Một Đêm Một Ngày Một Năm Cả Đời – Chương 8

Chương 8: Ngươi có thể thử một lần

Ta nhớ được ta đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ dường như Cao Phi trở về nói tha thứ cho ta. Thế nhưng ta vừa bước vào giấc mơ đều phát hiện tất cả đều là ảo ảnh, Cao Phi biến mất ko thấy. Hắn vẫn ko tha thứ cho ta.

Ta bỗng chốc bị dọa chết, vén chăn lên ta liền xuống đất: “Cao Phi.” Hắn ở nơi nào, ta muốn thấy hắn, ta lấy điện thoại di động ra gọi một lần lại một lẫn nữa để xác thực tin tức, Cao Phi nói hắn được sắp xếp đi tỉnh khác nhậm chức trong hai năm.

Ta không để ý hình tượng của mình vọt chạy ra ngoài, kinh động đến bác sĩ và y tá.

Có người khuyên bảo ta: “Tiểu thư, thân thể ngươi không tốt, không thể lập tức xuất viện. Tiếp theo chúng ta còn nhất định phải làm một loạt kiểm tra, xin ngươi phối hợp đồng thời thông báo cho người nhà để chúng ta tiến hành trị liệu.”

Đầu óc ta trống rỗng, nàng nói muốn người nhà, nếu như mất đi Cao Phi ta còn người nhà sao?
Hiện tại chuyện duy nhất ta muốn làm là tìm Cao Phi trở về, nếu thực sự ta đã làm sai điều gì ta sẽ sửa đổi. Nếu hắn ko hi vọng ta gặp cha mẹ hắn, như vậy từ nay về sau sẽ ko gặp nữa, huống chi ta vốn chỉ định gặp một lần.

Ta lao thẳng về phía cửa bệnh viện, đi tới bên dưới công ty của Cao Phi, ta run rẩy cầm di động gọi cho hắn, nói ta đang đứng dưới chờ hắn, Cao Phi có một chút không vui. Nhưng ta tuyên bố sẽ uy hiếp người khác, hắn mới đáp ứng ta xuống dưới.

Ta tìm một quán cà phê gần đó gọi một ly đồ uống lạnh ngồi xuống, ta cần tỉnh táo, cần suy nghĩ một chút lát nữa nói sao cùng Cao Phi, như thế nào có thể làm cho hắn hồi tâm chuyển ý. Ta biết rõ ta rất nhếch nhác, vì tảo mộ, ta một thân quần áo đen, vì ngã xuống đất ngất đi nên trên quần áo đen còn dính bùn đất, ta ngủ mấy giờ trong bệnh viện, đầu tóc cũng rối bù.

Ta cảm giác được ánh mắt khác thường của nhân viên phục vụ, ta cố gắng hết sức sửa sang lại vẻ ngoài của mình. Đồ uống còn chưa uống xong thì Cao Phi đã đến.

Lâu như vậy không gặp hắn, một khắc nhìn thấy hắn đi về phía ta, ta đã khóc. Nước mắt chảy xuống, ko có khăn giấy ta liền lấy ống tay áo lau lau khóe mắt, khẩn trương hỏi: “Công ty phái ngươi đi tỉnh khác nhậm chức?”

“Ân.” Cao Phi gọi một ly nước chanh, ngồi xuống đối diện ta.

“Đi liền hai năm?”

“Phải” Cao Phi không có chút gì do dự. Trong lòng ta bỗng luống cuống, lời nói có chút hoảng, “Nàng cũng vậy sao?”

Cao Phi nghe vậy nhìn ta thật lâu, cuối cùng nét mặt thay đổi nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách hỏi lời này sao?”

Ta không nói, hốc mắt có chút nước đảo quanh. Ta tiếp tục uống đồ uống lạnh, có lẽ Cao Phi ko quen nhìn bộ dạng đáng thương của ta nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ ở bên ngoài thay ngươi thủ thân như ngọc, hai năm sau cũng sẽ trở lại. Hôn nhân của chúng ta không có bất cứ uy hiếp gì, ta sẽ kéo dài nó cho đến ngày nào đó ngươi chết đi.”

“Ta cũng không phải là ý này, Cao Phi, ta hi vọng ngươi hoãn lại nửa năm.”

“Ngươi cảm thấy ta chủ động xin đi?” Hắn chất vấn ta. Trái lại ta không nói gì, tiếp tục uống đồ uống lạnh, thẳng đến khi thanh âm của Cao Phi vang lên từ phía trên đỉnh đầu ta.

“Cho ta lý do, Hà Du Cẩn, cho ta lý do để từ chối.” Hắn giống như rất nghiêm túc, ta moi hết ruột gan, chính là cạo ruột cạo gan ta cũng chỉ có một lý do.

“Cao Phi, ngươi biết ta yêu ngươi.” Ta nghe thấy mình rầu rĩ nói.

Cao Phi tại đó nhìn ta hồi lâu nói: “Ta biết rõ, từ ngày kết hôn liền biết, đúng là như vậy thì thế nào?”

Đã vào giờ làm việc, nói xong hắn xoay người đi.

Ta ngồi ở chỗ cũ, cho đến khi Cao Phi biến mất trong tầm mắt ta, ta mới như người trong mơ tỉnh lại, nhảy dựng lên đuổi theo.

Ta đuổi theo hắn đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, ta nắm lấy cánh tay của hắn, móng tay đâm vào trong da thịt nhưng thanh âm lại lí nhí: “Cao Phi, hôm nay là thanh minh.” Ngày hôm nay rất bi thương, ngươi không được để cho ta quá bi thảm.

Cao Phi nhìn ta, biết ta còn muốn nói điều gì đó.

“Hôm nay là tiết thanh minh đầu tiên của cha ta, Cao Phi, trừ cha ra, ngươi là người nhà duy nhất của ta.” Cho nên, chỉ cần nửa năm mà thôi, nửa năm đối với thân thể một người khỏe mạnh mà nói ko đáng kể chút nào. Nhưng lại là thời gian cuối cùng của ta, chết kỳ thật cũng không sợ hãi, nhưng sợ hãi là một mình đối diện với cái chết.

Ta cố gắng sắp xếp từ ngữ, hy vọng có thể biểu đạt rõ ràng ý của mình, “Ta chỉ muốn ngươi hoãn lại nửa năm mà thôi.”

Cao Phi tựa hồ không muốn cùng ta thảo luận vấn đề này, hắn dứt khỏi tay ta sải bước băng qua phía trước. Ta nhìn bóng lưng hắn càng lúc càng xa, cảm giác vô lực kéo tới, vì thế tâm tính đại tiểu thư của ta phát tác.

Ta nói: “Ngươi biết ta có tiền có thế, ta có rất nhiều thủ đoạn làm ngươi hủy bỏ hành trình này.”
Cao Phi bị ta làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, mặt lộ gân xanh nhìn ta: “Ngươi có thể thử một lần, Hà Du Cẩn, để xem ngươi còn có cái gì có thể uy hiếp được ta?”

Nói xong hắn xoay người giận dữ rời đi, căn bản không có chú ý tới đèn giao thông vừa vặn chuyển sang màu xanh.

Thời điểm ta hiểu rõ chuyện gì phát sinh, thân mình bị một loại vật nặng đụng vào thật mạnh, sau đó ta bị văng lên, ta nhìn thấy khắp nơi đều là máu.

Xem tiêp:  Chương 9

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.