Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú – Chương 8

Chương 8: Tôi Chưa Từng Gặp Anh

Tống Nguyệt Linh bước ra khỏi phòng thay đồ. Chu hàn Quân kinh ngạc nhìn cô, buổi tối nay cô đã nhận lời đi dự tiệc cùng anh. Anh đưa cô tới cửa hàng quần áo nổi tiếng số lượng có hạn để chọn lễ phục.

Bộ lễ phục ở trên người Đinh Yển Tử được thiết kế rất dễ thương nhưng không kém phần sang trọng. Bộ váy màu đỏ phồng, xòe ra tới đầu gối, lộ ra đôi chân nhỏ xinh. Ngay eo được một lớp ren đen trong suốt làm điểm nhấn, thấp thoáng thấy được vòng eo trắng muốt. Đôi chân không mang tất, chỉ mang một đồi giày thủy tinh trong suốt được đính những viên đá nhỏ. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng tươi sáng, tóc được uốn nhẹ cột cao, trên đỉnh đầu gắn một chiếc vương miện nho nhỏ, khoe chiếc gáy thon. Hai lọn tóc mai được xõa bên tai, nhìn cô vừa quyến rũ vừa ngây thơ làm cho Chu hàn Quân nhìn không chớp mắt.

“Nhìn em giống cô bé Lọ Lem không?” Tống Nguyệt Linh lúng túng lên tiếng. Cô rất quen thuộc với những bộ lễ phục sang trọng nhưng khi nhìn thấy Chu Hàn Quân dùng ánh mắt kinh diễm nhìn mình, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ.

“Em là cô bé Lọ Lem xinh đẹp nhất mà anh từng thấy. Có thể cho anh vinh hạnh làm hoàng tử của em đêm nay hay không?” Chu Hàn Quân phục hồi tinh thần cười khẽ.

“Tất nhiên, thưa hoàng tử.” Nói xong, cô bắt chước động tác trong phim, vịn váy cúi đầu chào anh một cái. Chu Hàn Quân không nhịn được cười to, Tống Nguyệt Linh cũng vui vẻ cười theo. Khi ở bên Chu Hàn Quân luôn làm cho cô có cảm giác thoải mái, thả lỏng người giống như khi ở bên em trai Tống Luật của cô vậy.

Hôm nay Chu Hàn Quân một thân tây trang màu kem được cắt may khéo léo ôm trọn thân người. Cavat tối màu làm điểm nhấn, nhìn anh vừa lịch lãm vừa sang trọng.

Buổi tiệc được tổ chức tại Đế Đô làm Tống Nguyệt Linh hơi bất ngờ nhưng nghĩ lại thấy cũng đúng thôi. Đế Đô là khách sạn sang trọng duy nhất đứng đầu trong thành phố này. Khi Chu Hàn Quân và Tống Nguyệt Linh bước vào đại sảnh đã có rất nhiều người ở bên trong. Chu Hàn Quân đưa tấm thiệp mời cho người quản lý buổi tiệc, sau đó nắm lấy tay của Tống Nguyệt Linh đi vào.

Buổi tiệc này là của tập đoàn S.K, một tập đoàn đá quý nổi tiếng ở nước ngoài, mới gia nhập và mở chi nhánh ở thành phố này. Nghe nói ông chủ là một người Mỹ gốc Hoa. Buổi tiệc khai trương này cũng là nhằm giao lưu với những tập đoàn khác và giới thiệu về mình.

“Xin chào tổng giám đốc Sở, tôi là Chu Hàn Quân của tập đoàn Chu thị. Rất hân hạnh được biết anh.” Nói xong, anh giơ tay ra bắt tay chào nhau.

“Chu thị là một trong những công ty quảng cáo hàng đầu của thành phố A đây sao, sau này nhờ tổng giám đốc Chu giúp đỡ nhiều rồi.” Giọng nói trầm thấp vang lên, anh ta cũng vươn tay ra bắt lấy tay của Chu Hàn Quân.

Tống Nguyệt Linh nhìn người trước mặt, gương mặt mang nét con lai, thon dài. Mái tóc xoăn vàng, đôi mắt màu xanh đào hoa, mũi cao thẳng, môi mọng đỏ, tuấn tú nhưng lại đậm nét của một quý ông Châu Âu đào hoa. Anh ta cũng liếc nhìn qua Tống Nguyệt Linh, đôi mắt màu xanh lóe lên một tia thưởng thức, rồi nhìn Chu Hàn Quân như đợi giới thiệu: “Còn vị tiểu thư xinh đẹp đây là. . . . . . ?”

