Nếu Vẫn Muốn Làm Tình – Câu Truyện Cuối Tuần

Hồi lâu rồi, một ông anh kể chuyện ông cụ ở nhà sáng nào cũng đều đặn ra công viên tập thể dục. Một hôm công an phường gọi con giai lên đón bố về. Hóa ra ông cụ đi tập thể dục sớm, có mấy chị cave hết đát ở công viên gạ làm nháy tàu nhanh, đang hí hoáy thì bị tóm. Anh công an phường cho bảo lãnh ông cụ hơn 70 tuổi về, ghé tai anh con bảo, Sáng cho cụ ăn cơm rang thôi đừng cho tiền ăn phở nữa.

Có cái phim gì mình không nhớ tên, rất nhẹ nhàng mà lắng. Anh con trai người Hoa, đưa mẹ sang Anh quốc phụng dưỡng. Anh để mẹ ở một nơi tách biệt và đến thăm, vì anh có bạn tình đồng tính, sợ mẹ bị sock. Ai ngờ, một hôm đang trên đường thăm mẹ, anh bị tai nạn ô tô qua đời. Vậy là người bạn đồng tính thay anh chăm bà mẹ người Hoa, một chữ tiếng Anh cũng không biết. Anh này đành gửi bà vào trại dưỡng lão. Ở trại, bà gặp và có cảm tình với 1 ông cụ còn cao tuổi hơn. 2 người không hiểu ngôn ngữ, chỉ giao tiếp bằng hành động. Những cảnh quay rất xúc động về cuộc tình già, là khi họ ôm xiết lấy nhau. Bà khóc vì nhớ đến con trai đã mất. Còn ông vuốt ve bà, và thì thầm rằng bà rất đẹp. Chuyện nam nữ, với người già, có thể chỉ là như thế.

Hôm trước, ngồi trà với ông anh, nói về vụ cháu bé ở Vũng Tàu tố cáo bị ông già hàng xóm lạm dụng tình dục. Chẳng có đứa trẻ nào tự bịa ra chuyện kinh khủng như vậy. