Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 7

Chương 7: Lưu Uyển Nhược Bị Thương

“Đáng chết,oắt con mà dám đánh tôi ư? Cô chán sống rồi phải không?”

Tống Nguyệt Linh nhìn thẳng vào mắt anh, rung giọng gằng ra từ chữ: “Chú à, chú lớn tuổi nên hồ đồ phải không? Người bị chú cưỡng bức là tôi. Người bị tổn thương là tôi. Nhưng tôi lựa chọn bỏ qua cho chú, tôi xem như mình không may, tôi không trách ai, tôi chỉ muốn quên chuyện này đi mà thôi. Hôm nay chú kêu tôi đến đây, quăng tiền sỉ nhục tôi, chú không thấy mình quá đáng sao? Tôi khi nào bán thân mà chú trả tiền phí hả? Đúng, tôi là cô bé không ai dạy đấy, nhưng tôi còn biết liêm sỉ, tự trọng viết như thế nào. Đối với một người tổn thương mình còn phải xun xoe cám ơn sao? Tôi đâu có bị bệnh.” Nói xong, cô cố rút tay ra khỏi sự kìm kẹp của Nghiêm Hạo. Hôm nay anh làm cho cô phải kinh tởm, thì ra bộ mặt thật của anh là như vậy, tùy tiện chà đạp người khác.

“Khá lắm cô bé. Xem ra ấn tượng về tôi trong lòng của cô bé tệ lắm nhỉ? Vậy tôi không ngại làm cho nó tệ hơn nữa.” Nói xong, anh ôm Tống Nguyệt Linh vào lòng, hôn lên đôi môi đã phun ra những lời anh chán ghét. Anh chưa quên đêm ấy mất hồn ra sao, mặc dù có thuốc nhưng anh vẫn tỉnh táo bởi sự nhỏ nhắn của cô.

Tống Nguyệt Linh tức giận, tên điên này tính cường bạo cô lần nữa sao? Nhớ tới sự đau đớn hôm ấy, mặt cô trắng bệch run rẩy phản kháng kịch liệt: “Khốn kiếp, buông tôi ra. Tôi la lên cho mọi người biết anh đê tiện như thế nào đấy.”

“Đê tiện? Chửi hay lắm.” Anh đẩy cô xuống ghế, đè lên người cô, kéo áo cô lên cao rồi vùi đầu vào. Bàn tay lần xuống dưới kéo váy của cô lên, Tống Nguyệt Linh lúc này thật hối hận vì hôm nay mình mặc váy. Tay của anh vạch quần lót của cô ra, xoa lên đó. Tống Nguyệt Linh cứng người lại, sợ hãi, nước mắt bất giác rơi xuống. Trong khi đó ngón tay của anh đi vào người cô, cô tuyệt vọng bật khóc nức nở.

“Hạo, Lưu Uyển Nhược đến tìm cậu.” Vừa nói, Đường Nhật đẩy cửa ra, nhìn thấy một màn ở trong phòng mà sửng sốt tại chỗ. Lưu Uyển Nhược đứng kế bên mặt tái nhợt.

Chỉ thấy đầu của Nghiêm Hạo đang vùi vào ngực của cô gái nằm ở bên dưới người anh, áo và váy của cô gái bị kéo lên cao, còn tay kia của anh vẫn còn đang để ở bên trong lớp quần áo đó. Cả phòng như muốn tỏa ra hơi nóng.

“A!” Tống Nguyệt Linh giật mình, đẩy Nghiêm Hạo ra, sửa sang lại quần áo. Nghiêm Hạo cũng giật mình khi nhìn thấy Lưu Uyển Nhược, bối rối nói: “Nhược Nhi!”

Lưu Uyển Nhược vẻ mặt không tin nổi nhìn anh, nước mắt rớt xuống, hiện tại cô thấy như cả trời sụp đổ xuống. Cô muốn gặp mặt anh để xin lỗi anh, năn nỉ anh hãy bỏ qua cho cô và rằng cô biết sai rồi. Nhưng cô thấy gì đây? Anh đang vui vẻ với người con gái khác ở trong phòng làm việc của mình, mà cô gái kia mặt đầy nước mắt như không tình nguyện. Lưu Uyển Nhược bỏ chạy ra khỏi phòng, cô không biết mình nên đối mặt như thế nào với anh nữa.

Nghiêm Hạo nhìn thấy cô bỏ chạy, anh cũng hốt hoảng chạy theo.

