Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 41, 42

Chương 41: Hai Người Đàn Ông

Tô Cầm đỡ lấy Tống Nguyệt Linh cả người ướt đẩm, cơ thể lạnh run, gương mặt tái nhợt không một chút máu, đau lòng mà ôm cô vào nhà. Thấy cả người Đinh Yến Tử không có một chút sức sống nào, bản thân cũng không nỡ hỏi gì, nhưng rốt cuộc Đinh Yến Tử đã xảy ra chuyện gì chứ? Nhìn bộ dạng bi thương đó cũng có thể hiểu Yến Tử đã rất đau lòng và tuyệt vọng như thế nào rồi. Tô Cầm giúp cô thay đồ rồi đắp chăn cho cô sau đó tính đi làm cho cô một ly trà gừng thì lại nghe được giọng nói yếu ớt của Đinh Yến tử ở phía sau.

“Mình không sao, chỉ hôm nay thôi, ngày mai thì tất cả đã kết thúc rồi.” Tống Nguyệt Linh nói xong mệt mỏi nhắm mắt lại, khóe mắt chảy ra một giọt lệ trong suốt. Tô Cầm đau lòng, hốc mắt cũng đỏ lên, vội vàng chạy ra khỏi phòng.

***

Chu Hàn Quân nhìn bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn trong kia, tâm tình kích động cùng đau lòng, khổ sở. Chuyện đời thật khó nói, gặp lại cô lần ấy anh chưa kịp vui mừng thì lại nghe được tin cô đã kết hôn với Nghiêm Hạo, người đứng đầu của Nghiêm thị. Anh không nghĩ đến cô lại có thể quen một người cường đại như vậy, khiến cho anh tự ti và bị sốc nặng, hy vọng vừa mới thắp lên lại bị dập tắc ngay rồi. Bởi vì không muốn đối diện với sự thật này, anh đã ra nước ngoài trốn tránh nhưng lại vẫn không kìm lòng được mà theo dõi tin tức của cô. Nghe được tin cô bị phản bội, anh tức giận, thương xót và lo lắng, nhưng trong lòng cũng mang theo một chút lòng riêng, mong đợi mà quay về.

Anh chỉ biết đứng nhìn từ xa vì anh không có tư cách để bảo vệ cô. Anh cũng nhận ra cô là thật lòng yêu người đàn ông đó, cô đau lòng cũng vì người đó, nước mắt cô rơi cũng vì anh ta. Tất cả những chuyện đó làm anh phải ghen tỵ và chua xót. Nhưng bây giờ, tất cả đau khổ tuyệt vọng của cô đã thay thế bằng một gương mặt hờ hửng lạnh lùng, càng khiến cho cô thành thục mà lẳng lặng hơn. Cô như một đóa Lan thanh cao mà xa cách, làm anh có chút hụt hẩng nhưng lại càng khiến cho anh hãm sâu vào sự lạnh lùng đó của cô hơn. Anh muốn sưởi ấm cô bằng tình yêu của mình nhưng khi nhìn ra sự xa cách vô hình của cô lại làm cho anh phải chùn bước lo ngại. Anh biết cô đang cần thời gian để xoa dịu nổi đau và anh sẽ đợi.

“Yến Tử, cho anh một phần trà chiều.”

Giọng nói vui vẻ cất lên khiến Chu Hàn Quân nhíu mày không vui, liếc nhìn dáng vẻ lười biếng đào hoa của người đàn ông tóc vàng kia thì bực bội. Tại sao anh không nhận ra người này còn có vẻ mặt đáng ghét như vậy chứ? Anh ta không ở công ty quản lý tập đoàn Đá Quý của mình đi, lại chạy đến đây để làm bóng đèn của người khác vậy? Thật vất vả mới loại được một đối thủ Nghiêm Hạo, bây giờ lại lòi ra một Sở Thiên Duệ khiến anh tức giận không thôi. Nhìn ánh mắt địch ý của Chu Hàn Quân, Sở Thiên Duệ không tim không phổi cười tươi còn hướng về phía Chu Hàn Quân nháy mắt khiêu khích, hài lòng khi thấy gương mặt của ai đó đã đen lại.

