Một Đêm Một Ngày Một Năm Cả Đời – Chương 9

Chương 9: Cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ

Ta là người tham sống sợ chết. Điểm này ta ko ngại thú nhận.

Ta vẫn thực nhát gan, nhớ rõ ngày đó ở nhà trẻ có tiểu bằng hữu đoạt đồ chơi của ta, ta ngay cả thở mạnh cũng ko dám. Ngủ trưa bọn họ làm ấm ĩ nhưng lại để ta chịu tiếng xấu thay người khác, ta đều luôn cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Gặp được Cao Phi là lần thứ nhất cũng là duy nhất ta dũng cảm, dũng cảm ko từ bất cứ thủ đoạn nào.

Sau khi gả cho Cao Phi, ta đếm đầu ngón tay sống qua ngày. Ta không chấp nhận trị liệu không có nghĩa là ta ko sợ chết, ngược lại càng thêm sợ hãi, ta sợ hãi ta trị liệu không tốt, mới lên bàn mổ sẽ gặp bất trắc, hoặc là thời điểm ta tiếp thu trị liệu tóc trên đầu sẽ rụng sạch, trở nên vô cùng xấu xí.

Tóm lại, ta không dám đánh đánh cuộc bất cứ điều gì, nhất là dùng cuộc sống được ở bên cạnh Cao Phi để đánh cuộc.

Thế nhưng lúc này đây, ta lại vô cùng hi vọng mình chết đi, như vậy, ít nhất Cao Phi về sau sẽ nhớ rõ có một người đã từng liều chết cứu hắn, món nợ sinh mạng này hắn không thể quên được.

Chỉ là ý thức ngoan cường như thế nào, thân thể thời khắc này lại vẫn ngoan cố, cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ.

Ta mở mắt ra là buổi sáng một ngày nào đó, ánh nắng tươi sáng, ta không biết đã là thời gian nào, ta nhìn thấy trên bệ cửa sổ mấy con chim sẻ từng bước từng bước nhảy nhót.
Ta giật giật thân thể, toàn thân đau đớn.

Đến giờ kiểm tra y tá phát hiện ta đã tỉnh liền gọi bác sĩ tới, hắn mặc quần áo màu trắng, Cao Phi theo ở phía sau.

“Ngươi rất may mắn, nhưng cũng là bất hạnh.”

Ta gật gật đầu, ta vốn là một người có bệnh nặng, xảy ra tai nạn xe cộ còn có thể còn sống sót, thật sự là một kỳ tích. Chỉ là, không may, sinh mạng ta vốn ngắn ngủi, cũng ko thể kéo dài được bao lâu nữa.

Hắn làm một loạt kiểm tra cho ta, vừa hỏi vừa viết vào tờ khai: “Có bác sĩ chuyên môn chủ trị chứ?”

Ta gật gật đầu, ko tính là bác sĩ chủ trị, ta chỉ lấy thuốc ở đó.

“Lát nói nữa nói cho chúng ta biết phương thức liên lạc.” Nói rồi nhìn thoáng qua Cao Phi.
“Chồng ngươi cũng ko biết phương thức liên lạc. Chúng ta muốn liên lạc với hắn.”

Bác sĩ rời đi, y tá cũng đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người.

Ta không biết ta đã hôn mê vài ngày. Cao Phi vẫn mặc bộ quần áo hôm tiết thanh minh đó, có chút lôi thôi, tay áo đã có chút nhăn, hắn trừng mắt nhìn ta, mắt tràn đầy tia máu.

Ta muốn nói chuyện, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, vạn bất đắc dĩ đành phải lựa chọn trầm mặc.

Thời điểm y ta đến tiêm thuốc, ta nói với nàng ta đói bụng, muốn ăn cháo táo đỏ, muốn rất nhiều.

Y tá kỳ quái nhìn Cao Phi một cái nói: “Người nhà chăm sóc bệnh nhân như thế nào? Ngay cả bệnh nhân đói bụng cũng không biết?” Lại nhìn ta một chút: “Hiện tại còn chưa đi mua cháo?”
Ta trợn tròn mắt nhìn y tá, nghĩ đến hung phạm.

Cao Phi có lẽ đi ra ngoài mua cháo.

Ta tràn đầy mong chờ, lại ngủ thiếp đi, lần nữa tỉnh lại trời đã tối rồi, trên ngăn tủ có hộp giữ nhiệt, Cao Phi ngồi trên ghế sô pha, hai chân cao to, vùi đầu giữa hai chân, vô cùng ưu nhã.
Ta nhịn đau mở hộp giữ nhiệt múc từng muỗng từng muỗng một ăn. Đang ăn được một nửa, Cao Phi tỉnh lại, ánh mắt ngưng tụ, thẳng tắp nhìn ta.

