Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 35, 36

Chương 35: Mỗi Người Một Toan Tính

“Lệ Nhi, lần này con làm quá rồi đấy. Ngay cả người đàn bà của Nghiêm Hạo mà con cũng muốn đụng tới. Cũng may nhờ ba quen biết rộng, bỏ ra số tiền lớn để che đậy cho con, có thế cậu ta mới không điều tra tới con. Một khi cậu ta biết được, không chỉ riêng con mà cả công ty của ba cũng không còn đất để sống nữa. Con ngoan ngoãn an phận cho ba.”

Mã Lệ nghe ba khiển trách, cô cúi đầu không dám nói gì. Cô cũng biết mình gây ra chuyện lớn rồi, nhưng cô không hối hận, chỉ không cam lòng. Chỉ trách con nhóc đó quá may mắn mới thoát được lần này, còn khiến cho Nghiêm Hạo công bố cô ả là Nghiêm phu nhân, hỏi sao cô không tức tối phẫn hận cho được. Đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo, nhưng cũng đừng nghĩ Mã Lệ này lại chịu thua như thế. Ánh mắt loé lên tia hận ý sâu sắc cùng không cam lòng, hãy chờ xem, người cười cuối cùng sẽ là ai.

Trong một căn phòng xa hoa trên toà cao ốc hoa lệ, một cô gái với chiếc áo ngủ đỏ tươi mỏng manh quyến rũ, thân hình của cô gái mềm dẻo như nước. Ngồi trên salon mềm mại, để hai chân thon dài xuống nền gạch bóng loáng, chiếc áo ngủ theo đó phủ nhẹ nhàng lên trên đùi thon mê hồn, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy được chiếc quần lót ren khiêu gợi ở bên trong. Mái tóc nâu quăn nhẹ phủ trên vai, gương mặt kiều mị tinh xảo. Đôi mắt đang nhắm lại, đôi mi dài phủ xuống hơi lay động như cánh bướm dập dờn, môi đỏ mọng như muốn dụ cười đến cắn một cái, tất cả những thứ đó ở trên người cô đều tản ra sức hấp dẫn lòng người đến trí mạng.

Người đàn ông vừa bước vào phòng nhìn thấy cảnh đẹp ấy, đôi mắt hoa đào sáng rực đầy ham muốn. Thân hình cao lớn của anh nhẹ nhàng tiến tới sau lưng cô gái đang ngồi, hai tay của anh nhanh chóng ôm trọn bộ ngực mê hồn, miệng mút lên chiếc cổ thon trắng muốt. Cô gái vì kích thích mà run động, mở mắt ra nhìn anh, ánh mắt xoẹt qua tình ý lẳng lơ khiến anh cười nhẹ, tay càng xoa bóp dữ dội hơn. Môi dời lên đôi môi mọng, ở trên đó mà giày xéo. Cô gái khẽ mỉm cười nhiệt tình đáp lại, nhẹ xoay người qua ôm lấy cổ anh.

Hai người kích tình dâng lên, nhanh chóng nóng bỏng lan khắp cơ thể. Anh thở hổn hển ôm cô gái đi về phòng, môi vẫn không rời ra. Đặt cô gái lên chiếc giường lớn mềm mại, cơ thể cũng theo đó đè lên trên người cô. Tay cởi nhanh chiếc váy của cô xuống, lộ ra thân hình mảnh mai quyến rũ, lồi lõm mê người, mềm mại như nước.

Vội vả cởi quần áo trên người mình ra, khi thân thể trần truồng của anh dán sát vào người cô gái, cả hai đều bị kích thích mà thở gấp không thôi. Môi di động xuống dưới, liếm mút bộ ngực đẫy đà của cô, tay lần mò đi xuống phía dưới vuốt ve, rồi đột nhiên đâm mạnh vào bên trong ướt át của cô.

