em!” Nghiêm Hạo không chút do dự thốt ra.

Tống Nguyệt Linh vui mừng, hốc mắt đỏ lên ôm chặt lấy anh. Anh cũng yêu 
cô, thật tốt quá. Cô hôn nhẹ lên môi anh, vui vẻ nói: “Em cũng yêu anh, Nghiêm Hạo.”


Nghiêm Hạo khẽ cười, kích động chạy nước rút càng mãnh liệt ở bên trong cơ thể cô.

Trong phòng hai người yêu nhau đang cùng nhau dệt lên bài ca đẹp nhất của loài người. Hơi thở ngọt ngào thật lâu chưa tan đi.

Sáng hôm sau, Nghiêm Hạo tràn đầy tinh lực đi làm, còn Tống Nguyệt Linh thì nằm bẹp dí ở trên giường, không nhấc tay lên nổi.

Thật bất công a. Nhìn Nghiêm Hạo 
một thân tây trang cao lớn hấp dẫn đứng quay lưng về phía cô. Nhớ đến buổi tối hôm qua, Tống Nguyệt Linh liền cười ngọt ngào.


Nghiêm Hạo nhìn cô vợ nhỏ nằm trên giường, cả người giấu trong chăn chỉ lộ ra bờ vai trần và xương quai xanh quyến rũ. Cô đang cười ngọt ngào nhìn anh, gương mặt sáng rỡ vì hạnh phúc làm cho anh có chút lóa mắt.

Anh khẽ cười một tiếng, chân bước lại hôn lên đôi môi cô. Tống Nguyệt Linh ngẩng mặt lên, đón nhận nụ hôn của anh, tay không kìm được quàng lên cổ anh. Động tác đó khiến cho chiếc chăn tuột xuống, lộ ra bộ ngực mê người.

Nghiêm Hạo ánh mắt nóng bỏng ôm cô sát vào lòng hôn sâu, tay nhẹ trêu trọc nơi đẩy đà của cô, nói: “Mới sáng sớm đã muốn quyến rũ anh rồi sao?”

Tống Nguyệt Linh xấu hổ vùi mặt vào 
ngực anh, không lên tiếng. Cô thật thích anh, lúc nào cũng muốn ở gần anh, mùi hương trên người anh thật dễ chịu.


Nghiêm Hạo phì cười nhìn cô làm nũng, 
ánh mắt dịu dàng, nhu tình vuốt ve cô: “Tối qua thật rất mệt rồi. Hôm nay
 nên nghỉ học một buổi đi, ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, biết không? Anh đi đây.” Hôn nhẹ lên môi cô một cái nữa, rồi mới bước ra khỏi phòng.


Tống Nguyệt Linh nhìn bóng lưng 
của anh có chút mất mát nằm xuống. Điện thoại lúc này lại kêu lên, cô liền bắt máy.


“Yến Tử, hôm nay cậu rãnh không? Hôm qua mình có gặp Chu Hàn Quân, biết cậu vẫn ở thành phố A, anh ấy rất muốn gặp cậu.” Giọng Tô Cầm sôi nổi nói.

“Được thôi, trưa nay mình với cậu ghé qua cửa hàng thăm anh ấy đi.” Tống Nguyệt Linh nhớ tới Chu Hàn Quân không nhịn được liền muốn gặp anh ấy. Không biết hơn một năm qua cửa 
hàng bánh như thế nào rồi?



Chương 34: Công Khai

Tống Nguyệt Linh cùng với Tô Cầm đi gặp Chu Hàn Quân.

Cửa hàng vẫn kinh doanh rất tốt, mọi người gặp lại cô đều rất vui mừng, nhất là Chu Hàn Quân. Ánh mắt của anh ấy khi nhìn cô rất da diết, mang theo nổi nhớ sâu kín làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên.

Nhìn cô gái đã hơn mấy trăm ngày đêm mình mong nhớ đang ở trước mặt, làm cho Chu Hàn Quân kích động không thôi. Cô mặc chiếc quần jean lửng màu xanh dương đậm cao trên đầu gối, chiếc quần ôm trọn bờ mông săn chắc của cô, chiếc áo thun trắng ôm sát lấy cơ thể, đường cong lung linh hiện ra. Cô rất xinh đẹp, năng động đầy sức hút khiến anh không rời mắt được. Cứ tưởng anh sẽ chỉ làm bạn với nổi nhớ không tên vào mỗi đêm nhưng hôm nay gặp lại cô, anh mới biết mình phải nên làm gì. Anh muốn nắm lấy cô gái này, muốn mang lại hạnh phúc cho cô.

“Yến Tử, em bây giờ làm gì? Nếu có cần anh giúp đỡ gì thì cứ nói, anh lúc nào cũng sẵn sàng giúp em.” Chu Hàn Quân quan tâm nói.

