Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 51, 52

Chương 51: Cùng Nhau Trở Về

Tống Nguyệt Linh đứng nhìn cô trợ lý dắt tay con gái đi khuất cánh cửa, gương mặt đang mỉm cười liền thu lại, quay lại đối diện với Tống Luật, từ tốn ngồi xuống: “Em đã trưởng thành, tài giỏi như vậy, chắc cha rất tự hào về em, chị cũng vậy!” Tống Nguyệt Linh bình tĩnh nhìn Tống Luật, giọng nói có chút xúc động mà run rẩy.

Tống Luật khiếp sợ nhìn cô gái trước mặt, cách nói chuyện của cô làm anh khó hiểu, làm cho tim anh nhức nhói, càng khiến anh không muốn tin điều điên rồ mà anh đang nghĩ tới. Anh bình tĩnh nhìn cô gái trước mặt, gằn giọng hỏi: “Cô nói vậy là có ý gì?”

“Luật, nếu chị nói chị là Tống Nguyệt Linh, em có tin không?”

Tống Luật giật mình sửng sốt nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói “không thể nào”.

“Chị cũng biết chuyện này rất khó để cho em và mọi người tin tưởng, nên bao lâu nay chị chấp nhận cho mình chết đi và sống cuộc đời khác!” Cô ưu thương mất mát nói: “Luật, em có nhớ năm sinh nhật 10 tuổi của chị không? Lúc đó, em vì muốn cha mẹ bỏ hết công việc để về tổ chức sinh nhật cùng chị, nên nói dối mình bị trật chân khiến cho hai người ấy lo lắng mà vội vả quay về. Nhưng rốt cuộc, em lại thật sự là bị té cầu thang và trật chân, cho nên buổi tối đó mọi người cùng nhau vào bệnh viện với em và quên luôn sinh nhật của chị. Sau đó, em rất hối hận cùng tự trách vì chính mình lại làm hỏng đêm sinh nhật của chị. Luật, từ nhỏ em lúc nào cũng lo lắng chăm sóc cho chị, điều chị may mắn nhất chính là có một người em trai là em!” Tống Nguyệt Linh hoài niệm chuyện thuở nhỏ của hai người, đôi môi nở nụ cười ngọt ngào mà có chút xúc động, hốc mắt đỏ lên.

Tống Luật trong lòng chấn động mãnh liệt, không cách nào tin nổi có chuyện hoang đường như vậy. Rõ ràng gương mặt ở trước mắt này so với Tống Nguyệt Linh trẻ hơn rất nhiều, gương mặt này cũng chỉ được coi là thanh tú, không thể đem so với vẻ đẹp lạnh nhạt mà cao sang của chị anh. Người trước mặt này sao có thể là chị của anh được? Nhưng sự việc vào buổi sinh nhật năm đó cũng chỉ có chị gái và anh biết mà thôi, rốt cuộc đây là có chuyện gì đang diễn ra? Trong lòng Tống Luật không rõ cảm giác quỷ dị đang dâng lên này là vì sao, nó khiến anh không biết nên nói gì vào lúc này.

“Chị biết em không thể chấp nhận việc này ngay được, chính chị cũng không thể tin nữa là. . . . . . . Sau khi xảy ra tai nạn năm đó, chị đinh ninh là mình đã chết rồi nhưng khi ý thức được là có chuyện gì thì linh hồn của chị đã ở trong thân xác này rồi. Cô bé mồ côi này vì một lý do nào đó mà chết đi, còn chị lại được sống lại bằng cuộc đời của cô bé này cho tới bây giờ!” Giọng nói của Tống Nguyệt Linh nhàn nhạt vang lên, nhẹ nhàng thấm sâu vào tâm trí của Tống Luật.

“Cô, cô thật sự. . . . . . à không, chị, chị là Tống Nguyệt Linh thật sao? Nhưng vì sao khi chị sống lại lại không tìm về Tống gia?” Tống Luật khiếp sợ nhìn cô, miệng có chút lắp bắp hỏi.

“Em nghĩ ba mẹ sẽ tin chuyện hoang đường này sao? Chị cũng không muốn dọa hai người chết khiếp, Tống Nguyệt Linh thật sự đã chết rồi,  thân xác  đang nằm dưới lòng đất lạnh kia, có lẽ bây giờ cũng đã không còn nguyên vẹn nữa rồi. Thân thể của chị bây giờ chính là vay mượn của người khác, mà chị cũng không còn tư cách hay can đảm để quay về gặp bọn họ!” Cô ngậm ngùi có chút chua xót nói.

