Ký Sự Tôi Đi Tán Gái Phần 11 – 20

NOTE: Xem phần 1 – 10 ở đây >>>> Click <<<<



Phần 11: Ký Sự Tôi Đi Tán Gái

Gần 10 giờ, tôi bảo anh phải về rồi. Nàng nấn ná lúc lâu rồi nhờ tôi chở về nhà người quen ở đường Lê Hồng Phong. Trên đường, nàng cười toe toét ” Em ôm anh một cái nhá! Được không?”. Tôi cười, em cứ như trẻ con. Nàng bảo, ừ em vẫn trẻ con mà, em ôm 2 giây thôi. Tôi bảo tùy. Nàng đùa ” Hi hi, công dân được làm mọi việc mà pháp luật không cấm nha”. Nhưng chờ mãi chả thấy nàng động tĩnh gì mới đau chứ. Chỉ thấy nàng cọ cọ mũi vào vai tôi hít lấy hít để ” Úi chà, lâu rồi mình ko ngửi cái mùi này, anh vẫn….hôi như trước anh nhở, nhở…hi hi..”

…Vòng vèo một lúc, khi sắp tới ngã tư rẽ sang đường Lê Hồng Phong, chợt nàng bảo ” Anh này, ở Vinh thì có món gì đặc sản không?”.

Tôi cười ” Có.”

Nàng háo hức ” Món gì nào? Em về đây 2 hôm rồi mà toàn ăn cơm thôi, đi đâu mà ko được ăn đặc sản của vùng đó thấy thiếu thiếu anh ạ. Món gì hay nhất mà ko phải bánh cu đơ hả anh?”

Trêu nàng ” Món…anh! Ăn hông?”. Nàng cười rung rinh, đấm nhẹ vào lưng tôi ” Hì, cái tính hài hước của anh vẫn thế nhỉ. Còn nhớ hồi xưa anh toàn làm em muốn vỡ bụng vì pha trò nhỉ.”

” Hay anh đưa em đi ăn bánh giò nhá? Ngay gần đây thôi.”

Nàng reo lên thích thú” Ừ ừ, bánh giò đê. Em thích bánh giò lắm!”. Tôi cho xe quay lại cái ngõ nhỏ trong phố gì quên mất tên rồi, chỗ gần bưu điện TP rẽ trái ra đường Quang Trung..

Nãy đang viết dở thì bận tiếp khách, một cô bạn cũ hồi phổ thông đến rủ đi ” họp lớp”. Ẹc, đi những vụ như này mình chỉ có lỗ, bọn chúng chả lại dồn vào hỏi thăm bao giờ cưới, cưới ai…bla bla…thì chết nhục.

Mợ bọn mày nhớ cái mẹt ông đấy, hôm nào cua được em xinh xinh, ông dắt đến show hàng cho mà thèm cả lũ.

Mà thui, tập trung chuyên môn nào…

Ghé vào cái hàng bánh giò ấy thì quán nó nghỉ mất. Loay hoay mãi chưa kịp xử lý thế nào thì nàng đã lên tiếng ” Thôi mình kiếm chỗ nào hay hay ăn tạm cái gì cũng được anh ạ, em đói”. Uhm, vậy cũng được. Cơ mà ở Vinh thì tôi mù tịt quán sá, đành dong xe chầm chậm, vòng vèo khắp để tìm cái nhà hàng nào hợp mắt.

Xuôi mãi theo đường xuống Cửa Lò, gió biển thổi *g lộng, hai bên đường là đồng ruộng xanh um, cảm giác rất dễ chịu. ” Giá cứ đi mãi như này thì thích nhỉ! Không cần dừng lại nữa” Tôi thì thầm như sắp sửa tán gái. Nàng dựa người vào sát lưng tôi. Im lặng. Tóc vờn bối rối trong gió. Xe vẫn chạy chầm chậm. Không biết nó đi đâu nữa..

Rồi cũng phải dừng lại thôi. Bên kia đường có quán lẩu hải sản, hỏi nàng em ăn lẩu nhé, nàng bảo ăn gì cũng được. Vậy thì vào tạm chỗ này.

Gọi 2 chai Ken, trong lúc nàng rót bia thì tôi tranh thủ ra chỗ vòi nước rửa chân tay. Lúc vào ống quần vẫn xắn cao, nàng nhìn nhìn rồi tỉnh bơ ” Uầy, chộc cúi của anh bị mần dăng dứa?”. Ẹc, chết cười mất thôi. Vẫn nhớ cách nhái giọng Hà Tịnh của ta hử? Chả là hồi xưa vẫn hay dạy tiếng quê mềnh cho nàng. Nàng vẫn bảo phát âm giọng Nghệ khổ hơn luyện đọc tiếng Pháp. Hờ, nghe gái Bắc ngô nghê nhại chi mô răng rứa, sân là cươi, hạt mít là óc mít, cân ga nu là con gà nâu…mà bò lăn ra cười. Tôi bảo, còn hơn cái giọng Thái Nguyên bảo thì nói bẩu, toàn thì nói là tuyền, sợ lại nói là hốt…của em nhá!

” Lại đá bóng rồi đúng hông? Đá chi mà bổ tróc cả chộc cúi a dứa khung biết!” Nhìn cái mỏ nàng uốn éo, mắt chớp chớp tỉnh bơ, tôi cười trào cả nước mắt. Ngộ nghĩnh, đáng yêu chết đi được!

Ngồi 888 mãi ko chán. Chuyện cũ từ hồi mới tán nhau vẫn hot nhất. Cả hai cứ đổ thừa rằng hồi đó mình bị tán trước. Tôi bảo ” Thật ra là em tán anh, em đong anh trước. Đứa nào cứ giả vờ vào nhà bạn chơi để ghé vào chỗ tớ nào? Đứa nào bóc cam cho ông xơi hôm sinh nhật thằng X? Lại còn sấn sổ ngồi cạnh mình nữa chứ, không biết ngại gì cả. Dơ thật!” Nàng dứ dứ nắm đấm, cười” Đây ko thèm nhé, thế đứa nào lừa chị đi thăm người ốm rồi vờ vịt kêu đau đầu, rồi nhân lúc chị đang sơ hở bóp đầu cho thì sỗ sàng ôm chị? Đứa nào thế nhỉ? hi hi…”

Tôi phản đòn: ” Thôi, tóm lại là…em cố tình tạo sơ hở và cơ hội cho anh lừa tình mình. Việc này giời biết, đất biết, bố em ko biết là được…ok chưa?” Nàng cười ngặt nghẽo, bảo thôi thôi, để em ăn ko vỡ bụng đấy!

Nàng kể, hồi mới yêu anh, em ấn tượng mãi với câu chuyện anh kể cái hôm đến phòng anh nấu chè bưởi í. À, chuyện chị thỏ bông đúng không? Anh hỏi em ” Em nghe xong chuyện này rồi dự đoán xem cuối cùng thỏ bông sinh con màu gì nhé, em dạ vâng ngoan ngoãn.

“Chị Thỏ Bông, có chồng là anh Thỏ Bông… Một hôm chị mải mê đi hái quả nên lạc trong rừng. Đi mãi, chị thấy có ánh đèn xa xa, thì ra đó là nhà của anh Thỏ Đen… Chị hỏi xem đường về nhà mình thì anh Thỏ Đen đáp lại: “Muốn biết , hãy ở lại đây đêm nay”… tèng teng. “Chị Thỏ Bông đành tặc lưỡi ở lại nhà anh Thỏ Đen vì trời cũng đã khuya lắm rồi.

Hôm sau chị lên đường và tiếp tục bị lạc. Đêm xuống, chị lại đến nhà anh Thỏ Nâu, anh thỏ nâu thủng thẳng ” Muốn biết đường về nhà thì hãy ở lại đây đêm nay”. Chị lại tặc lưỡi ở lại. Rồi hôm sau nữa, chị lại lạc đến nhà anh Thỏ Xám. Anh Thỏ Xám trả lời sau khi chị hỏi đường về nhà mình: “Muốn biết, hãy ở lại đây đêm nay”. Chị thỏ nâu lăn tăn một lúc rồi cũng tặc lưỡi…

Ba lần, chị Thỏ Bông cũng vì bất đắc dĩ mà phải ở lại. Hôm sau, theo đường anh Thỏ Xám chỉ, chị cũng về đến nhà và gặp Thỏ Bông chồng mình đang đánh răng. Mấy ngày sau, chị thấy cơ thể mình khang khác và chị biết mình đã có mang…

Rồi anh quay sang hỏi em ” Thế em có muốn biết cuối cùng thỏ bông sinh con màu gì ko?” Em ngồi đoán mãi ko ra, bèn gật gật đầu, anh nói đi. Anh tỉnh bơ ” Muốn biết hãy ở lại đây đêm nay!” Ối trời, em bò lăn ra cười ngặt nghẽo. Anh thâm thật, hi hi…



Phần 12:

Hẳn mọi người còn nhớ cuộc điện thoại ” mời uống nước ” của chàng bánh mật ở quán cà phê.

Lúc đó nàng đã cảnh báo rằng có thể có chuyện rắc rối với tôi. Đàn ông khi ghen chắc cũng điên lắm, trên mạng thỉnh thoảng chẳng có vụ đổ máu vì gái là gì?

Nhưng ko hiểu sao tôi chả thèm đề phòng gì. Tôi tin vào khả năng nhìn người của mình hơn là khả năng ” đập chắc” của bản thân, hơ hơ…

Mặc đồ xong, chuẩn bị lên xe thì nàng gọi điện ” Răng rồi eng? Eng đã đi chưa?”

Tôi bảo ” Sắp được ăn tiết canh rồi đấy, anh chuẩn bị đi rồi!”. Nàng hỏi ” Nghĩa là răng eng? Hấn mời eng uống chơ có mời eng ăn mô mà nói là tiết canh?”

” Thì kiểu chi nỏ có thằng bể mồm. Anh chuẩn bị lạc rang với húng chó đầy đủ rồi!” Nàng cười to ” Răng eng khi mô cụng đùa được hè. Hay đừng đến eng ạ, em lo…”.

Tôi tắt máy lên xe đi. Tâm trạng trống rỗng…

Vào quán, chưa kịp soi thì đã thấy chàng với quả đầu chải ngược, bóng láng, đang ngồi một mình đốt thuốc mù mịt.

” Eng à…!”

” Ờ, chào em. Ngồi lâu chưa em?” Cứ là phải lên giọng đàn anh tử tế trước với chàng. Lời nói tử tế ( hay vờ tử tế) luôn khiến đối phương có cảm giác được tôn trọng. Nếu muốn hỗn cũng phải rụt lại.

” Mới ngồi eng ạ, eng uống chi hè?”

” Để mình gọi cho…”.

Tôi kêu ấm trà và 1 ly cà phê đá. Chàng rút trong túi ao bao Cò mềm mời ” Eng hút thuốc!” Ái chà, quen hút Vina thôi thì cũng cầm điếu, không lại bị ghét cái thái độ cửa trên.

“Bựa ni nóng hè, may không mất điện”. Tôi đưa chuyện cho không khí tự nhiên hơn.