“Á!” Tim anh vọt lên cổ họng khi nhìn thấy Lưu Uyển Nhược lăn từ cầu thang lăn xuống, anh vội chạy đến đỡ cô lên, hét lớn: “Mau gọi xe cấp cứu.”

Trong bệnh viện.

Bác sĩ khám cho Lưu Uyển Nhược xong bước ra, “Bác sĩ, thế nào rồi?” Nghiêm Hạo lo lắng hỏi.

“Vì bệnh nhân té xuống cầu thang nên chấn thương ở chân và khung chậu. Nặng nhất là chân bị trẹo gân và giãn động mạch ở chân. Cần phải trị liệu ở cổ chân mới mong không bị di chứng.”

“Cô ấy là diễn viên múa, có ảnh hưởng gì không?”

“Khi nào bệnh nhân hoàn toàn hồi phục mới biết được.”

Đường Nhật cám ơn bác sĩ xong xoay người qua vỗ vai Nghiêm Hạo đang ủ rũ nãy giờ. Hiện tại không còn gì lo lắng, anh lại tò mò những chuyện xảy ra ở trong phòng làm việc và cô gái nhỏ kia. Không phải là cô bé trong video với Hạo đấy chứ? “Hạo, yên tâm, cô ấy sẽ không sao đâu.”

Nghiêm Hạo lo lắng và hối hận, anh không nên xúc động đến thiếu kiềm chế như thế. Nếu vậy thì Nhược Nhi của anh sẽ không nhìn thấy cảnh đó, càng không bị thương như bây giờ. Anh bước vào phòng nhìn Lưu Uyển Nhược, gương mặt cô tái nhợt nằm ở đó. Khi cô nhìn thấy anh bỗng òa lên khóc: “Hạo, em sai rồi. Anh tha thứ cho em được không?”

Nhìn Lưu Uyển Nhược yếu đuối đang nhìn lại mình, anh hơi ngạc nhiên: “Nhược      Nhi?”

“Hạo, em quyết định rồi. Chúng ta kết hôn đi. Em không cần thi “Bàn chân vàng” đó nữa, em chỉ cần anh thôi. Hạo, được không anh?” Nước mắt ướt mi nhu nhược cầu xin, Nghiêm Hạo đau lòng lau nước mắt cho cô: “Anh xin lỗi, Nhược Nhi. Được rồi, đợi em xuất viện chúng ta liền kết hôn.” Anh hôn lên trán cô, dịu dàng nói.

“Hạo, anh còn giận em không? Anh còn yêu em chứ?” Lưu Uyển Nhược bất an hỏi, cô chưa bao giờ lo lắng đến như vậy, dù cho khi anh có kết hôn với Tống Nguyệt Linh kia đi nữa. Nhưng hôm nay, cô lại nhận ra anh rất có hứng thú với cô gái đó. Từ khi anh yêu cô, anh chưa từng có hứng thú với bất kỳ ai. Cô phải ngăn lại mối nguy cơ từ trong trứng nước này mới được, cô muốn gả cho anh. Chưa bao giờ cô phải hối hận vì mình đã bỏ đứa bé như lúc này.

“Anh yêu em. Những gì em thấy hôm nay không giống như em nghĩ đâu. Đừng lo lắng!” Nghiêm Hạo ôn nhu giải thích: “Nếu em muốn thi “Bàn chân vàng” cũng không sao. Anh sẽ đợi em.” Nghiêm Hạo muốn chuộc lỗi với cô, anh đã đợi cô 4 năm, bây giờ đợi thêm một năm nữa thì có làm sao.

“Hạo, cám ơn anh. Nhưng bây giờ em chỉ muốn ở bên anh thôi, còn chân của em. . . . . Không biết có thể múa lại được không nữa.” Giọng của Lưu Uyển Nhược chua xót.

“Khờ quá. Tất nhiên sẽ lành như xưa rồi, chỉ trật gân thôi mà.” Giọng nói của anh đầy cưng chiều vang lên, Lưu Uyển Nhược hạnh phúc rút vào lòng anh. Người đàn ông này là của cô, cô sẽ không để vuột mất. Cô sẽ kết hôn và sinh con cho anh, cô đã nghĩ thông suốt rồi: “Hạo, em yêu anh.” Giọng cô thì thầm. Nghiêm Hạo nghe thế cười nhẹ ôm chặt người ngọc trong lòng.

