Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 45, 46

Chương 45.1: Nghi Ngờ

Mặc Thi Vũ một thân tây trang màu đen trang trọng đi vào nghĩa trang.
Tay cầm một bó hoa huệ trắng muốt dừng trước ngôi mộ được xây rất đẹp đẽ và chăm sóc kĩ lưỡng. Tấm hình trên bia mộ là một cô gái xinh đẹp lạnh nhạt. Đôi mắt hắn nhu hòa xuống mang theo biết ơn sâu sắc với người trong hình. Lấy khăn tay trắng sạch sẽ thơm ngát cẩn thận lau gương mặt cô gái trong hình nhẹ nhàng nói:
“Tống Nguyệt Linh cô khỏe không? Mặc dù lần đầu tôi đến thăm cô, nhưng trước đó tôi đã biết rất nhiều chuyện về cô. Ở dưới đó cô vẩn ổn chứ? Tôi muốn gởi lời cám ơn muộn màng đến thăm cô. Có lẽ hôm nay đến thăm cô cũng là lần cuối cùng!”

Anh do dự vẫn nói:

“Những chuyện tôi muốn làm cho cô cũng đã làm xong. Tôi không biết cô có vui không, có thấy an ủi hơn không? Nhưng tôi vẫn muốn làm cho cô. Người phụ nữ ấy đã mất khả năng làm mẹ,dù không phải điều tôi muốn nhưng âu cũng là quả báo! Cô ta không thương yêu con mình nên ông trời khiến cho cô ta không cần làm mẹ. Còn người đàn ông đó, tôi tin tưởng khi sống với người phụ nữ lòng dạ ác độc như vậy anh ta cũng sẽ không được bình yên hạnh phúc gì! Tôi không cần làm gì nữa ,họ cũng đã bất hạnh. Nếu có dịp quay lại đây tôi sẽ đến thăm cô!”

Mặc Thi Vũ trút hết lời muốn nói với người trong hình, quay lưng về phía cổng .

Ngày mai anh  về “Nước Anh” với đứa em gái bé bỏng của anh, xa con bé cũng đã lâu rồi anh có chút nhớ! Lưu uyển Nhược và Nghiêm Hạo không quan trọng với anh nữa, bao nhiêu đó đã đủ rồi và anh cũng mệt mỏi, nhớ tới đứa con của Lưu Uyển Nhược anh có chút chua xót. Bóng lưng của anh thanh thản mang theo chút cô độc từ từ ra khỏi nghĩa trang.

Lưu Uyển Nhược trong cơn đau đớn tỉnh lại, sau khi nghe đứa bé không còn thì tái nhợt nức nở,nhưng đau thương không tới được dưới đáy mắt.

Nghiêm Hạo dặn dò mọi người dấu chuyện cô ta không có khả năng mang thai, cho nên Lưu Uyển Nhược vẩn không biết gì! Thoải mái dưỡng bệnh và chờ ngày xuất viện.

Nghiêm Hạo lạnh lùng bước và kho hàng bỏ hoang, bên trong chỉ có ánh sáng từ bóng đèn neon phát ra cũng không đủ làm nơi này sáng lên.

Đỗ Long và mấy vệ sĩ đã có mặt từ trước. Dưới đất hai bóng người chật vật đang quỳ xuống, người đàn ông đã bị đánh không nhìn ra hình người, còn người phụ nữ khá hơn một chút. Nhưng quần áo xốc xếch mái tóc bù xù khiến hình tượng xinh đẹp chỉnh chu hàng ngày của cô ta không còn lại chút gì.

Nghiêm Hạo bước tới mắt lạnh nhìn xuống mang theo khí thế vương giả, như vị thần nhìn xuống thế gian nắm quyền sinh sát trong tay. Nhìn tới người phụ nữ chật vật hắn nhíu mày trong mắt lóe lên kinh ngạc rồi biến mất.