“Vậy tại sao bây giờ chị lại cho em biết?”

“Chị có việc muốn nhờ em giúp đỡ!” Cô chột dạ, có chút khó xử nói.

“Nếu chị không có việc nhờ tôi, thì cũng không bao giờ có ý định đi tìm tôi, có phải không? Vì cái gì mà chị lại vô tình đến vậy? Chị có biết tôi đau khổ như thế nào khi biết chị gặp tai nạn hay  không?” Tống Luật tức giận, đau khổ từng câu từng chữ nghẹn ngào ở trong ngực nói ra.

“Chị xin lỗi, Luật, chị không dám chắc gia đình sẽ tin tưởng lời của chị nói. Chị chỉ có thể đứng nhìn từ xa để dõi theo mọi người mà thôi. Chị xin lỗi, chị sai rồi, xin lỗi em!” Tống Nguyệt Linh nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống. Có thể cô thật sự đã sai rồi, cô đã không nghĩ tới cảm thụ của đứa em trai này của cô, người lúc nào cũng yêu thương, lo lắng cho cô. Cô ích kỉ chỉ muốn sống cuộc đời riêng của chính mình, cô thật sự đã sai rồi.

Nhìn cô đau lòng tự trách, nước mắt càng mãnh liệt rơi xuống, Tống Luật càng đau lòng nhìn cô. Anh tin cô, dù cho có hoang đường tới đâu đi nữa, thì người ở trước mặt này chính xác là chị của anh. Càng khiến anh tức giận là cách cô cứ như thế mà rủ bỏ gia đình, để rồi một mình nhận lấy khổ sở về mình. Nhìn hình dáng mặc dù đã khác đi, nhưng vẻ ngoài hiện tại này của cô, nhìn thôi cũng biết cuộc sống trong mấy năm qua cũng không sung sướng gì.

Nhìn bờ vai cô run rẩy, anh thương tiếc ôm cô vào lòng, nội tâm mừng như điên vì chị anh không hoàn toàn biến mất, dù thân thể có khác nhưng cô vẫn là người chị  mà anh yêu quý: “Ngốc quá, sao em lại không tin ? Chỉ cần là chị nói, em đều sẽ tin. Nhưng vì cái gì lại không nói cho em biết sớm, cha mẹ và em rất đau buồn vì phải mất chị, chị biết không?”

Tống Nguyệt Linh được em trai ôm vào lòng, thân thiết cùng dịu dàng nói như thế, bao nhiêu uất ức khổ sở trong thời gian qua, lại vì sự ấm áp này mà tuôn trào mãnh liệt làm cho cô không cách nào kìm được mà khóc rống lên: “Chị xin lỗi, thực xin lỗi!”

Tống Luật siết chặt vòng tay của mình đang ôm cô, ánh mắt dịu dàng an ủi. Thật tốt quá, lần này anh nhất định sẽ bảo vệ chị thật tốt!!!

Tống Nguyệt Linh cùng con gái ngồi trên xe chạy thẳng ra sân bay để trở về thành phố A, riêng Uông Tịnh Nhan thì muốn ở lại, cô ấy vẫn chưa sẵn sàng để trở về, nên cô cũng không nỡ ép buộc cô ấy , Tịnh Nhan cần thời gian đối mặt .

Tống Luật ngồi kế bên hai người, ánh mắt yêu thương nhìn công chúa nhỏ nhu thuận ngồi ở trong lòng của cô. Nghe cô kể lại những gì mà cô phải trải qua trong mấy năm nay, không khỏi khiến cho anh đau lòng không dứt. Điều khiến cho anh khiếp sợ nhất chính là chị ấy lại một lần nữa có quan hệ với Nghiêm Hạo, mà giữa bọn họ cũng đã có ba đứa con với nhau. Xem ra nhân duyên của chị gái và anh ta thật sự không bình thường rồi. Cũng chính vì thế mà anh lại càng oán hận hắn ta, thêm một lần nữa khi hắn lại nhẫn tâm tổn thương chị mình. Anh cũng biết lý do vì sao chị ấy lại muốn quay về nơi đó như vậy. Lần này, anh sẽ không để cho Hắn ta có cơ hội nào làm tổn thương chị của anh..