***

Tống Nguyệt Linh thất thiểu trở về nhà, ngã xuống giường, mệt mỏi nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Cô không biết tại sao mình lại phải chịu đựng những chuyện như vậy? Nhớ tới chút nữa thì bị Nghiêm Hạo cưỡng bức lần thứ hai, cô phẫn nộ, tức giận vô cùng: “Nghiêm Hạo, nếu anh còn tìm tôi đùa giỡn như vậy nữa, tôi thà cùng anh ngọc đá cùng nát!”

***

Chu Hàn Quân đứng nhìn Đinh Yến Tử bận rộn làm bánh, ánh mắt anh dịu dàng cười nhẹ. Cửa hàng này anh chỉ mở cho vui, cả nhà anh ai cũng thích ăn ngọt, anh mở cửa hàng này một phần cũng là vì muốn phục vụ sở thích này cho cả nhà. Công việc chính của anh là quản lý công ty quảng cáo và thiết kế đồ họa. Thỉnh thoảng anh mới ghé chỗ này, nhưng từ ngày em họ của anh giới thiệu Đinh Yến Tử vào làm, anh ghé lại thường xuyên hơn.

Lần đầu nhìn thấy Đinh Yến Tử, làm cho anh có ấn tượng nhất chính là cô là một cô bé hoà nhã tinh tế, theo như hoàn cảnh của Đinh Yến Tử, anh không hiểu làm sao tính cách của cô lại khác biệt như thế? Đinh Yến Tử không kiêu ngạo không siểm nịnh, luôn là gương mặt hoà nhã với mọi người, tinh tế sâu sắc. Thật không nghĩ ra, đây là một cô bé 16 tuổi lại mồ côi sao? Đinh Yến Tử luôn làm cho anh thật sâu hấp dẫn vào trong đó, cho nên anh không dằn lòng được mà quan tâm cô.

“Anh Hàn Quân mới đến à? Em mới học làm món bánh mới nè, anh có muốn thử không?” Tống Nguyệt Linh vui vẻ nói.

“Cũng được, anh cũng hơi đói.” Chu Hàn Quân ôn nhu nói.

Tống Nguyệt Linh cắt một khoanh bánh để trên một cái dĩa thủy tinh xinh xắn, rót một ly trà để vào trên khay đem ra: “Anh ăn thử xem, có thể đem lên bán được không?”

Chu Hàn Quân ăn thử một miếng, vị thơm mềm lan tỏa, ngọt mà không ngấy. Mùi vị có hạnh nhân xen socola, anh không khỏi tán thưởng: “Ngon lắm!”

“Thật không?” Tống Nguyệt Linh cười cong ánh mắt, cô thật vui vẻ vì công sức của mình đã được công nhận.

“Xem ra anh thuê em không lầm nha. Mới có 2 tháng thôi mà đã có nhiều vị bánh mới rồi. Khách hàng cũng nhiều hơn nữa.”

“Em cũng rất thích làm bánh mà. Nhìn thấy mọi người yêu thích bánh của chính mình làm ra, cảm giác không tệ chút nào.” Cô cười nói.

“Yến Tử, tối nay em có làm chuyện gì khác không? Có thể cho anh mượn một buổi tối được không?”

“Có việc gì không anh? Tối em rảnh.” Vì dạo này cô nghỉ làm ở Đế Đô rồi, cho nên buổi tối chỉ về nhà làm bạn với dì Lý thôi.

“Anh mời em làm bạn gái của anh, cùng đi dự một buổi tiệc khai trương công ty của một người bạn.” Chu Hàn Quân vẻ mặt hy vọng nói.

“Em sợ mình không thích hợp với mấy nơi đó.” Tống Nguyệt Linh lúc trước rất quen thuộc với những buổi tiệc như vậy, đó là nơi mà đàn ông bàn chuyện làm ăn, mở rộng mối quan hệ. Còn cánh chị em thì khoe những bộ váy lộng lẫy, trang sức cao sang. Kiếp trước cô đã không thích đến mấy nơi như vậy, mà bây giờ lại càng không.

“Không sao, chỉ cần em đi kế bên anh là được rồi.” Chu Hàn Quân cho là Đinh Yến Tử mặc cảm cho nên ra càng sức thuyết phục.

“Thôi được, một lần thôi đấy. Mấy giờ nên em chuẩn bị?” Tống Nguyệt Linh cuối cùng cũng thỏa hiệp. Chu Hàn Quân cũng đã chiếu cố cho cô rất nhiều, cô cũng muốn làm gì đó cho anh.

“7h anh tới đón em.” Chu Hàn Quân vui mừng nói.


Đọc tiếp:

***** Chương 8: Tôi chưa từng gặp anh ===>>> Click Here
Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.