Chàng thả vội hơi thuốc, gật gật như bổ củi ” Nóng khiếp đi được, may có điện…”

Xong phần thời tiết đến phần giao lưu.

Ẹc, chàng hỏi như giọng các cụ hay hỏi mấy thằng đến nhà tán con gái mình ” Eng con thứ mấy trong gia đình? Ông bà khỏe nựa khung eng?” bla bla..

Tôi liên tục trả lời khỏe khỏe em ạ, cụ nhà anh sáng nào cũng chạy bộ từ chợ Phố sang dốc Truông, mỳ tôm lùa một lần 2 gói Hảo Hảo…Chàng cười hề hề, khỏe gớm hey`.

” Tình hình là ri eng ạ…” Chàng mân mê cái thìa, có vẻ sắp vào phần thân bài đây.
” Uh, có chi nói đi em”.
” Em với X. quen nhau cụng lâu rồi…”. Ngập ngừng…” Nói chung bọn em tìm hiểu nhau gần 2 năm…” Giọng chàng tự nhiên lúng búng hẳn.
” Thế à. Cũng lâu rồi chơ hè”. Tôi chêm vào.
” Dạ…cụng có thể nói là lâu eng ạ. Bọn em vẫn đang trong quá trình tìm hiểu mà…”.
” Rứa thì răng em?”. Tôi hỏi lửng lơ.
” Thì…đang chờ thêm thời gian nựa để hiểu nhau…”
” Ờ, việc em thì em cứ làm thôi”. Vẫn làm như không hiểu vấn đề của chàng xem sao.
” Chơ mà…mọi người nói lại với em là..eng…eng…đi X. đúng không?”

Suýt nữa thì ko giữ được cái mẹt nghiêm trang khi nghe câu này, may mà phanh lại kịp. Tôi cười nhếch mép rồi bảo ” À, đó là chuyện riêng giữa anh và X. Cái này anh không thích nói đến, em hiểu ý anh chưa?”

Chàng rít hơi cò mềm nhả cái phì, rồi lí nhí cười gượng ” Thì em biết mà. Nhưng so với eng thì em là người đến trước. Eng đi a rưa làm ảnh hưởng đến chuyện bọn em…”

Ặc, đến chết cười với chàng quá. Nghe giống như mấy bà mua chuối. Tui nói cho bà biết là buồng chuối nhà nớ tui dặn trước rồi đó nha. Bà đến sau thì cấm được sờ vào chuối tui…

” Anh nói này, việc ai nấy làm. Chuyện tình cảm khác chứ có phải mua bán chi mô mà ai đến trước thì được mua trước. Ảnh hưởng hay không anh không cần quan tâm, khi nào chú cho anh xem giấy đăng ký kết hôn với X thì thì anh mới không đến nữa”. Tôi hơi bực mình.

Ngồi nghệt mặt ra một lúc, chàng mới nói lại ” Biết rứa rồi, ai nỏ biết…chơ mà…bọn em đang tìm hiểu tê. Đặt trường hợp của eng, eng nghĩ răng? Eng mà bị ai xen vô thì eng có tức không?”.

Bức xúc rồi đây, giọng chàng run run đầy phẫn nộ.

” Anh thì không muốn gặp chú mô. Vì chuyện này không thuộc nhiệm vụ của anh, có gì khúc mắc sao chú ko gặp X mà giải quyết. Ví dụ giờ anh ko đến nhà X nữa, nhưng X. cứ đến nhà anh thì chú tính sao?”

Cú ra đòn quyết định này quả là có hiệu quả. Chàng cúi mặt, bấm bấm điện thoại, thái độ chán hẳn.

Trông chàng khó xử quá, tôi bèn đổi không khí ” Nóng quá hey`, anh em làm chai bia cho mát đi” rồi ko đợi chàng từ chối, tôi gọi bia luôn.

Hơ, rứa là xoay sang chủ đề bia nào ngon nhất, bia nào đắng nhất…rồi anh em cụng ly như lâu rồi mới gặp thằng bạn chăn bò…



Phần 13:

…Chia tay chàng bánh mật, đang đà phởn nên tranh thủ tôi vòng xe vô nhà nàng chơi luôn.

Thú thật là vào thời điểm đó, tôi vẫn nghĩ sẽ cưới nàng. Mặc cho gia đình mình nếu bỏ phiếu biểu quyết thì dễ 99% rơi vào phiếu chống. 1% kia là do tôi tự bỏ phiếu thuận cho mình. Và nếu nhìn kỹ lá phiếu của tôi, chắc chữ ” đồng ý” sẽ được viết vội vàng bằng nét chữ mờ nhạt, yếu ớt…

Tôi vẫn bảo với nàng là một mình anh chống lại mafia. Nàng chỉ cười cười rồi bảo ” Em cũng biết là gia đình anh ko thích em rồi. Mỗi lần em đến chơi, mẹ anh toàn tránh mặt em thôi”. Tôi im lặng, ko thanh minh vì sự thật còn hơn những gì nàng được biết về nhà tôi đối với nàng…

Lên cái dốc cao, qua vườn chè thì thấy mẹ nàng đang cuốc cỏ. Ồ, nhìn ban ngày mới biết ở đây vườn nhà nào cũng rộng, hình như mỗi nhà được chia một mảnh đồi thì phải.

Nàng đang bóc vỏ ngô dưới nhà bếp. Hơ, đến đột xuất có khác, nàng bận quần cộc chân dài và trắng dã man, làm thằng bé ngẩn người một lúc lâu. ” Ôi eng…!”

” Eng cái chi mà eng, nhà có khách mà ăn mặc khiêu khích thế hử?” Tôi đùa, mặt lạnh tanh. Buông rổ ngô, 2 tay nàng cuống quýt làm động tác che đùi ” Ứ…cứ trêu em…ra ngoài để em thay đồ mồ….ai nhủ đến ko báo trước, hic vô duyên vô dáng!”. Tôi giả bộ tròn xoe mắt, chỉ chỉ vào chân nàng ” Ối, chân em sao kia? Ghẻ à? Chắc là ghẻ rồi, thấy chỗ kia tim tím….”. Nàng đỏ bừng mặt, tay càng che kỹ ” Có mà anh ghẻ thì có. Mô mồ, chỗ mô?”

Ngó trước ngó sau ko thấy ai, tôi lại gần ghé vào tai nàng bảo nhỏ ” Hum nào đưa dâu em cứ chơi nguyên quả quần đùi này cho dân tình chỗ anh nó lác mắt lên, hey`”, rồi nhanh tay…véo một phát vào chân nàng. ” Eng tề…mẹ chộ tề…!” Hờ, mẹ đang dưới vườn. Cụ cũng qua thời như này roài, nên tâm lý lắm em yên tâm…Thế rùi…đang định lợi dụng không gian chật hẹp và kín đáo…ôm nhau tẹo…thì bất ngờ lũ chó ngoài sân bỗng sủa loạn cả lên. Mk, phim đang hay thì mất điện.

Hóa ra kẻ …trập cầu dao phá hỏng cảnh phim hấp dẫn của tôi là…bà nội nàng. Bà đội một bó cây ngô trên đầu, lá che hết mặt nên lũ chó ko nhận ra người nhà. Nàng luống cuống đẩy tôi ra rồi lẻn ngay lên gian nhà trên. Tôi vờ vịt cầm bắp ngô bóc dở chạy ra chào bà ạ, bà vẫn khỏe quá, đội được cả bó ngô to thế cơ mà…hì hì…

Trở lại câu chuyện ở nhà nàng chiều hôm ấy nào…

Bà nội nàng bỏ bó ngô xuống sân, rồi ngước lên hỏi tôi ” Mới vô à con? Rứa cân X. chui mô rồi?”
Bỏ mẹ chưa. Đúng là tỉnh như bà già. Mà tay mình còn cầm bắp ngô nhá, bằng chứng ngoại phạm rõ ràng mà còn hỏi xoáy ghê.

– Dạ, hình như đang kiếm bật lửa trong buồng bà ạ!

– Rứa à, tưởng bỏ đi mô để eng ngồi phải ngồi chờ. Rứa đến nhởi lâu chưa con?

– Dạ cũng mới vô bà ạ – Hi hi, chả nhẽ lại bẩu mới vô chưa kịp mần ăn chi thì bà về.

Xã giao thêm vài câu rồi bà quay xuống chuồng hươu. Nàng chui ở đâu ra, cười hi hi ” Tí nựa thì chết eng nha!”

Rồi 2 đứa lại ngồi xuống vặt ngô. Tôi móc trong ví ra cái giấy, bảo ” Em đền cho anh đi!”. Nàng xem xong, hỏi ” Rứa eng trả tiền à? Trời uống cả bia nựa à…Rứa…rứa hấn nói chi eng không?”. ” Nói chi, thấy anh, hắn tái mét mặt mũi rồi còn gì. Anh thấy tồi tội nên mời chai bia”.

– Hi hi…tự nhiên mần eng mất 7 chục bạc eng hè.
– Rứa mới nói em đền cho anh đi.
– Ai nhủ eng chơ! Hắn mời thì hắn đi mà trả, ai nhủ eng lịch sự…hi hi..
– Đền đi…
– Rứa eng muốn em đền chi mồ?
– Đền như hồi nãy ấy, nha?
– Nỏ mô…eng rành khun…bà đang ở đó tề…

Bực thật, cứ mang bà ra dọa. Thôi, anh về đây. Về đá bóng.

Nàng bảo để em buộc bó chè với trái mít dai cho eng mang về nha. Nỏ mấy khi eng vô buổi ngày. Tôi chối đây đẩy ” Eng cụng…nỏ mô! Ra đường ngại chết đi được”. Nàng nắm tay tôi, nịnh nọt ” Đi mà…chịu khó mang về đi”. Đã bảo không là không, đi chơi nhà người yêu lại còn tha mít với cả chè về nữa thì ngại chết đi được. Thôi về đây.

– Em nói nì…mang về rồi túi eng vô…
– Tối anh không vô nựa mô
– Thì cứ vô đi mồ…
– Đền thì mới vô.
– Ầy thì đền hi hi…chỉ được cấy rứa là nhanh hè…vô nha?

Cuối cùng cũng phải thua nàng. Nàng nhanh chóng lôi mít với bó chè ra chằng buộc vào xe. Hình như nàng đã chuẩn bị sẵn để mai mang cho ra cho tôi thì phải.

” Xong, đi cẩn thận kẻo rớt nha eng!”.

Tôi chào về. Ngang qua ngõ gặp mẹ nàng, ngại chết đi được. Cứ như thằng buôn chè, buôn mít ở mô đến.

Thui kệ đi, tối vô nói chuyện sau. Nhớ đấy nhá. Tối thì chết với ông…
…Quay trở lại buổi hẹn tối hôm đó.

