Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 4

Chương 4: Phá Hư Chuyện Tốt

Trong phòng truyền ra tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ của phụ nữ.

Tống Nguyệt Linh bụm miệng không để cho mình phát ra tiếng. Thật con mẹ nó, trâu bò quá đi, Tống Nguyệt Linh giận dữ mắng thầm trong lòng. Bây giờ cô mới biết lý do vì sao Nghiêm Hạo lại lấy cô. Ai mà dễ chịu khi biết mình bị người khác lợi dụng đem đi đùa giỡn chứ? Trong thời gian chung sống với cô mà anh ta còn đi ngoại tình ở bên ngoài nữa chứ, càng nghĩ càng hận tên Nghiêm Hạo chết tiệt kia. Cũng may ông trời có mắt cho cô chết đi sống lại, nếu không, một bông hoa xinh xắn như cô có thể đã bị tên Nghiêm Hạo đó làm cho chết già trong biệt thự đó rồi, đồ tồi!

Đem tên chồng kia nguyền rủa thêm một lần nữa, Tống Nguyệt Linh mở cửa phòng, nhẹ nhàng bước ra. Nhưng vì quá chú ý động tĩnh ở bên trong phòng, chân giẫm lên hạt nút áo bằng thủy tinh do khi nãy bọn họ vì gấp gáp cởi ra mà đứt rải rác trên sàn gạch trơn bóng, thân thể mất thăng bằng thế là trợt một cái.

Rầm!

“Aaaa~ Đau chết cái mông của tôi rồi!” Bất ngờ xảy ra nên Tống Nguyệt Linh không nhớ mình vẫn còn đang ở trong phòng tổng thống.

Trong phòng, hai người đang chiến đấu hăng say vì tiếng động lớn kia mà giật mình dừng lại.

“Aaa~ Hạo!” Lưu Uyển Nhược hoảng sợ vội kéo chăn đắp lên người. Nghiêm Hạo lạnh lùng đứng dậy, trên mặt còn nhuốm màu tình dục chưa kịp tiêu tán, mày nhíu lại, mặc nhanh quần dài vào rồi đi ra ngoài.

Ở phòng khách, một nhân viên phục vụ phòng đang lồm cồm ngồi dậy. Trên mặt mang khẩu trang nên nhìn không rõ diện mạo, ánh mắt của cô thì chột dạ: “Cô là ai?” Giọng nói nghiêm nghị mang theo tức giận vang lên.

Tống Nguyệt Linh bối rối khi đối diện với anh, người đang nửa ở trần, lộ ra vòng ngực sáu múi vì vận động khi nãy cho nên vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Quần dài ôm lấy đôi chân rắn chắc của anh. Gương mặt của anh đang tức giận, mày kiếm nhíu lại, mặt lạnh nhìn thẳng vào cô.

“Dạ. . . Tôi . . . tôi. . . là nhân viên vệ sinh.”

“Cô ở đây bao lâu rồi? Cô không biết quy định khi khách vào phòng là phải rời khỏi sao?”

“Tôi . . . xin lỗi, tôi đang bận dọn dẹp ở bên trong, nên . . . .” Tống Nguyệt Linh lo lắng nói không nên lời. Cô biết rõ quy định đó, nhưng khi hai người bọn họ đi vào là sáp lại với nhau rồi, cô không có đường ra a!

“Không cần nói nhiều. Từ hôm nay cô bị sa thải, biến đi!” Anh không chấp nhận việc nhân viên tò mò, nghe lén chuyện riêng của khách hàng. Phải biết, khách hàng của anh toàn là những người nổi tiếng, đời tư của họ là điều tối kỵ!

“Tôi, tôi không cố ý. Xin hãy bỏ qua cho tôi lần này được không?” Đây là công việc của dì Lý, cô không thể để mất nó được.

“Dạ Phong, gọi tổ trưởng phụ trách dọn phòng lên đây cho tôi!” Nghiêm Hạo lạnh nhạt phân phó qua điện thoại.

Chưa đầy 5 phút, cô tổ trưởng đã có mặt ở trong phòng. Đây là phòng của sếp lớn nha, không thể chậm trễ được.

“Tôi muốn cô sa thải người này. Cô ta đã vi phạm nội quy nên sẽ không bồi thường khi đột ngột dứt họp đồng.” Nghiêm Hạo nhanh chóng ra lệnh.

“Dạ, thưa tổng giám đốc, cô bé này chỉ làm thay cho dì của cô bé thôi ạ. Xin tổng giám đốc bỏ qua một lần này.” Cổ tổ trưởng mở miệng cầu xin, cũng tại cô kêu Yến Tử lên đây nên mới xảy ra chuyện như thế.

“Còn có chuyện như vậy nữa à? Tổ trưởng Lâm, tôi có ra nội quy cho nhân viên có thể cho người nhà đi làm thay sao? Nếu xảy ra chuyện có khách hàng khiếu nại, cô gánh được sao? Chức tổ trưởng của cô có thể đổi được rồi đấy.” Nghiêm Hạo lạnh lùng nói.

“Đủ rồi!” Tống Nguyệt Linh tức giận ném khẩu trang xuống đất: “Không phải chỉ nghe thấy anh làm tình thôi sao, có gì ghê gớm chứ? Tôi cũng không muốn thấy, bộ không sợ làm bẩn mắt mình sao? Tôi đã xin lỗi rồi còn muốn như thể nào nữa? Được, sa thải đi! Mà chuyện này không liên quan tới tổ trưởng Lâm, mong anh đừng giận chó đánh mèo, tôi đi là được chứ gì?” Nói xong, cô tức giận mà chạy ra ngoài.