” Không ngờ tất cả trò quỷ đều là do cô thư kí xinh đẹp bên cạnh cậu làm! Chính tôi cũng không ngờ, phát hiện thêm đều thú vị là lần hãm hại cô vợ nhỏ lúc trước của cậu cũng là cô ta chủ mưu!” Đỗ Long nhàn nhạt nói.

Nghiêm Hạo nghe tới từ “cô vợ nhỏ” trong miệng Đỗ Long cơ thể cứng lại mang theo chút nhứt nhối âm ỉ trong tâm, rất nhanh khôi phục lại. Hắn ngồi xuống nhìn Mã Lệ sát khí trong mắt nổi lên lạnh lùng: “Nói, tại sao!?”

Mã Lệ rũ rượi đau đớn, cô biết mình đã xong rồi, không ngờ lần này Nghiêm Hạo lại nhờ Đỗ Long ra tay nhanh như vậy khiến cô ta còn không kịp nhờ ba cô ta giúp đỡ. Hắn dĩ nhiên là yêu cô ả kia đến thế.

Cô ta cười chua xót:

“Tại sao à? Tại vì em yêu anh, tại vì em ganh tỵ không cam lòng, tại sao anh lại yêu cô ta mà không phải là em. Em đã vì anh làm nhiều đến thế. Từ bỏ làm một tiểu thư sung sướng, em lao và học tập như điên là vì cái gì? Chỉ vì muốn được gần anh, Em vì anh mà cố gắng nhiều đến vậy tại sao anh không thấy? Anh thà lấy một đứa mồ côi không có gì trong tay nhưng lại không cho em một cơ hội. Em nhẫn nại, em chờ đợi vì em biết rồi có ngày anh cũng chán và nhận ra cô ta không hợp với anh. Nhưng rốt cuộc em cũng đợi được, thì cô ả đê tiện đó xuất hiện lại cướp anh trong tay em. Cô ta có gì tốt? Chỉ là một diễn viên múa lẳng lơ ai cũng có thể lấy làm chồng. Em có gì không bằng cô ta? Anh nói đi tại sao em không được?” Mã Lệ không kiềm chế được mà hét lên.

“Vả miệng cô ta, bẩn quá!”

Nghiêm Hạo sắc lạnh lên tiếng, hắn khinh thường động thủ vì sợ làm bẩn tay mình.

Một vệ sĩ bước lên ra tay, chỉ nghe vang lên “bốp, bốp” Mặt của cô ta sưng lên khóe miệng ra máu. Mã Lệ không thấy đau nhìn vẻ mặt khinh thường của Hắn càng khiến cô ta phẫn hận hơn:

“Haha, Anh ngại em bẩn ư? Nhưng anh không biết cô ả ở bên cạnh anh còn bẩn hơn gấp một trăm lần em! Anh không tin cũng được. Trước đó em đã cho người theo dõi cô ta, cứ mỗi buổi sáng thứ hai cô ta sẽ đến chung cư nơi mà cô ta xảy ra tai nạn gặp một người đàn ông sau đó rất nhiều giờ mới bước ra. Một nam một nữ trong đó làm gì? anh không ngây thơ cho rằng họ nói chuyện phiếm chứ? Không chừng đứa con trong bụng của ả chưa chắc gì là của anh! Nghiêm Hạo, anh thật đáng thương haaa…” Mã Lệ nói xong điên cuồng cười lên.

Nghiêm Hạo cả người căng cứng hàn ý dày đặc lan ra. Những lời của cô ta thật sự chọc tới hắn, trong mắt sát khí bắn ra quay lưng lạnh lùng nói: “Đỗ Long đừng để cô ta chết, bộ dáng như vậy phục vụ cũng được lắm! Tôi cho cậu một ngày hãy làm cho công ty Mã gia biến mất.”

“Tôi biết rồi”

Mã Lệ xụi lơ, không cho cô chết ? phục vụ, nghĩ tới điều gì , bỗng thở phào nhẹ nhõm dù sao không chết là được!