Tống Nguyệt Linh có chút buồn cười nhìn hai sếp lớn tài giỏi đang chơi trò khích tướng với nhau. Hai tháng trước Tống Nguyệt Linh đau khổ thường hay thơ thẩn đi khắp nơi. Cô sợ sự cô độc ở trong phòng càng khiến cho mình nghĩ ngợi nhung nhớ. Chân bước đi không mục đích của cô vô tình khiến mình nguy hiểm, rơi vào tay hai tên côn đồ. May nhờ gặp được Sở Thiên Duệ, người mà cô tưởng đã quên mất sau khi gặp ở buổi tiệc ngày đó. Vậy mà anh ta liền nhận ra cô ngay. Cũng đúng thôi, mấy tháng nay báo chí đã làm cho cô nổi tiếng khắp thành phố A này rồi, cùng với danh hiệu “Người vợ bị bỏ” hay là “Cô bé lọ lem hiện nguyên hình” đã làm cho hình ảnh của cô càng thêm đáng thương, chật vật trong mắt mọi người rồi.

Nhưng Sở Thiên Duệ lại làm cho cô cảm động, anh ta mừng rỡ khi gặp lại cô, sảng khoái nói chuyện giống như lần đầu gặp vậy. Anh ta cũng không hề đề cập đến chuyện riêng tư của cô, thỉnh thoảng pha trò làm không khí vui vẻ giống như hai người bạn tâm giao lâu ngày gặp lại vậy. Những chuyện đó làm cho tâm trạng của cô cũng khá lên, trước khi ra về anh ta còn muốn số điện thoại của cô để giữ liên lạc. Sau đó biết được cô đã quay lại cửa hàng bánh làm việc thì ngày nào cũng đến làm khách khiến cho Chu Hàn Quân bực bội không thôi. Tống Nguyệt Linh mơ hồ có thể nhận ra hai người này có ý với mình, dù gì cô cũng không còn non nớt trong chuyện tình cảm nữa. Nhưng cô không thể lựa chọn ai trong số họ cả.

Lúc cô đang sống trong nổi đau của mình thì chính là Chu Hàn Quân đến gặp cô, mời cô quay về cửa hàng bánh của anh làm việc. Cô biết là anh muốn giúp cô vượt qua trong đoạn thời gian khốn khó này. Cô cũng biết mình nên đứng dậy, tình yêu không phải là tất cả, cô đã yêu và bị chính người mình yêu làm tổn thương nặng nề, cô không dám mạo hiểm thêm một lần nào nữa cả. Tống Nguyệt Linh lạnh tâm khi nhớ tới người đàn ông có thể dễ dàng phản bội cô để đi quan hệ với người khác mà không kịp chờ ly hôn với cô. Oán không? Đáp án chính là có. Có câu nói rất đúng: “Người ta dễ dàng tha thứ cho kẻ thù của mình. Nhưng lại không thể tha thứ cho người mình yêu tổn thương mình”.

Nếu như cô không yêu Nghiêm Hạo thì anh có yêu ai đi nữa, cũng sẽ không ảnh hưởng tới cô. Nhưng cô lại yêu anh và điều đó làm cô tổn thương, dù có biện minh thế nào đi nữa thì tổn thương vẫn là tổn thương, mà không có gì có thể thay đổi được. Một lần bị rắn cắn, mười năm vẫn sợ dây thừng. Dù biết hai người tài giỏi này thích mình nhưng cô lại giả vờ không biết, huống chi trong lòng cô đang dậy sóng vẫn chưa lắng xuống được. Lúc cô tuyệt vọng nhất, ông trời đã ban cho cô một món quà tuyệt vời nhất. Hiện tại cô đã có mục tiêu cho mình, cô phải sống thật tốt và chờ đợi hai bảo bối của cô một ngày nào đó sẽ trở về.

Chu Hàn Quân và Sở Thiên Duệ nhìn cô đang thất thần, gương mặt trong trẻo lạnh lùng bỗng nhu hòa xuống, dịu dàng chìm đắm trong thế giới riêng của cô, khiến cho hai người nhìn đến mà ngẩn người. Họ không hiểu vì sao một cô gái nhìn còn rất trẻ như cô lại có thể hấp dẫn bọn họ sâu đến thế? Có lẽ vì gương mặt trẻ con lại giống như đã từng trải, hoặc do tính cách tinh tế sâu sắc của cô, khí chất lạnh nhạt mà xa cách, dù cô đang mỉm cười nhưng lại khiến cho người ta không dám đến gần cô. Gương mặt xinh đẹp của cô phảng phất một chút cô đơn làm cho người ta thương tiếc nhưng vì không thể đến gần để che chở cho cô, bọn họ chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà ôm khổ sở vào lòng.

Hai người bất giác nhìn nhau rồi cười khổ, xem ra họ thật sự hết thuốc chữa rồi.


