Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 53, 54

Chương 53: Trùng Hợp Đụng Mặt

Tống Nguyệt Linh kích động cùng đau lòng tiến lại, hai ánh mắt đang khao khát mong chờ nhìn cô chằm chằm. Tâm nhói lên, xúc động vỡ òa khi cô ôm hai cậu bé vào lòng, cảm nhận được hai đứa con cô đang run rẩy nắm lấy áo của cô mà siết chặt. Tống Nguyệt Linh càng ôm chặt hai đứa hơn, nức nở nghẹn ngào.

“Xin lỗi bảo bảo, mẹ xin lỗi vì không thể ở bên cạnh các con trong suốt thời gian qua. Nhưng mẹ lúc nào cũng nhớ đến hai bảo bối của mẹ. Hai con tha thứ cho mẹ có được không?” Tống Nguyệt Linh nâng gương mặt ướt đẫm nước mắt của Hạo Khang lên, thương yêu đặt nụ hôn xuống. Đứa nhỏ này của cô trước đây rất hoạt bát lanh lợi nhưng bây giờ lại ốm yếu xanh xao như thế, cả người không có lấy một chút sức sống nào, khiến cho cô đau lòng không dứt.

Bỗng một bàn tay nhỏ bé nhẹ kéo tay cô. Thuần Phúc nhìn cô, gương mặt đỏ lên vì kích động, ánh mắt thiết tha cũng mong muốn cô có thể chú ý đến nó nhiều một chút. Nhóc này trước đây luôn nghiêm nghị hiểu chuyện sớm hơn Hạo khang nhưng giờ phút này lại giống như Hạo Khang làm nũng muốn được cô ôm vào lòng yêu thương.Tống Nguyệt Linh ôm cậu bé vào lòng hôn lên trán cậu: “Thuần Phúc, mẹ đã trở về, lần này sẽ không xa các con nữa, bảo bảo có vui không?”

Hai cậu bé vui mừng ngẩng đầu lên, tâm tình sung sướng gật mạnh đầu xuống, môi nở nụ cười nhợt nhạt. Tống Nguyệt Linh lúc này mới để ý nhìn thấy tay của hai cậu bé đều đang được truyền hai bịch máu đỏ thắm. Cô thấy cả người chợt lạnh, nhìn hai bảo bảo còn đang tham luyến vùi vào lòng mẹ, càng khiến cô xót xa hơn.

“Thuần Phúc, Hạo Khang đừng lo lắng! Có mẹ ở đây, mẹ sẽ không để cho hai con xảy ra chuyện gì!” Cô thì thầm an ủi hai bảo bảo nhưng cũng là muốn trấn an trái tim đang đập loạn của chính mình.

Hai cậu bé như hiểu được sự lo lắng của cô, ngẩng mặt lên nhìn cô lắc lắc đầu nhỏ. Cô lúc này mới ý thức được, từ nãy đến giờ hai đứa ngoại trừ khóc và ôm cứng lấy cô thì cũng không nói một tiếng nào, làm cô ngạc nhiên cùng khó hiểu. Trong lòng chợt bất an nhìn hai đứa dịu dàng nói: “Các con biết mẹ là mẹ của các con phải không?”

Hai cậu bé vội gật đầu cười tươi lại nhào vào lòng cô: “Vậy, hai bảo bảo gọi mẹ đi! Mẹ rất muốn nghe bảo bảo gọi mẹ!”

Hai cậu bé mờ mịt nhìn cô, sau lại rối rắm khó xử, nhìn hai bảo bảo như thế lại càng làm cho Tống Nguyệt Linh có dự cảm bất an. Bảo bảo của cô cũng đã 5 tuổi rồi, cũng không phải là những đứa bé mới tập nói, gọi một tiếng “mẹ” không phải là chuyện rất dễ dàng sao” Vì sao cả hai lại tỏ ra khổ sở như vậy? Tống Nguyệt Linh bình tĩnh nhìn hai cậu bé.