“Đây là Đinh Yến Tử, bạn gái của tôi.” Chu Hàn Quân tự nhiên với thiệu.

“Xin chào tổng giám đốc Sở, rất hân hạnh làm quen.” Tống Nguyệt Linh giơ tay ra muốn bắt tay với anh ta.

“Hân hạnh làm quen Đinh tiểu thư.” Nói xong, anh ta cúi người hôn lên mu bàn tay của Tống Nguyệt Linh.

Tống Nguyệt Linh bình tĩnh mỉm cười nhẹ nhàng, đối với phương thức xã giao này, Tống Nguyệt Linh rất quen thuộc nên không thấy bở ngỡ gì. Nhưng Chu Hàn Quân thì kinh ngạc nhìn lại cô, theo như anh biết, cô là lần đầu tiên tham gia buổi tiệc như thế này, ít nhiều cũng sẽ e ngại khi gặp tình huống như hiện tại. Nhưng cô vẫn rất bình tĩnh tự tin và phóng khoáng như thể đã rất quen thuộc làm cho anh ít nhiều cũng thấy ngạc nhiên.

“Không biết Đinh tiểu thư là thiên kim của tập đoàn nào?” Sở Thiên Duệ tò mò hỏi, anh rất thích thú muốn làm quen với cô bé xinh đẹp này.

“Tôi chỉ là một cô bé Lọ Lem thôi. Hôm nay vinh dự được tổng giám đốc Chu mời theo làm bạn gái của ngài ấy.” Tống Nguyệt Linh lên tiếng cướp lời của Chu Hàn Quân đang chuẩn bị nói ra, bộ dáng điềm tĩnh như không. Trên người cô luôn là hơi thở tự tin không có một chút cảm giác mặc cảm.

Sở Thiên Duệ trong mắt lóe lên ngạc nhiên nhưng rất nhanh là ý cười, hứng thú cộng thêm một chút tò mò. Cô bé này, khí chất ở người như một tiểu thư từ trong xương tản ra, giơ tay nhấc chân đều ưu nhã như vậy mà chỉ là một cô bé Lọ Lem thôi sao? Anh nhìn sao thì cô bé cũng giống như là một công chúa: “Tôi thật ghen tỵ với vị hoàng tử này của cô bé đấy.” Sở Thiên Duệ cười đùa ra vẻ nuối tiếc chọc cho mọi người vui vẻ.

Mấy cô gái nhìn thấy hai người đàn ông độc thân kim cương đều nhiệt tình với một cô bé như Đinh Yến Tử thì hâm mộ cùng ganh tỵ, nhưng khi nhìn vào thân hình chưa trổ mã vẹn toàn của cô thì bĩu môi khinh thường. Trong một đám ánh mắt chiếu lên trên người Tống Nguyệt Linh thì có hai đạo ánh mắt khác, một là ngạc nhiên lo lắng, hai là lạnh lùng nghiên cứu.

“Hạo, anh quen với cô bé kia sao?” Lưu Uyển Nhược nhẹ nhàng hỏi. Hôm nay cô công khai dự tiệc cùng Nghiêm Hạo để cho mọi người biết cô là vợ sắp cưới của anh. Hôm nay cô mặc bộ lễ phục màu trắng tinh rủ xuống tới chân, cổ khoét sâu, một sợi dây chuổi vàng được thắt ở eo làm nổi bật vòng eo mảnh khảnh. Tóc bới cao gọn gàng, gương mặt được trang điểm tinh xảo, nhìn cô vô cùng gợi cảm lả lướt với những đường cong hấp dẫn trên cơ thể. Là một nghệ sĩ múa, cô rất tự tin với vóc dáng của mình. Cô chính là hiện thân của sự quyến rũ chín mùi của phụ nữ a.

Từ khi Chu Hàn Quân và Tống Nguyệt Linh bước vào, cô để ý ánh mắt của Nghiêm Hạo hay nhìn về phía cô bé đó. Cô ta làm cho cô có cảm giác quen thuộc lại vừa xa lạ, như thể đã gặp qua rồi. Một cô bé chưa trưởng thành nhưng sao có thể hấp dẫn ánh mắt của Hạo được? Lưu Uyển Nhược lo lắng nghĩ.