“A.” Nhìn cô vì động tình rên  khẽ, anh ta cười nhẹ một cái, lại thêm một ngón tay đâm vào bên trong chặt hẹp, cái miệng nhỏ theo đó căng ra khi đón nhận hai ngón tay của anh luật động ở bên trong. Cô gái nhận quá nhiều kích thích từ anh mang đến, bàn chân cong lên chịu đựng, cả người ưỡn lên để đón nhận ngón tay của anh đưa cô lên cực điểm của khoái lạc.

Nhìn cô gái trải qua kích tình nóng bỏng, gương mặt hồng mê người, chiếc lưỡi nho nhỏ liếm nhẹ vành môi khô nóng như mời gọi anh đến thưởng thức. Ánh mắt anh ta đục ngầu nhìn chằm chằm vào cô gái, ngón tay rút ra khỏi người cô, giơ hai chân của cô gác lên eo mình, anh động mạnh một cái, phân thân liền đi vào nơi lầy lội không chịu nổi của cô.

“A, thật sướng.” Cô gái không kiềm được rên dài, đôi chân thon dài dùng lực siết chặt lấy hông của chàng trai làm cho bên trong của cô co thắt dữ dội  khiến anh thở dốc dồn dập.

“Yêu tinh, em muốn kẹp đứt anh sao?” Nói rồi đôi môi liền phủ xuống che lấp môi của cô gái nồng nhiệt mút vào, hông càng thêm tiến vào bên trong, vừa sâu vừa mạnh.

“A, Thi Vũ, em sắp không chịu được nữa rồi.” Cô gái hét ầm lên.

Chàng trai cong môi vui vẻ nhìn cô vì khoái cảm mà mất kiềm chế, hông càng thêm mãnh liệt luật động, từng đợt từng đợt tiến vào nơi sâu nhất.

Kích tình trôi qua, cô gái nằm lên trên người đàn ông, bình ổn hơi thở, ngón tay thon vẽ vòng tròn lên trên ngực của anh, người đàn ông này luôn khiến cô chết đi sống lại vì khoái cảm. Cô thỏa mãn cười tươi.

“Nghĩ gì thế bảo bối?” Anh xoa xoa cái lưng trần trơn mềm của cô hỏi.

“Em muốn về nước.”

“Tại sao? Anh không làm cho em thỏa mãn sao, nên em muốn quay về tìm hắn ta?” Giọng nói tức giận không kìm nén.

Cô nhẹ hôn xuống bờ ngực trần rắn chắc của anh, liếm nhẹ khắp nơi như muốn an ủi anh, đồng thời cũng làm cho anh lại thở dốc một hồi …

“Anh rất tuyệt,nhưng Nghiêm Hạo là người em yêu và nhận định là người của em rồi. Em đâu thể nhường cho người khác được.” Lưu Uyển Nhược nhẹ nhàng nói. Mặc Thi Vũ chỉ là bạn giường của cô, ở người đàn ông đào hoa như anh ta không nên mong đợi điều gì.

“Em không nghĩ tới anh ta đã quên em rồi sao? Gần 2 năm nay, anh ta chưa từng đi tìm em, mặc dù em đang rất nổi tiếng, nhưng chỉ cần một cú điện thoại từ anh ta là có thể gặp được em.” Anh nhàn nhạt đả kích cô.

Gương mặt Lưu Uyển Nhược tối sầm lại. Đêm hôm đó khi Nghiêm Hạo rời đi, cô cũng vội vả bay qua Châu Âu tham dự cuộc thi, cô tin chắc khi anh điều tra ra sẽ bay qua tìm cô. Nhưng cô đợi mấy tháng cũng không thấy anh đâu, vì tự ái, cô cũng không muốn chủ động tìm anh, dốc hết sức vào cuộc thi. Tuy cô không đoạt giải nhưng lại lọt vào mắt xanh của một nhà biên đạo múa nổi tiếng. Ông ta có hẳn một sân khấu cá nhân của mình, tổ chức những buổi biểu diễn nhạc kịch kinh điển mang giá trị nghệ thuật cao. Còn mời cô múa trên sân khấu của ông ta. Từ đó, cô ký hợp đồng biểu diễn cho sân khấu của ông ta.