Dưới cái nhìn chăm chú của mẹ, Hạo Khang từ từ kiên định cam đảm mở miệng ra nói nhưng chỉ lại phát ra những âm thanh “ô, a, m m” không hoàn chỉnh. Cậu bé cố gắng đến đỏ cả mặt, nước mắt rớt xuống ủy khuất nhìn cô, cậu rất sợ mẹ sẽ vì thế mà ghét bỏ mình.

Tống Nguyệt Linh khi phát hiện ra hai đứa con của cô không thể nói chuyện được thì chấn động, cả người chợt lạnh lẽo, tâm đau như bị ai cào xé. Cô vội vàng ôm lấy Hạo Khang đang tội nghiệp nhìn cô vào trong lòng mà trấn an: “Không sao, không sao! Hạo Khang của mẹ rất giỏi, từ từ rồi nói cho mẹ nghe cũng được, không gấp, được không?”

Cô quay sang nhìn Thuần Phúc, bắt gặp ánh mắt buồn bã của cậu bé thì chợt hiểu ra, hai đứa con của cô đều giống như nhau. Tâm trạng như bị rơi vào vực sâu: “Dì Phùng, hai bảo bảo đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại không thể nói chuyện được?” Không phải chỉ mắc bệnh tủy thôi sao, cô không tin nó lại ảnh hưởng tới chức năng nói chuyện của chúng.

Dì Phùng nãy giờ xúc động nhìn ba mẹ con gặp lại nhau, nghe Tống Nguyệt Linh hỏi thế thì khóe mắt đỏ lên, chậm rãi kể lại bệnh tình của hai cậu bé trong thời gian qua.

Tống Nguyệt Linh càng nghe lại càng tự trách cùng đau lòng, nước mắt lại không kìm được nữa. Cô cứ cho rằng trẻ thơ còn nhỏ sẽ chưa biết gì, không ngờ hai bảo bảo của cô lại dễ bị tổn thương đến như vậy. Tự nhốt bản thân vào trong vỏ bộc của riêng mình, suy nghĩ của một đứa trẻ cỡ nào là bất lực cùng sợ hãi mới có thể làm như thế?

Bệnh này chỉ cần để cho người mà hai cậu bé yêu mến, tiếp xúc nói chuyện nhiều với hai cậu, từ từ dạy cho hai cậu biết cách nói chuyện thì sẽ không sao. Tống Nguyệt Linh nghe thế cũng phần nào yên tâm, cái cô lo nhất chính là việc tìm người có tủy phù hợp để cấy vào cho hai bảo bảo. Dì Phùng nói, mặc dù có rất nhiều người tình nguyện hiến tủy nhưng đều không phù hợp. Bác sĩ cũng nói, phải cần tìm người có quan hệ huyết thống hoặc là anh chị em ruột với bệnh nhân thì tủy của bọn họ sẽ có tủy lệ trùng hợp rất cao.

Tống Nguyệt Linh nghe thế lại lấy làm nghi ngờ, chẳng phải năm đó Lưu Uyển Nhược đã mang thai sao, tủy của đứa bé đó không phù hợp với hai bảo bảo sao? Nhưng dù sao cũng là một cha sanh ra mà? Dì Phùng nghe thế chỉ thở dài, lại giải thích cho cô nghe chuyện năm đó vì Lưu Uyển Nhược gặp tai nạn nên đứa bé đã mất rồi. Nghe vậy lại khiến cho lòng của Tống Nguyệt Linh chùng xuống, không biết là tư vị gì .

