Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 43, 44

Chương 43: Phát Hiện Và Rời Đi

Tống Nguyệt Linh về tới nhà, Tô Cầm bỗng nhớ ra điều gì la lên:

“Mình quên lấy biên lai khám bệnh rồi!”

“Thật không? Làm sao đây?”Tống nguyệt Linh lo lắng.

“Không sao đâu, họ sẽ gọi điện thoại cho mình mà! “

Tô Cầm thấy Tống Nguyệt Linh lo lắng thì trấn an. Chỉ là, biên lai và hồ sơ siêu âm không quan trọng như vậy chứ. Cũng tại cô hấp tấp muốn xem hình siêu âm bảo bảo nên không nhớ, sau đó lại đụng hai người đáng ghét kia, tức giận cùng Đinh Yến Tử về luôn.

Tống Nguyệt Linh lo sợ vạn nhất, không chắc không xui xẻo như vậy đâu. Cô vội gọi điện thoại cho bệnh viện nhờ họ bảo quản dùm hồ sơ của cô. Gọi xong cô mới yên tâm.

Bên này Nghiêm Hạo cùng Lưu Uyển Nhược đang xem Bác sĩ siêu âm, Bác Sĩ nhíu mày bình tĩnh nói: “Cái thai được 8 tuần rồi phát triển rất tốt, chỉ cần cận thận giữ sức khỏe tránh làm việc nặng là không sao!”

Lưu Uyển Nhược len lén thở ra.

Thật ra cái thai của cô hơn 3 tháng, ngay khi cô về đây không may đã dính bầu với Mặc Thi Vũ, cô âm thầm đi khám mới biết. Cô nhờ Mặc Thi Vũ mua chuộc Viện Trưởng bệnh viện này mà nói sai kết quả thụ thai để Nghiêm Hạo tin là con của hắn.

Cô có thể bỏ đứa bé này, nhưng Hạo dạo này thái độ hay khác thường làm cô ta bất an. Mà Đinh Yến Tử luôn làm cho cô ta có địch ý phòng bị, lo lắng ngay cả khi Tống Nguyệt Linh người vợ đã mất trước đây của Hạo cũng không làm cô ta có cảm giác này!Đứa bé này giúp cô áp lực với Nghiêm Hạo, cô ta muốn sớm làm Nghiêm phu nhân, sợ đêm dài lắm mộng.

Nghiêm Hạo đứng ở bên ngoài hút điếu thuốc chờ đợi Lưu Uyển Nhược lấy thuốc.

Dáng dấp hắn dựa vào tường, tùy ý cũng khiến cho nhiều y tá đỏ mặt liếc nhìn. Hắn lạnh lùng nhả một vòng khói thuốc nhẹ khép mắt lại. Trong đầu hiện lên gương mặt ấy, ánh mắt nhìn hắn thờ ơ xa lạ, quanh quẩn trong đầu hắn khiến hắn phiền não không thôi!

“À… y tá Lâm, thai phụ họ Đinh quên hồ sơ khám bệnh ở đây sao? Cô ấy mới gọi điện nhờ bệnh viện bảo quản dùm hồ sơ sẽ đến lấy sau.”

Giọng cô y tá rơi vào tai Nghiêm Hạo. Hắn mở mắt, một tia sáng lóe lên, gương mặt hơi ngạc nhiên kích động.

“Khoan đã.” Hắn trầm giọng ngăn cô y tá đang đi qua: “Cô nói thai phụ họ Đinh, có phải tên là Đinh Yến Tử không?”

Ánh mắt nguy hiểm, khí thế sắc bén của hắn dọa cô y tá run rẩy.

“Xin lỗi! Chúng tôi không thể tiết lộ danh tính của bệnh nhân.” Cô ta run giọng nói.

“Hạo! Có chuyện gì thế?”

Lưu Uyển Nhược thấy không khí không đúng nghi ngờ hỏi.

“Không có gì, xong chưa mình đi thôi!” Nghiêm Hạo thu lại vẻ mặt, bình tĩnh dìu Lưu Uyển Nhược, liếc cô y tá đầy thâm ý bước đi.

Long, cậu điều tra cho tôi chỗ ở của Đinh yến Tử, và bệnh án của cô ta tại bệnh viện phụ sản địa chỉ là… xem có phải cô ta mang thai không? Nhớ cho tôi hay!”

Đưa Lưu Uyển Nhược về nhà, hắn liền gọi điện thoại cho Đỗ Long ra lệnh.