Chương 42: Người Lạ

Nghiêm Hạo đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, bóng dáng cao lớn lạnh lùng mang theo chút cô độc. Ánh mắt âm trầm có  một chút mất mát.

Dạo này, Lưu Uyển Nhược hối thúc hắn đi đăng kí kết hôn, hắn mới biết, thì ra hắn và Đinh Yến Tử chưa kết hôn, tờ đăng kí kết hôn đó là mẹ hắn nhờ người ta làm giả để lừa hắn mà thôi. Bà nói với với hắn, thật ra bà cũng muốn hắn cam tâm tình nguyện mà kết hôn với Đinh Yến Tử, đối với Đinh Yến Tử bà đành ủy khuất cô. Nếu thật sự Nghiêm Hạo không thương cô thì bà đành xin lỗi cô, vì hạnh phúc của Nghiêm Hạo và cảm thụ của hắn là quan trọng nhất!

Nghiêm Hạo bỗng nhận ra, thì ra cô ấy cũng bị mẹ anh lừa, cứ nghĩ mình đã là vợ anh nhưng chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Người con gái ấy đã sanh cho anh hai bảo bảo, nhưng lại ra đi với hai bàn tay trắng, không biết cuộc sống của cô ra sao? Có lúc không kìm lòng được anh muốn gặp cô, nhưng chợt nhận ra mình không biết cô ở đâu? Lúc này, anh chợt nhận ra  thường hay nhớ về cô, mỗi ngày bận rộn với công việc thì thôi, nhưng khi rảnh rỗi trong đầu lại hiện lên bóng dáng nhỏ xinh đó. Lúc cô cười, cô khóc, buồn vui anh có thể nhớ ra từng nét như vậy!

Cô rất ít khi làm nũng với anh, chỉ trừ một lần muốn hỏi anh có yêu cô không? Nhớ tới nét mặt đau lòng của cô hôm đó và bóng dáng quyết tuyệt của cô lại làm anh khó chịu.

“Và cả khi em không còn yêu anh, thì anh cũng không bận tâm.”

Bên tai vang câu nói của cô, có thật cô sẽ không còn yêu anh? Tim chợt đau như ai đó hung hăng nắm chặt. Gương mặt Nghiêm Hạo tái nhợt thống khổ. Tay anh đè trên ngực, điện thoại chợt vang lên.

“Hạo, hôm nay anh nói sẽ đưa em đi khám thai mà!” Giọng nói ngọt ngào nũng nịu của Lưu Uyển Nhược vang lên, Nghiêm Hạo bình tĩnh xoẹt qua chút mệt mỏi nói: “Được rồi, anh sẽ qua đón em.” nói xong không kiên nhẩn cúp máy.

Tại bệnh viện phụ khoa Tống Nguyệt Linh và Tô Cầm đi ra, nhìn tấm hình siêu âm cô ngọt ngào cười, bảo bảo phát triển rất tốt. Lúc trước tinh thần cô sa sút ăn uống thất thường sợ làm ảnh hưởng tới bảo bảo, nhưng nghe Bác sĩ nói như vậy cô cũng yên tâm.

Chợt bước chân cô sựng lại nhìn hai người phía trước đang đi đên tay cầm kết quả run rẩy vội nhét vào trong túi xách khẩn trương.

Tô Cầm nhìn thấy Tống Nguyệt Linh bất thường thì lo lắng, nhìn theo ánh mắt của cô chợt thấy một người đàn ông tuấn tú cao lớn lạnh lùng mà cô gái bên cạnh anh ta quyến rũ xinh đẹp hai tay ôm lấy tay của anh ta cười ngọt ngào. Thỉnh thoảng người đàn ông sẽ cúi đầu xuống nghe cô ta nói chuyện, ánh mắt ôn nhu gương mặt cũng mềm mại đi, hình ảnh thật hài hòa châm chọc.

Tô Cầm tức giận muốn xông lên chợt Tống Nguyệt Linh nắm tay kéo lại, gương mặt tái nhợt nhìn cô lắc đầu. Tô Cầm không đành lòng, tức giận căm hận nhìn về phía hai người kia.

Ở bên này Lưu Uyển Nhược cùng Nghiêm Hạo vào khám thai. Chợt thấy bóng dáng quen thuộc đứng không xa, gương mặt đắc ý nổi lên xấu xa nhẹ kéo tay Nghiêm Hạo thủ thỉ:

“Hạo, nhìn xem không phải vợ trước của anh sao?”