Năm xưa cô ta vì đứa bé mà cầu xin cô hãy thành toàn cho một nhà ba người của bọn họ, nhưng rốt cuộc đứa bé cũng không may mà mất đi. Tống Nguyệt Linh cảm khái trong lòng, cô cũng không lấy chuyện đó mà vui mừng, cô không trách cô ta. Tất cả chỉ là vì anh ta không yêu cô mà thôi, cho dù không có Lưu Uyển Nhược đi nữa, thì cũng sẽ có một người khác. Tâm cô theo thời gian cũng đã nguội lạnh rồi. Bây giờ cô chỉ cầu mong cho hai bảo bảo hết bệnh, ngày ngày vui vẻ, cùng với đại gia đình Tống gia vui vui vẻ vẻ mà sống cùng nhau.

Lưu Uyển Nhược khoát tay Nghiêm Hạo cùng đi vào bệnh viện. Mỗi ngày sau khi tan việc ở công ty, anh đều sẽ ghé thăm hai cậu nhóc. Hôm nay đột nhiên Lưu Uyển Nhược gọi điện cho anh, lại còn muốn cùng anh đi đến thăm hai bảo bảo . Anh nhận ra dạo gần đây Lưu Uyển Nhược thay đổi không ít, cô thường xuyên tới thăm hai cậu bé hơn, khi ở bên cạnh anh thì yên tĩnh mà quan tâm chăm sóc cho anh. Sự thay đổi ngoạn mục này thật sự làm cho anh phải ngạc nhiên.

Dạo trước, cô chỉ thường lo cho công việc của bản thân cô, còn đối với bệnh tật của hai đứa con anh chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm cho có lệ, thái độ lại rất lạnh nhạt. Anh cũng không muốn ép buộc cô phải quan tâm nhiều đến việc của anh, hay của hai bảo bảo. Bởi vì thân phận của cô cũng nhạy cảm, mà hai cậu bé cũng chưa bao giờ nhìn cô lấy một lần, cho nên cô có đến hay không cũng không cần thiết.

Hai người vừa bước vào phòng đã nghe thấy giọng nói dịu dàng của phụ nữ, làm cho cả hai chấn động tại chỗ.

“Hai đứa thích ăn canh này sao? Vậy hàng ngày mẹ sẽ nấu cho hai con ăn có chịu không? Còn bây giờ mẹ gọt táo cho hai con ăn nhé!” Cô ngồi chính giữa hai chiếc giường bệnh, giọng nói ngọt ngào trò chuyện với hai cậu bé. Đáng ngạc nhiên chính là hai đứa con của anh luôn trầm lặng trong mấy năm nay, lúc này lại rất vui vẻ, thỉnh thoảng cũng sẽ phối hợp gật đầu với lời nói của cô gái. Không khí giữa ba người bọn họ rất ấm áp làm cho anh phải ngẩng người đứng đó im lặng nhìn bọn họ.

Không ngờ cô đã trở về mà anh lại không hề hay biết gì, cô cứ thế bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt của anh, khiến cho anh phải chấn động. Cả người anh lúc này ngập tràn hưng phấn cùng xúc động, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng nho nhỏ đang ngồi ở đó. Cô hôm nay mặc một chiếc váy màu vàng nhạt thanh thoát, ôm trọn đường cong của cô. Mấy năm qua, gương mặt của cô đã bớt non trẻ, thay vào đó là sự quyến rũ chín mùi của phụ nữ trưởng thành. Mái tóc xoăn nhẹ được cột khéo léo lên, để lộ ra chiếc cổ thon trắng nõn, ánh mắt cô trong suốt lại dịu dàng nhìn hai cậu bé, môi luôn nở nụ cười ngọt ngào. Nhìn cô như thế anh hơi hoảng hốt, nhớ lúc đó, nụ cười ấy luôn vì anh mà nở rộ, còn bây giờ thì sao?

“Cậu chủ, cậu đã đến rồi! Chào cô, Lưu tiểu thư!” Dì Phùng nhìn thấy hai người thì lên tiếng chào hỏi. Tiếng chào này lại làm cho hai người đang trong trạng thái khiếp sợ phục hồi lại.

Lưu Uyển Nhược nghe thấy cách xưng hô của dì Phùng thì hận tới nghiến răng.

Bà già này luôn muốn chống đối cô mà. Mặc dù cô và Hạo chưa kết hôn, nhưng mấy năm qua cô vẫn một mực ở trong biệt thự nhà họ Nghiêm, cũng không khác gì là bà chủ cả. Nhưng bà ta luôn dùng cách gọi “Tiểu thư Lưu” này để phân rõ ranh giới với cô, làm cho cô luôn nhớ đến thất bại của mình. Nhìn thấy  Đinh Yến Tử vợ trước của Nghiêm Hạo xuất hiện ở đây làm cho cô hết sức kinh ngạc, lại nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Nghiêm Hạo nhìn chằm chằm vào cô ta, lại càng khiến cho Lưu Uyển Nhược cảm thấy bất an. Nhìn hai thằng nhóc bệnh hoạn vì sự xuất hiện của cô ta mà vui vẻ, gương mặt cũng vì thế mà khởi sắc tốt hơn, điều này khiến cho cô ganh tỵ đến ứa gan.

Mấy ngày gần đây, cô luôn cố gắng thân cận, lấy lòng tụi nó. Nhưng tới một ánh mắt, tụi nó cũng keo kiệt không thèm cho cô. Cô cũng không muốn quan tâm đến tụi nó làm gì nhưng từ khi nghe được Nghiêm Hạo không muốn kết hôn với mình, cô liền nhận ra mình không thể thụ động mà tin tưởng vào tình cảm của anh nữa. Nhưng hôm nay, nhìn Đinh Yến Tử trở về, mới chân chính làm cho cô cảm nhận rõ ràng nỗi bất an mãnh liệt đến như vậy.

Tống Nguyệt Linh nghe thấy dì Phùng chào hỏi ai đó thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người đứng trước cửa phòng, nam cao lớn anh tuấn, nữ thì nhỏ nhắn xinh đẹp. Bọn họ đứng kế bên nhau thật khiến cho người ta phải ngưỡng mộ. Khi tầm mắt đụng tới ánh mắt thâm thúy sâu thẳm ấy, cô bình tĩnh nở một nụ cười xã giao đúng mực, đứng lên.

“Nghiêm Tổng, tiểu Thư Lưu, đã lâu không gặp!”

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, không kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh, chỉ đơn thuần mang theo nồng đậm xa cách cùng lạnh nhạt chui vào trong tai của Nghiêm Hạo khiến cho anh thật khó chịu.


Chương 54: Tiểu Công Chúa Ra Tay

Nghiêm Hạo tâm tình khó chịu, ánh mắt phức tạp nhìn Đinh Yến Tử, như thể muốn tìm tòi trên người cô trong mấy năm qua đã thay đổi như thế nào. Cũng như muốn biết cảm giác của cô khi gặp lại anh là sao, có giống như anh hay không?

Lưu Uyển Nhược nhìn thấy Đinh Yến Tử lịch sự tao nhã động lòng người đứng trước mặt bọn họ. Sắc mặt của cô ta cũng theo đó càng vặn vẹo, vội dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay của mình, gắng gượng nở nụ cười mê người nhất, bước đi về phía trước: “Đinh tiểu thư, đã lâu không gặp! Cô đến thăm hai cậu bé sao, thật trùng hợp nha.”

“Đúng vậy, tôi nghe được tin hai bảo bảo bị bệnh nên lo lắng quay về. Không phiền Lưu tiểu thư và tổng giám đốc Nghiêm chứ?” Tống Nguyệt Linh nhã nhặn từ tốn nói, đối với hai người ở trước mặt  này mà nói, cũng giống như hai người xa lạ mà thôi.

“Sao lại phiền chứ? Dù sao đi nữa, Đinh tiểu thư cũng là mẹ ruột của chúng mà. Mặc dù chúng tôi cũng rất quan tâm chăm sóc cho chúng nhưng xem ra, hai cậu bé hình như rất thích cô đến thăm tụi nó nha. Hạo, anh thấy có đúng không?” Lưu Uyển Nhược cười ngọt ngào ôm lấy cánh tay của Nghiêm Hạo, nghiêng người nhìn thẳng vào mắt anh mà hỏi.

Nghiêm Hạo thu tầm mắt đang nhìn Đinh Yến Tử lại, nhẹ gật đầu đồng ý. Anh biết hai đứa con này của anh vẫn luôn nhớ về mẹ của chúng. Ngay cả người làm cha như anh, tụi nó cũng không muốn nhận thức, mặc cho hàng ngày anh đều đến thăm và quan tâm đến chúng. Nhận ra điều này không khỏi khiến cho anh cảm thấy thất bại.

“Tổng giám đốc Nghiêm, tôi có thể nói chuyện riêng với ngài một chút có được không?” Tống Nguyệt Linh lên tiếng đề nghị. Nghe được lời này của cô, Lưu Uyển Nhược giật mình đề phòng mà nhìn cô.

Nghiêm Hạo nhìn cô dò xét, lại mang theo một chút vui mừng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt thong dong của cô thì không khỏi bực mình. Tại sao cô lại có thể bình tĩnh đến như vậy, trong khi anh lại vô cùng kích động a! Anh bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Được, vậy vào thư phòng của tôi đi!”

Căn phòng này do anh thiết kế cho xây dựng lên, không gian rất lớn, cũng có cả thư phòng làm việc của anh ở đây, để khi anh ở bên bảo bảo vẫn có thể làm việc. Tống Nguyệt Linh theo anh đi vào phòng bỏ lại Lưu Uyển Nhược nhìn theo bóng lưng của hai người mà tức tối.

“Được rồi, có chuyện gì thì nói đi!” Nghiêm Hạo ngồi xuống ghế ở sau bàn làm việc, giương mắt lên nhìn cô hỏi, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

Tống Nguyệt Linh ngồi xuống salon dành để tiếp khách, thẳng người nhìn lại anh. Ánh mắt trong suốt, vẻ mặt bình tĩnh cất giọng đều đều nói: “Tôi muốn biết rõ tình trạng hiện tại của bảo bảo cùng cách thức điều trị như thế nào?”

“Tại sao tôi phải nói cho cô biết?” Nghiêm Hạo nổi lên trêu chọc, anh thật không thích vẻ mặt bàng quan không cảm xúc này của cô khi nhìn đến mình.

“Vì tôi là mẹ của chúng, tôi có quyền được biết. Bây giờ sức khỏe của hai đứa mới là quan trọng nhất, tôi hy vọng tổng giám đốc Nghiêm nên biết phân biệt nặng nhẹ!” Tống Nguyệt Linh lạnh lùng nói, nhưng trong lòng lại rất khẩn trương, cô sợ nếu nghe được tình huống xấu nhất thì phải làm thế nào bây giờ?

“Năm đó vì sao lại bỏ đi?” Anh bất chợt hỏi lại một câu không liên quan đến cuộc đối thoại nãy giờ giữa hai người.

“Tôi không hiểu anh muốn nói gì?” Tống Nguyệt Linh chột dạ né tránh không muốn nói đến vấn đề này.

“Có phải lần đó gặp nhau ở bệnh viện, cô đã mang thai có phải không? Đừng hy vọng lừa gạt được tôi!” Giọng anh nguy hiểm nói.

Tống Nguyệt Linh giật mình, đúng là khi đó anh đã biết được: “Đúng, tôi khi đó đang mang thai!” Cô cũng không muốn giấu giếm chuyện này, với thế lực của anh muốn tra ra điều gì rất dễ không phải sao? Huống chi cô cũng muốn để cho con gái gặp mặt hai người anh của cô bé.

“Tại sao đã mang thai rồi, cô lại còn muốn bỏ đi?” Tống Nguyệt Linh cười lạnh khi nghe Nghiêm Hạo chất vấn. Thật nực cười làm sao, anh không biết hay sao mà còn hỏi như thế?