Độ Long thu thần sắc của cô ta vào trong mắt. Miệng nhếch lên khinh thường , ngu xuẩn, cô ta nghĩ Nghiêm Hạo nhân từ thế ư? Đưa cô ta qua biên giới nơi mà những tên trùm buôn lậu ma túy nằm vùng, đầu trâu mặt ngựa biến thái giết người không rớm tay, rất nhanh cô ta sẽ biết địa ngục là thế nào. Chết thì quá dễ, phải để cho cô ta sống mà chỉ muốn chết đó là trừng phạt cho cô ta biết điều gì nên nói và không nên nói.

Đỗ Long nghĩ tới lời của cô ta không phát giác nhíu mày.

Nghiêm Hạo đi tới trước cửa phòng bệnh nghe Lưu Uyển Nhược nói chuyện cùng trợ lí của cô là Tần Mỹ thì dừng lại:

“Chị Lưu à sao hai lần mang thai của Nghiêm Tổng đều sanh non hết? em lo cho chị lắm! nghe mọi người nói một lần sanh non còn hơn 7 lần sanh đẻ đó! chị phải nghỉ ngơi cho cẩn thận” Giọng cô trợ lí lo lắng.

“Không sao đâu! À, mà em nói Mặc Tổng đi đâu?” Lưu Uyển Nhược lơ đãng hỏi.

“Em cũng không biết, nhưng công ty đã thay người điều hành rồi, nghe nói là em họ của Mặc Tổng, còn anh ta đã đi đâu thì em không biết!”

Lưu Uyển Nhược trầm ngâm, từ ngày cô bị tai nạn tới nay, anh ta không ghé thăm cô lần nào, khiến cô thấy làm lạ. Điều cô nghi nghờ là rõ ràng có người rắp tâm hãm hại cô, chiếc xe đó là cố tình đụng vào cô! Mỗi lần nhớ lại không khỏi khiến cho cô ta sợ run. Tính nhờ Mặc Thi Vũ đều tra dùm cô mà hắn lại biến mất tiêu khiến cô bực mình không thôi.

“Cô đã tới chung cư riêng của hắn chưa?” Lưu uyển Nhược buột miệng hỏi.

“Chung cư riêng à? Em không biết Chị Lưu, chị sao biết ở đâu thế?” Tần Mỹ ngạc nhiên hỏi.

“Tôi chỉ nghe nói hắn thường ở chung cư riêng của hắn, chứ tôi đâu có biết ở đâu!”

Cô ta chột dạ nói, chung cư này chỉ có cô lui tới gặp gỡ hắn. Do cô nóng ruột nên tý nữa đã lộ ra.

Nghiêm Hạo đứng bên ngoài nghe hết cuộc nói chuyện của hai người,mày nhíu chặt, nhớ tới lời Mã Lệ nói mắt lóe lên nghi nghờ.
… …… …… …… …… …… …… …… …… …… …… …… …… ……  :-D 

Mình đã thấy rất nhiều bạn góp ý kiến là khiến cho MTV hay là những người khác biết TNL là ĐYT, mình nghĩ thật sự không cần, vì TNL thật sự đã chết rồi, người đang sống lại trong ĐYT là người hoàn toàn khác trước đây.

Nếu các bạn đọc từ đầu cũng biết TNL trước đây sống rất mờ nhạt vì sanh ra là đã là thiên kim tiểu thư, nên từ nhỏ cô ta không hề biết phấn đấu vì bất cứ thứ gì, cứ như một bông hoa trong nhà kính mất sức sống, và đời sống vợ chồng với NH cũng vậy.

Nhưng ĐYT thì khác, có lẽ do sống lại và hoàn cảnh khác nhau; nên cô đã được phấn đấu vì cuộc sống của mình mỗi ngày, mở rộng lòng mình kết giao bạn bè và cuối cùng là tình yêu với NH,và bây giờ cô ta lại phấn đấu vì bảo bảo của mình. vậy một TNL không có gì đặt biệt kiếp trước thì cho dù khiến mọi người biết thì cũng không có gì khác biệt, vì cái cô khiến mọi người hấp dẫn là ĐYT của hiện tại mang khí chất của TNL nhưng tính cách của ĐYT.