Đường Nhật thấy Đỗ Long nghe điện thoại xong thì trầm ngâm không khỏi tò mò, tên này dạo này hơi khác thường nha. Sa sút tinh thần thường hay ngồi trầm ngâm uống rượu một mình, hắn không yên tâm, nên hôm nay đi theo tìm hiểu xem chuyện gì khiến tên mặt lạnh này thành ra như thế.

“Hạo gọi cho cậu à? Có chuyện gì sao?”

“Muốn tôi điều tra Đinh Yến Tử.”

Đỗ Long lạnh lùng nói xong điện thoại ra lệnh cho đàn em làm việc, xong cầm lấy ly rượu mạnh uống một hơi cạn sạch.

“Nè, mặt lạnh! Rốt cuộc có chuyện gì mà suốt ngày làm bạn với rượu vậy?”

Đỗ Long không thèm trả lời anh vẩn uống hết ly này tới ly khác. Cho tới khi không chịu được gục xuống bàn, miệng còn lẩm nhẩm:

“Uông Tịnh Nhan, cô đừng để tôi tìm ra cô. “

Đường Nhật ngẩn ra, nhìn hắn lắc đầu cảm khái, tên này rơi vào lưới tình rồi.

Tô Cầm vừa đi siêu thị mua thức ăn làm bữa tối, nhìn thấy Tống Nguyệt đang ngồi đan áo nói:

“Không ngờ, cậu biết đan áo len nha, làm cho bảo bảo sao?”

“Ừ, một người chị đã dạy cho mình.” Tống Nguyệt Linh có chút nhớ tới Uông Tịnh Nhan.

“Không biết có chuyện gì, mà bên kia đường có mấy người trông  giống như có nhiều xã hội đen lắm!”

Tống Nguyệt Linh giật mình đứng lên nhìn ra cữa sổ,

Chỗ ở của Tô Cầm là một khu chung cư lâu năm cũ kĩ, rất ít xuất hiện người lạ mặt, chỉ có những người lao động sống ở gần đây thôi.

Nhìn thấy hai người mang kiếng đen mặc tây trang cũng màu đen, ở xa nên cô không nhìn rõ mặt, chỉ cảm thấy vóc váng người đàn ông cao to đó rất quen thuộc. Tống Nguyệt Linh chợt nhớ ra, đó không phải là thuộc hạ của Đỗ Long sao? Tại sao lại đến đây? Nhìn họ cứ nhìn vào phía bên chung cư cô ở, nỗi bất an dâng lên.

Có phải hắn đã phát hiện ra? Nghĩ tới có thể Nghiêm Hạo phát hiện ra cô mang thai mà tìm đến đây. Tống Nguyệt Linh liền run rẩy, nếu thật sự như vậy, thì cô phải làm sao? Cô khẩn trương mồ hôi rịn ra. Cô không thể để sinh mạng và tự tôn của mình một lần nữa bị hắn nắm giữ và lệ thuộc vào hắn, huống chi bây giờ hắn đã có Lưu Uyển Nhược. Và đứa con này của riêng cô, hắn đừng mong cướp lấy của cô…

Tống nguyệt Linh bắt buộc mình bình tĩnh, phải bình tĩnh mới nghĩ ra cách. Nghiêm Hạo có phát hiện ra hay không thì cô cũng không thể chủ quan được! Thành phố A này không an toàn cho hai mẹ con cô.

Tống nguyệt Linh cầm điện thoại gọi đi. Nghe giọng nói dịu dàng trầm ấm của đầu dây bên kia, cô run giọng nói: “Chu Hàn Quân, anh có thể tới đây được không? Em có việc muốn nhờ anh giúp đỡ.”

Chu Hàn Quân không hỏi nhiều lập tức tới. Nghe giọng của Đinh Yến Tử anh biết có chuyện quan trọng.

“Đinh yến Tử, có chuyện gì cậu lo lắng thế? Anh Hàn Quân sắp đến sao?” Tô Cầm nhìn cô lo lắng.

“Tô Cầm, mình sẽ rời khỏi thành phố A, mình sợ Nghiêm Hạo phát hiện mình có thai, mình đã mất hai đứa con, không thể để hắn cướp luôn bảo bảo này!” Cô kiên quyết một chút chua xót nói.

“Cậu tính đi đâu? Mình sẽ theo cậu một mình cậu đang mang thai mình rất lo.” Tô Cầm đau lòng nói.

“Không cần, cậu sắp tốt nghiệp rồi, mình không thể liên lụy tới cậu. Anh Hàn Quân sẽ giúp mình!” Tống nguyệt Linh từ chối, cô biết Tô Cầm lo cho cô, nhưng cô có thể tự mình lo cho mình và bảo bảo.