“Vậy theo anh tôi phải làm gì?” Nghiêm Hạo im lặng khi nghe cô hỏi ngược lại mình như thế: “Nghiêm Hạo, anh có thấy câu hỏi của anh rất buồn cười hay không? Sau khi ly hôn, tôi mới phát hiện ra mình đã mang thai. Anh hỏi tôi tại sao rời bỏ thành phố mình đang sống để đi tới một nơi xa lạ ư? Vậy, khi đó tôi phải làm sao đây, trong khi chồng tôi ly hôn với tôi để lấy người khác, còn hai đứa con bé bỏng của tôi cũng bị người ta đem đi. Nói cho anh biết tôi đang mang thai thì thay đổi được mọi chuyện sao? Anh cũng sẽ không vì tôi có thêm một đứa con nữa mà quay lại chứ? Hay anh muốn chờ tôi sinh nó ra rồi lại đem đi như hai người anh của nó? Nghiêm Hạo, tôi vốn không còn mắc nợ gì anh cả. Lúc trước anh mất trí nhớ là tôi lừa gạt để làm vợ  của anh, nhưng tôi cũng đã đồng ý ly hôn để thành toàn cho anh với cô ta rồi không phải sao? Ngay cả quyền chăm sóc cho hai bảo bảo cũng không có, vậy cái tôi nợ anh tôi đã trả hết rồi. Còn đứa bé này, nó là của tôi! Tôi sẽ không để cho anh có cơ hội bắt bảo bảo của tôi thêm một lần nào nữa!” Tống Nguyệt Linh kích động cùng phẫn hận mà gầm lên. Cứ nghĩ đến việc anh muốn đánh chủ ý lên Nhã Linh là cô không thể kiềm chế được.

Nghiêm Hạo nhìn cô như gà mẹ đang xù lông lên để bảo vệ con của mình thì buồn cười, trong tâm không khỏi cảm thấy có lỗi. Anh cũng không muốn bắt con phải xa cô, anh chỉ muốn hỏi thăm đứa bé lúc này như thế nào thôi, dù sao cũng là con của anh mà. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mất đi bình tĩnh của cô đang lộ ra oán hận với anh thì tim chợt đau nhói: “Đứa bé lúc này như thế nào rồi?”

“Rất tốt!”

“Là gái hay trai?”

“Là bé gái!”

“Bác sĩ nói bệnh của bảo bảo phải tìm tủy của anh chị em thì mới hy vọng chữa khỏi!” Nghiêm Hạo cố ngăn kích động trong lòng, hy vọng tràn ngập trong tim.

“Ý anh là nói. . . . . .” Tống Nguyệt Linh không dám tin lắp bắp hỏi lại, Nghiêm Hạo gật đầu: “Tủy của người có quan hệ anh em ruột thì tỷ lệ thành công trên 90%.”

Tống Nguyệt Linh vui mừng, nước mắt rơi xuống. Thật sự cô rất sợ, mặc dù biết có cơ hội tìm tủy thích hợp nhưng nhìn hai bảo bảo mỏng manh yếu ớt nằm trên giường thì nổi lo lắng không cách nào ngăn lại được. Nghe Nghiêm Hạo nói như thế, vậy Linh Nhi có thể cứu hai bảo bảo của cô rồi! Hy vọng tủy của con bé sẽ phù hợp với hai anh của nó.

Nhìn gương mặt mặt bừng sáng tràn đầy hy vọng của cô, nước mắt vui mừng rơi xuống bờ vai gầy run rẩy. Nghiêm Hạo xúc động đứng lên tiến tới ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ bờ vai của cô. Mũi ngửi được mùi hương thuộc về cô, tâm không kiềm chế mà thỏa mãn. Mùi hương này làm anh da diết nhớ mong suốt mấy năm qua, hôm nay chân chính ôm trong lòng, anh mới nhận ra mình khát vọng cô biết bao.