Còn MTV, một người vốn xa lạ với TNL nhưng vì muốn trả ơn cho TNL mà anh ta trả thù làm cho Nghiêm Hạo và Lưu Uyển Nhược không hạnh phúc. Anh ta xem như là người tốt. Nhưng tới giờ phút này mình cho anh ta dừng lại được rồi. Vì Nghiêm Hạo và Lưu Uyển Nhược đã không thể có con thì họ đã mất đi một nữa hạnh phúc rồi. Vốn dĩ MTV cũng không có thù hận gì với Nghiêm Hạo chỉ vì TNL cứu em gái của anh ta nên anh ta mới làm cho cô cảm thấy an ủi vậy thôi. Và trong lúc này sau khi thấy Lưu Uyển Nhược thành như vậy và đứa con cũng mất đi, anh ta nên dừng lại vì đôi khi sai lầm lại khiến chính bản thân mình bất hạnh mà đau khổ.

Nếu tôi xây dựng nhân vật MTV bất chấp tất cả mà trả thù Nghiêm Hạo thì cũng không logic lắm vì nỗi thù hằn đó cũng không đáng để anh ta làm nhiều như vậy. Tôi xin dừng ở đây, những gì tôi nói là muốn giải đáp thắc mắc cho các bạn đang theo dõi truyện này , cám ơn mọi người luôn ủng hộ : :-D


Chương 45.2: Bạn Cũ 

“Tôi đã điều tra ra, căn hộ đó là của một người tên Mặc Thi Vũ, tổng giám đốc điều hành công ty giải trí của Mặc thị. Được biết lúc Lưu Uyển Nhược đi Châu Âu tham dự cuộc thi “Bước nhảy thiên thần” là đi cùng với anh ta, sau đó thì đầu quân về Mặc thị cho đến bây giờ. Hai người họ có thể xem là quan hệ công việc. Nhưng một ngày sau khi Lưu Uyển Nhược bị thương thì anh ta cũng rời thành phố A, công ty cũng do người khác tiếp quản, có thể anh ta sẽ không trở về nước nữa.” Đỗ Long lạnh nhạt nói xong kết quả cho Nghiêm Hạo thì im lặng.

Ánh mắt Nghiêm Hạo sâu thẳm, không ai biết hiện tại anh đang nghĩ gì, chỉ thấy gương mặt càng lạnh lùng, chân mày nhíu lại, thật sâu ẩn nhẫn thở ra, khàn giọng nói: “Được rồi, cám ơn cậu. Tớ muốn yên tĩnh một chút, à, cậu tìm được cô gái kia cùng con trai của cậu chưa?”

Đỗ Long sửng người tay nắm thành quyền, ánh mắt thống khổ lóe lên tia nhung nhớ, bóng lưng cứng đờ mà nặng nề lắc đầu, sau đó bước ra khỏi phòng. Nghiêm Hạo nhìn cậu ta có chút đồng cảm. Nghĩ tới Lưu Uyển Nhược cùng 4 năm yêu nhau, cô là người con gái đơn thuần được anh yêu thương và cưng chiều hết mực. Anh lắc đầu thì thầm: “Nhược Nhi, anh tin tưởng em sẽ không phản bội anh.”

Tại thành phố C, một thành phố nhỏ hơn rất nhiều so với thành phố A và những thành phố khác. Nhưng nó cũng đang trên đà phát triển mở rộng nên không tránh khỏi cảnh nhộn nhịp đông đúc. Cuộc sống của mọi người ở đây tương đối thấp, họ vẫn còn giữ bản chất nông thôn mới ra tỉnh nên người dân nơi đây đều hiền hòa và sống rất tình cảm.