“Bây giờ cuộc sống của em rất tốt, cám ơn anh, Hàn Quân.” Tống Nguyệt Linh cười ngọt ngào nói. Sự quan tâm ấm áp của Chu Hàn Quân khiến cô rất cảm kích.

Chia tay Chu Hàn Quân với lời hẹn thỉnh thoảng sẽ đến thăm anh. Tô Cầm nhìn ánh mắt lưu luyến của Chu Hàn Quân chợt hiểu ra: “Yến Tử, cậu có thấy Chu Hàn Quân rất quan tâm tới cậu không?”

“Anh ấy luôn quan tâm tới mọi người mà.” Tống Nguyệt Linh vô tâm nói. Tô Cầm lắc đầu, thôi thì không suy nghĩ nhiều cũng tốt, dù sao cậu ấy cũng đã có hạnh phúc riêng của mình rồi, không nên biết tình cảm của Chu Hàn Quân thì hơn, chỉ thêm khó xử cho cả hai.

Chuông điện thoại của Tô Cầm chợt vang lên, cô nghe máy. Sau khi nhận điện thoại xong, cô quay lại nói với Tống Nguyệt Linh: “Yến Tử à, mình có việc phải về trường một chút, cậu có tính đi đâu nữa không?” Tô Cầm áy náy nói, hôm nay cô tính dạo chơi nguyên ngày cùng với cô ấy, không ngờ trong trường có chuyện đột xuất gọi đến, làm cô bực bội không thôi.

“Không sao, cậu cứ đi đi. Mình tính dạo một vòng mua một vài thứ rồi về, mình đi một mình cũng được.”

Tô Cầm lưu luyến chia tay với Tống Nguyệt Linh rồi bắt xe buýt về trường. Còn lại một mình, Tống Nguyệt Linh muốn đi vào trung tâm thương mại nhìn ngắm một chút. Nghĩ là làm, chân nhỏ bước nhanh hướng về phía trung tâm đi tới.

Một người đàn ông mặc quần jean phong cách bụi bặm, cộng thêm áo thun ba lỗ mặc bên trong, bên ngoài khoác áo khoác jean, đầu đội nón kết sụp xuống dưới mắt. Đôi mắt lấm lét nhìn về phía Tống Nguyệt Linh, sau đó lấy điện thoại ra, gọi đi: “Bạn của cô ta vừa mới rời khỏi. Bây giờ cô ta một mình đả đi vào khu thương mại.”

“Chờ cô ta ra và thực hiện kế hoạch B đi. Nhớ chụp cho rõ nét vào.” Giọng nói âm u của phụ nữ ở đầu dây bên kia truyền đến.

“Ok, tôi biết rồi. Cô em chuẩn bị tiền cho tôi đi là vừa.” Gã nham nhở nói, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm.

Tống Nguyệt Linh đi dạo một hồi, mới mua được một cái áo và một chiếc cà vạt cho Nghiêm Hạo. Vui vẻ đi ra khỏi trung tâm thương mại, đón taxi trở về nhà. Một chiếc taxi không bản tên dừng ở trước mặt Tống Nguyệt Linh, cô không nghĩ nhiều liền bước lên xe, đang nói địa chỉ mình muốn đi đến thì đột nhiên bị một chiếc khăn bịt lấy mặt của cô. Cô hoảng hốt muốn la lên nhưng nhanh chóng liền mất đi ý thức.

Gã đàn ông mặt rỗ cười đắc ý, liếc mắt cho tên đội nón kết phía trước lái xe rời đi.

Mã Lệ nhìn chiếc điện thoại nằm trong tay mà cười âm hiểm. Qua đêm nay, khi mà kế hoạch được công bố ra bên ngoài, xem  Nghiêm Hạo có cần một người đàn bà dâm phụ như vậy nữa không? Muốn giành đàn ông của cô sao, mơ tưởng. Ánh mắt cô ta điên cuồng, gương mặt cũng vặn vẹo đến đáng sợ.

Hai người đàn ông lấm lét ôm Tống Nguyệt Linh bước vào khách sạn loại trung, bởi vì ở nơi này người ta sẽ không truy cứu tình trạng của khách hàng là như thế nào. Chỉ cần trả tiền và nhận phòng, rồi muốn làm gì thì làm . Đây cũng là nơi mà các cô vũ nữ giải quyết với khách hàng khi có nhu cầu.

Cửa thang máy mở ra, hai gã hưng phấn ôm Tống Nguyệt Linh bước vào nhưng chưa đặt chân vào thì phải khựng lại ở bên ngoài thang máy.

Bên trong thang máy, người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ vest đen bước ra. Anh ta đeo mắt kiếng đen nên mọi người không nhìn rõ được gương mặt của anh ta , đặt biệt nhất là cái đầu đinh của anh ta khiến cho người khác phải e ngại. Áp lực phát ra từ trên người anh ta làm cho hai gã chùn bước chân lại, đứng nép sang một bên nhường đường.

