Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 5.2

Chương 5.2: Ly Trà Phong Ba 2

Nghiêm Hạo sửng người, nhìn lại thật kỹ cô bé này. Trẻ đấy nhưng để vào được Đế Đô làm sao có thể chưa tới 18 tuổi được? Nhưng không biết vì sao cơ thể của anh lại rất ham muốn cô, giống như bị trúng thuốc vậy. Đúng vậy, anh chưa bao giờ mất kiềm chế như lúc này, nhất định cô gái này đã hạ thuốc anh rồi. Bây giờ còn vô tội không chịu làm thuốc giải sao?

“Chính cô đã đốt lửa thì còn giả vờ làm gì? Nếu cô bé không chờ kịp lớn lên chút nữa để phục vụ tôi thì tôi đành chiều theo cô bé vậy.” Nghiêm Hạo cười lạnh nói.

Tống Nguyệt Linh tức giận nhìn anh có thể nói ra những lời vô sỉ như vậy. Cô định phản bác lại thì thấy anh đã cột hai tay của cô lên trên thành giường rồi, anh cởi đồ của cô ra từng cái một cho đến khi cô toàn thân lạnh lẽo, trên người trần trụi bại lộ trước mặt anh. Một cảm giác nhục nhã dâng lên. Cô chưa bao giờ phải chịu ấm ức như thế này, lúc trước là vợ của anh, cũng xảy chuyện sinh hoạt vợ chồng, mặc dù anh không nồng nhiệt nhưng lúc nào cũng lịch sự với cô, không giống như bây giờ. Cảm giác khuất nhục này làm hốc mắt cô ửng đỏ. Phải chăng một thiên kim tiểu thư đáng để cho anh tôn trọng, còn một nhân viên quèn thì có thể tùy tiện bị chà đạp? Sống lại một năm nay, Tống Nguyệt Linh cô chưa từng hối tiếc về cảnh giàu sang lúc trước. Nhưng bây giờ cô cảm thấy bất lực, không có ai quan tâm, không có ai chở che hay bênh vực cô, càng nghĩ lại càng thương tâm.

Một cỗ đau đớn ập tới khiến cho nước mắt của cô không kìm được rơi xuống. Còn Nghiêm Hạo thì không quan tâm người ở dưới sẽ như thế nào, anh hiện tại chỉ muốn phát tiết sự ham muốn không kìm chế được này. Anh cũng không màng đến việc chuẩn bị khúc dạo đầu mà thắng tiến xông vào, phá vỡ lớp màn bảo vệ để tiến vào tận cùng sung sướng nhất.

“A!” Tống Nguyệt Linh đau tới muốn ngất đi, anh không kịp cho cô thời gian để thích ứng với cự long của anh, anh cứ ra ra vào vào mãnh liệt. Một lần sau so với lần trước mạnh hơn, sâu hơn. Cho dù tâm hồn của cô là 28 tuổi nhưng cơ thể này chỉ là cô bé 16 tuổi thôi, thì làm sao có thể chịu đựng được sự tàn bạo của anh như thế. Cô có cảm giác như máu đang chảy ra ở hạ thân, sắc mặt trắng bệch ra. Cô trừng mắt nhìn anh, không mở miệng cầu xin lấy một tiếng.

Nghiêm Hạo vì thuốc phát tác, một phần vì cơ thể nhỏ bé chặt khít này thật sự làm anh muốn điên. Anh tận tình phóng thích dục vọng cho tới khi bắn mầm móng nóng rực vào cơ thể nhỏ bé thì mới thỏa mãn ngừng lại. Anh mở mắt ra nhìn cô gái đang nằm ở dưới thân của mình. Sắc mặt của cô trắng bệch, gương mặt đầy mồ hôi, môi mím chặt đang trừng mắt nhìn anh. Trong mắt cô là tức giận cùng oán hận, khi bắt gặp được ánh mắt anh đang nhìn cô thì môi xinh mấp máy.

“Đồ cầm thú!” Nặn ra ba chữ này, Tống Nguyệt Linh cũng ngất đi. Nghiêm Hạo sửng người nhìn cô gái trước khi ngất đi còn có thể mắng anh này. Từ đầu tới cuối, cô cũng không mở miệng cầu xin anh dù chỉ là nửa câu, anh nhìn cơ thể đầy vết bầm xanh tím của cô, rồi nhìn tới bên dưới của cô máu vẫn rỉ ra thì mới biết anh thô bạo như thế nào. Nhưng khi tầm mắt lướt qua cái ly trà kia thì trở nên sắc lạnh, phun ra một câu: “Tự làm tự chịu.”

Anh đứng lên, lạnh lùng mặc lại đồ rồi rời khỏi.

Nghiêm Hạo vừa rời đi,Tiểu Mai núp ở trong gốc khuất bước ra, trên tay còn cầm chiếc điện thoại, gương mặt cô nhìn anh một cách quỷ dị, rồi liếc mắt tức giận nhìn vào bên trong phòng. Con nhóc ấy dám phổng tay trên của cô, nhưng có cái này cũng không sao. Cô cười hả hê cũng rời đi ngay sau đó.

***

“Đinh Yến Tử, cậu thật nghỉ làm ở Đế Đô sao?” Tô cầm tò mò hỏi. Nửa năm trước Đinh Yến Tử đã dọn vào ở chung với dì cháu cô, mặc dù Tô Cầm lớn tuổi hơn nhưng Tô Cầm vẫn xem Yến Tử là bạn cùng trang lứa với mình. Đinh Yến Tử xem như là thanh tú nhưng khí chất ở trên người cô ấy lúc nào cũng điềm tĩnh, ưu nhã, cho dù cô muốn cũng không học được.