“Chúng ta qua đó chào chủ của bữa tiệc đi.” Nghiêm Hạo thản nhiên nói, sau đó nắm tay Lưu Uyển Nhược tiến tới chỗ Sở Thiên Duệ và Tống Nguyệt Linh đang đứng: “Chào tổng giám đốc Sở.” Nghiêm Hạo giọng không mang độ ấm cất lên.

“Tổng giám đốc Nghiêm hôm nay tới đây thật vinh hạnh cho tôi.” Sở Thiên Duệ xoay người qua, niềm nở chào hỏi lại, anh biết Nghiêm Hạo ở thành phố A là một người có thế lực như thế nào, một người đàn ông quyết đoán, thủ đoạn và có tài lãnh đạo cao. Chính vì thế cho nên Nghiêm thị mới có thể phát triển như ngày hôm nay, vươn tay ra trong tất cả lĩnh vực. Anh còn nghe nói anh ta hiện đang ngấm ghé thị trường đá quý ở trong nước Anh, hy vọng trên thương trường anh và Nghiêm thị sẽ không phải đối đầu với nhau.

“Tổng giám đốc Sở khách sáo rồi. Đây là Lưu Uyển Nhược, vị hôn thê của tôi.”

“Chào tổng giám đốc Sở.” Lưu Uyển Nhược tao nhã nói.

“Lưu tiểu thư vinh hạnh được gặp mặt, nghe nói Lưu tiểu thư là một tài năng biểu diễn múa bale, thật ngưỡng mộ từ lâu.” Nói xong, anh hôn lên tay của cô.

Lưu Uyển Nhược mỉm cười, ánh mắt không che giấu một phần kiêu ngạo trong đó, được mọi người tán thưởng như thế, cô mới cảm thấy mình càng xứng với Nghiêm Hạo: “Tổng giám đốc Sở quá khen. Còn đây là. . . . . ?”

“Tổng giám đốc Nghiêm, Lưu tiểu thư, hân hạnh được gặp mặt. Tôi là Chu Hàn Quân, còn đây là bạn gái tôi, Đinh Yến Tử.” Chu Hàn Quân lịch sự giới thiệu.

“Chào tổng giám đốc Nghiêm và Lưu tiểu thư.” Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía mình, Tống Nguyệt Linh bất đắc dĩ lên tiếng nhưng ánh mắt lại cực lực tránh tầm mắt của Nghiêm Hạo. Cũng hơn 1 tháng kể từ ngày hôm đó cô không gặp lại anh, hôm nay không ngờ lại trùng hợp gặp nhau ở đây. Nhìn ánh mắt của anh như muốn xuyên thấu qua người cô, bốc trần cô ra, khiến cho cô không thoải mái chút nào. Cô nhẹ nắm lấy bàn tay của Chu Hàn Quân, thì thầm: “Em muốn đi dạo ở bên ngoài một chút, anh cứ ở đây nói chuyện với mọi người tiếp đi. Khi nào xong, em sẽ đi tìm anh.”

“Có cần anh đi cùng không?” Chu Hàn Quân ôn nhu hỏi.

“Không cần đâu, anh cứ lo việc của anh đi. Em chỉ ra hít thở một tí thôi.”

Vì hai người cứ thì thầm với nhau, tay của Tống Nguyệt Linh còn nắm lấy tay của Chu Hàn Quân, hai người ghé đầu sát vào nhau nói chuyện, nhìn giống như một đôi tình nhân đang thân mật khắng khít vô cùng. Ánh mắt của Nghiêm Hạo càng thêm lạnh lùng sâu thẳm, môi khẽ nhếch lên: “Đinh tiểu thư, không biết chúng ta đã gặp nhau chưa? Tôi nhìn tiểu thư rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải?” Nghiêm Hạo đột nhiên lên tiếng.

“Tôi chỉ là một người bình thường sao có thể gặp được tổng giám đốc Nghiêm chứ. Chắc ngài nhìn nhằm rồi.” Tống Nguyệt Linh không kiêu ngạo, không siểm nịnh đáp trả: “Tôi muốn ra ngoài một chút, xin phép.” Tống Nguyệt Linh nhẹ nhàng nói, xoay qua mỉm cười với Chu Hàn Quân, sau đó xoay lưng đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp uyển chuyển dần rời đi, theo từng nhịp bước đi của cô, chiếc váy nhẹ đung đưa. Nhìn cô vừa duyên dáng vừa năng động thu hút mọi ánh nhìn của quan khách trong sảnh lớn, ánh mắt của Nghiêm Hạo càng thêm sắt bén.


Đọc tiếp:

***** Chương 9: Bị Rơi Xuống Nước ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.