Mặc thị là công ty đỡ đầu của cô. Mặc Thi Vũ rất biết cách phát huy hết giá trị tiềm tàng trên người cô, những buổi chụp hình quảng cáo thương hiệu nổi tiếng và làm người mẫu ảnh, thậm chí anh còn đưa cô qua mảng diễn xuất. Hai năm này, dưới bàn tay ma quỷ của anh, cô nhanh chóng nổi tiếng, được mọi người biết đến với hình tượng “Thiên nga của Châu Á”. Khi thì dịu dàng tinh khiết như thiên nga trắng, khi thì huyền bí mãnh liệt của thiên nga đen, và quyến rũ hấp dẫn như thiên nga lửa, tất cả đã làm nên thương hiệu cho cô.Thành công, tiền bạc như nước ào ào đổ vào nhưng cô vẫn cảm thấy trống vắng, mặc dù Mặc Thi Vũ có đưa cô lên tận cùng kích thích của cơ thể, cũng vẫn không khiến cô quên được Nghiêm Hạo, người đàn ông đầu đời của cô.

Hôm nay cô đọc được tin tức ở thành phố A, Hạo đã kết hôn và sống rất hạnh phúc bên cô vợ trẻ xinh xắn. Cô không cam lòng. Tại sao cô luôn nhớ về anh mà Hạo lại quên cô để vui vẻ bên người khác? Cô muốn quay về gặp anh , cô không tin bốn năm tình cảm Hạo dành cho cô lại có thể thay đổi nhanh như vậy. Hay anh  đang giận cô vì ra đi mà không nói với anh  một lời, chắc chắn là như vậy rồi. Lưu Uyển Nhược giải tỏa xong nỗi lòng lại càng thêm tự tin, cô nhất định phải quay về nước.

Mặc Thi Vũ nhìn gương mặt đầy tính toán của cô gái đang nằm trong ngực mình, ánh mắt anh lóe lên khinh miệt. Ở trên giường của Tôi mà còn nghĩ tới người đàn ông khác, cô ta cũng quá tự cao đi. Cô chưa biết mùi thất bại là gì sao, vậy hãy để tôi cho cô biết thất bại là như thế nào đi. Đôi mắt của Mặc Thi Vũ lướt qua một tia tà ác.

“Tống Nguyệt Linh, xem như tôi trả ơn cứu mạng cho cô.” Anh thầm nhủ, có lẽ Tống Nguyệt Linh cũng không nghĩ tới, khi cô bỏ mạng vì cứu một đứa trẻ, mà đứa bé ấy lại chính là em ruột của Mặc Thi Vũ.

Khi anh chạy đến hiện trường vụ tai nạn, nhìn thấy cô gái xinh đẹp ngọc nát hương tan, mà đứa em gái bé bỏng của mình thì đang run sợ đứng kế bên. Em gái của anh bị chứng tự kỷ từ nhỏ, ra ngoài luôn có người đi theo, nhưng hôm đó vì làm rơi món đồ chơi mà mình rất thích, nên bất chấp tất cả lao ra đường nhặt lại. Nhờ cô gái ấy mà anh không mất đứa em gái duy nhất của mình, nhưng cô gái kia không may đã ra đi mãi mãi. Có lẽ vì trải qua cú sốc ấy, em gái của anh đã bước ra khỏi vỏ bọc của mình. Mặc Thi Vũ chợt nhớ lại cái ngày hổn loạn ấy.

Người được xem là chồng của cô gái ấy lại hững hờ lạnh nhạt với thi thể của vợ mình, một cô gái thiện lương như thế, vì sao lại bị đối xử lạnh nhạt như vậy. Anh thầm nghi hoặc trong lòng,  lấy làm bất bình thay cô gái mà âm thầm điều tra. Kết quả càng khiến anh thương xót cho cô , biết được lý do cô phải kết hôn với Nghiêm Hạo, cũng như điều tra ra được mối tình lén lút của chồng cô với Lưu Uyển Nhược. Cô gái như Lưu Uyển Nhược thế mà cũng xứng để anh ta đổi Tống Nguyệt Linh sao?