Mười phút sau, Chu Hàn Quân tới nghe tin cô có thai gương mặt anh mất mát, hiện lên một chút khổ sở, nhưng anh rất nhanh giấu đi, nhiệt tình giúp đỡ Tống Nguyệt Linh rời đi. Anh tự an ủi dù sao anh cũng là người đầu tiên cô nhớ đến, chứ không phải tên đầu vàng kia!

Tô Cầm biết không thuyết phục được Tống Nguyệt Linh nên đành luyến tiếc phụ giúp cô thu dọn. Mọi người vội vàng khẩn trương sắp xếp, thì bên kia Nghiêm Hạo đã nhận được điện thoại của Đổ Long.

Nghiêm Hạo nghe Đỗ Long nói kết quả điều tra của Đinh Yến Tử. Đúng như hắn nghi ngờ, cô lại mang thai, không hiểu sao hắn lại hưng phấn mang theo chút vui vẻ!

“Cậu điều tra cô bé ấy làm gì? Không phải cậu nhớ mãi không quên chứ? Cậu đừng quên, chính cậu đã đuổi người ta đi.” Đường Nhật kế bên âm dương quái khí nói.

Tên này lúc trước còn trước mặt anh nói những lời vô tình với cô gái ấy. Bây giờ đã đuổi người ta đi lại còn muốn dây dưa làm cho anh là bạn thân của hắn cũng cảm thấy không vừa mắt.

Nghiêm Hạo liếc Đường Nhật không được tự nhiên nói:

“Cô ta đang mang thai, tôi không thể để con tôi thiếu thốn bên ngoài cùng cô ta được!”

“Tôi không biết cậu tính làm gì! Nhưng cậu đã chọn Lưu Uyển Nhược và đã ly hôn với cô gái ấy! Và Lưu Uyển Nhược đã có thai. Nếu cậu dây dưa với Đinh Yến Tử là vì đứa bé ,cậu đừng tàn nhẫn quá. Cậu đã lấy của cô ấy hai đứa bé rồi, còn muốn giành luôn đứa bé này sao? Cậu muốn ép chết người ta cậu mới vừa lòng phải không?”]

Đường Nhật không kiềm chế được tức giận bỏ đi ra ngoài, anh không khỏi cảm thông cho Đinh Yến Tử.

Lời của Đường Nhật như một thùng nước lạnh dội xuống người của Nghiêm Hạo.

Hắn thật tàn nhẫn như lời của Đường Nhật nói sao? Nếu không phải thì hắn sẽ làm gì với Đinh Yến Tử? Hắn yêu Lưu Uyển Nhược đều đó không sai. Nhưng, vì sao đối với Đinh Yến Tử hắn luôn không bỏ xuống được?  Hôm đó thấy bộ dáng không quen của cô nhìn hắn, làm hắn rất khó chịu bực bội.

Hôm nay nghe cô lại mang thai con của hắn làm hắn có chút vui vẻ vì trong thâm tâm cho rằng cô còn dây dưa với hắn một lần nữa! Nghiêm Hạo phiền não không lối thoát. Hắn chỉ muốn cô luôn trong tầm mắt của hắn dù không yêu nhưng hắn vẫn không muốn cô càng ngày càng cách xa hắn.

Nghiêm Hạo bừng tỉnh. Đúng! chính là như vậy! Cho dù hắn không yêu cô nhưng cô đã mang thai con của hắn thì chỉ có thể ở bên hắn mà dây dưa thôi!

Nghiêm Hạo như tìm được lời giải, cầm áo khoác bước nhanh ra ngoài. Hắn rất muốn gặp cô xem cô phản ứng thế nào khi hắn biết cô mang thai, xem cô còn giử được gương mặt lạnh lùng đó nữa không? Nghiêm Hạo cong môi vui vẻ

Hắn mất mát tức giận nhìn căn phòng trống rỗng, chứng tỏ không có người ở, nhưng không khí vẩn còn lưu lại hơi người ấm áp, minh chứng người ở nơi đây vừa mới rời đi! Gương mặt âm trầm bàn tay nắm lại gân xanh nổi lên.

“Nghiêm Tổng, Hàng xóm nói căn phòng này của một người họ Lý. Nhưng một năm nay đã về quê để lại cho đứa cháu gái là cô Tô bạn của cô chủ. Mấy ngày trước hai người vẫn ở đây, chỉ là hôm qua đột ngột rời đi rồi!” Dạ Phong báo cáo.