“Ừ, Đế Đô dù lương cao nhưng mình muốn kiếm công việc ổn định lâu dài hơn.” Ở Đế Đô nhờ có dì Lý nên cô được mọi người nhờ làm thay trong những ngày họ bận việc muốn nghỉ. Nhưng từ sau cái hôm đó, cô không muốn ở lại nơi ấy nữa. Mặc dù cô cảm thấy công việc của mình không thấp hèn nhưng cô không muốn tạo cơ hội để cho người khác chà đạp mình.

“Thế cậu tính làm gì?”

“Mình cũng chưa biết nữa!” Mặc dù Tống Nguyệt Linh đã tốt nghiệp loại ưu ngành tài chính ngân hàng, có thể dễ dàng xin được một công việc tốt, mà tệ nhất cũng có thể là một nhân viên thư ký văn phòng. Nhưng Đinh Yến Tử thì không phải, cô bé chưa học xong sơ trung (cấp 3), không có bằng cấp gì, mà tuổi lại chưa đủ để lao động chính thức nên rất khó kiếm việc làm. Cho nên lúc trước cô mới chấp nhận làm thay cho mọi người ở Đế Đô. Nhưng xảy ra chuyện kia, cô thật không muốn làm nữa. Cô không trách ai, Nghiêm Hạo uống rượu làm loạn chỉ có thể trách bản thân mình không cẩn thận để người ta khi dễ thôi.

“Mình có người bạn học, anh họ của cậu ấy có cửa hàng chuyên bán bánh ngọt. Hôm nọ mình có đi qua xem thử, nhìn thấy họ đang tuyển nhân viên phụ làm bánh đấy.”

“Thiệt không?” Tống Nguyệt Linh vui mừng hỏi, cô cũng rất thích làm bánh ngọt, nhưng lúc trước cũng chưa từng làm cho ai ăn. Thường thì cha mẹ không có nhà, mà lúc làm vợ của Nghiêm Hạo thì hai người cũng không thân đến nổi phải làm bánh cho anh.

“Ừ, nếu cậu thích, mình sẽ tìm cách hỏi cho cậu công việc này.” Tô Cầm tự tin nói.

Tống Nguyệt Linh nhìn cô như thế chỉ có thể mỉm cười. Tô Cầm là cô gái nông thôn miền Nam, tính tình gần gũi, hòa nhã. Cô ấy trông xinh xắn khỏe mạnh, có một làn da bánh mật, mái tóc hớt ngang, gương mặt tròn, mắt nâu nhìn rất ngọt ngào như một viên socola bọc đường vậy. Lúc đầu Tống Nguyệt Linh cũng do dự khi dọn vào ở chung nhà với dì Lý nhưng dì cứ khuyên suốt, cuối cùng cô cũng đồng ý. Ở chung với dì một thời gian, Tống Nguyệt Linh mới thấy mình lựa chọn là đúng. Có người quan tâm đúng là ấm áp hơn. Mỗi khi nhớ lại chuyện hôm ấy, ánh mắt của cô liền ảm đạm, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại. Có sao đâu, trời cao đã cho cô sống lại là tốt rồi, ít nhất người cường bạo cô cũng là chồng trước của cô, xem ra cũng không quá xa lạ, Tống Nguyệt Linh lạc quan nghĩ.

Tập đoàn Nghiêm thị.

“Thưa tổng giám đốc, ngài có có bưu phẩm.” Cô thư ký xinh đẹp, tay trắng nõn cầm bao thư để xuống bàn, còn cố ý khom người xuống thấp để cho chiếc áo cổ rộng trể xuống lộ ra cặp ngực được áo lót bó lại chặt khít như muốn nhảy ra ngoài.

“Để xuống, đi ra ngoài đi.” Nghiêm Hạo lạnh lùng nói, cũng không nhìn đến cảnh xuân được phơi bày ở trước mặt.

Ánh mắt Mã Lệ tối xuống, không cam lòng mà đi ra ngoài.

“Hạo, cậu thật không biết thương hoa tiếc ngọc nha. Cậu xem, người ta uất ức chưa kìa!” Đường Nhật biểu tình thương tiếc nói.

Nghiêm Hạo lười trả lời, tay cầm cái đĩa CD đặt ở trong bưu phẩm lấy ra.

“Hạo, có người gửi phim A cho cậu hả?” Đường Nhật tò mò sáp lại hỏi.

Nghiêm Hạo mở máy tính ra, đặt đĩa vào, màn hình lập tức hiện ra. Nhìn hình ảnh được phát ra trên màn hình khiến mặt anh xanh mét. Trong màn hình, cô gái bị cột trên thành giường đang ra sức giãy giụa, còn người đàn ông ở phía trên cô thì cứng rắn ra ra vào vào cái nơi mà ai cũng biết.

“Nghiêm Hạo, anh tính cường bạo trẻ vị thành niên sao?” Giọng nói của cô gái trong màn hình la hét lên. Từng chữ từng câu thật rõ ràng.

“Hạo, thật không ngờ, khẩu vị của cậu nặng như thế.” Đường Nhật há hốc mồm nói.


Đọc tiếp: 

***** Chương 6: Lần Nữa Gặp Lại ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.