Ánh mắt Tống Luật kiên định hạ quyết tâm, chợt phát hiện ra cô gái nhỏ đang nhìn anh với dáng vẻ dò xét, ánh mắt tròn xoe mang nhiều tia nghi ngờ. Anh dịu dàng cười sủng nịnh nói: “Có muốn cậu ôm con không?”

Tống Nguyệt Linh nhìn cô gái nhỏ ở trong lòng, mỉm cười yêu thương nói: “Con qua ngồi với cậu đi!”

Tống Luật ôm cô gái nhỏ để cô bé ngồi lên trên đùi mình, nắm lấy bàn tay nhỏ xinh mà vuốt ve thương yêu nói: “Con có chuyện muốn nói với cậu sao? Đừng sợ, con muốn gì cứ nói ra đi.” Nhìn điệu bộ muốn nói lại thôi của cô bé khiến anh buồn cười không thôi.

“Chú, chú có phải là ba ba của Linh Nhi không?” Một giọng nói trẻ con có phần rõ ràng cùng khẳng định làm cả hai người lớn phải giật mình, dở khóc dở cười nhìn cô bé: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?” Tống Nguyệt Linh có chút khó hiểu hỏi bé con.

“Vì, vì từ đó đến giờ mẹ đâu có thân thiết với chú nào như vậy đâu. Nhưng khi mẹ gặp chú này lại khóc như thế, sau đó còn cùng nhau trở về nhà chú ấy nữa, cho nên Linh Nhi mới nghĩ chú ấy là ba ba của con. Trong tivi vẫn thường chiếu như vậy mà. Vậy, chú có phải là ba ba của con không?” Cô bé hồn nhiên nói, mang theo chút mong đợi nhìn Tống Luật, trong khi đó, Tống Nguyệt Linh lại đau xót mà nhìn con gái. Cô biết con bé vẫn rất mong muốn gặp mặt ba của mình một lần, nhưng lại không nói ra mà thôi.

Tống Luật có chút đau lòng nhìn cô bé, không nở dập tan hy vọng của bé, anh chỉ có thể nhẹ nhàng ôm chặt lấy bé thì thầm: “Cậu không phải là ba ba của Linh Nhi, nhưng cậu là người thân nhất của mẹ Linh Nhi, sau này cậu cũng sẽ yêu thương Linh Nhi giống như mẹ đã yêu thương con vậy, có được không?”

“Dạ!” Cô bé có chút thất vọng cúi đầu xuống, bé cứ tưởng đã được gặp ba rồi chứ, không ngờ lại là không phải. Tống Luật nhìn bé như thế có chút không đành lòng, nói: “Nhưng lần này trở về, cậu sẽ cho Linh Nhi gặp ba, Linh Nhi chịu không?”

“Có thật không ạ?” Gương mặt đang ủ rũ bỗng chốc sáng bừng lên, giọt nước mắt lấp lánh trong hốc mắt còn chưa kịp rơi xuống khiến người ta chỉ muốn thương yêu cô bé thật nhiều.

“Thật! Cậu sẽ không gạt Linh Nhi, không tin bé có thể hỏi mẹ.”

“Mẹ, có thật con sẽ được gặp ba ba không?” Ánh mắt bé tràn ngập hy vọng nhìn Tống Nguyệt Linh khiến lòng cô không khỏi đau nhói, cô cười dịu dàng gật đầu với bé nhưng trong lòng thầm nói, không chỉ gặp mặt ba của con, mà còn có hai anh trai tội nghiệp của con nữa.


Chương 52: Đoàn Tụ

Tống Nguyệt Linh cùng con gái và Tống Luật, ba người cùng nhau trở về Tống gia. Khi vợ chồng Tống Văn nhìn thấy con trai mang theo một cô gái trẻ và bé gái đáng yêu cùng nhau trở về nhà thì rất ngạc nhiên. Nhưng sau khi nghe được những gì Tống Luật nói với bọn họ, thì ngoại trừ khiếp sợ không tin nổi, bọn họ cũng không biết nói thêm bất cứ lời nào nữa.

Tống Nguyệt Linh cũng lần lượt nói lên những chuyện mà ngày xưa cô từng trải qua với hai người họ. Nghe lại những chuyện đó làm cho vợ chồng Tống Văn chỉ có thể kinh ngạc cùng hoang đường mà thôi, nhưng sau đó lại là xúc động và vui mừng. Nếu không phải là con gái đã mất của bọn họ thì cô gái ở trước mặt này làm sao có thể biết rõ ràng những chuyện đó như vậy?