Nghiêm Hạo giật mình tầm mắt vội tìm kiếm, liền thấy hai cô gái cách chỗ anh không xa, ánh mắt khóa chặt bóng dáng quen thuộc đó. Tâm tình kích động cả người căng cứng.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy nâu tới chân, áo vàng nhạt bên trong, ở ngoài khoác một chiếc áo len trắng, cô vẫn gầy. Hắn có thể thấy xương quai xanh quyến rũ của cô cao lên cổ cũng thon dài hơn, mái tóc cô buộc hờ hững sau lưng, mặt không son phấn trắng trẻo, bờ môi nhỏ nhắn hồng nhuận. Nhìn cô nhỏ nhắn đứng đó khiến hắn từng đợt rung động, mắt cũng không dời đi.

Tống Nguyệt Linh cảm nhận ánh mắt nóng bỏng nhìn mình dò xét. Cô xoay người lại gương mặt lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn. Khi ánh mắt cô nhìn tới hắn, Nghiêm Hạo cảm thấy lạnh. Cái lạnh trong tâm tràn ra vì anh nhận thấy ánh mắt của cô nhìn anh hờ hững lạnh nhạt như thể một người xa lạ. Đúng! một người xa lạ khiến anh không kìm được mà nhíu mày.

Lưu Uyển Nhược không để ý Nghiêm Hạo tao nhã nhấc chân đi về phía Tống nguyệt Linh vì cô ta là diễn viên múa, nên từng dáng dấp khí chất của cô ta đều nhẹ nhàng thanh thoát, khiến người ta không kìm lòng được mà bị cô ta quyến rũ.

Gương mặt nở nụ cười vô hại thuần khiết, nhưng trong mắt của Tống Nguyệt Linh nụ cười cỡ nào châm chọc cùng đau đớn, nó như nhắc nhở cho cô biết cô ta đang hạnh phúc cỡ nào bên người đàn ông đó. Nó như lời bùa chú nhiễu loạn tâm trí của cô. Cứ ngỡ mình sẽ không sao nhưng vẫn thấy đau lòng. Dù đã chuẩn bị cho ngày gặp lại, nhưng không làm sao kìm nén được chua xót.Tống nguyệt Linh nắm chặt tay Tô Cầm bình tĩnh nhìn người đang đến.

” Thật trùng hợp gặp cô ở đây. Hạo đưa tôi đến khám thai, cô đến đây làm gì ,không khỏe sao ? Không phải cô…”Lưu uyển Nhược thân thiện nói, câu sau giọng đầy nghi ngờ.

Tô Cầm tính mở miệng lại bị Tống nguyệt Linh bấm tay đau điếng. Cô mĩm cười lạnh nhạt nói: ” Chẳng qua bụng có chút khó chịu nên đi khám thôi. Tôi cũng không phiền hai người nữa.”

“À, vậy à! Hạo có nhờ Viện trưởng đích thân khám cho tôi, hay cô cũng vào khám thử? Viện trưởng này rất có kinh nghiệm. Hạo, anh nói đúng không? Dù sao anh cũng mời bà ta khám cho em mà.”

Ánh mắt cô ta vô tội thấy Tống Nguyệt Linh tính rời đi thì không buông tha, nũng nịu lôi kéo Nghiêm Hạo vào cuộc.

Tô Cầm tức giận run rẩy, còn Tống nguyệt Linh cười nhạt. Sau cô bỗng thấy cô gái này ấu trĩ tới đáng thương. Nghiêm Hạo phức tạp nhìn cô xa lạ với mình, gương mặt cứng ngắc cũng không biết nói gì.

“Tôi đã khám rồi, cám ơn lòng tốt của cô, nếu Nghiêm tổng đã lo lắng cho Lưu tiểu thư thì cô nên cẩn thận. À, tôi còn nhớ lúc tôi mang thai chỉ được mẹ chồng đưa đi khám thôi, không được may mắn như cô được Nghiêm Tổng bận rộn đích thân đưa đi. Mà tôi quên mất mẹ chồng trước tôi còn đang bận trông hai bảo bảo của tôi không có thời gian dành cho cô. Cô đừng buồn mà cứ an tâm dưỡng thai sanh con cho hai bảo bảo tôi có em, tôi đi trước đây hai người thong thả.”

Nói xong nắm tay Tô Cầm bình tĩnh bước qua hai người bọn họ. Đừng tưởng có thể đùa giỡn với cô, một chút tâm tư cô nhìn không biết sao? Tưởng cô là quả hồng mềm ư?