Thuận nước đẩy thuyền, anh cố tình dẩn dụ Lưu Uyển Nhược hủy đám cưới mà đi tham dự cuộc thi kia. Anh không muốn cho bọn họ vui vẻ hạnh phúc khi mà cô gái đáng thương kia vừa mới ngã xuống không bao lâu. Anh còn muốn cho Nghiêm Hạo biết, người mà anh ta yêu còn hơn người vợ thiện lương của mình lại là loại người như thế nào.


Chương 36: Lưu Uyển Nhược Trở Về

Tống Nguyệt Linh thẩn thờ nghe giảng bài, cắn nhẹ đầu bút, mắt nhìn xa xăm.

Dạo này Nghiêm Hạo hay ngồi bất động như có nhiều suy tư, đôi khi nhìn cô lại có ý như dò xét khiến cô cảm thấy bất an. Thái độ cũng lạnh nhạt hẳn, cô cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Kể từ hôm tỉnh lại ở khách sạn rồi gặp Nghiêm Hạo, anh chỉ đơn giản giải thích cho cô biết việc gì đã xảy ra. Theo đó cô cũng biết được, mọi người ở khắp thành phố A này đã biết quan hệ giữa cô và anh. Tống Nguyệt Linh cũng rất vui vì anh bảo vệ cô như vậy, nhưng cử chỉ của anh dạo gần đây làm cô mơ hồ thấy lo lắng.

Tại sân bay quốc tế, thành phố A, tấp nập dòng người đi đi về về. Lưu Uyển Nhược mặc một chiếc váy đỏ hàng hiệu ôm sát người, áo khoác đen dài ở bên ngoài thanh lịch che giấu đi vóc dáng nóng bỏng ở bên trong, chân mang đôi giày cao guốc đen đính những viên đá nhỏ lấp lánh, mắt kiếng đen bản to ở trên gương mặt, mái tóc xoăn xõa tự nhiên trên vai thon thả. Cả người cô đều toát lên vẻ quyến rũ sang trọng khiến cho những người đàn ông nhìn thấy đều phải ngoái đầu nhìn lại.

Lưu Uyển Nhược bước lên chiếc xe đắt tiền đang đợi sẵn, điện thoại lúc này bỗng vang lên: “Cưng tới chưa, anh có chuẩn bị xe đến đón cưng rồi đấy.” Giọng nói ngã ngớn của Mặc Thi Vũ vang lên.

“Tới rồi, cám ơn anh.” Lưu Uyển Nhược hài lòng cười.

“Định khi nào thì đi gặp anh ta?”

“Tối nay.” Giọng cô mong đợi nói.

“Nhanh vậy sao? Xem ra thiên nga của anh không đợi được nữa rồi nhỉ? Em khiến anh đau lòng lắm đấy, biết không?” Giọng anh khổ sở truyền đến.

Lưu Uyển Nhược nghe thế phì cười, anh ta luôn làm cho cô có cảm giác thoải mái khi ở bên cạnh anh ta: “Vì em biết tối nay Hạo có cuộc hẹn với mấy người bạn ở Đế Đô, em thật không muốn chờ đợi thêm nữa.” Cứ mỗi tuần vào thứ bảy,Nghiêm Hạo sẽ họp mặt Đỗ Long và Đường Nhật, đây là thói quen mà cô biết được trong suốt 4 năm ở bên anh .

“Vậy, chúc em may mắn!” Mặc Thi Vũ cười lạnh nhìn điện thoại trong tay, anh thật muốn biết Nghiêm Hạo khi gặp lại Lưu Uyển Nhược sẽ như thế nào a!

