Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 39, 40

Chương 39: Bi Ai

Trong căn phòng tổng thống tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ của người đàn bà dồn dập, chiếc giường đơn đung đưa theo động tác chạy nước rút của người đàn ông khiến cho người phụ nữ bên dưới phải thét chói tai.

“Thi Vũ, em sắp tới rồi. . . . nhanh hơn nữa đi. . . .” Giọng nói hưng phấn vì sung sướng của Lưu Uyển Nhược càng thêm phóng đãng, cô nâng vòng eo cao lên để hứng từng cú dập hung ác của người đàn ông ở phía trên. Khi đỉnh điểm của kích tình, cả hai cùng hét lên mà phóng thích dục vọng của chính mình.

Kích tình qua đi, Lưu Uyển Nhược mệt mỏi nằm xấp trên người Mặc Thi Vũ, tận hưởng dư âm của khoái cảm mang lại, thật sâu thỏa mãn khiến cô cong môi.

“Xem ra anh ta không phục vụ cưng đủ rồi.” Mặc Thi Vũ khàn giọng trêu chọc.

Lưu Uyển Nhược lòng không thoải mái, thật ra Nghiêm Hạo vẫn ân ái với cô, trừ những ngày đầu nồng nhiệt ra, sau đó lại không tha thiết lắm, mặc dù cô luôn mặc đồ khiêu gợi mỏng manh để hấp dẫn anh, nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh thì cô đành chịu. Thân thể cô được Mặc Thi Vũ chơi đùa và dạy dổ trong hai năm qua, anh ta rất biết cách làm thế nào để cho cô sung sướng nhất, qua bàn tay của anh ta, khao khát dục vọng trong cô cũng tăng lên. Mà Nghiêm Hạo không làm cô thỏa mãn, cô liền tìm tới anh ta, dù sao anh ta đối với cô chính là bạn giường tốt nhất. Cô cũng không muốn ủy khuất chính mình.

“Anh ta ly hôn chưa? Tính khi nào sẽ kết hôn với em?” Mặc Thi Vũ lơ đãng hỏi.

“Em không biết nhưng cô gái đó vẫn còn ở trong biệt thự của Nghiêm Hạo.” Lưu Uyển Nhược bất mãn nói.

Ánh mắt của Mặc Thi Vũ xẹt qua tia sáng thú vị: “Hay anh ta luyến tiếc cô gái đó, nên không muốn ly hôn để đến với em?”

“Không thể nào.” Lưu Uyển Nhược không tự chủ cao giọng nói, có chút chói tai.

“Cưng à, anh chỉ sợ cưng thiệt thòi thôi, đã hơn một tháng rồi, nếu anh ta thật muốn ly hôn thì đã xong từ lâu rồi còn đợi đến bây giờ sao?” Mặc Thi Vũ nhìn nét mặt tái xanh của Lưu Uyển Nhược thì hài lòng.

“Em không tin, Hạo yêu em như thế, lúc trước thiên kim của Tống thị còn đấu không lại em, dựa vào một cô gái mồ côi lấy gì để đấu với em đây?” Lưu Uyển Nhược cười lạnh, giọng nói đây khinh thường.

Ánh mắt của Mặc Thi Vũ chợt thương tiếc nhớ tới thân thể của cô gái ấy, nhìn người đàn bà trong lòng đang hả hê, làm anh dâng lên một cỗ chán ghét. Sẽ có lúc anh sẽ khiến cô từ trên thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Hàn ý trong mắt Mặc Thi Vũ lan ra.

“Nhưng em đừng chủ quan, nếu như thật sự anh ta để ý đến cô gái kia, em sẽ làm gì?” Thu lại vẻ chán ghét, Mặc Thi Vũ làm bộ quan tâm hỏi.

Lưu Uyển Nhược gương mặt lạnh lẻo đố kị dâng lên. Cô cũng nhận ra Nghiêm Hạo không nhắc tới chuyện kết hôn như lần đầu gặp lại, thái độ của anh vẫn yêu thương chiều chuộng cô nhưng đồng thời cô gái đó vẫn bình thường sống trong ngôi biệt thự đó. Nếu kéo dài, mọi người sẽ nghi ngờ Nghiêm Hạo không muốn ly hôn, mà cô mới là tình nhân, kẻ thứ ba xen vào cuộc sống của vợ chồng anh. Không thể được. Cô cắn môi phẫn nộ, cô bắt buộc Hạo phải chọn lựa giữa cô và cô gái đó. Ánh mắt Lưu Uyển Nhược sáng lên, nụ cười trên môi cô khiến cho người ta phát rét.