Tống Nguyệt Linh bị Nghiêm Hạo bất thình lình ôm vào trong lòng thì giật mìn, thân thể cứng đờ ra. Cô vội vàng tách ra khỏi vòng tay  của anh ta, lạnh lùng sửa sang lại gương mặt chật vật của cô, lạnh nhạt nói: “Cám ơn anh đã nói cho tôi biết. Ngày mai tôi sẽ đem con gái đi xét nghiệm sớm nhất, bây giờ tôi ra ra với bảo bảo !” Nói xong cũng không nhìn anh lấy một lần, mở cửa bước ra.

Nghiêm Hạo nhìn bóng lưng quyết tuyệt của cô. tâm có chút đau lòng khổ sở. Khi ôm cô vào trong lòng, anh mới nhận ra cô chán ghét và bài xích sự gần gũi của anh đến vậy. Người con gái đã từng yêu anh như thế, nhưng nay lại không thể chịu nỗi một cái ôm của anh. Có lẽ anh đã làm tổn thương cô thật sâu  cho nên tâm của cô mới lạnh nhạt như vậy.

***

Lưu Uyển Nhược chịu đựng tâm tình khó chịu về tới nhà, lấy lý do không khỏe bước vào phòng đóng cửa lại. “Bịch”, chiếc giỏ xách hàng hiệu ở trên tay bị cô quăng đi không thương tiếc xuống sàn nhà. Còn  chưa hả giận, cô quơ tất cả chai lọ trên bàn trang điểm xuống hết, nhìn một đóng ngổn ngang bề bộn, tâm tình của cô vẫn không khá hơn chút nào. Lần đầu tiên cô bị Nghiêm Hạo làm lơ như thế. Sau khi vào phòng nói chuyện với Đinh Yến Tử, thì anh vẫn cứ ngồi lì trong thư phòng, bỏ mặc cô lúng túng đứng trong phòng bệnh, nhìn ba mẹ con cô ta vui vẻ hòa hợp. Còn cô thì giống như một người ngoài khó xử lại dư thừa đứng ở đó.

Cô kiên nhẫn chờ đợi, chờ cho tới khi cô ta về nhưng anh cũng không bước ra ngoài. Đến khi anh bước ra rồi thì ánh mắt của anh lại cứ tìm kiếm bóng dáng của cô ta, sau đó lại là vẻ mặt mất mát. Tất cả cô đều thu vào mắt. Nó làm cho cô không cam lòng cùng phẫn hận. Bốn năm yêu nhau, thêm năm năm ở bên cạnh anh, nhưng tại sao lại không bằng một người ở bên anh chỉ có 1 năm? Vì sao lại đối xử với cô như vậy? Vì sao anh lại bắt cô khó xử với địa vị không danh không phận này chứ? Nghiêm Hạo, rốt cuộc anh muốn em làm sao đây, anh tốt nhất là đừng có ép em! Ánh mắt của cô lóe lên tia âm lãnh.

Hôm nay Tống Nguyệt Linh dắt công chúa nhỏ vào bệnh viện thăm hai cậu bé. Nhớ hôm qua khi cô về, hai cậu bé cứ nắm lấy tay cô không buông, khóc nức nở lắc đầu không cho cô đi. Cô phải khuyên mãi mới được, hai cậu bé không đành lòng mới buông ra, ánh mắt buồn bã lưu luyến nhìn cô, làm cho cô khó chịu không thôi. Cô thật muốn ở bên cạnh hai bảo bảo, muốn bù đắp thiếu hụt tình thương trong thời gian qua cho hai cậu bé. Tối qua cô nói chuyện của hai cậu bé cho tiểu công chúa nghe, đừng thấy cô bé nhỏ mà xem thường, cô bé rất hiểu chuyện đấy.