Nghiêm Hạo ngồi trong căn phòng VIP quen thuộc, nhâm nhi ly rượu cay nồng, gương mặt âm trầm, không ai có thể đoán được người đàn ông này đang nghĩ gì. Hai người ấy vẫn chưa đến, hay nói đúng ra là do anh đến sớm. Dạo này trong đầu anh luôn mơ hồ nhớ lại một hai chuyện dù không rõ ràng lắm nhưng cảm giác của anh khi nhìn thấy cô vợ nhỏ lại thường hay tức giận vô cớ. Anh lấy làm khó hiểu vô cùng, cho nên mới tìm cách tránh mặt cô. Anh muốn tự mình đi tìm câu trả lời cho những chuyện kỳ quặc này.

Cửa đột nhiên được mở ra, một bóng dáng yểu điệu mặc váy trắng thướt tha bước vào. Anh chưa kịp nhìn rõ là ai thì cô gái ấy đã nhào vào lòng của anh nức nở: “Hạo! Cuối cùng em cũng được gặp anh. Em thật nhớ anh, Hạo!” Giọng nói dịu dàng mang theo ủy khuất thật khiến người ta thương tiếc.

Nghiêm Hạo chấn động, một khắc khi tiếp nhận thân thể mềm mại của cô gái này, anh có cảm giác quen thuộc khó hiểu, khiến những hình ảnh mơ hồ rời rạc ở trong đầu anh bỗng chốc được chấp vá lại, anh như người tỉnh mộng: “Uyển Nhược?” Giọng nói kích động vang lên.

“Em đây, Nhược Nhi của anh đây. Hạo, hai năm nay em thật nhớ anh!” Lưu Uyển Nhược nghe được giọng anh gọi lên tên của mình thì càng thêm kích động vui sướng, nước mắt rơi càng nhiều, điều này không phải chứng tỏ là anh vẫn chưa quên mình sao?

Nghiêm Hạo vừa mới nhớ lại, tâm trạng còn đang hoảng loạn, anh nhìn bờ vai nhỏ bé của người con gái đang run run trong ngực mình thì nhíu chặt chân mày lại, thương tiếc ôm lấy cô, nhẹ giọng: “Ngoan, đừng khóc, anh làm sao quên em được.”

“Ô ô! Hạo, có thật anh không quên em chứ? Nghe tin anh kết hôn, em rất sợ hãi, sợ anh sẽ không cần em nữa, sợ anh sẽ yêu cô gái khác. Hạo, hãy tha thứ cho em vì em không đủ dũng cảm để bảo vệ tình yêu của chúng ta mà lại lựa chọn cách trốn tránh. Em đã biết sai rồi ,ô ô ô!” Lưu Uyển Nhược kích động đau lòng khóc đến mức không thở nổi, đồng thời cô cũng muốn nhắc nhở cho anh biết, cô là vì bất đắc dĩ mới lựa chọn ra đi nha.

Ánh mắt Nghiêm Hạo lạnh lùng khi nhớ đến sự việc ngày ấy, rồi những chuyện trong thời gian anh mất trí nhớ. Anh đã hiểu rõ vì sao anh kết hôn với Đinh Yến Tử, trong khi anh không có ấn tượng nào về điều đó. Đáng chết, mọi người dám đồng lòng lừa gạt anh, xem anh như một thằng ngốc mà đùa giỡn ở trên tay sao? Đinh Yến Tử, anh mơ hồ nghiến răng khi nhắc tới cô gái chết tiệt này. Bao nhiêu tình cảm lúc trước giữa cô và anh, vào giờ phút này đều biến thành nổi sỉ nhục không xóa được trong anh.

Anh siết chặt cô gái ở trong ngực, anh ôm cô vào lòng như muốn an ủi cô. Lưu Uyển Nhược không biết anh đang nghĩ gì nhưng hành động này của anh đã cho cô biết, anh đã chấp nhận cô, làm cho cô đắc ý không thể kìm lại được. Lưu Uyển Nhược này đã muốn thứ thì nhất định phải có cho bằng được: “Hạo, bây giờ anh đã kết hôn, em cũng không mong điều gì hơn, chỉ xin anh cho em được âm thầm ở bên cạnh anh, chỉ như vậy thôi, em cũng mãn nguyện rồi.” Giọng nói nghẹn ngào mang theo cầu xin nho nhỏ thật khiến người ta không đành lòng.