Mang tiếng yêu nhau, nhưng thực chất thời gian gặp gỡ chủ yếu diễn ra tại trụ sở Liên hợp quốc, trước sự giám sát chặt chẽ và đầy tinh thần cảnh giác của Tổng thư ký – mít tơ Bố nàng. Ngồi uống nước, thi thoảng tranh thủ lúc bố đang chúi mũi vào màn hình tivi, nàng khều khều chân tôi dưới gầm bàn như Ronaldinho thời đỉnh cao phong độ. Hờ, khi yêu nghĩ cũng hay thật, cứ thích cọ cọ vào nhau mới chịu được. Giống như con mèo con ở nhà vẫn thích dụi tai vào người khác mặc dù chắc nó cũng thừa biết làm thế chả béo lên được tí nào cả. Nhưng vẫn thích làm

Nhưng tối nay có lẽ khác. Nàng hứa đền cho tôi vụ 70k tiền nước lúc chiều ngồi với ku bánh mật. Ôi, dắt xe ra khỏi nhà mà lòng vui như con chim chiền chiện đang hót vang trong *g ngực. Rút con điện thoại N72 mới tậu ra nhắn phát để nàng chuẩn bị…đánh răng là vừa ” Anh đang đến nha. Đừng ăn tỏi, ớt hay bất cứ thứ gì dễ gây dị ứng, keke”. 5 phút sau hàng về ” Hic, anh đến thì đợi em ngay chỗ đường vào lối nhà em nha, đừng vào nhà, bố em biết thì ko cho em đi mô”.

Cái gì mà như ăn trộm đêm thế này. Đường mờ mờ dưới trăng. Càng đi vào sâu càng lạnh lẽo. Đến chỗ hẹn, vừa tắt máy thì nàng ở đâu chui ra, áo sơ mi ướt sũng nước, ” Em mới nghịch nước với con H. nó té cho em ướt hết rồi, lạnh quá!”. Kệ, ôm cái đã rồi xét sau, . Nàng bảo ” Bắt đầu lợi dụng người ta rồi, chỉ được cấy rứa là nhanh”, nhưng lại vòng tay ôm tôi từ sau lưng ” Có giống phim Hàn Quốc không?”. Tôi phì cười, giống. Nhưng….anh ghét phim Hàn Quốc. Răng lại ghét? Tình cảm mà. Uh, nhưng nhân vật toàn cõng nhau chứ không biết…hun, nản. ” Eng gợi ý khéo hè, chơ mà bựa ni em ăn tỏi tề”. Tôi nghiêm nghị bảo ” Thật á? Để anh kiểm tra nào. Cứ phải check thử mới tin được”………………….( đoạn này bị thực dân Pháp kiểm duyệt cắt bỏ mấy dòng)

..Check xong trêu nàng ” Kết quả giám định pháp y cho thấy trong miệng nạn nhân không có vị tỏi”.
Nàng cười rũ rượi rồi nhăn mặt ” Còn miệng thủ phạm thì toàn mùi thuốc lá, hi hi”.

Ngại quá. Đã lên kế hoạch bỏ thuốc mấy chục lần rồi mà ek bỏ được. Toàn có lý do để trì hoãn. Nhiều đêm vứt cả bao thuốc ra cửa sổ rồi lẩm nhẩm thề từ mai cho tiền cũng ko hút nữa. Thề xong, lên giường nằm một lúc, ko ngủ được lại mò dậy lấy que khều khều gói thuốc, bụng bảo dạ ” Thôi thì hút hết điếu này gọi là chia tay lần cuối cho nó trọn vẹn ân tình, mai bỏ nhá!”.

Thế rồi sáng mai ăn sáng xong, làm cốc chè xanh, lại thèm. Vẫn nhớ lời thề đêm qua, nhưng rồi tặc lưỡi ” Đợi đầu tháng sau bỏ cho nó dễ nhớ, hôm nay cũng đã hâm mấy rồi còn giề”. Loanh quanh đủ lý do. Khi chưa có người yêu thì bảo có người yêu sẽ bỏ. Có rồi thì bảo trước ngày cưới 1 ngày sẽ bỏ, tóm lại là bỏ vô mồm hết

” Em vẫn nghe mùi thuốc à? Anh nhai singum rùi mà? Anh thề mai anh bỏ!”. Nàng vui sướng bảo thật nha, anh bỏ nha, ko em chết ngạt mất thôi…À mà anh còn cái singum mô không?

Đứng mãi ngoài đường cũng bất tiện vì thi thoảng xe máy đi qua đèn pha dọi chói hết cả mắt, lại ngại hàng xóm soi mói, nên nàng bảo dắt xe vào ngõ nhà nàng luôn.

Được một lát thì mẹ nàng cầm đèn pin đi xuống, 2 đứa buông vội nhau ra, rồi giả vờ rút đt ra bấm bấm linh tinh. Mẹ nàng lại gần bảo ” Vô trong nhà uống nước đi, ngoài ni sương độc lắm đó”. Nàng ậm ừ ” Sương mô mà sương”. Tôi buồn cười quá, suýt sặc nhưng may mà phanh lại kịp.

Mẹ nàng đi khuất, tôi trêu ” Con gái gì mà cãi lại mẹ nhem nhẻm”. Nàng cười ” Ôi em xấu hổ quá. Có lẹ mẹ chộ hết cả rồi cũng nên eng hè?”. Uhm, may mà chưa làm gì, he he..

Cũng ngại tí thôi, chứ các cụ còn lạ gì chuyện như này nữa. Thế rồi để tránh lối đi, cả 2 dắt tay nhau di chuyển sang chỗ cạnh…chuồng trâu nhà nàng. Nơi này tối om, lại có bụi cây chè tàu án ngữ, nên có thể gọi là an toàn, mặc dù nếu tinh mũi thì phải thừa nhận rằng hình như có mùi phân trâu dịu dàng thoang thoảng theo làn gió

Tôi thề là trong đời chưa bao giờ tưởng tượng nổi cảnh thi vị như này. Ngồi trên mấy bó rơm, muỗi bay lượn như trêu ngươi, bên cạnh thi thoảng mấy con trâu lại gõ sừng lọc cọc vào thành chuồng. Phim Hàn Quốc tôi ít xem nên không rõ là có cảnh lãng mạn giống như thế này hay không. Mà chuyện này phải giấu kín mới được. Để ai biết thì có mà chết cười…



Phần 14:

3 năm trước. Đêm cuối cùng trước khi từ biệt Hanoi về quê, tôi bảo với ex ” Coi như từ ngày mai anh đã chết”.

Nàng ngồi ôm gối khóc thút thít, môi run bần bật, ánh mắt tuyệt vọng nhìn tôi.

Mãi sau này tôi vẫn không tài nào quên được ánh mắt đầy ám ảnh hôm ấy. Nó giống như ánh mắt người mẹ nhìn đứa con bé bỏng đang dần trôi theo dòng nước xiết mà không tài nào cứu nổi. Đau đớn và buông xuôi.

Tôi cười như mếu pha trò ” Thôi mà, anh về đấy chịu khó làm ăn, mai này có tiền lại quay ra cưới em chứ có gì đâu mà buồn. Nhưng em nhớ là phải đợi anh đấy nhá, em hứa đi!”.

Nàng gượng cười ( cho tôi vui ) rồi lại quay mặt khóc tiếp, mặc cho tôi lăng xăng làm trò hề một cách vô duyên, nhạt nhẽo.

Mãi sau nàng mới rủ rỉ như nói cho chính mình nghe ” Về quê rồi lấy vợ nhanh nha, anh!”
Tôi gật đầu ” Rồi…rồi.. sẽ lấy nhanh…”.

Sáng hôm sau hai đứa lóc cóc chở nhau xuống bến xe trong cơn mưa tầm tã. Đến lúc xe chuyển bánh, nàng vẫn thủ thỉ bên tai như sợ tôi quên ” Cố mà lấy vợ nhanh anh nha, em lo cho anh lắm…nha anh…!!!”

Tôi đã rời Hanoi như thế. Đó là hình ảnh của một chiến binh bại trận, mỏi mệt và thất thểu trên đường trở lại cố hương. Trên mình trĩu nặng ba lô chứa đầy kỉ niệm: một cuốn album ảnh của 2 đứa, sổ nhật ký nàng viết cho tôi hàng ngày, chiếc khăn len màu lông chuột nàng đan nhân dịp sinh nhật tôi, vài đôi tất, dăm bộ quần áo kèm theo một trái tim rỉ máu, cái đầu lạnh như đá. Nhẫn nhục, cam chịu và bất cần…

Trở về.

Một tháng liền không ló mẹt ra khỏi nhà. Lịch ” công tác ” gồm mấy việc trọng đại:

– Đêm: Chờ người nhà ngủ say, len lén như mèo hoang xách đt ra ngõ tám chuyện với ex. Tám gì đâu, chủ yếu nghe nàng thút thít khóc là chính.. ” Anh ơi nhanh ra với em nha anh…ra anh nha…anh nói gì đi…”. Muốn phát rồ lên mất.

Hồi trước mỗi khi bế tắc vẫn trộm nghĩ, tình yêu là cái quái gì đâu, xa xỉ và phù du. Có cũng được không có cũng nỏ vấn đề chi. Với đàn ông quan trọng nhất là sự nghiệp, một danh vị đủ oai với họ hàng, người quen. Một công việc yêu thích và kiếm ra xèng. Sau đó mới đến lượt tình yêu, tình báo. Vậy mà giờ đây, khi không có bất cứ cái gì trong tay thì tình yêu lại là thứ khiến mình đau lòng nhất.
– Lọ mọ 2 – 3 giờ sáng mới ngủ. Rồi làm một giấc đến 9 – 10 giờ, xong dậy loanh quanh trong vườn một lúc, cơm trưa, ngủ tiếp.

Và lại đêm. Nghe ex khóc. Im lặng. Thở dài. Muốn điên, muốn phát rồ, muốn buông tay chìm vào đêm tối, sáng dậy không biết mình là ai nữa…

Hồi đó mọi người trong nhà đối xử với tôi như bệnh nhân bị bỏng, nói câu gì cũng phải cân nhắc vì sợ tôi mặc cảm, sợ tôi buồn. Hờ, một bệnh nhân bỏng độ 3, mong manh dễ vỡ, dễ cáu, dễ nổi khùng và có thừa sự bất cần. Tôi sống khép kín, cứ có khách đến nhà là lỉnh mịe nó xuống bếp, kể cả họ hàng lâu ngày không gặp. Không muốn gặp gỡ, không hứng thú chuyện trò, suốt ngày mặt lạnh như sư đi khất thực.

Mẹ tôi bảo với mấy bà cô ” Quả này bắt nó lấy vợ thôi. Lấy vợ cho ổn định mọi bề, chứ như này thì không ổn”. Mấy bà cô hùa vào như đúng rồi ” Uh, lấy vợ đi. Bảo nó kiếm con mô biết mần ăn, hiền lành thì cưới rấp đi cho khỏe”. Ông chú cười cợt ” Lấy vợ thì cụng phải yêu đạ chơ, hay là định lấy cho xong mà không có tình cảm chi?”. Bà mợ bĩu môi ” Yêu nỏ yêu thì cần dek chi, về sống với chắc rồi có tình cảm cả”.