Nghiêm Hạo siết chặt tay, gân xanh nổi lên: “Tổ trưởng Lâm, chuyện này tôi không muốn thấy lần thứ hai.”

“Dạ! Thưa tổng giám đốc.” Tổ trưởng Lâm run sợ cúi người nói.

Tống Nguyệt Linh một đường chạy ra khỏi Đế Đô, trong lòng không ngừng mắng cho Nghiêm Hạo một trận. Nghiêm Hạo khốn kiếp, tưởng ngon lắm sao? Nếu không phải đó là công việc của dì Lý, cô mới không thèm xin lỗi anh ta. Nhưng bây giờ phải làm sao đây?

Ring ring!

“Cô Lâm, cháu nghe đây!”

“Tạm thời cháu đừng làm thay cho dì Lý nữa. Cô sẽ cho dì Lý nghỉ bệnh tới khi nào dì Lý quay lại làm thì thôi.”

“Vâng, cháu biết rồi! Cám ơn cô.” Phù may quá, công việc của dì Lý không bị mất.

***

Bên trong phòng VIP của vũ trường, Nghiêm Hạo, Đường Nhật, Đỗ Long đang ngồi uống rượu. Đỗ Long là bạn của Nghiêm Hạo, chuyên giúp anh quản lý các tụ điểm về đêm, là một ông trùm hắc đạo. Còn Đường Nhật là một luật sư có tài. Ba người là bạn thân từ khi còn bé cho đến bây giờ.

“Hạo, Uyển Nhược đã đồng ý kết hôn với cậu chưa?” Đường Nhật xoay ly rượu hỏi.

“Không liên quan tới cậu.” Nghiêm Hạo lạnh lùng liếc cậu ta một cái.

“Lần này cô ấy chịu bỏ sân khấu lui về để làm người vợ đảm đang sao? Xem ra cậu thật có sức hút nha!” Đường Nhật châm chọc, không sợ ánh mắt lạnh của bạn tốt. Lưu Uyển Nhược là một diễn viên múa bale rất nổi tiếng, luôn đi khắp các nước để biểu diễn. Đường Nhật biết cô là qua Nghiêm Hạo, theo cậu thấy đó là một người phụ nữ có tài và đầy tham vọng. Cô sẽ chịu bỏ đi mọi thứ vì Hạo sao? Đường Nhật suy tư.

“Cậu muốn thử sức hút của tôi không?” Nghiêm Hạo cười như không cười liếc mắt nhìn cậu một lần nữa.

“Hạo, cho mình xin đi, cậu đừng làm mình buồn nôn nữa.” Đường Nhật xua tay: “Long, hôm nay có chuyện gì sao?” Đường Nhật xoay qua hỏi người vẫn ngồi im lặng uống rượu từ khi bước vào phòng này.

“Cậu ta sắp làm cha.” Nghiêm Hạo phun ra một câu.

“Cái gì? Thật sao?” Nếu nói Nghiêm Hạo mặt lạnh thì tên Đỗ Long này là tảng băng nha, tối ngày chỉ biết quản lý mấy trăm tên trâu bò đánh nhau dành địa bàn thôi, nay lại làm cha? Quá dọa người đi: “Long, có thật cậu sắp làm cha không? Mẹ của đứa bé là ai thế?”

Đỗ Long cau mày, cậu chỉ vì say rượu, có quan hệ với cô phục vụ một lần thôi, không ngờ cô ta lại có thai. Khá lắm, tiền trao cháo múc mà, dám bắt cậu chịu trách nhiệm.

“Cậu không muốn đứa bé hả?” Ba người bọn họ đều là độc đinh, tuổi xấp xỉ ngang nhau. Ông bà hai bên đều mong bọn họ mau lấy vợ sinh cháu, nhưng ai trong bọn họ cũng không muốn bị ràng buộc. Chỉ có Nghiêm Hạo đã từng lấy vợ được 1 năm nhưng chẳng may cô ấy đã qua đời.

“Ông trời cũng quá trớ trêu đi, Hạo lấy vợ 1 năm mà không có, cậu quơ một lần là có rồi. Hạo, có phải cái phương diện kia của cậu không được không?” Đường Nhật tà ác nói đổi lấy Nghiêm Hạo mặt lạnh liếc mắt nguy hiểm nhìn cậu.

Đường Nhật đáng chết! Tên này dám rủa anh tuyệt tự sao? Người vợ trước đối với anh không có bao nhiêu ấn tượng, cô là một người thích yên tĩnh, lại mờ nhạt. Lúc lấy Tống Nguyệt Linh là vì anh quá mệt mỏi với Uyển Nhược, cô ấy cứ đi diễn suốt không thèm quan tâm đến ý muốn của anh. Anh có sự nghiệp mà ai cũng mong ước, anh chỉ muốn lấy một người vợ mà mình yêu và có những đứa con cho cuộc sống đầy đủ trọn vẹn. Nhưng khi sống với Tống Nguyệt Linh, anh có cảm giác giống như mình chưa lập gia đình vậy. Cô không quan tâm tới anh, ở trước mặt anh thì từ tốn lịch sự đúng chuẩn tiểu thư con nhà giàu, làm cho anh cảm thấy trong nhà có thêm một bình hoa vậy thôi.

“Nếu đứa bé thật sự là của mình thì mình sẽ nhận . . . . Còn người mẹ thì tớ không cần!” Đỗ Long vô tình nói.


Đọc tiếp:

***** Chương 5.1: Ly Trà Phong Ba ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.