Tống Nguyệt Linh ngày đầu đặt chân xuống thành phố xa lạ này, cô bơ vơ và cảm thấy lạc lỏng không biết nên bắt đầu từ đâu. Ngồi sửng người ở trong công viên suy tính suốt một buổi, sau rốt cuộc cũng tìm được một phòng trọ qua đêm trước. Bà chủ phòng trọ nhìn thấy cô là người thành phố khác nên rất nhiệt tình chỉ dẫn. Bà chủ Lưu vốn cũng là gốc nông dân vì thành phố đang phát triển, nhiều khu phải quy hoạch lại, do đó bà được bồi thường một số tiền kha khá nên ra thành phố mà mở nhà trọ làm ăn.

Thấy bà niềm nở tốt bụng, Tống Nguyệt Linh cũng không giấu giếm, cô kể đại khái là mình đang mang thai, muốn ở lại đây kiếm việc làm thêm và chờ sinh con ra. Bà chủ Lưu nhìn thấy cô còn trẻ như vậy, nhưng khí chất ở trên người lại rất khác biệt, bà nhìn thôi cũng biết cô không phải là một người quê mùa thất học mà lầm lỡ… Bà cũng không hỏi nhiều, chỉ giới thiệu cho cô một căn phòng có thể ở cố định mà giá tiền lại rẻ, tuy hơi xa vì nó nằm gần ngôi nhà cũ của bà lúc trước.

Tống nguyệt Linh không do dự mà đồng ý ngay, với giá thuê phòng rẻ như vậy cô cũng đỡ được một khoản tiền. Cô chỉ là một thai phụ cũng không sợ họ lừa gạt gì, huống chi bà chủ nhà lại là người nhân hậu như thế.

Bà chủ Lưu kêu người con trai của bà đưa Tống Nguyệt Linh đi xem nhà trọ. Con trai của bà chủ Lưu năm nay cũng tầm 20 tuổi, gương mặt thật thà phúc hậu, trên mặt đeo một cặp kính cận, nhìn cậu ta cũng biết đây là một người điển hình là trạch nam chăm chỉ, khiến cô không khỏi có thiện cảm với cậu.

Ngô Viễn Cương đi kế bên cô gái này không khỏi đỏ mặt, cậu đi cách hơi xa cô, ánh mắt lúc nào cũng nhìn xuống chân không dám nhìn qua bên cạnh. Mặc dù sinh ra ở nông thôn nhưng bây giờ anh cũng đã là một sinh viên kinh tế, theo học ở một trường cũng được xem là nhất nhì của thành phố C, cũng được gặp qua rất nhiều cô gái, nhưng không có ai giống như người đang đứng kế bên cậu vậy. Cô gái này sở hữu một gương mặt thanh tú, da trắng nõn tuy hơi xanh xao một chút, vóc người nhỏ gầy cao tầm 1m65 nhưng rất đầy đặn mang theo vẻ phong tình. Nhưng khí chất trên người của cô lại lạnh nhạt, khi cô mỉm cười với cậu, tận sâu trong đôi mắt cô là vẻ xa cách, giơ tay nhấc chân đều rất tao nhã mà nhẹ nhàng rất khác biệt với những cô gái mà anh đã từng thấy qua, làm anh bối rối và thầm ngưỡng mộ ở trong lòng.

Tống nguyệt Linh vẫn theo sát Ngô Viễn Cương, khi cậu ta quẹo vào một cánh cổng bằng rào kẽm đơn sơ, trước mắt cô hiện ra một căn nhà nhỏ xinh xắn, ngôi nhà xây cất ở hai bên khá giản đơn nhưng mặt trước của nó đều là vật liệu làm bằng gỗ, thoáng mát mà sạch sẽ. Trong nhà ngoại trừ một phòng khách nhỏ chỉ để được bộ bàn ghế gỗ bằng mây, một chiếc bàn để tivi đơn sơ cũng làm từ gỗ, hai bên tường thì kê một cái kệ hai tầng khéo léo cũng làm từ gỗ. Bên trong có một gian bếp nhỏ, nhà vệ sinh và có một phòng ngủ cũng khá rộng rãi.