Tôi nằm lơ mơ trên giường, nghe xì xầm mà lộn hết cả mề. Định chồm dậy làm mấy câu nhưng chợt nhớ ra mình đang thời kỳ dưỡng thương, lại uể oải nằm xuống coi như đang ngủ. Suy nghĩ chán, thôi thì tặc lưỡi kiếm cô em mà cưới vậy. Tôi chỉ cần vợ, một cô em hiền lành, mưa biết chạy vào nhà là được. Tình yêu ư? Hoang đường giữa cái xứ sở mà con gái chỉ quen nhìn nhận giá trị của một thằng đàn ông qua nhà cửa, xe cộ và ví tiền của nó.

Con gái khi đó sợ tôi, tò mò về tôi hơn là thích. Tự nhiên mọc đâu ra một ông lạ hoắc, mặt lạnh lẽo và lầm lì bí ẩn. Bà mợ bảo ” Phải thay cái vẻ lừ lừ nớ đi gái nó mới quý cháu ạ. Chớ tau chộ mi lầm lầm như rứa tê, con mô muốn tìm hiểu cụng khiếp”. Tôi nhe răng cười ” Mợ cứ bình tĩnh đê mợ, muốn nhanh thì cứ phải…từ từ”…

Rứa là hành trình cưa kéo bắt đầu từ đây…
Mới đó mà cũng đã 3 năm rồi …



Phần 15:

Kể từ sau cái tặc lưỡi ” ừ thì lấy vợ cho xong cuộc đời ” từ những hôm đầu về quê, tính ra cũng tiếp cận đâu được dăm bảy nàng ( tôi sẽ kể lại những vụ này sau ).

Nhưng tóm lại là vẫn xịt. Đến khi quen nàng, thấy tôi tự nhiên chăm đi đêm hẳn, tóc tai keo kiếc, quần áo đóng thùng như sắp sửa dự họp chi bộ thôn – bà già tò mò hỏi ” Thích con mô rồi à? Nhìn ra gì không?”. Tôi ghét người nhà tò mò chuyện riêng tư nên chỉ nói cho qua chuyện ” Đại khái là rứa… xinh, ngon, bổ, rẻ”

Ngờ đâu câu PR vớ vẩn ấy lại châm thêm dầu vào lửa cho cái tính hóng hớt kinh niên của cụ. Cụ tròn mắt ” Là răng? Hắn mần nghề chi? Nhà mô? Coi chừng có khả quan không nà?”.

Bực thế không biết. Chưa cơm cháo gì đã ép cung người ta rồi. Lại phải nói thêm là cụ nhà rất hay hãnh diện về con giai. Thi thoảng họ hàng có đám giỗ, hay ma chay cưới hỏi gì là các bà cô, bà mợ cùng một dây các chị em phụ nữ khác xúm vô khen ” thằng N nhà bác đẹp trai hầy”, có người chêm vô ngay ” Đẹp trai mà ế vợ thì làm dek chi cho đời”. Bà cụ lại càng tưởng con mình có giá thật, nên càng có thêm lý do chính đáng để làm một giám khảo khó tính như giám khảo cuộc thi Viet Nam Idol

Mỗi khi cụ chê đứa này đứa nọ ( là bạn gái tiềm năng của tôi ), tôi lại phải tự dìm hàng mình ” Cứ tưởng con mình ngon lành lắm ko bằng mà cứ đi chê người khác. Mẹ có để ý không? Những người khen con đẹp trai là những người vừa già vừa xấu, vì họ già và xấu nên nhìn ai chả thấy đẹp”. Cụ ngồi im, không phải vì tâm phục khẩu phục mà có lẽ vì cái mẹt tôi đang rất gay gắt đỏ. Đấy, khổ thế chứ, nhiều khi cứ phải bôi nhọ nồi vào mình để các cụ thấy cái đứa nó dắt về xem ra cũng không đến nỗi …bẩn như con mình.

Rào trước đón sau với cả người nhà, mệt !

Rồi cũng có dịp dẫn nàng về nhà ra mắt, gọi là cho phải phép. Trước đó mấy hôm toàn phải mớm cung cho nàng. Em nhớ nha, mẹ anh hay thích khen, em cứ hỏi tuổi xong thì ồ à làm như bất ngờ lắm, rồi thật thà bảo ôi quả thật trong đời cháu, cháu chưa gặp ai 68 tuổi mà da đẹp, mặt căng được như bác. Cho phép cháu được hỏi chút là bác có dùng kem dưỡng Va dơ lin hay đi sờ pa chi không ạ? Bla bla…đại khái rứa thì mới hòng ghi điểm vô vòng sau được…



Phần 16:

Trước hôm định dẫn độ nàng về ra mắt thì nhà nàng có đám giỗ cụ kỵ chi đó ( tôi cũng được nói qua là giỗ ai, nhưng quên mất rồi, yêu đương vào tí là có nhớ gì nữa đâu).

Anh trai nàng khá quý tôi nên bảo tôi đến sơm sớm, có việc gì thì tham gia cho…vui. Bỏ +++, mình thì làm được cái đek gì, đến sớm chỉ tổ lăng xăng tốn nước với trầu ( tôi khá nghiện nhai trầu, haizzz).

Sáng 7h30 anh nàng đã gọi vô bảo nhanh nhanh có việc. Thằng này thua tuổi mình xa, nhưng tạm thời cứ gọi nó bằng ” cậu ” xưng ” dượng ” cho phải phép cái đã. ” Việc chi đó cậu?”. ” Dượng biết mần thịt chó không? Vô giúp tay cho nhanh”. Òa, đánh đố nhau hả? Tôi làm thịt con gà có hôm còn phải gọi thằng ku hàng xóm sang lấy giúp bộ diều ra vì ek biết cách lôi kiểu gì cho nó khỏi rách. Giờ bảo làm thịt chó thì làm kiểu gì? Thôi kệ, vô lăng xăng làm chân quạt chả cũng được, mặc dù ngay cả việc ấy tôi cũng mới chỉ thấy người khác làm chứ chưa tác nghiệp bao giờ.

Vào đầu ngõ nhà nàng thì đã thấy khói um lên. Té ra họ đang thui chó. Thở phào. Nãy giờ đi đường chỉ lo bọn nó thử mình bằng cách nhờ cắt tiết.

” À, chú N đây rồi. Vô tham gia luôn hầy”. Thằng ku anh họ nàng láo thật, oắt con 19 – 20 tuổi thấy mình tán em họ nó nên mở mồm là chú chú, anh anh, đôi khi còn bỗ bã vỗ vai cá mè một lứa. Éo +++, ông mà lấy xong em họ mày, láo ông oánh vỡ a lô chứ anh iếc cái éo gì ranh con.

Cơ mà bây giờ thì phải nhoẻn nụ cười tươi rói như hoa cứ.t nhợn cái đã, hiệp 2 tính sau.

Dựng xe, xắn tay áo, kéo ống quần bò tận đầu gối ( con người năng nổ kiểu của nó phải thế ) tôi lại ngay chỗ đám đông đang chuẩn bị dao thớt để mổ chó. Anh trai nàng cười cười, bảo ” Dượng ra sau vườn bổ củi thử cấy tề, mấy khi hầy”, rồi nhay nháy mắt. Ái chà, thâm ý gì đây? Ừ, để tôi. Có tiếng cười rúc rích sau lưng, chừng như cười tôi…

Sau vườn, bố nàng, mấy ông chú, đang đứng xem một anh chàng bổ củi. Tôi chào mọi người rồi cũng khoanh tay đứng xem. Mấy người bàn tán về khúc củi to mà chàng kia đang hì hục bổ, nghe bảo gỗ dung, dai và đỏ lắm thì phải.

Tôi chợt nhận ra chàng chính là đối thủ của mình. Kinh, chàng cởi trần, body mặc dù đen đúa nhưng cơ bắp phết, mồ hôi túa như tắm. Trông chàng đúng với mẫu trai miền rừng, vai u thịt bắp mồ hôi dầu, thảo nào bố nàng mê là đúng. Có được chàng rể như này ( nói như trong Vợ chồng A Phủ ) như có con trâu khỏe trong nhà, yên tâm sản xuất quanh năm…

Nhìn động tác của chàng mà  linh hồn, chỉ lo ai đó buột miệng bảo bổ thay chàng một lúc thì bỏ mợ mình. Bố nàng cười bảo ” Mần được rứa không con ?” Tôi nhe răng cầu hòa ” Cụng được bác nà…Cây ni là bác chặt trên rú về ạ? Chà chà…chắc là đỏ lắm nhỉ, nhìn thớ thì biết” ( nói lảng rất nhanh, keke). Ông chú bảo ” Loại ni công nhận đỏ, tui nấu bánh chưng toàn sợ cháy nồi”. Chàng vẫn hì hục bổ, không thèm bắt nhời tôi. Hây za, làm chi mà nhiệt tình yêu nghề rứa chú? Đã hun được người yêu anh cái nào chưa mà cống hiến thế?

Nghĩ thầm cho vui, nhưng cũng chưa biết chừng được. Bố nàng có vẻ khoái thằng này phết. Mai mốt vớ vẩn anh phải đá trận play off tranh suất trụ hạng với chú cũng nên. Hy vọng bố nàng ko được mời làm trọng tài chính…



Phần 17:

Một lát sau thì chàng kêu khát nên quay vào nhà dưới uống nước, mấy người kia cũng bỏ đi theo.
Còn mỗi tôi, tần ngần mãi, mk ông thử xem nào. Chú làm được chả lẽ anh thì không.

Cầm rìu táng mấy nhát, toàn trượt. Xoay ngang xoay dọc khúc củi, lại táng tiếp. Suýt nữa thì lưỡi rìu phang bố nó vào chân. Ức quá, gồng tay bổ phát thật mạnh và chuẩn. Kết quả: lưỡi rìu dính chặt vào khúc củi, giật mãi dek chịu ra. Hừ, phải thành thật với lòng rằng, về khoản này mình hơi bị ngu luôn.
Đang loay hoay gỡ lưỡi rìu ra thì anh trai nàng đi qua, làm mỗi câu pha giọng Nghi Lộc ” Khung mận được mô”. Tôi nhe răng cười cầu hoà. Không mần được thật.

Thôi, hiệp 1 anh tạm bị dẫn 1 bàn vậy.

Trở vào sân thì mấy bọn thanh niên vẫn đang làm thịt chó. Chàng kia ngồi đổ dồi, tay vương đầy máu miệng vẫn phì phèo thuốc. Thán phục  lúa, thằng này đúng là cầu thủ đa năng, kiểu như Daniel Alves đá được mọi vị trí, lên công về thủ khôn lường. Kệ +++ nó, thằng Alves chỉ rê dắt vớ vẩn thôi, mấy khi ghi bàn ? Anh mày mắc màn ngáp ngủ là chủ yếu, nhưng nhoằng cái chớp cơ hội nhanh như Filippo Inzagi của tuyển Ý cũng nên.

Cơ mà để quan trên trông xuống, người ta trông vào khi mình không bén tay việc chi cả là không ổn. Tính gọi hỏi nàng đang ở đâu, nhưng lại thôi. Tiện thể có mấy ông khách đang ngồi uống nước ngoài sân, tôi mon men lại gần bắt chuyện cho đỡ chơ vơ.