Mặc Thi Vũ quan sát vẻ mặt của cô, bộ dáng xem kịch vui, nhếch môi cười lạnh.

***

Tống Nguyệt Linh lẳng lặng nằm yên trong phòng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, không ai biết bây giờ cô đang nghĩ gì? Mấy ngày trước, Tô Cầm từ dưới quê lên biết chuyện của cô liền ầm ỉ khóc lóc một trận lôi kéo cô về căn phòng cũ sống chung với cô ấy, vì cô ấy không yên tâm khi để Đinh Yến Tử sống một mình trong căn biệt thự rộng lớn mà không có bóng người ấy.

Tô Cầm thở dài nhìn Tống Nguyệt Linh yên tĩnh như vậy, cơm ăn rất ít, thỉnh thoảng sẽ lấy hình bảo bảo trong điện thoại ra xem, nói chuyện với cô vẫn nhợt nhạt cười. Cô thà nhìn cô ấy khóc còn hơn cười như thế nhưng cô cũng không biết làm gì để cho cô ấy vui lên. Chồng thì ngoại tình, con thì bị người ta đem đi, bao nhiêu chuyện như vậy cô ấy không nghĩ quẩn đã là may lắm rồi.

Tống Nguyệt Linh thật ra cũng không nghĩ gì, tâm hồn cô trống rỗng, cô không phản đối khi Tô Cầm kêu cô về đây, thật ra cô cũng rất mệt mỏi, thì ra cô cũng không mạnh mẽ như mình nghĩ. Mỗi ngày đối diện với căn phòng vắng lạnh khắp nơi đều là kí ức ngọt ngào của cô và Nghiêm Hạo, càng làm cô chua xót mệt mỏi thêm. Tình yêu cô cố gắng duy trì liệu sẽ đi tới đâu?

“Tô Cầm, hôm nay mình muốn về biệt thự.” Tống Nguyệt Linh bình tĩnh nói.

“Cậu về đó càng buồn thêm, ở đây với mình đi, mình không yên tâm khi để cậu sống một mình ở đó.” Tô Cầm phản đối nói.

“Tô Cầm, mình không muốn trốn tránh nữa, mình rất mệt mỏi, mình muốn đối diện một lần, rồi ra sau thì ra.” Tống Nguyệt Linh bi ai nói.

Tô Cầm đau lòng ôm cô: “Yến Tử, dù có ra sao cậu cũng còn có mình và bảo bảo. Cậu phải tin tưởng có ngày sẽ gặp lại hai đứa con yêu dấu của cậu. Chính vì thế cậu hãy dũng cảm lên.” Tô Cầm chân thành nói.

Tống Nguyệt Linh trong lòng ấm áp, cô đã thông suốt rồi, cô cố gắng một lần để níu kéo tình cảm của anh, nếu không được cô cũng không hối hận.

***

Nghiêm Hạo tức giận cùng mất mát khi nhìn thấy biệt thự vắng lặng đầy bụi bậm, chứng tỏ đã lâu không có người qua. Chết tiệt, anh mới đi có một tháng mà cô ta cũng bỏ nhà đi luôn. Nghiêm Hạo tức giận đi lên lầu, phòng ngủ của hai người, hơi lạnh trong căn phòng khiến cho anh có chút thất thần. Hơn một tháng trước nơi đây luôn là nơi nồng nàn ân ái của hai người họ, bây giờ thì lạnh lẽo hiu quạnh như muốn trêu chọc anh. Mày nhíu lại, tim chợt nhói lên, anh bực bội bước ra khỏi phòng.

Chợt cửa chính mở ra, anh có chút mong đợi nhưng khi thấy người bước vào, ánh mắt xẹt qua tia thất vọng. Nhưng rất nhanh liền khôi phục lại, anh ngạc nhiên nhìn người trước mặt: “Nhược Nhi, sao em lại ở đây?”

Lưu Uyển Nhược bước vào căn biệt thự đánh giá xung quanh, lấy làm hài lòng, dù gì sau này cô cũng sẽ là chủ nhân ở nơi đây: “Em nghe nói anh hôm nay về đây, em nghĩ anh sẽ ép buộc cô ấy ly hôn. Em không đành lòng nên muốn đích thân đến gặp cô ấy một lần, cầu xin cô ấy thông cảm và tác hợp cho em với anh.”