Mẹ Tống nhìn cô bật khóc, bà vội vàng ôm cô vào trong lòng mình để cảm nhận được hơi ấm phát ra từ người cô, nó muốn nói rằng con gái Nguyệt Linh của bà vẫn còn sống. Cám ơn trời Phật đã thương xót cho nỗi đau mất con gái của bà! Bà cứ ngỡ mình đã vĩnh viễn mất đi đứa con gái duy nhất này , cho dù bà có vì công việc làm ăn mà từ nhỏ không gần gũi với đứa cô, nhưng hơn ai hết, đều là máu thịt của bà đứt ruột đẻ ra, hỏi sao không thương không đau cho được? Ông trời đối xử với bà không tệ, đã khiến cho con gái trở về bên cạnh bà, dù cho nó bây giờ có mang hình hài khác đi nữa. Lần này, bà sẽ hảo quý trọng đứa con này thật tốt.

Tống Văn cũng rất xúc động, đôi mắt ông cũng đã đỏ hoe lên nhưng vì ông là một người đàn ông, hơn hết lại là một người cha nghiêm nghị, cho nên ông không thể bày tỏ nỗi lòng nhớ thương con như vợ được. Nhưng đôi bàn tay này lại run rẩy bán đứng nỗi lòng của ông, trong thâm tâm ông nhẹ thở ra một hơi nghẹn ngào áy náy.

Thật ra trong mấy năm nay ông vẫn luôn tự trách mình vì đã ép buộc con gái phải lấy Nghiêm Hạo, bao nhiêu năm nay, nổi hối hận cùng mất mát này đã luôn giày dò ông không biết bao nhiêu đêm mất ngủ. Nhìn đứa con gái vượt qua sinh tử để trở về bên vợ chồng ông, ông mới nhận ra, gia đình và sự hạnh phúc của những người ta thương yêu mới là quan trọng nhất, tiền bạc, lợi danh cũng chỉ là vật ngoài thân. Hiện tại nhìn con gái trở về, gia đình có thể sống vui vẻ bên nhau, ông cũng không còn mong muốn gì hơn nữa.

Tống Nguyệt Linh bước xuống chiếc xe Bugatti Veyron màu xanh đen mạnh mẽ và sang trọng, do Tống Luật chuẩn bị cho cô. Dù biết trong mấy năm nay, Tống thị dưới sự lãnh đạo của Tống Luật đã ngày càng vững bước và tiến xa hơn, nhưng tận mắt chứng kiến sự đổi mới này, cô mới chân chính cảm nhận được sự thành công và không ngừng phát triển của nó, không khỏi bất ngờ và vui mừng.

Sau khi sum họp với gia đình, mọi người đều rất yêu thương, chăm sóc cho hai mẹ con cô. Cha mẹ Tống cũng đã làm thủ tục nhận cô làm con nuôi và chuyển hộ khẩu về lại Tống gia, chuyện này không khỏi làm cho cô cảm thấy buồn cười. Một vòng nhân sinh, từ con ruột lại trở thành con nuôi, đúng là cuộc đời chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Cô ngước nhìn bệnh viện to lớn ở trước mặt, trong lòng có khẩn trương lo lắng cùng kích động. Hai bảo bảo của cô đang ở đây, ngay trong bệnh viện này, hỏi sao cô không kích động cho được? Đã hơn 4 năm, 4 năm cô chưa một lần gặp mặt lại chúng.

Sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa ở Tống gia, cô vội vàng đi thăm hai đứa bé, cô không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm phút nào nữa. Hiện tại cô rất muốn biết tình hình của hai bảo bảo như thế nào? Giao con gái cho cha mẹ Tống chăm sóc, cô liền một đường đi thẳng đến bệnh viện. Còn hai ông bà Tống cũng là rất thương yêu cô cháu gái đáng yêu này, bọn họ chỉ hận không thể đáp ứng hết tất cả những gì mà công chúa nhỏ mong muốn.

Hít sâu vào một hơi cho bình ổn cảm xúc, cô thẳng người đi vào bên trong bệnh viện. Tống Luật đã cho điều tra, biết được tầng lầu cũng như số phòng của bảo bảo, cô không cần hỏi thăm ai, chỉ một đường vào thang máy lên thẳng đến tầng 9, số phòng 001 là cô có thể gặp hai đứa con mà cô luôn khát khao mong nhớ đến nao lòng.