Một ông cao tuổi mặc đồ nom như cựu chiến binh đang ” chém ” về chủ đề quốc tế, giọng sang sảng như phát biểu trong cuộc họp chi bộ thôn ” Công nhận là thằng Triều Tiên nó cũng gấu, nó có coi thằng Hàn Quốc ra chi mô, vì răng các ông biết không? Vì nó có vũ khí hạt nhân…” Anh ngồi cạnh hỏi ” Vũ khí hạt nhân là cấy chi mà kinh rứa bác? Giống bom nguyên tử à?”. Chít cười. Bác cựu chiến binh lúng túng ” Kinh hơn nhiều, nó bắn một phát thì…thì…đi toi vài tỉnh như tỉnh của ta luôn”.

Tôi lân la ngồi cạnh rồi dè dặt ” Theo bác thì Mỹ nó có đánh Triều Tiên không ? ” Keke, châm ngòi cho vui. Như gãi đúng chỗ ngứa, bác già sôi nổi bla bla…Thi thoảng tôi lại hỏi xoay sang chủ đề khác rồi cũng say sưa chém cùng. Để ý thấy chàng kia vừa làm vừa hấp háy hóng chuyện, tôi lại càng hăng tiết tợn. Tôi bla bla về bổ đề cơ bản mà giáo sư Bảo Châu chứng minh được, việc công ty Vedan xả nước thải xuống sông Thị Vải và trách nhiệm của Bộ Y tế trong vấn đề quản lý giá thuốc…nghe vĩ mô như chất vấn đại biểu quốc hội không bằng. Thú thực là tôi nói cho chàng bổ củi nghe là chính, cốt cho chàng thấy cái tầm hiểu biết của anh nó mênh mông cỡ nào thôi, còn mấy vị cao niên kia tiếp nhận hay không tôi không quan tâm.

Gần trưa, mọi người bắt đầu sắp xếp chỗ ngồi. Tôi móc ví đút tờ 200k vào phong bì rồi bỏ lên bàn thờ sau đó thắp hương cắm lên cái lư ( lòng thầm hỏi ko biết cu bổ củi kia bỏ bao nhiêu nhỉ?).

Rồi mâm cũng được bê ra. Tôi được xếp ngồi cùng chàng, mấy người vừa quen vừa lạ nữa là tròn 6 vị.

Nàng của tôi ngồi mâm phụ nữ ( ở quê chị em ít khi được ngồi chung với cánh đàn ông ).

Rượu rót ra, sau lượt đầu tiên, đến lượt tiếp theo một ông khách hình như họ hàng xa của nàng bất ngờ từ mâm bên cạnh đứng dậy bảo ” Nghe nói con gia đình sắp có rể mới mà chưa biết mặt, thôi giừ nâng cốc uống với chàng rể cấy mồ”, rồi tiến sang bàn tôi ngồi.

Trong giây lát, tôi sững người lại không biết xử lý kiểu gì. Liếc nhanh sang ku bổ củi thấy trên tay hắn đã sẵn sàng ly rượu. Hừ, khó xử . Cái mẹt tôi ngây ra như ngỗng i.ả.

Chơi đểu nhau thế là cùng…



Phần 18:

Ông chú họ cầm ly rượu bé bằng hạt mít đứng giơ sẵn, đợi rể tương lai cụng ly nhưng mãi chả thấy thằng nào nhổm dậy. Xì xào…xì xào…

Chợt thằng ku em con chú khác ( thằng này hôm nọ tôi mới cho 5 chục mua chim chào mào về nuôi ) bảo tôi ” Anh N chúc với chu X đi tề” rồi trỏ tay vào tôi ” Rể mới đây chú nì”.

– Rứa à, uống với rể ly mồ – Ông chú.

Tôi chưa kịp đứng dậy thì giọng thằng ku em cũng con chú nhà nàng, thằng này ăn nói láo, hôm kia mới bị tôi lừ mắt xong, chen ngang:

– Có lẹ nỏ phải chơ…tưởng eng Đoành ( té ra chàng bổ củi tên Đoành, mk tên với chả tuổi hài )…là người yêu chị X chơ!

Chàng đang cúi gằm mặt, nghe câu đấy tươi tỉnh hẳn, miệng tủm tỉm cười rất chi e thẹn. Tôi bỏ ly rượu xuống, cầm cái chân gà bỏ vào bát thằng ku con ông bác nàng. Thằng này tương lai là tộc trưởng, tiếng nói của nó trọng lượng đây. Tuần trước tôi cũng mới mời nó uống bia, lại còn cho cái card Vina 100, chắc trí nhớ của nó vẫn còn tốt.

– Mi con nít con nôi biết chi mà tớp leo, ai là người yêu X. ( tên nàng của tôi ) hỏi X thì biết, eng N hầy!

Đúng như tôi dự, cu em lên tiếng rất kịp thời. Tôi nhìn nó với ánh mắt đầy tình thương mến thương, như ngầm bảo ” lần sau anh lại mời mày bia nữa nhá”.

Đang hoan hỉ với câu mở đường của ku em thì bất ngờ bổ củi vụt đứng lên:

– Cháu mần với chú 1 chén.

Á à…kiểu này là muốn thách thức nhà chức trách rồi đây. Thôi thì kệ +++ chàng, muốn thể hiện gì cũng được, anh không chấp.

Ông chú tiến lại gần chàng, bảo :

– Chàng rể đây à…chà chà…khỏe mạnh hầy…!

Chàng cười e ấp lộ cả mấy cái răng cửa vàng ruộm. 2 người nâng ly rồi ngửa cổ đổ cái ực và chốt hạ bằng tiếng ” khà ” rất chi tê tái. Tôi cầm cái cánh gà gặm gặm, mắt soi xem nàng đang tỏ thái độ gì. Bực thật, nàng chỉ chớp chớp mắt ra cái kiểu ngại ngùng, tuyệt nhiên không nói lời nào. Giá ngay từ đầu nàng ngồi cạnh tôi, cùng gắp cho nhau, trò chuyện thân mật…thì tôi đã tự tin đứng lên giữa đám quan khách mà mời rượu mọi người rồi. Giờ đến nước này cũng chả dám bày tỏ chính kiến chi cả, khác nào bảo ” Đó là chuyện của các ông, các ông tự xử với nhau, tôi ứ biết gì mô đó”.

Thất vọng não nề với nàng, tôi ngồi nhai mấy cọng măng mà như bò nhai rơm.



Phần 19:

Tranh thủ viết chút vì tối mai ra Hà Nội rồi, và tôi cũng muốn khép lại câu chuyện tình dang dở với nàng trong post tiếp theo.

Một mối tình mà ngay từ đầu tôi đã đặt quyết tâm ru ngủ chính mình, huyễn hoặc bản thân để mau chóng đạt được mục đích ( cái mục đích mà khi ngộ ra, tôi thấy mình cũng tầm thường như bao người khác) đó là cưới vợ chỉ vì thiên hạ đến tuổi này ai cũng phải lấy một người nào đấy làm vợ

Càng ngày nàng càng khiến tôi thất vọng. Và sau nhiều lần như thế, tôi lại phải trả lời câu hỏi của của chính mình : rốt cuộc tôi đã và sẽ yêu, sẽ gắn bó với nàng bởi cái gì đây? Ở quê, tôi không biết có bao nhiêu đôi lấy nhau vì lý do ” tâm hồn đồng điệu”. Cái khái niệm này vừa mù mờ về mặt ngữ nghĩa, vừa xa xỉ với nhu cầu thiết yếu của họ. Khi hai người cưới nhau, thứ người ta lo nhất không phải là anh ấy ( hoặc cô ấy ) có thực sự hòa hợp, đồng cảm với mình ở yếu tố tâm hồn, hay những đam mê cá nhân hay không – mà là về sống với nhau thì cả 2 kiếm sống như thế nào? Còn cảm xúc, tình cảm ư? Xúc chả xúc thì thôi, vợ mà nói không nghe, thích bật lại thì ông cho ăn quả vả, gói hành lý trả về nơi sản xuất cấm nói nhiều.

Tôi sợ rồi tôi sẽ buông xuôi mà chui vào cái hố tối om đã đã được đào sẵn như thế. Ở bên nàng, tôi không có cảm giác được chia sẻ. Những thứ tôi thích, tôi đam mê đều xa lạ với nàng. Khi nghe bản Canon rock, tôi có thể nhắm mắt chết chìm trong dòng thác âm thanh biến ảo đến ngộp thở. Đọc một bài viết, một câu văn hay trong sách tôi ngồi lặng vài phút để tận hưởng và suy ngẫm về ý nghĩa của nó. Những lúc như thế tôi không thể nói cho nàng hiểu cảm giác của mình, càng không thể chia sẻ và bình luận cùng nhau như bạn gái cũ của tôi vẫn thường vậy…Vì vậy, dù ở cạnh nhau nhưng tôi với nàng là 2 thế giới riêng biệt, đúng như các cụ vẫn bảo ” đồng sàng dị mộng”

Những khoảng cách không thể san lấp ấy được bồi thêm bởi rất nhiều pha xử sự rất khó đỡ của nàng đối với tôi, nên cuối cùng tôi đã quyết định chấm dứt tất cả tại thời điểm đó. Nàng đón nhận lời chia tay như một trò đùa của tôi, bởi nàng không tin tôi có thể nói ra điều đó một cách bình thản và lạnh lùng đến vậy.

..Như đã nói, trước khi yêu tôi nàng có rất nhiều vệ tinh, và hình ảnh quen thuộc của nàng hồi đó là vừa tiếp chuyện với đám bạn trai vừa mân mê cái điện thoại trên tay, chốc chốc lại chạy ra ngoài nhận cuộc gọi của một ai đó. Nàng nhận và trả lời tin nhắn liên tục, cái điện thoại cứ lấp ló dưới gầm bàn như trêu ngươi người đối diện. Sau này yêu nhau, tôi bảo ” Anh biết là em có nhiều anh tán tỉnh, nhưng có nhất thiết cứ phải trả lời cuộc gọi cũng như tin nhắn của tất cả cái đám ấy không?”. Nàng chống chế:

– Thì họ chỉ là bạn bè bình thường mà eng, họ gọi đến nỏ lẹ mình không nghe à? Bất lịch sự…
– Anh cũng có bạn nên anh hiểu chớ, nhưng khi em đã có bạn trai thì em phải xử sự khác em ạ. Anh thì không cho rằng những đứa theo đuổi mình đều là bạn, em phải phân biệt giữa bạn và người tán tỉnh mình chứ.
– Eng nựa, họ gọi mà không nghe lại bị nói là khinh người…Em chỉ coi họ là bạn bè vô tư thôi, chơ có ý chi mô…
– Nếu em nghĩ vô tư sao mỗi khi có ai gọi đến em không dám nghe trước mặt anh mà lại phải chạy ra ngoài ngõ nghe?

Nàng cúi đầu im lặng, tay vân vê vạt áo.