Giọng cô như nước, ánh mắt rưng rưng thiện lương trong sáng nhìn Nghiêm Hạo khiến cho anh không đành lòng, nhưng khi nghe rõ lời cô nói thì mày của anh nhíu lại. Hôm nay anh chỉ muốn về nhìn xem cô vợ của anh sống như thế nào trong một tháng qua, anh cũng biết những bài báo và tin tức kia đều nhắm vào cô ấy. Nhưng anh lại làm ngơ không muốn biết, ngầm cho cô ấy chịu đựng một chút khổ sở. Còn chuyện ly hôn hết lần này tới lần khác anh cố tình không muốn nhớ tới. Lời này của Lưu Uyển Nhược làm anh khó xử.

Lưu Uyển Nhược thấy Nghiêm Hạo do dự thì lòng dâng lên nỗi lo lắng tức giận, cô hung hăng bấm mạnh vào lòng bàn tay để cho mình bình tĩnh lại, cô nở nụ cười ngọt ngào khó xử nói: “Thật ra em cũng không muốn ép anh phải ly hôn với cô ấy. Dù sao chỉ cần anh yêu em là đủ. Nhưng em sợ con của chúng ta ra đời sẽ là đứa bé không được thừa nhận làm em có chút không đành lòng. Hạo, lúc trước em đã lầm lỡ bỏ con của chúng ta, bây giờ ông trời đã cho em cơ hội chuộc tội, em muốn bù đắp cho nó thật tốt, anh không trách em chứ, Hạo?”

Nghiêm Hạo kinh ngạc khi nghe lời cô vừa nói, khó tin hỏi lại: “Em đã có thai?”

“Vâng, mặc dù hơi sớm nhưng tháng này của em chưa tới, anh có nhớ lúc gặp lại hôm đó chúng ta đều không phòng ngừa không?” Lưu Uyển Nhược thẹn thùng vuốt nhẹ bụng mình, mặt cúi xuống, trong mắt lướt qua tia sáng lạnh. Hừ, dù có hay không, cô cũng phải bắt Nghiêm Hạo ly hôn với con nhỏ đó.

Nghiêm Hạo sửng sờ trong lòng không biết là tư vị gì, một chút vui vẻ cũng không có, nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ mong đợi của Lưu Uyển Nhược thì anh không đành lòng. Cố gắng nặn ra nụ cười gượng gạo chung vui với cô.

“Hạo, anh cũng không nỡ cho bảo bảo của mình mang danh con riêng phải không?” Lưu Uyển Nhược thấy vẻ mặt anh dịu xuống thì làm nũng nói.

Nghiêm Hạo mắt ôn nhu bất đắc dĩ gật đầu, đúng anh yêu cô, đứa con của cô và anh không thể là con riêng được.

Bộp.

“Ai?” Ngoài cửa chợt vang lên tiếng động, hai người cùng nhìn ra cửa. Nghiêm Hạo lạnh giọng hỏi.

Tống Nguyệt Linh mặt tái nhợt run rẩy bước vào, nhìn thẳng vào Nghiêm Hạo, trong mắt cô nổi lên một cỗ bi thương chua xót khiến cho người ta thương tiếc. Thê lương tuyệt vọng như muốn nhấn chìm cô gái nhỏ này.


Chương 40: Đoạn Tuyệt

Nghiêm Hạo nhìn Tống Nguyệt Linh từng bước từng bước tiến lại gần, ánh mắt có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào cô.

Lưu Uyển Nhược đánh giá người ở trước mặt này, một cô gái thanh tú động lòng người, dù gương mặt có gầy hốc hác nhưng vẫn không làm cho cô ấy chật vật, khí chất thanh tao trầm tĩnh thật không hình dung ra được đây lại là một cô bé mồ côi nghèo khổ. Chỉ những điều đó thôi cũng khiến cho cô nổi lên đố kị.

Lưu Uyển Nhược nở nụ cười thân thiện nhất lên tiếng: “Cô là. . . . vợ trước của Hạo sao? Xin chào, tôi là Lưu Uyển Nhược.” Vừa nói vừa vươn tay ra, muốn bắt tay với đối phương.

Tống Nguyệt Linh lạnh lùng liếc cô ta một cái, tay cũng không muốn bắt lấy, chỉ nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, tôi không quen biết cô và tôi chưa ly hôn với Nghiêm Hạo nên từ “vợ trước” này của cô xem ra không được thích hợp lắm.” Nghe thế, nụ cười trên môi của Lưu Uyển Nhược cứng lại, có chút ủy khuất nhìn về phía Nghiêm Hạo.