Sau khi nghe mẹ nói mình có hai người anh trai đang bị bệnh và người ba giàu có, còn có ông bà nội nữa. Nhưng vì một lý do nào đó nên ba mẹ tách ra và phát hiện đã mang thai bé, cô bé chăm chú nghe mẹ kể, ánh mắt hồng hồng đáng yêu nói: “Mẹ, hai anh trai rất đáng thương, vì phải xa mẹ lâu như vậy!”

“Đúng vậy! Bây giờ bảo bảo cùng với mẹ hãy yêu thương hai anh thật nhiều nhé được không?” Tống Nguyệt Linh ôm cô bé vào lòng dịu dàng nói.

Đinh Nhã Linh gật cái đầu xinh xắn, trong lòng thầm nói: “Nhất định phải đối xử tốt với hai anh thật tốt!”

“Hạo Khang xem này, bà nội nấu món con thích ăn nè. Thuần Phúc cũng vậy, nào, ngoan há miệng ra cho bà nội đút con ăn.” Giọng nói của Điền Bối Dung kiên nhẫn dụ dỗ hai cậu bé. Nhưng hai cậu không phản ứng gì, ánh mắt nhìn chằm chằm ra cửa mong ngóng làm cho bà ngạc nhiên. Sáng nay khi bà vào nhìn thấy hai cậu bé tươi tỉnh hẳn ra, ánh mắt có thần hơn. Bà vui vẻ nói chuyện với hai cậu bé nhưng hai đứa lại vẫn như cũ, không quan tâm tới bà chỉ hướng ánh mắt về cửa đi.

Nhìn thấy Tống Nguyệt Linh vừa bước vào phòng, Hạo Khang kích động vui mừng, miệng không ngừng “a, a, a” làm cho Điền Bối Dung ngạc nhiên phải xoay người lại. Khi nhìn thấy rõ người trước mặt là ai lại làm bà kinh ngạc không thôi.

“Chào bác Nghiêm, bác vẫn khỏe chứ?” Tống Nguyệt Linh xa cách nhìn bà, đối với người này cô đã từng cảm kích, nhưng khi bà ấy nhẫn tâm đem hai bảo bảo tách ra khỏi cô, thì cô mới tự giễu nhận ra, thì ra tất cả những chuyện bà làm là đều vì con vì cháu mà trong đó lại không có cô.

Điền Bối Dung hồi hồn lại, ánh mắt phức tạp nhìn Đinh Yến Tử, lại thấy thần sắc vui mừng của bảo bảo, lòng tự trách trong bà trổi dậy càng cảm thấy hổ thẹn. Bà gật đầu cũng không biết lúc này nên nói gì.

“Mẹ, đây là hai anh trai của con sao?” Giọng nói thanh thúy của cô bé vang lên. Điền Bối Dung nhìn lại cô bé nhỏ xinh như búp bê, đáng yêu đứng bên cạnh cô. Ánh mắt ngờ vực nhìn Đinh Yến Tử.

“Đúng rồi, Linh Nhi, đây là bà nội. Chào bà đi con!” Cô cũng không muốn giấu vì sớm muộn gì bà cũng biết.

Cô bé nhìn người trước mặt mình, trong đầu nhớ lại lời mẹ nói tối hôm qua, trong mắt lóe lên tia hiểu rõ, nhu thuận gật đầu gọi: “Bà nội!”

Điền Bối Dung chấn động nhìn cô bé, sau đó nhìn Đinh Yến Tử, ánh mắt mờ mịt không hiểu gì cả: “Cô bé là cháu mang thai sau khi ly hôn với Nghiêm Hạo!” Tống Nguyệt Linh thấy thế, tốt bụng giải đáp thắc mắc cho bà.

“Anh trai, em là Linh Nhi. Em gái siêu cấp đáng yêu của hai người á! Hai anh phải nhớ nha!” Cô bé không quan tâm tới biểu tình kinh ngạc của Điền Bối Dung, chạy lại hai anh trai của bé, đáng yêu nói.


Đọc tiếp:

***** Chương 55, 56 ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.