Lại phải nói về cái vụ nghe điện thoại này. Mọi người trên này có bao giờ chấp nhận người yêu mình rất hay tỏ ra lén lút mỗi khi chuông điện thoại gọi đến không? Hễ ai gọi, dù đang ngồi cạnh tôi và người nhà, nàng đều tất tưởi bỏ chỗ ngồi chạy như ma đuổi ra một góc vườn nào đó nói chuyện. Tôi hay nghe được loáng thoáng kiểu này ” A lô, ai đó hè? Eng ạ…dạ…để bựa khác eng nha, giừ em …”, ” Eng ạ, …quên răng được mà quên…sợ eng quên mất em thì có …hi hi…”.

Ngồi trong nhà mà lộn cả mề. Bực nhất là thằng nào gọi tới cũng ngọt nhạt ” Eng ạ…”. Thằng ôn ấy tên gì thì gọi tên nó luôn, có phải người yêu đâu mà xưng hô kiểu thân mật ấy. Một bữa tôi đến nhà, nàng đang tắm, điện thoại xạc pin để trên tủ. Nghe chuông tin nhắn, không cưỡng nổi tò mò cũng như những bức xúc bấy lâu, tôi mở ra đọc.

” Anh cũng muốn đến nhà em chơi lắm, nhưng sợ anh trai em nà. Em đừng bùn nha, thứ 7 ny mình sẽ được bên nhau rùi, em nhớ mặc áo dài tay kẻo đen da na. Iu vợ nhìu nhìu”.

Sốc toàn tập. Bẽ bàng và choáng váng, ngồi lặng người không hiểu chuyện gì nữa.

Thở dài ngao ngán, tôi lôi đt của mình ra lưu vội số đt kia, rồi del tin tin nhắn. Lát sau nàng đi lên, tôi không thèm ngước nhìn, mắt ngó lơ mơ màn hình tivi.

– Chi mà mặt mày ủ ê rứa eng? Hay mới bị ai lừa tiền..hi hi..

Điên thật, bị lừa tình em ạ. Đời anh ca này là ca đầu tay đấy.

– Ủ rủ chi mô, lúc chiều đá bóng về giờ vẫn hơi mệt…

– Ai nhủ eng đá chi lắm nà.

Ngồi bla bla một lúc, cái đt lại có tin nhắn. Chắc ku kia ko thấy trả lời nên nhắn hỏi lại. Nàng liếc nhìn tôi rất nhanh rồi mở đt ra đọc. Rồi lại bấm bấm trả lời. Tôi vờ bình thản hỏi han, tán phét linh tinh cho nàng thoải mái, khỏi cần đề phòng mà tập trung đong đưa với ku kia.

Nhìn vẻ mặt vừa hơn hớn vừa hơi lén lút của nàng khi đọc và trả lời tin nhắn, tôi đắng nghẹn trong cổ. Không bộc lộ cảm xúc, cố nặn một bộ mặt tỉnh queo, tôi ngồi coi mấy trò chơi nhí nhố trên truyền hình, trong khi nàng vẫn mải mê nhắn nhót…

– Thôi buồn ngủ quá, anh về đây.
– Năng sớm mà eng.
– Uh, mệt quá, ngủ sớm mai còn dậy đi có việc.
– Rứa à, eng về nha…

Hừ, ” eng về nha”, nghe cứ như đuổi khách. Ừ, eng về để cô còn tác nghiệp cho tự nhiên…



Phần Cuối:

Về nhà. Để nguyên giày tất, quần áo nằm vật xuống giường. Lôi đt ra xem lại cái số lúc nãy lưu. Mk, cái số hãm tài này anh sẽ xếp mày vào danh sách thù vặt, hồi sau biết tay anh.

3 hôm sau, tôi hẹn gặp nàng, coi như lần cuối.

8g tối, nàng đợi tôi ở con ngõ heo hút. Trăng suông lạnh lẽo, sương giăng mờ mịt lối đi. Vừa đên nơi nàng nhảy từ trong lùm cây ra:

– Hầmmmmmmm…! Ma đây….!!!

Dọa ma sợ ghê.

– Ma chi mà chân dài mà trắng rứa, ực…

– Hi hi, có đứa xèm rồi à.

– Nỏ mô, đứa ni tu mới về. Ăn rau răm nhiều rồi nà, tâm hồn thanh tịnh nha.

– Eng nì, eng giấu xe chỗ bụi cây nớ tề…rồi lên trên ni ngồi đi. Ở đây mẹ chộ đó.

Cả hai mò mẫm từng bước, len lỏi qua mấy bờ cây, tới góc đồi thì đứng lại. Chỗ này vắng vẻ quá, ngó quanh chỉ toàn cây keo cao quá đầu người.

Giờ mới ngắm nàng kỹ hơn. Chẹp, phải công nhận nàng mặc gì cũng đẹp. Cái áo phông mỏng tang, hở cả khoảng da trắng tinh ở ngực. Bỏ +++, như này thì nói chia tay kiểu chi đây? Chẳng lẽ trước khi dẫn ra pháp trường còn khuyến mại bữa xôi gà cuối cùng hả?

Cuối cùng thì cái khung cảnh thơ mộng nó đã xô đẩy người ta vào vòng ” tội lỗi “. Trời lạnh ôm nhau rất ấm. Sau những cái siết chặt là nụ hôn dài như vô tận. Lưỡi nàng nhỏ và mềm như lưỡi mèo làm tôi nổi da gà. Mỗi lần tạm ngưng, nàng dụi dụi môi vào vai áo tôi…chùi nước bọt ( kinh quá, khi yêu nhau người ta chả còn tí ý thức giữ gìn vệ sinh an toàn thực phẩm gì nữa).

– Anh bảo này…

– Chi mồ? Cái đồ chỉ toàn lợi dụng người ta..hi hi…

– Mình dừng tất cả tại đây nha.

– Nói chi hâm hâm rứa? Dừng thì dừng, hihi…Rứa lát nựa đừng có loạng quạng tay chân nhá..hihi

– Anh nói nghiêm túc đó.

Tôi bắt đầu đọc cáo buộc. Giọng nhỏ nhẹ và bình thản. Cũng không nhớ chi tiết mình đã nói những gì, nhưng đại ý ” Anh và em càng ngày càng ko hợp nhau, em có những mối quan hệ thiếu minh bạch, anh đã nhắc nhở, cảnh báo nhiều lần nhưng vẫn vậy….” Bla bla…

Thực ra nói nhiều mà làm gì khi đã có ý muốn chia tay. Lý do á? Kẻ chủ động chia tay luôn có sẵn 1001 lý do, nhà trồng được mà.

Nàng ngồi bệt xuống vệ cỏ, đầu cúi gằm không nói gì. Sương bắt đầu xuống dày, tôi cúi xuống vuốt tóc nàng. Mái tóc ướt đẫm, trông dáng nàng uể oải, mệt mỏi vô cùng.

– Thôi em đứng dậy đi …
……

– Đứng lên nào, trời sắp mưa rồi đấy..ướt hết cả rồi này…

Nàng buông tay, rũ rượi như tàu lá héo.

– Kệ em…anh về trước đi…em về sau…

Tôi bực quá, gắt:

– Đứng dậy về nào, sương ướt hết rồi, về lại cảm cho coi.

Nàng vẫn ngồi yên không nhúc nhích.

– Anh nói nghe không? Em đứng lên đi, ai trông thấy chả hay tí nào…Đứng lên! ( tôi quát).

Dù sẽ chẳng là gì nữa, nhưng lúc này đây, nhìn nàng mà tôi buồn lòng vô cùng. Tôi không ngờ cuối cùng lại phải chứng kiến thảm cảnh tồi tệ như này. Tôi kéo mạnh tay nàng, giọng vẫn bực ” Em làm anh chán quá rồi đấy…”.

– Em yêu anh!

Nàng nói mà không nhìn tôi. Phì cười, đúng là con gái, không thể hiểu nổi nữa.

– Ừ, anh biết rồi, Giờ thì về nhà cái đã..

– Không!….Em yêu anh!

– Có đứng dậy không? Anh bế em về đấy!

– Nỏ về đó! Đồ đểu…( giọng bắt đầu thút thít)…hu hu…anh là đồ đểu…!
Kể nốt đoạn chia tay để kết lại câu chuyện tại đây.

…Tôi muốn quên đi thật nhanh hình ảnh bơ phờ, thiểu não của nàng trong buổi tối cuối cùng đó, mà không cần phán xét ai đã ” đểu ” hơn ai.

– Ừ, cứ coi như anh đểu. Được chưa? Giờ thì anh đưa em về nha…Đứng lên đi, mọi hôm đanh đá với anh lắm kia mà!

– Nỏ…Eng lừa em…Eng có con khác rồi chi?

– Hâm, con mô mà con!

– Chi nựa…nỏ có thì răng tự nhiên lại bỏ em?

– Nỏ có chi là tự nhiên cả. Anh nói hồi nãy tới giừ mà em vẫn không hiểu chi à?

– Hiểu chi mà hiểu…muốn bỏ người ta thì nói chi nỏ được…Công nhận em là một con ngu. Giừ em mới biết mình ngu!

Bực  lúa. Con gái luôn có cái bài này, trăm đứa như một. Bình thường khuyên nhủ ek nghe, nhỏ nhẹ thì tưởng mình hiền, mình gà. Bực lên nói gay gắt thì cho mình nóng tính, gia trưởng. Đến khi mình ko còn chịu được nhiệt buông rơi cái bịch thì bắt đầu quay lại vu cho người ta có đứa khác, người ta đểu, rồi không quên xác nhận luôn là mình…ngu, bla bla…

– Ừ em nói sao cũng được hết! Nhưng anh cũng nhắc lại lần nữa, sau này em sẽ lại yêu một người mới, em sẽ biết chúng nó đối xử với em thế nào nếu em không thay đổi cách ứng xử. Em nghĩ niềm tin được phát miễn phí hay sao mà không trân trọng nó?
Thôi, anh rát cả cổ rồi. Anh ko nói nữa!

– Không nói nựa, híc…Giừ thì eng chán em rồi nên nỏ muốn nói nựa chi. Em lạ chi con trai nựa…

Ôiiii……! Hồi trẻ như tình huống này thì anh khỏi nói nhiều nha em. Không thích nữa thì bỏ, tình cảm hết thì bỏ. Ai lừa dối ai thì trời biết, đất biết…mà kể cả em và anh đều biết rõ thì sự nó cũng đã rồi.
Chán nản, tôi dựa lưng vào gốc keo thủ thế, để xem cuối cùng nàng chấp nhận nó như thế nào ( mịe cái cây này bẩn , lấm hết cả lưng quả áo sơ mi mới mặc nước 1 của mình ).

Đốt xong 3 điếu thuốc mà cục diện vẫn thế. Sương xuống dày đặc như mưa phùn. Cả hai ướt lướt thướt, lạnh run. Trong một thoáng không kìm được cảm xúc, thế quái nào tôi lại lôi đt ra nhắn cho ex một câu sến sịa. ” Em ơi anh buồn quá”. Cũng như một hành động vô thức thôi, tôi chả hiểu sao mình lại làm thế. Có thể tôi cần một chỗ dựa mong manh vào lúc chán đời nhất…

Ex gọi lại ngay sau chừng vài phút. Tôi cuống quýt với cái đt đang reo inh ỏi trên tay. Hừ, giờ mà em em, anh anh với ex thì khác gì tôi đã tặng đội bạn một cơ hội ghi bàn mười mươi?