“Cô mới đi đâu về?” Nghiêm Hạo mặt lạnh liếc về phía Đinh Yến Tử.

“Mấy hôm nay em ở cùng với Tô Cầm, dù gì về đây cũng không có ai.” Nghe được giọng nói của cô có chút cô đơn, Nghiêm Hạo khó chịu nhìn lại cô.

Dạo này nhìn cô rất gầy hốc hác, người cũng không còn bao nhiêu thịt. Hôm nay cô mặc chiếc váy màu rêu càng làm cho nước da trắng xanh của cô càng thêm nhợt nhạt. Trong lòng chợt dâng lên thương tiếc nên ánh mắt cũng phần nào dịu xuống. Lưu Uyển Nhược nhìn ra biến hóa của Nghiêm Hạo, cả người liền căng thẳng, lo lắng. Cô ta bỗng bước lên nắm lấy tay của Tống Nguyệt Linh, nước mắt rớt xuống nhỏ giọng cầu xin:

“Tôi biết cô ở bên ngoài đã nghe hết mọi chuyện, xin cô hãy tha lỗi cho tôi, tất cả đều là lỗi của tôi. Nghiêm Hạo vì yêu tôi nên mới muốn ly hôn với cô, tôi cũng không muốn anh ấy làm như vậy. Nhưng cô đã làm mẹ cũng nên hiểu cho cảm giác của tôi lúc này phải không? Hạo và tôi rất mong đợi đứa bé này, xin cô hãy tác thành cho một nhà ba người chúng tôi đi, có được không?” Nói xong cô ta muốn quỳ xuống van xin Tống Nguyệt Linh nhưng được Nghiêm Hạo nhanh tay đỡ dậy, đôi mắt anh tức giận nhìn chằm chằm cô.

Tống Nguyệt Linh vẫn đứng im đó, mắt lạnh nhìn Lưu Uyển Nhược và Nghiêm Hạo. Nhưng lòng ngực lại nhói đau, cơn đau như muốn phá tan lồng ngực mà đi ra. Đúng là trớ trêu thay, kẻ thứ ba thì lại van xin cô tác thành cho cô ta, muốn cô cho con của cô ta có một danh phận, vậy còn cô và con của cô thì thế nào đây? Nghiêm Hạo yêu cô ta nên cô ta mới có thể có can đảm đứng đây mà van xin cô, không phải sao? Tống Nguyệt Linh ngước đôi mắt trong suốt nhìn Nghiêm Hạo, cô muốn nhìn rõ con người ở trước mặt này có còn một chút tình cảm nào dành cho cô không? Nhưng cô lại thất vọng rồi, ánh mắt của anh ngoại trừ tức giận thì là lạnh lùng. Cô cười khổ.

Nghiêm Hạo nhìn nét mặt bình tĩnh của cô, còn Uyển Nhược của anh thì đang ở một bên đau lòng, nhất thời cơn tức giận càng thêm đậm hơn. Cô dựa vào cái gì mà muốn Uyển Nhược cầu xin cô, vị trí Nghiêm phu nhân này vốn không phải của cô, dựa vào điều gì mà cô lại có thể kiêu ngạo như vậy chứ? Anh âm trầm nói: “Nói đi, rốt cuộc cô có chịu ký tên ly hôn không?”

Nghe thế, Lưu Uyển Nhược trong lòng liền mừng rỡ, đắc ý nhìn về phía cô. Mà lời này của anh vô tình lại đâm thêm vào miệng vết thương đang hở của cô, máu chảy đầm đìa, thân thể không khỏi run rẩy. Cô cắn chặt môi mình, gương mặt tái nhợt nhìn về phía Nghiêm Hạo, nở một nụ cười buồn bã: “Hạo, anh thật lòng muốn ly hôn với em sao?”

“Đúng vậy.” Anh trả lời dứt khoát.

“Sau này em với anh sẽ là người xa lạ sao?”

“Đúng.”

“Sau này dù là ai yêu em, anh cũng không lo lắng sao?”

“Đó là chuyện của cô.”

“Ngay cả khi em không còn yêu anh thì anh cũng không quan tâm sao?”

“Tùy cô thôi.” Giọng nói của Nghiêm Hạo cứng ngắc vang lên.