Tô Cầm nhìn Tống Nguyệt Linh bằng ánh mắt hâm mộ, đúng là giết người không thấy dao nha.

Lưu Uyển Nhược tức giận nhìn theo bóng lưng của Tống Nguyệt Linh. Đứng kế bên, Nghiêm Hạo môi nhếch lại, “Ngày đầu gặp cô, không phải cũng là tính cách này sao? Sống với hắn cô xếp móng vuốt lại, ngoan ngoãn lấy lòng hắn. Còn bây giờ có phải hắn và cô đã trở về nơi xuất phát?” Người lạ,” trong lòng bỗng nhói lên lưu luyến nhìn theo bóng dáng đã khuất kia.


Đọc tiếp:

***** Chương 43, 44 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 41, 42
Đánh giá bài viết

88 Comments

  1. Excellent post. I was checking continuously this blog and I’m impressed!
    Very useful info particularly the last part 🙂 I care
    for such information a lot. I was seeking this particular information for a long time.
    Thank you and best of luck.

  2. This design is steller! You definitely know how to keep
    a reader amused. Between your wit and your videos, I was almost moved to start my own blog (well,
    almost…HaHa!) Excellent job. I really enjoyed what you had to say, and more
    than that, how you presented it. Too cool!

  3. Greetings! Quick question that’s entirely off topic.

    Do you know how to make your site mobile friendly? My blog
    looks weird when viewing from my iphone4. I’m trying to find a template or plugin that
    might be able to fix this problem. If you have any recommendations, please
    share. Appreciate it!

  4. Its like you read my mind! You seem to know a lot about this,
    like you wrote the book in it or something.
    I think that you could do with some pics to drive the message home a bit,
    but other than that, this is great blog. A fantastic read.
    I will definitely be back.

  5. Undeniably believe that which you said. Your favorite
    justification seemed to be on the web the simplest thing to be aware of.
    I say to you, I definitely get annoyed while people think about worries that
    they plainly do not know about. You managed to hit the nail upon the top
    and also defined out the whole thing without
    having side-effects , people can take a signal. Will likely be back to get more.
    Thanks

  6. You actually make it appear really easy with your
    presentation however I in finding this matter to be actually something that I feel I might by
    no means understand. It kind of feels too complicated and very huge for me.
    I’m having a look ahead on your subsequent
    submit, I’ll try to get the hold of it!

  7. I’m curious to find out what blog platform
    you have been working with? I’m having some small security problems with my latest website and I would like to find something more secure.
    Do you have any recommendations?

  8. Hi! I could have sworn I’ve been to this site before but
    after checking through some of the post I realized it’s new to me.
    Anyways, I’m definitely glad I found it and I’ll be bookmarking and
    checking back often!

  9. Just wish to say your article is as amazing. The clearness in your post
    is just cool and i could assume you’re an expert on this
    subject. Well with your permission let me to grab your RSS
    feed to keep updated with forthcoming post.
    Thanks a million and please continue the gratifying work.

  10. Hi there! I know this is kinda off topic but I was wondering if you knew where I could find a captcha plugin for my comment
    form? I’m using the same blog platform as yours and I’m
    having trouble finding one? Thanks a lot!

  11. Hmm it seems like your site ate my first comment (it was extremely long) so I guess
    I’ll just sum it up what I wrote and say, I’m thoroughly enjoying your
    blog. I too am an aspiring blog blogger but I’m still new
    to the whole thing. Do you have any recommendations for inexperienced blog writers?
    I’d genuinely appreciate it.

  12. Hi there! I know this is kind of off-topic but I needed to ask.

    Does building a well-established website like yours take a
    lot of work? I am completely new to operating
    a blog but I do write in my diary every day. I’d like
    to start a blog so I will be able to share my personal experience and views
    online. Please let me know if you have any kind of suggestions or tips for brand new aspiring
    blog owners. Thankyou!

  13. Howdy, I think your site could possibly be having web browser compatibility problems.
    When I take a look at your web site in Safari, it looks fine but when opening in IE,
    it has some overlapping issues. I just wanted to
    provide you with a quick heads up! Other than that, great website!

  14. Woah! I’m really enjoying the template/theme of this website.
    It’s simple, yet effective. A lot of times it’s
    very difficult to get that “perfect balance” between usability and appearance.
    I must say you’ve done a amazing job with this. In addition, the blog loads super quick for me on Safari.
    Excellent Blog!

Leave a Reply

Your email address will not be published.