Nhưng rồi vẫn phải nghe điện thoại, không lại bảo có tật giật mình.

” Alo…Rồi rồi, lát về qua anh đưa cho mày nhá. Mày ngồi ở đâu mà ồn thế? Ừ…thế nhá…bố cái thằng hâm …hehe..”. Ex chả hiểu mình lảm nhảm gì, cứ em đây, em đây vì nghĩ mình ko nhận ra giọng. Còn nàng thì im phăng phắc.

Ngồi nấn ná như để hy vọng tôi cải chính lại tất cả, rằng anh đùa em tí thôi, anh thử em xem sao. etz…nhưng mãi ko thấy tôi đả động gì nữa, nàng từ từ đứng dậy.

– Em thề sẽ không yêu ai nựa…

………..

– Vài ngày nựa em sẽ đi một nơi thật xa…

…………….

– Cho em ôm một cấy……..lần cuối…..

Nàng đổ gục người vào ngực tôi. Người nàng ướt nhẹp, run lên vì lạnh ( hay vì gì cũng ko biết nữa ). Những giọt nước mắt ấm áp len lỏi qua vai áo tôi. Tiếng thở dài như vô tận.

Thôi anh đưa em về. Ừ anh đưa em về nha. Dạ.

Tiếng dạ nhẹ bẫng như tiếng dạ gái Huế……

Đưa nàng về đến ngõ, nàng bảo anh cứ dắt xe đi qua đoạn này rồi mới nổ máy nha, không bố em nghe tiếng xe máy đấy.

Con đường mờ mờ ảo ảo dưới ánh trăng suông. Tôi nhìn xuống cái bóng lầm lũi của mình, chợt thấy khóe mắt cay cay…

Viết xong những dòng cuối cùng của câu chuyện này, tự nhiên thấy nhẹ nhàng hẳn, như chính mình mới được giải thoát.

Bây giờ nàng đã ở một nơi thật xa, cũng có lần nhắn tin và gọi cho tôi nói trong tâm trạng buồn buồn ” Mấy hôm nữa em sẽ về. Em nhớ anh lắm, em về anh có trở lại với em không?”. Tôi im lặng không nói gì.

Lâu không thấy nàng liên lạc nữa, chắc đã kịp có chàng nào đấy. Tôi mong là như vậy.

g cuối cùng của câu chuyện này, tự nhiên thấy nhẹ nhàng hẳn, như chính mình mới được giải thoát.

Bây giờ nàng đã ở một nơi thật xa, cũng có lần nhắn tin và gọi cho tôi nói trong tâm trạng buồn buồn ” Mấy hôm nữa em sẽ về. Em nhớ anh lắm, em về anh có trở lại với em không?”. Tôi im lặng không nói gì.

Lâu không thấy nàng liên lạc nữa, chắc đã kịp có chàng nào đấy. Tôi mong là như vậy.



 

Facebook Comments

Ký Sự Tôi Đi Tán Gái Phần 11 – 20
Đánh giá bài viết

228 Comments

  1. Hey there! This is my first visit to your blog! We are
    a team of volunteers and starting a new initiative in a community in the same niche.

    Your blog provided us useful information to work on.
    You have done a extraordinary job!

  2. I don’t know if it’s just me or if everybody else experiencing issues with your website.
    It appears like some of the text in your posts are running off the screen. Can somebody else
    please provide feedback and let me know if this is happening
    to them too? This could be a issue with my browser because
    I’ve had this happen before. Kudos

  3. When I originally commented I appear to have clicked on the -Notify
    me when new comments are added- checkbox
    and from now on whenever a comment is added I get 4 emails with the exact same comment.

    Perhaps there is a way you can remove me from that service?
    Appreciate it!

  4. Hi there. I was just wondering why its this kind of a big point these days to possess a ridiculous amount of memory in a pc? People show me that the even more Ram you have inside your computer the faster your computer will be. I always thought that all it was the processor that controls the speed of a pc and not the Ram… I had 512MB of Ram in my laptop and I have today changed it to 2Gigs of Ram memory and We’ve seen no difference in performance what so ever.. Could somebody please show me exactly what does Ram will exactly?. Thanks a lot in advance.

  5. The other day, while I was at work, my cousin stole my
    apple ipad and tested to see if it can survive a twenty
    five foot drop, just so she can be a youtube sensation. My
    iPad is now destroyed and she has 83 views. I know this is completely off topic but I had to share it with someone!

  6. El Viagra Femenino [url=http://cial40mg.com/cialis-online-cs.php]Cialis Online Cs[/url] Achat Propecia Generique France Cialis 5 Mg Lilly Deutschland Gmbh [url=http://low-cost-levitra.buylevi.com]Low Cost Levitra[/url] Provera With Doctor Consult Irvine

  7. People post links to websites which have (for example) live streaming football plus they nearly always possess. blogspot. in the link. While i follow these types of there is simply match information and advertising, no football (even while i know the video game is being played). Do I need to set up something or sign up to something?.

  8. Hello I am so delighted I found your blog, I really
    found you by accident, while I was researching on Askjeeve for
    something else, Anyways I am here now and would just like to say thanks for a tremendous post
    and a all round interesting blog (I also love the theme/design), I don’t have time
    to read it all at the minute but I have saved it and also added your RSS feeds, so when I have time I
    will be back to read more, Please do keep up the fantastic jo.

  9. I’ve been surfing on-line more than three hours lately, but I never discovered any fascinating article like yours.
    It’s beautiful price enough for me. In my view, if all web owners
    and bloggers made just right content as you probably did, the net can be a lot more helpful than ever
    before.

  10. First of all I would like to say great blog! I had a quick question in which I’d like to ask if you do not
    mind. I was interested to know how you center yourself and clear your thoughts before
    writing. I have had difficulty clearing my mind in getting my thoughts out.
    I truly do take pleasure in writing but it just seems
    like the first 10 to 15 minutes are usually wasted simply just trying to
    figure out how to begin. Any suggestions or hints?
    Kudos!

  11. Posologia Propecia Generico [url=http://viagra-dosage.viapill.com]Viagra Dosage[/url] Mail Order Stendra Avanafil How Long Will Amoxicillin Last [url=http://zoloft.ccrpdc.com/how-to-order-zoloft.php]How To Order Zoloft[/url] Canada Pharmacy Mebendazole Cephalexin For Puppies [url=http://levitra-brand-name.leviorder.com]Levitra Brand Name[/url] Cialis 10mg Nebenwirkungen Differin [url=http://viagra-online-blue.viapill.com]Viagra Online Blue[/url] Buy now isotretinoin Amoxicilina Sale Discount [url=http://bestlevi.com/levitra-low-cost.php]Levitra Low Cost[/url] Priligy Anxiety Viagra Newsletter [url=http://viagra.purchasevia.com/order-viagra-onlines.php]Order Viagra Onlines[/url] Prescription Free Cialis Sun And Amoxicillin [url=http://cial40mg.com/cialis-generic.php]Cialis Generic[/url] Cialis Soft Tabs 20mg Propecia Liver Damage Metabolized [url=http://dapoxetine-purchase.prilipills.com]Dapoxetine Purchase[/url] Clomid Oromone Ovulation Comprar Cialis Contrareembolso [url=http://compra-viagra-online.viasample.com]Compra Viagra Online[/url] Uni Does Retin A Require Prescription [url=http://viaprices.com]viagra[/url] Viagra Generico Online Spedizione Rapida Levaquin Et Amoxil [url=http://leviplus.com/levitra-where-to-buy.php]Levitra Where To Buy[/url] Viagra Efectos Y Contraindicaciones Propecia Finasteride 5mg [url=http://dapoxetene.prilipills.com]Dapoxetene[/url] generic isotretinoin skin health low price Last Longer In Bed [url=http://best-generic-viagra.via100mg.com]Best Generic Viagra[/url] Viagra Bestellen Aus Der Schweiz Allegra Kalkan Clomid [url=http://viagra-online-store.viasample.com]Viagra Online Store[/url] Viagra Effets Negatifs Buy Vardenafil [url=http://genericvia.com/viagra-cheap.php]Viagra Cheap[/url] Achat Cialis Generique Belgique Cheap Price Viagra [url=http://genericvia.com/cheap-viagra-samples.php]Cheap Viagra Samples[/url] Boutique Levitra Generique Buy 150 Mg Viagra [url=http://levipill.com/levitra-lowest-price.php]Levitra Lowest Price[/url] Acheter Levitra Original Cialis 20 Mg Foglio Illustrativo [url=http://newisotretinoin.com/sotret.php]Sotret[/url] Real Cialis Viagra Aux Herbes Ultimate [url=http://bpdrugs.com/cialis-online-usa.php]Cialis Online Usa[/url] Viagra Paiement Paypal Doryx Sale Michigan [url=http://bestlevi.com/buy-levitra-20mg-usa.php]Buy Levitra 20mg Usa[/url] Acheter Cialis Origine Buying Pills Onlinr That Take Paypal [url=http://cialusa.com]cialis[/url] Dostinex Mg Cialis Testosterona [url=http://leviusa.com]acquista vardenafil[/url] Amoxicillin Skin Treatment buy accutane online in canada [url=http://purchasevia.com/buy-cheap-viagra-200mg.php]Buy Cheap Viagra 200mg[/url] Cialis O Levitra Mejor Buy Propranolol Canada No Prescription [url=http://cialcost.com/generic-cialis-100mg.php]Generic Cialis 100mg[/url] Gabapentin Powder Online Cialis Pas Cher 40mg [url=http://where-to-buy-propecia.propecorder.com]Where To Buy Propecia[/url] Propecia Finasteride Online Propecia Fasa [url=http://bestlevi.com/levitra-buy-generic.php]Levitra Buy Generic[/url] Viagra Dosis Maxima Diaria Wirkung Viagra Video [url=http://brandcial.com/cialis-tadalafil.php]Cialis Tadalafil[/url] Cialis Moins Cher Pharmacie Paris

  12. Its like you read my mind! You seem to know so much about this, like you wrote
    the book in it or something. I think that you can do with some pics to
    drive the message home a bit, but instead of that, this
    is fantastic blog. A fantastic read. I’ll certainly be back.

  13. Hey there, I think your blog might be having browser compatibility issues.
    When I look at your blog in Safari, it looks fine but when opening in Internet Explorer,
    it has some overlapping. I just wanted to give you a quick heads up!

    Other then that, superb blog!

  14. Simply desire to say your article is as astonishing.

    The clarity in your put up is just great and that i can assume
    you’re a professional in this subject. Fine together with your permission let me to clutch your RSS feed
    to stay up to date with impending post. Thank you a million and please continue the enjoyable work.