Tống Nguyệt Linh nở nụ cười tuyệt vọng, nước mắt rớt xuống, bờ môi run rẩy, nức nở nói: “Hạo, anh biết không, hôm nay em về đây là muốn gặp anh để cho hai ta thêm một cơ hội. Em vẫn hy vọng, cho dù lúc ấy anh không nhớ ra, nhưng tình cảm của anh trong khoảng thời gian này là thật sự dành cho em. Nhưng xem ra thật sự là không được rồi. Dù em có cố gắng cũng không thể quay lại  được nữa rồi.” Giọng cô bi ai tuyệt vọng khiến cho trong lòng Nghiêm Hạo lộp bộp rơi xuống, nỗi bất an dâng lên. Anh mấp máy môi tính nói điều gì đó nhưng lại không thể nói thành lời.

“Được, em đồng ý ly hôn.” Giọng cô bình thản vang lên, gương mặt mới vừa rồi đau khổ tưởng chừng có thể chết đi, nhưng bây giờ lại thay thế là sự lạnh lùng và bình tĩnh đến dị thường. Gương mặt thanh cao, chiếc cằm nhỏ hếch lên, ánh mắt kiên quyết muốn đâm đau mắt của anh khiến cho anh hốt hoảng.

Bên cạnh đó, Lưu Uyển Nhược thấy cô cuối cùng cũng chấp nhận thì kinh ngạc, nhưng sau đó liền mừng rỡ. Đưa ánh mắt vui mừng nhìn Nghiêm Hạo lại nhìn thấy anh đang ngơ ngác nhìn cô “vợ trước” thì bất mãn, đụng nhẹ vào anh: “Hạo, cô ấy đã đồng ý rồi, anh đưa đơn cho cô ấy ký đi. Dù sao mọi người cũng bận rộn mà, có thể giải quyết ngay bây giờ thì càng tốt, đúng không?”

“Cô có muốn đưa ra yêu cầu gì không?” Nghiêm Hạo phức tạp nhìn cô. Lúc này cô sảng khoái đáp ứng ly hôn thì anh bỗng nổi lên một nỗi mất mát nhàn nhạt.

“Tôi chỉ muốn gặp lại con mình.” Giọng nói của cô bình tĩnh lại có chút mong đợi.

“Không được.” Nghiêm Hạo một ngụm cự tuyệt nhưng khi nhìn thấy gương mặt ảm đạm của cô thì nói thêm: “Tạm thời hai đứa nó không có ở trong nước, nhưng tôi có thể hứa với cô khi nào hai đứa nó về đây, tôi sẽ cho cô gặp chúng nó.”

“Cám ơn anh.” Tống Nguyệt Linh vui vẻ nói, ít nhất cô còn có một tia hy vọng gặp lại bảo bảo, không phải sao?

“Cô có muốn nhà ở hay bất cứ thứ gì khác không?” Nghiêm Hạo hào phóng nói, anh cũng không muốn cô sống khổ sở, mà những thứ đó chỉ lại chỉ là hạt cát trong đại dương mênh mông của anh mà thôi.

Tống Nguyệt Linh lưu loát ký tên vào giấy ly hôn, ngẩng đầu lên cười tự giễu: “Không cần, dù sao tôi cũng chỉ có một mình, không đến nổi không thể nuôi được mình. Tôi đi đây, chúc hai người hạnh phúc.” Dứt lời, cô quay lưng bước đi. Rời khỏi Nghiêm gia, cô không lấy bất cứ thứ gì, dù sao đó cũng là của anh cho cô trước đây. Cô đã quyết định trả lại cho anh tất cả mọi thứ, bao gồm cả tình yêu mà cô dành cho anh.

Bước chân càng lúc càng nhanh, cho tới khi đến một góc khuất của biệt thự thì cô khụy xuống, ôm lấy trái tim tan vỡ.

Nghiêm Hạo nhìn theo bóng lưng của cô cho đến khi khuất hẳn, trong lòng liền trống rỗng. Anh mơ hồ có chút hối hận rồi. Mà Lưu Uyển Nhược nhìn thấy anh mất hồn như thế thì khó chịu, nhẹ nắm lấy tay của anh, kéo anh trở về. Cô nở một nụ cười ngọt ngào với anh, đuôi mắt liếc nhìn về phía cánh cửa, môi cong lên chiến thắng.


Đọc tiếp:

***** Chương 41, 42 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 39, 40
Đánh giá bài viết

52 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.