Tống Nguyệt Linh nhìn số phòng mà tự giễu, đúng là phong cách của anh ta. Lúc nào cũng chỉ chọn con số đầu tiên cho mình, một người đầy tự tin và kiêu ngạo. Cô cố giữ bình tĩnh, gõ cửa phòng.

Chưa đầy 1 phút, cánh cửa nặng nề nhẹ mở ra. Dì Phùng nhìn người đang đứng ở trước mặt thì vô cùng ngạc nhiên, bà cứ tưởng là do mình hoa mắt. Cô mỉm cười, thân thiết chào hỏi.

“Dì Phùng, đã lâu không gặp! Dì khỏe không?”

“Ơ, Cô chủ?” Dì Phùng không dám tin, run giọng nói thử.

“Vâng, nhưng bây giờ con không còn là cô chủ nữa, dì cứ gọi con là Yến Tử được rồi. Hôm nay con đến thăm con của con, dì cho con vào được chứ?” Giọng cô cứ nhàn nhạt bình tĩnh mà nói, nhưng có trời mới biết, cô là đang hồi hộp như thế nào.

“Cô chủ, mau mau vào trong! Xin lỗi, tại dì bất ngờ quá nên mới thế.” Dì Phùng rối rít nhường đường cho cô.

Tống Nguyệt Linh bước vào căn phòng rất rộng rãi, có thể bằng ngôi nhà của cô đã từng ở trước đây. Nhưng căn phòng này lại quá vắng lặng, phảng phất ra hơi thở lạnh lẽo. Xung quanh bốn vách tường là một màu trắng tinh khiết nhưng lại khiến cho tâm trạng của người ở trong căn phòng này càng thêm nặng nề uất ức. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng khắp nơi, cô bất giác nhíu mày.

Không đợi dì Phùng dẫn đường, cô đã nhìn thấy hai chiếc giường được kê sát gần nhau, đặt ở gần cửa sổ. Hai bóng dáng nho nhỏ đang nằm trên đó, yên lặng, không phát ra bất cứ âm thanh nào. Sóng mũi bỗng chốc hơi cay, đôi chân run rẩy tiến lại gần hai đứa bé.

Khi đến gần bên giường, cô hít mạnh vào một hơi khí lạnh, đau lòng cùng thương xót khi nhìn hai đứa con trai bảo bối của cô xanh xao đến dọa người, thân thể nhỏ bé gầy trơ xương nằm lọt thỏm trong chiếc chăn trắng. Gương mặt nhỏ nhắn vô hồn hướng ra cảnh vật ở bên ngoài cửa sổ, khi cô tiến lại gần, hai đứa cũng không phát hiện ra. Trong lòng mỗi đứa đều ôm một con thú nhồi bông đã cũ. Cô nghẹn ngào khi nhận ra đó là món đồ chơi ít ỏi mà cô mua cho chúng.

Tống Nguyệt Linh tâm đau nhói, hai bảo bảo của cô vẫn còn nhớ đến cô sao? Dù cho đã hơn 4 năm, ba mẹ con bọn cô không được gặp nhau, nhưng chúng vẫn còn nhớ đến sự tồn tại của người làm mẹ này là cô. Điều đó làm cho cô cảm động đến rơi nước mắt, nó cứ rơi xuống không cách nào kiềm chế lại được, đôi tay run rẩy vội để lên trên miệng nhằm ngăn chặn tiếng khóc bật ra có thể hù dọa đến bảo bảo.

Hai cậu bé đang nhìn say sưa ngoài cửa sổ, như có linh tính, cả hai đều quay đầu lại. Bắt gặp hình ảnh Tống Nguyệt Linh đang bưng mặt khóc, ánh mắt như mất đi tiêu cự nhìn chằm chằm vào cô, một lúc lâu bỗng chợt sáng lên, kích động xoay người với tới cô, gương mặt đỏ bừng miệng há ra muốn nói nhưng lại chỉ toàn phát ra tiếng “A, A,” vô nghĩa, chật vật cùng quẩn bách mà nước mắt rớt xuống. Hai cậu bé lúng túng yếu ớt trên giường làm Tống Nguyệt Linh đau lòng bước nhanh tới.


Đọc tiếp:

***** Chương 53, 53 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.