  15. MetroClick specializes in building completely interactive products like Photo Booth for rental or sale, Touch Screen Kiosks and Digital Signage, and experiences. With our own hardware production facility and in-house software development teams, we are able to achieve the highest level of customization and versatility for Photo Booths, Touch Screen Kiosks and Digital Signage. MetroClick, 121 Varick St, #301, New York, NY 10013, +1 646-843-0888

  16. Faytech North America is a touch screen Manufacturer of both monitors and pcs. They specialize in the design, development, manufacturing and marketing of Capacitive touch screen, Resistive touch screen, Industrial touch screen, IP65 touch screen, touchscreen monitors and integrated touchscreen PCs. Contact them at http://www.faytech.us, 121 Varick Street,3rd Floor,New York, NY 10013,+1 646 205 3214

  17. Thanks for sharing superb informations. Your web site is very cool. I am impressed by the details that you’ve on this blog. It reveals how nicely you perceive this subject. Bookmarked this website page, will come back for extra articles. You, my pal, ROCK! I found simply the information I already searched all over the place and just couldn’t come across. What an ideal site.

  18. A computer begins somewhere. This starts using a bios and a CPU and a motherboard ect… When we code that computer to pump away a randomly number, why is it choose the number this picks? Exactly the same computer sits beside it’s identical plus they both pick different 1st random figures. Is the Bios fed a seed during construction and every new bios gets a different seed? Those of us which have worked with accidental numbers know what a seed is certainly. So why will my computer give a amount between 100 and a thousand as 756, but yours gives, 537? Is that not a form of intelligence beyond that of artificial? We all gave the computer the ability to provide random numbers, but why is it provide or choose that arbitrary number when in reality they have no ‘will’ to decide. Why 3 instead of 4, when it favours nothing at all? Even with a seed, what makes it choose 5 with this seeds but 7 with that seeds? Where in the ruels of existence does it say that, with this seed equaling 756395837 in this computer, 1st random # will be this?.

  19. I really desire to reveal to you that I am new to blogging and incredibly liked your article. Very likely I am most likely to remember your blog post . You certainly have outstanding article materials. Love it for discussing with us all of your internet page

  20. Hi there! This post could not be written any better! Looking at this post reminds me of my previous roommate! He continually kept preaching about this. I am going to forward this article to him. Fairly certain he will have a great read. Thank you for sharing!

  21. I actually wonder why those hosts with copyrighted content stay up. I see a lot of “don’t post any US content” but they don’t treatment at all about content from japan… Could it be just that Japan doesn’t care much about their the laws of copyright?.. It is hundreds or maybe even a large number of servers with content from Japan however they only get DMCA warnings for US material or something which got translated by a US company… Additionally they often have several content on their website, like images or small records..

  22. I as well as my pals appeared to be reviewing the nice helpful tips located on your site and so the sudden came up with an awful feeling I had not thanked you for those tips. My boys appeared to be absolutely very interested to read all of them and have surely been making the most of them. Thanks for getting quite accommodating as well as for picking out this kind of fantastic subjects most people are really eager to know about. My sincere apologies for not saying thanks to you earlier.

  23. Emeryeps is a SEO(Search Engine optimzation) and Internet Marketing company. They help businesses to get traffic from various search engine and online community. They have seo experts and consultants with many years of SEO Experiences. No matter where your business is located, EmeryEPS.com can help your business to secure your highly convertible leads online.

  24. I just want to inform you that I am new to having a blog and totally cherished your report. Likely I am most likely to remember your blog post . You undoubtedly have fantastic article blog posts. Truly Appreciate it for discussing with us the best web page

  25. MichaelJemery.com is a site with many hypnosis downloads. Whether you are looking for free hypnosis downloads, self hypnosis download for mp3, video and any audio files, Michael Jemery has the downloads for you. You can download hypnosis from apps, audio, mp3 and even youtube !

  26. hey there and thank you for your info – I’ve definitely picked up something new from right here. I did however expertise a few technical points using this site, since I experienced to reload the site a lot of times previous to I could get it to load correctly. I had been wondering if your web hosting is OK? Not that I am complaining, but slow loading instances times will sometimes affect your placement in google and can damage your high-quality score if advertising and marketing with Adwords. Anyway I am adding this RSS to my e-mail and could look out for much more of your respective fascinating content. Make sure you update this again soon..

  27. My coder is trying to convince me to move to .net from PHP. I have always disliked the idea because of the expenses. But he’s tryiong none the less. I’ve been using WordPress on a number of websites for about a year and am concerned about switching to another platform. I have heard great things about blogengine.net. Is there a way I can transfer all my wordpress content into it? Any help would be greatly appreciated!

  28. It’s appropriate time to make a few plans for the long run and it’s time to be happy. I have learn this put up and if I may just I desire to counsel you few fascinating issues or suggestions. Maybe you could write subsequent articles relating to this article. I wish to learn more things about it!

  29. Woah! I’m really enjoying the template/theme of this website. It’s simple, yet effective. A lot of times it’s very hard to get that “perfect balance” between user friendliness and visual appeal. I must say you have done a awesome job with this. Also, the blog loads very fast for me on Chrome. Excellent Blog!

  30. Hello there, I discovered your blog by the use of Google while looking for a related topic, your site got here up, it looks great.
    I have bookmarked it in my google bookmarks.
    Hi there, just changed into aware of your weblog thru Google, and located that it
    is truly informative. I’m gonna be careful for brussels.
    I will be grateful for those who continue this in future.
    Many people might be benefited from your writing. Cheers!

  31. Great – I should certainly pronounce, impressed with your site. I had no trouble navigating through all tabs and related info ended up being truly simple to do to access. I recently found what I hoped for before you know it in the least. Quite unusual. Is likely to appreciate it for those who add forums or anything, website theme . a tones way for your client to communicate. Nice task.

  32. Thanks for the sensible critique. Me & my neighbor were just preparing to do a little research on this. We got a grab a book from our area library but I think I learned more clear from this post. I’m very glad to see such great information being shared freely out there.

  33. With havin so much written content do you ever run into any
    problems of plagorism or copyright infringement? My blog has a lot of unique
    content I’ve either authored myself or outsourced but it appears a
    lot of it is popping it up all over the web without my agreement.
    Do you know any techniques to help protect
    against content from being ripped off? I’d genuinely appreciate it.

  34. Hello just wanted to give you a quick heads up.
    The words in your article seem to be running off the screen in Chrome.
    I’m not sure if this is a format issue or something to do
    with browser compatibility but I thought I’d post to let you
    know. The design look great though! Hope you get
    the issue solved soon. Kudos

  35. An outstanding share! I have just forwarded this onto a friend who has been doing a little homework on this.
    And he actually bought me dinner simply because I found it for him…
    lol. So allow me to reword this…. Thank YOU for the meal!!
    But yeah, thanks for spending the time to discuss this subject here
    on your website.

  36. Greetings from Carolina! I’m bored at work so I decided to check out your
    site on my iphone during lunch break. I enjoy the info you provide here and can’t wait to take a look when I get home.
    I’m amazed at how quick your blog loaded on my mobile .. I’m not even using WIFI, just
    3G .. Anyhow, superb blog!

  37. hello there and thank you for your info – I’ve certainly picked up something new from right here.
    I did however expertise a few technical points using
    this web site, since I experienced to reload the site lots of times previous to I could get
    it to load properly. I had been wondering if your web host is OK?
    Not that I am complaining, but sluggish loading instances times will often affect your placement in google and could damage your quality score if advertising and
    marketing with Adwords. Anyway I’m adding this RSS to
    my e-mail and could look out for much more of your respective exciting content.
    Make sure you update this again very soon.

  38. I precisely wished to thank you very much again. I do not know the things I might have worked on without these pointers documented by you concerning this concern. This was a real depressing difficulty for me personally, however , seeing a skilled mode you managed that forced me to leap over fulfillment. Now i am happier for this work and then sincerely hope you find out what a great job you were getting into instructing men and women thru your websites. Most probably you haven’t come across all of us.

  39. Definitely believe that which you stated. Your favorite justification seemed to be on the net the easiest thing to be aware of. I say to you, I definitely get annoyed while people think about worries that they just do not know about. You managed to hit the nail upon the top and defined out the whole thing without having side-effects , people could take a signal. Will probably be back to get more. Thanks

  40. I loved as much as you will receive carried out right here.
    The sketch is attractive, your authored subject matter stylish.
    nonetheless, you command get got an impatience over that
    you wish be delivering the following. unwell unquestionably come more formerly again since exactly the same
    nearly a lot often inside case you shield this hike.

  41. I needed to compose you one very little observation to thank you very much again for those unique tactics you’ve discussed on this website. It is really strangely open-handed of you to convey easily precisely what a lot of people could possibly have supplied for an e book to help make some bucks for their own end, even more so seeing that you could possibly have tried it in case you decided. The pointers also served to be the good way to fully grasp that other people have the identical dreams similar to my own to realize significantly more concerning this issue. I think there are many more pleasant occasions up front for those who read through your website.

  42. I would like to thank you for the efforts you’ve put in writing this blog. I am hoping the same high-grade site post from you in the upcoming also. Actually your creative writing skills has encouraged me to get my own website now. Really the blogging is spreading its wings rapidly. Your write up is a good example of it.

  43. I and my pals were following the excellent strategies found on your website and all of the sudden I got a terrible feeling I had not thanked the web blog owner for those techniques. My boys appeared to be as a result very interested to read them and now have sincerely been making the most of these things. Appreciate your truly being considerably considerate and for having varieties of superior areas most people are really needing to understand about. My sincere apologies for not expressing gratitude to you earlier.

  44. I needed to compose you the little word to finally thank you so much as before for those unique things you have shown in this article. This has been simply pretty open-handed with you to supply without restraint all that some people would have sold for an electronic book to end up making some money for their own end, notably now that you might well have done it in the event you decided. These concepts in addition acted to become a easy way to fully grasp the rest have similar passion the same as mine to know somewhat more concerning this condition. I believe there are many more enjoyable times ahead for many who discover your blog.

  45. Thank you for sharing superb informations. Your web site is very cool. I’m impressed by the details that you’ve on this web site. It reveals how nicely you perceive this subject. Bookmarked this web page, will come back for extra articles. You, my friend, ROCK! I found simply the info I already searched all over the place and just could not come across. What a great web-site.

  46. I have to show thanks to the writer for rescuing me from this trouble. Because of checking throughout the the net and meeting proposals which were not pleasant, I believed my entire life was gone. Living without the presence of strategies to the problems you have sorted out by means of the short article is a serious case, as well as the ones which may have in a negative way affected my career if I hadn’t discovered your web blog. Your main natural talent and kindness in maneuvering almost everything was useful. I don’t know what I would have done if I hadn’t come upon such a thing like this. I can also at this point look ahead to my future. Thank you very much for this high quality and effective guide. I won’t think twice to suggest your web page to any individual who will need guidance about this area.

  47. Thanks for sharing excellent informations. Your website is so cool. I am impressed by the details that you’ve on this web site. It reveals how nicely you understand this subject. Bookmarked this website page, will come back for more articles. You, my friend, ROCK! I found just the information I already searched everywhere and just could not come across. What a perfect web site.

Leave a Reply

Your email address will not be published.