Nghiêm Hạo giận dữ nghe Dạ Phong nói. Xem ra cô ta đã trốn hắn rồi! Khá lắm, Đinh Yến Tử. Nghiêm Hạo nghiến răng tức giận. Nhưng tận sâu trong tâm trống rỗng đau đớn, đôi mắt nheo lại nguy hiễm nói:

“Liên lạc với Đỗ Long, cho dù lục tung hết thành phố A cũng phải kiếm ra cô ta cho tôi!”


Chương 44 : Sẩy Thai

Tống Nguyệt Linh đêm đó được Chu Hàn Quân đưa tới thành phố B.

Nhưng khi đi tới xe lửa cô đã đổi chuyến đi tới thành phố C. Cô không muốn làm phiền Chu Hàn Quân và sự sắp xếp của anh. Cô biết mình không thể đáp lại tình cảm của anh, vậy nên không muốn khiến anh phải hy vọng về cô. Cô chỉ muốn kiếm một nơi yên tỉnh không ai biết cô và sanh bảo bảo ra hai mẹ con có thể êm ấm mà sống qua ngày.

Vì không muốn Nghiêm Hạo tra ra được cô đành ngồi xe lửa hai ngày một đêm đến thành phố C .Bỏ lại tất cả sau lưng, gia đình kiếp trước, tình yêu kiếp này và hai dứa con bé bỏng ở phương xa của cô, một lần nữa bắt đầu lại nơi mới và cuộc sống mới với bảo bảo của riêng cô.

Thành Phố A xôn xao vì Tổng giám đốc của Nghiêm Thị- Nghiêm Hạo một lần nữa tái hôn với một diễn viên múa balê ” thiên nga của châu á.”

Hôn lễ dự tính rất long trọng và xa hoa. Vì lần đầu tiên Nghiêm Tổng tổ chức hôn lễ, lại nghe nói vợ trước cô bé lọ lem cũng không được ngài ấy cử hành hôn lễ. Có thể thấy ngài ấy rất yêu cô vợ sắp cưới này! Tất cả báo chí sôi nổi nịnh bợ ca ngợi hai nhân vật chính. Nào là “Kim đồng ngọc nữ”, “Hoàng Tử với Công chúa” xứng lứa vừa đôi ngọt ngào hạnh phúc, khiến ai cũng hâm mộ không thôi.

Mã Lệ xé nát tờ báo có hình Nghiêm Hạo và Lưu Uyển Nhược nắm tay nhau đi vào cữa hàng trang sức nổi tiếng, với tiêu đề..

“Nghiêm Tổng mua nhẫn cưới cho vợ tương lai.”

Cô ta ghen tỵ muốn đỏ con mắt. Tại sao? cô ta không cam lòng ,im lặng chờ cơ hội tiếp cận Nghiêm Hạo. Nhưng khi nghe hắn có tình nhân bỏ quên cô vợ ở nhà, khiến cô ta mừng thầm, cái cô ta lo sợ chỉ là vị trị Nghiêm Phu nhân, chứ còn những ả tình nhân bên ngoài thì cô ta không lo ngại. Một người hoàn mỹ như hắn không thể có một người đàn bà.

Rốt cuộc cũng đợi được khi hắn ly hôn và cô vợ hắn bỏ đi, chưa kịp vui mừng thì nghe hắn kết hôn mà người cô ta cứ đinh ninh là tình nhân của hắn lại sắp trở thành Nghiêm phu nhân mà cô ta thèm muốn. Hỏi sao cô không oán hận? Cô ả này còn khó đối phó hơn,

Nghiêm Hạo yêu cô ta sao? Nhìn hắn tất bật lo đám cưới như vậy khiến người Mã Lệ như bị người ta cầm kim châm chích vào người vậy. Vì cái gì  cô hết lần này đến lần khác chỉ có thể nhìn hắn lấy hết người này tới người khác? mà cô ở bên Hắn bao lâu nay, trung thành lấy lòng hắn. Nhưng hắn không thèm liếc cô một cái.

Mắt cô ta phẫn hận cùng tức giận, nhìn vào tờ báo bị mình làm nhăn nhúm khóe môi cười lạnh: “Rất yêu sao? hạnh phúc sao?” Mắt lướt qua tia tàn nhẫn.

Mặc Thi Vũ nhìn Lưu Uyển Nhược hạnh phúc ngắm nghía chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, viên kim cương lớn sáng chói như muốn đâm vào mắt người ta, hắn nhếch môi châm chọc.