Đỗ Long với hai vệ sĩ bước ra khỏi thang máy, đôi mắt lạnh  dưới mắt kiếng đen lướt qua hai gã đang đứng gần đó, khi nhìn tới cô gái nằm ở trong ngực một trong hai gã đó thì chân mày không khỏi nhíu lại. Một tia nghi hoặc lướt qua, anh lạnh lùng nhìn hai gã, bình tĩnh bước đi tiếp.

Khi cửa thang máy vừa đóng lại, cước bộ của anh dừng lại, gương mặt hơi quay ra sau: “Đi theo hai người đó, bảo vệ cô gái kia và giữ người sống lại.” Nhàn nhạt ra lệnh, anh tiếp tục bước đi về phía trước. Nghiêm Hạo! Hôm nay, cậu nợ tôi một cái nhân tình đấy.

Sáng hôm sau, trên khắp các trang mạng đều đưa tin: Đinh Yến Tử, đại học C, khóa Z được một đại gia lớn tuổi bao nuôi. Ngoài ra còn có quan hệ với rất nhiều công tử khác, đời sống thác loạn, mới 18 tuổi đã có con riêng. Còn kèm theo rất nhiều hình ảnh được chụp lén, mà vị đại gia bao nuôi cô ta nhìn rất giống người đứng đầu của Nghiêm thị.

Đám phóng viên liền ngửi được mùi hấp dẫn, chỉ trong một đêm, đám chó săn kéo đến đứng dưới trụ sở Nghiêm thị để chờ gặp Nghiêm Hạo. Còn ở trường của Tống Nguyệt Linh đang theo học cũng chật ních người, thậm chí còn phỏng vấn từng người học chung với cô.

Có người không chấp nhận lối sống buông thả như vậy, ra sức phản đối, sỉ nhục cô, cũng có người tỏ ra thông cảm cô mồ côi, không ai dạy dỗ nên sa ngã. Không khí hiện tại rất căng thẳng nhưng hai đương sự thì lại không thấy đâu.

Nghiêm Hạo sắc mặt âm trầm, một đêm mất ngủ khiến vẻ mặt của anh khá mệt mỏi, mắt cũng đỏ lên. Cô vợ nhỏ của anh một đêm không về, sáng ra thì trên khắp các trang mạng đưa đầy tin tức về cô, khiến anh tức giận nhất là kẻ đưa tin dám to gan chụp lén hình vợ chồng anh, rồi đặt điều vu khống. Thật ra anh để ý nhất chính là câu “vị đại gia lớn tuổi”, rõ ràng đó là hình chụp của anh, chẳng lẽ khi anh đứng cùng một chỗ với cô vợ nhỏ của mình, anh trông già như vậy sao?

“Thiếu gia, đã tìm ra cô chủ, cô ấy hiện đang ở trong tay của Đỗ tiên sinh.” Trợ lý của anh, Dạ Phong báo cáo.

Nghiêm Hạo thở ra, may là cô không có gì, nếu không anh sẽ khiến cho những kẻ gây chuyện sẽ phải hối hận vì chọc tới anh. Khoác vội áo đi ra, anh hiện tại rất muốn gặp cô vợ nhỏ của mình.

Tống Nguyệt Linh vì hít phải thuốc mê liều lượng cao nên ngủ suốt một đêm chưa tỉnh lại. Nghiêm Hạo vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của cô, nhu tình trong mắt lan ra. Chuyện hôm nay cũng khiến anh ít nhiều nghi hoặc, thì ra anh chưa công bố với mọi người cô là vợ của mình. Anh rất muốn biết, trước khi mất trí nhớ, anh và cô làm sao mà quen nhau, thế nào lại có bảo bảo trong khi cô còn nhỏ như vậy. Anh luôn cảm thấy hình như mình đã quên mất một chuyện gì đó rất quan trọng, đôi khi cố gắng nhớ ra thì lại không thể nhớ được gì.

“Dạ Phong, chuyện làm tới đâu rồi?” Nghiêm Hạo cầm điện thoại hỏi tin tức điều tra.

“Đúng theo lời thiếu gia dặn, đã tung ra giấy kết hôn của cậu và cô chủ, hình cũng được đưa ra, tin tưởng tới ngày mai mọi tin tức sẽ lắng xuống. Còn hai người bên Đỗ tiên sinh bắt giữ, họ khai ra có một cô gái thuê bọn họ theo dõi và tung tin về cô chủ. Những thông tin và hình ảnh thì được gởi qua mail, nhưng thuộc hạ điều tra được mail này là giả, số điên thoại cũng không liên lạc được.” Dạ Phong thất bại nói.

“Tiếp tục điều tra, nếu đã làm thì tất nhiên sẽ có sơ hở.” Nghiêm Hạo híp mắt nguy hiểm nói, người này muốn nhắm vào cô vợ nhỏ của anh, một khi chưa tìm ra chân tướng, anh làm sao yên tâm được.


Đọc tiếp:

***** Chương 35,36 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.