Nhìn ngôi nhà này cô rất hài lòng, một mình cô sống ở đây với bảo bảo thật rất lý tưởng. Xung quanh lại yên tĩnh chỉ có vài căn nhà, phía trước sân là một khoảng đất trống, con đường từ cổng đi vào đến nhà phải đi trên những cái đôn nhỏ bằng gỗ cũng không sợ làm bẩn giày. Nhìn trước sân là khoảng đất trống cỏ xanh, Tống Nguyệt Linh đã có dự tính sẽ làm gì với nó rồi.

Tống Nguyệt Linh rất hài lòng liền ký hợp đồng và dọn vào ở ngay. Bên trong nhà vẫn chưa có gì, cô hỏi thăm đường để đi ra chợ mua vài món đồ. Mua đồ để dùng nấu bếp, chăn nệm và các thứ cần thiết khác. Tâm trạng cũng rất vui vẻ vì chuẩn bị cho một cuộc sống mới của mình và bảo bảo. Khi đi ngang qua cửa hàng bán chăn mền cô bỗng nhìn thấy bóng người quen thuộc, trên tay người phụ nữ đó còn ôm đứa trẻ khoảng 1 tuổi đi ngang qua người cô.

Tống Nguyệt Linh không dám tin cất tiếng gọi: “Uông Tịnh Nhan!” Người phụ nữ giật mình, bỗng hoảng loạn ôm chặt cậu bé chuẩn bị chạy thì Tống Nguyệt Linh đã bước tới nắm chặt lấy tay của cô ấy:

“Chị Tịnh Nhan, là em, Đinh Yến Tử.”


Chương 46: Nương Tựa Cùng Nhau

Uông Tịnh Nhan nghe giọng nói quen thuộc của phái nữ, bỗng giật mình vội quay lại, nhìn thấy là Đinh Yến Tử thì kinh ngạc, sau lại mừng rỡ. Thật may vì không phải là Hắn ta   tìm thấy cô.

Tống Nguyệt Linh nhìn Uông Tịnh Nhan, cũng gần nửa năm không gặp mà chị ấy tiều tụy xanh xao như vậy, đứa bé trai trong lòng của chị, gương mặt nhỏ nhắn cũng gầy đi nửa vòng, nhưng chiều cao lại tăng lên không ít. Gương mặt bé con nghiêm nghị,  đôi mắt to tròn mở ra nhìn cô với vẻ phòng bị, vóc dáng cùng khí chất của bé con đúng là từ một khuôn của người đàn ông kia mà đúc ra. Nhưng cô ngạc nhiên là vì sao hai mẹ con chị ấy lại có mặt ở đây, nhìn bề ngoài của hai mẹ con cũng biết cuộc sống cũng không tốt lắm.

Tống Nguyệt Linh không hỏi nhiều chỉ trả tiền cho những thứ đã mua, giơ tay nắm chặt lấy bàn tay của Uông Tịnh Nhan, kéo hai mẹ con chị cùng nhau đi về nhà của mình. Ở nơi này gặp lại Uông Tịnh Nhan khiến cô rất vui vẻ cùng có chút xúc động, mặc dù không biết chị ấy đã phải trãi qua những chuyện gì, nhưng về nhà là có thể từ từ để nói rồi.