Nghiêm Hạo đau lòng lau nước mắt cho cô, vì cớ gì cô là người mà anh yêu và muốn lấy làm vợ lại phải chịu ủy khuất như thế? Anh càng hận kẻ tính kế lừa gạt anh, hận ý trong mắt dâng lên ngùn ngụt bắn ra tứ phía: “Kết hôn cũng có thể ly hôn, em là người anh yêu tất nhiên anh sẽ cho em danh phận đàng hoàng.” Nghiêm Hạo ôn nhu nói.

“Hạo, anh thật tốt. Em thật có lỗi vì sự hèn nhát của mình lúc đó, em cũng không muốn xen vào giữa anh và cô gái ấy. Dù sao cô ấy cũng đã mang thai con của anh. Nhưng hai năm nay em thật không quên được anh, dù đã cố gắng nhưng em vẫn không làm được. Hạo, em yêu anh nên em quyết định quay về nước, cho dù có phải trả cái giá như thế nào, em cũng muốn được ở gần bên anh.” Lưu Uyển Nhược thâm tình nói, vòng tay của cô ôm sát lấy Nghiêm Hạo, cả cơ thể mềm mại dựa vào người anh.

Nghiêm Hạo cảm động hôn lên nước mắt chưa kịp khô của cô, thì thầm: “Ngốc quá, em không cần làm gì hết, chỉ cần ở bên anh là được rồi. Mọi việc anh sẽ lo.”

Cửa phòng bật mở, Đường Nhật và Đỗ Long cùng nhau bước vào, khi nhìn thấy người trong lòng của Nghiêm Hạo thì không khỏi giật mình.

“Đỗ Long, Đường Nhật, đã lâu không gặp, các anh vẫn khỏe chứ?” Lưu Uyển Nhược ngồi ngay ngắn lại, thân thiết chào hai người. Đường Nhật khiếp sợ sau đó cười cười chào lại, ánh mắt như có như không liếc nhìn nét mặt của Nghiêm Hạo, chợt bắt gặp ánh mắt sắc bén của Nghiêm Hạo khi nhìn lại mình, anh liền kêu thầm không ổn.

“Nhược Nhi, em cũng mệt rồi, để anh kêu người đưa em về trước. Anh có việc muốn nói với bọn họ một chút, tối nay anh sẽ đến thăm em.” Giọng anh đầy cưng chìu cùng quan tâm.

“Vâng, em biết rồi. Vậy tối nay em sẽ đợi anh đến.” Cô đứng lên, tao nhã chào bọn họ, bóng dáng thướt tha liền bước ra khỏi phòng.

“Hạo, cô ta. . . . .” Đường Nhật gấp gáp muốn nói nhưng vì khẩn trương mà nói không nên lời.

“Cậu đã nhớ lại?” Đỗ Long nhàn nhạt khẳng định.

“Nếu không, các cậu còn định lừa gạt tôi đến bao giờ hử?” Nghiêm Hạo híp mắt tức giận.

“Không phải. . . . . Hạo, mẹ cậu cũng vì muốn tốt cho cậu nên tụi mình mới. . . . .” Đường Nhật lắp bắp muốn giải thích nhưng Nghiêm Hạo không muốn nghe, liền đánh gãy lời mà cậu ta muốn nói: “Muốn tốt cho tôi mà lợi dụng ngay lúc tôi mơ hồ không nhớ gì, ép tôi lấy Đinh Yến Tử sao? Các người thừa biết, người tôi muốn lấy không phải là cô ta.” Giọng nói sắc bén lạnh lùng làm Đường Nhật im bặt không biết nói gì tiếp.

“Vậy, bây giờ cậu tính làm gì?” Đỗ Long đi vào thẳng vấn đề, Nghiêm Hạo nghe thế chỉ nhếch môi cười, ánh mắt nguy hiểm phủ một tầng sương lạnh nhìn bọn họ.


Đọc tiếp:

***** Chương 37, 38 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

111 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.