“Em tính ôm con của anh mà gả cho hắn sao?”

“Tất nhiên, khi kết hôn xong em sẽ giải quyết nó!” Lưu Uyển Nhược bàng quan nói.

Mặc Thi Vũ sững người, híp mắt nhìn người con gái xinh đẹp quyến rũ, nhìn đơn thuần này, không tin cô ta lại mang trái tim độc ác như vậy? Dù sao đó cũng là con hắn, chính hắn có chút không đành lòng. Vậy mà cô ta có thể tàn nhẫn dửng dưng như vậy.

“Sao lại bỏ? Sinh ra không tốt sao? Dù gì, hắn cũng đã tin!”

“Không được! Em không thể để một quả bom nổ chậm bên mình được, không phải anh luyến tiếc chứ?” Lưu Uyển Nhược nhìn hắn nghi ngờ.

Mặc Thi Vũ cứng đờ.

Phải! Hắn có chút luyến tiếc! Hắn tính toán sẽ để cho cô ta sinh xong hắn sẽ nói cho Nghiêm Hạo biết đó là con hắn và ôm đi. Cho Nghiêm Hạo thật sâu vì sốc và phản bội.

Nhưng hắn đánh giá thấp sự tàn nhẫn của Lưu Uyển Nhược. Đằng sau gương mặt đẹp đẽ này chính là tâm hồn rỗng tếch, ích kỉ và ác độc. Cô ta chỉ biết yêu bản thân của mình. Có lẽ không sinh ra cũng tốt, có người mẹ như thế này nó cũng không thể hạnh phúc được!

Mặc Thi Vủ nhắm mắt lại có chút mệt mõi.

Lưu Uyển Nhược từ tòa nhà đi ra. Một chiếc xe đen không biển số đậu cách cô ta không xa, vừa thấy cô ta, khởi động xe người đàn ông đội nón kết đen sụp xuống gương mặt, chỉ thây ánh mắt đầy chết chóc nhìn về phía Lưu Uyển Nhược. Tay siết chặt bàn lấy chân nhấn ga nhìn về phía cô và lao thẳng đến.

Lưu Uyển Nhược băng qua đường chợt nghe tiếng xe gầm lên như một con báo vồ về phía cô. Cô ta hoảng sợ mặt tái xanh chân không nhúc nhích được đứng tại chỗ nhìn chiếc xe như mũi tên lao tới cô.

Nhưng khi tới gần chiếc xe giảm tốc độ tiếng thắng chói tay nhưng vẫn tông vào, cô văng ra xa. Bụng chợt đau điếng máu chảy ra, sắc mặt tái nhợt ngất đi.

Người đàn ông trong xe liếc nhìn cô ,mắt không độ ấm nhấn ga vọt đi, bên tai còn vang lên câu nói: “Không được đụng chết, chỉ làm cô ta bị thương thôi!”

Nghiêm Hạo nhận được tin Lưu Uyển Nhược bị tai nạn cấp tốc chạy vào bênh viện. Y tá  bận rộn ra vào phòng cấp cứu mùi máu tươi xông lên nồng nặc khiến hắn nhíu mày, gương mặt trầm trọng ,Đỗ Long, Đường Nhật cũng đi tới.

“Tôi đã kiểm tra, là cố ý đụng vào Lưu Uyển Nhược!” Đỗ Long nói ngắn gọn.

Nghiêm Hạo gương mặt đanh lại tức giận:

“Hãy điều tra, mình muốn lôi được kẻ chủ mưu ra!” Giọng nói  hắn đầy sát khí.

“Tôi biết rồi!”

Bác Sĩ tay đầy máu bước ra. Nghiêm Hạo vội bước tới nôn nóng: “Sao rồi Bác Sĩ? Cô ấy thế nào rồi?”

“Vì va đập mạnh nên cái thai không giữ được! Nhưng bệnh nhân lần trước đã từng phá thai nên tử cung bị tổn thương, cộng với lần này, xem ra sau này rất khó có thể mang thai.”

Bác Sĩ giọng tiếc nuối nói xong bước đi.

Nghiêm Hạo đau lòng khổ sở, tay đấm thẳng vào tường. Hắn với Uyển Nhược thật sự không thể có con sao? Làm sao cô ấy chịu được cơn sốc này?

Đường Nhật vỗ vai hắn an ủi.

“Đỗ Long tôi muốn mạng của tên đó tế cho con tôi!”

Nghiêm Hạo rét lạnh nói.


Đọc tiếp:

***** Chương 45, 46 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

95 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.