Ta thấy ánh mắt này trong lòng sợ hãi, để giảm bớt lúng túng đem tay đưa đến giữa không trung nói: “Ngươi có muốn ăn không?” Đây là câu đầu tiên sau khi tỉnh lại ta nói với hắn.
Cao Phi không nói, nhìn ta một cái, cúi đầu, cầm áo khoác lên đi ra ngoài.

Sáng ngày thứ hai thấy hắn hắn đã đổi quần áo. Ta nghĩ hắn là trở về tắm rửa.

Ta hỏi y tá, ta ngủ bao nhiêu ngày, y tá nói, ba ngày ba đêm. Còn nói buổi tối hôm đó phẫu thuật trong mấy tiếng đồng hồ, tuy rằng khắp người đều bị thương nhưng ko ảnh hưởng đến những bộ phận quan trọng.

Ta ý bảo biết rồi. Y tá đi ra ngoài.

Thế giới này ta ghét nhất phải nằm viện, ngoại thương của ta đã ko có gì nghiêm trọng, có thể đi lại được nên ta quyết định trở về nhà.

Hơn nữa ta nằm viện quá mức thê lương, không có bằng hữu, ngay cả người tới thăm hỏi cũng ko có. Nhưng có thể công ty Cao Phi biết, sau khi tỉnh lại ngày thứ ba, có một đống bạn đồng nghiệp của hắn đến thăm ta, điều này làm cho ta rất hâm mộ, đồng thời lại nghĩ tới Lan Lan, người đã từng là bằng hữu duy nhất của ta.

Trong những người đến có người đã đưa Cao Phi về nhà hôm sinh nhật hắn, ta cao hứng nhìn hắn, hắn gọi ta chị dâu, ta đối với hắn cười, vết thương ở miệng rất đau nhưng ta cam tâm tình nguyện.

Còn có một nữ nhân, kỳ thật ta cả đời này cũng không hi vọng nhìn thấy nàng, bộ dạng nàng bình thường, ít nhất ta cảm thấy thế. Nàng còn cảm thấy mình là người rất biết quan tâm, trước mặt ta phân phó Cao Phi mang hành lý của ta ra ngoài.

Ta không biết Cao Phi có phải vẫn giận ta hay không nhưng hắn rất ít nói chuyện với ta, thường thường một mình ngẩn người, hoặc là nhìn ta ngẩn người.

Ta muốn xuất viện, bác sĩ cũng ko ngăn được ta, trị liệu là phải do bệnh nhân tự nguyện, ngươi cũng ko thể ép ta.

Ta đem một rương lớn thuốc về, bày đặt vô cùng chỉnh tề trên tủ đầu giường.

Thời điểm ta làm việc này, nét mặt Cao Phi nhìn ta có chút kỳ quái.

Ta vỗ vỗ tay, cười hì hì đối với Cao Phi nói: “Vẫn là ở nhà tốt.” Sau đó còn nói: “Ta đi nấu cơm.”
Đi vào phòng bếp, mở ra tủ lạnh, chỉ là mới cầm nồi trên tay đã bị đoạt đi, xoay người liền nhìn thấy Cao Phi đứng ở đó, toàn thân nghiêm nghị, bộ dạng kiên định, nhíu mày giống như rất mệt mỏi. “Bác sĩ dặn gì ngươi đã quên? Trở về phòng.”

Ta cười: “Lời của bác sĩ có thể tương đương với khuôn vàng thước ngọc sao? Nhiều lúc ta ko nghe lời của hắn cũng ko có chuyện gì, ta liền nấu cơm, chẳng lẽ ngươi ko đói bụng?”
“Ta sẽ gọi bên ngoài.” Thời điểm ta còn muốn nói Cao Phi đã cất cái nồi đi. Ta đành phải hậm hực trở về phòng.

Buổi tối lúc ngủ, Cao Phi còn không trở về phòng, trước đây tình huống như thế ta sẽ mặt dày mặt dạn kéo hắn vào ngủ. Nhưng là từ sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, ta không dám. Như mọi người biết, hắn rất ít nói chuyện với ta, cho dù ta chủ động tìm hắn, hắn cũng sẽ im lặng, nửa ngày không biết đang suy nghĩ gì.

Ta uống thuốc nằm ở trên giường đếm cừu non, một con, hai con, cho đến khi bọn chúng đều biến thành khuôn mặt Cao Phi.

Ta cũng không biết Cao xử lý lệnh điều động như thế nào, hắn là nhân viên cơ quan quốc gia, không thể tùy ý kháng cự chỉ thị.

Chỉ là, Cao Phi lúc này đây ta là vì ngươi bị thương. Xin ngươi nhất định cần phải nhớ kỹ được không?

Xem tiêp:  Chương 10

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.