Ngồi nghe Uông Tịnh Nhan kể về chuyện chị ấy phải đối mặt trong mấy tháng qua không khỏi khiến cho Tống Nguyệt Linh cảm khái không thôi vì hai người bọn cô không hẹn mà giống nhau, đều bỏ trốn đi nơi khác vì hai người đàn ông đó. Cô cũng không ngạc nhiên lắm khi nghe Uông Tịnh Nhan làm như vậy, một người có thể chết vì con của mình thì còn có chuyện gì không thể làm chứ. Nhưng hai mẹ con chị lại gặp phải khó khăn vì sợ Đỗ Long tìm ra được hành tung nên chỗ dừng chân của hai người chỉ có thể ở được vài ngày là phải dọn đi nơi khác, công việc lại không có mà phải mang theo con nhỏ ở bên người khiến cho những ngày qua của hai mẹ con vô cùng vất vả.

Tiền trên người dần dùng hết, Uông Tịnh Nhan đang tuyệt vọng ôm con đi xin việc làm thì gặp được Tống Nguyệt Linh. Tống Nguyệt Linh cũng nói tóm tắt về chuyện của mình và Nghiêm Hạo, sau lại muốn giữ hai mẹ con của Uông Tịnh Nhan ở lại với mình. Cô và chị ấy đều một thân một mình ở nơi xứ người cũng nên nương tựa vào nhau mà sống qua ngày. Cô tin tưởng hai người đàn ông ấy không thể tìm ra được  chỗ này.

Uông Tịnh Nhan cũng không từ chối, thật ra mấy tháng qua mang theo bảo bảo đi khắp nơi cô cũng xót cho bé. Bây giờ tình cờ gặp lại Đinh Yến Tử, người mà cô tưởng đang hạnh phúc ở bên người chồng tài giỏi như Nghiêm Hạo và hai đứa con xinh xắn, có một mẹ chồng cảm thông và yêu thương cô. Có ai ngờ người mà cô nghĩ là vô cùng may mắn lại bị chồng phản bội, ly hôn, còn con thì bị đem đi, hiện tại thì bụng mang dạ chửa mà trốn tới đây, so với cô ấy thì cô có là gì?

Uông Tịnh Nhan khóe mắt nóng lên vì đau lòng cho Đinh Yến Tử. Tống Nguyệt Linh ôm Tịnh Nhan vào lòng, giọng nói chùn xuống: “Em không sao, bây giờ em đã có đứa con của riêng mình rồi, còn hai bảo bối kia, em tin sẽ có một ngày được gặp lại chúng. Hai người chúng ta phải vì bảo bảo của mình mà cùng cố gắng tiến về phía trước, nhất định phải vui vẻ mà sống.”

Uông Tịnh Nhan gật đầu, cô vươn tay ôm lấy bé con từ lúc vào nhà đến giờ vẫn một mực ngồi im lặng kế bên: “Khắc Nhi, con hãy chào dì đi nào.”

Cậu bé đã hơn một tuổi, bé con vẫn nhìn chằm chằm vào Tống Nguyệt Linh, một lúc lâu cuối cùng cũng mở miệng: “Chào dì.” Giọng nói non nớt mà rõ ràng vang lên.

Một buổi sáng sớm trong ngôi nhà có hàng rào bằng kẽm gai ấy, nay đã được thay thế bằng chiếc cổng chắc chắn hơn, con đường bằng đôn gỗ vào nhà, khoảng sân trống nay đã có thêm chiếc xích đu bằng gỗ nhỏ xinh, thảm cỏ xanh mướt dưới chân, phía trên xích đu là một giàn dây leo xanh mươn mướt phủ lên, quấn quanh mái vòm mát mẻ. Những khóm hoa xinh xắn được trồng khéo léo ở trước sân, từng luống rau non, vài cây ăn trái được trồng để có bóng mát, ngôi nhà nhỏ bé chìm trong nắng sớm mang theo cảm giác ấm áp và yên bình.

Bên trong nhà vào lúc này, đã có thêm một thành viên nữa, cô bé với làn da trắng hồng như sữa, hai mắt to đen láy, đôi môi hồng chúm chím, hai má phồng phồng lên, nhìn vào chỉ muốn nựng má hồng của bé để mà giày vò hai má xinh xắn ấy. Bé mặc một chiếc váy hoa đơn giản, tay áo phồng trông vừa ngây thơ vừa đáng yêu, hai tay bé đang chống nạnh, mắt trợn to lên nhìn cậu bé ở bên cạnh: “Anh Thiên Khắc, hôm nay anh không được đánh nhau ở trong trường nữa đâu đấy, lần này em che giấu giùm cho anh nhưng lần sau em mới không thèm quan tâm anh nữa đâu.” Nói xong, bé gái giận dỗi bĩu môi của mình lên.

Cậu bé im lặng quẫn bách, cậu biết cậu đã làm cho tiểu công chúa nổi giận rồi. Cậu cũng không muốn như vậy đâu, nhưng khi nghe thằng nhóc đó nói cậu và tiểu công chúa là con hoang thì cậu chỉ muốn đấm cho vỡ mặt nó ra thôi. Cậu mới không phải là con hoang, tuy còn nhỏ nhưng cậu cũng biết cha mình là ai, vóc dáng của người đó rất cao lớn, gương mặt lạnh lùng đi đâu cũng có vài người đi theo, trông rất oai phong. Cậu không hiểu vì sao cha và mẹ lại tách ra, nhưng cậu muốn ở bên cạnh mẹ. Còn tiểu công chúa là con của dì xinh đẹp. Cậu nhớ khi cậu gặp dì, tiểu công chúa còn nằm trong bụng của dì nha. Từ lúc tiểu công chúa được sinh ra, cậu đã thầm hứa trong lòng sẽ bảo vệ cô bé, không cho phép bất cứ người nào khi dễ cô. Cậu không biết ba của tiểu công chúa là ai, nhưng dù sao, ai mà khi dễ cô bé, cậu sẽ không tha, cho dù là ai đi nữa. Bàn tay của Đỗ Thiên Khắc siết lại, nắm đấm nhỏ xíu kiên định.

Đinh Nhã Linh nhìn gương mặt của Thiên Khắc thì lắc đầu, tên đầu gỗ này chắc chắn là không nghe lời cô bé rồi. Cô bé thở dài bất đắc dĩ: “Anh không sợ dì Tịnh Nhan biết được sẽ lo lắng sao?”

Cậu bé giật mình, cúi mặt xuống đầy ảo não, gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị bây giờ đầy hối hận. Cậu mới không muốn làm mẹ lo lắng nhưng tiểu công chúa của cậu, cậu phải bảo vệ nha.

“Anh Thiên Khắc, Linh Nhi không sao đâu, tụi nó nói gì thì kệ nó, vì em có mẹ, có dì Tịnh Nhan, còn có anh Thiên Khắc nữa, em mới không phải là con hoang như tụi nó nói.” Cô bé bỗng nắm lấy tay của cậu bé nhẹ nhàng nói, gương mặt cô bé hơn 3 tuổi rưỡi mỉm cười tự tin mà kiên quyết. Cô bé biết anh Thiên Khắc đánh nhau là vì mình, mặc dù bé mới ba tuổi rưỡi nhưng đã có rất nhiều chuyện bé đều biết nha: “Anh phải hứa với em đừng đánh nhau với tụi nó nữa, không được làm hai mẹ của chúng ta lo lắng, hai mẹ đi làm đã rất vất vả lắm rồi, chúng ta phải ngoan mới tốt.”

Cô bé hiểu chuyện dặn dò, Thiên Khắc gật đầu, siết chặt lấy tay của cô bé, trong lòng cũng bỏ thêm một câu, chỉ cần tụi nó không nói tới Linh Nhi, anh sẽ không đánh. (DL: bó tay, bé này có máu giang hồ giống ba)

Trong bếp, hai người phụ nữ xinh đẹp đứng nhìn hai bảo bối, môi nở nụ cười hạnh phúc lại có chút chua xót.


Đọc tiếp: 

***** Chương 47, 48 ===>>> Click Here
Facebook Comments

Đánh giá bài viết

124 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.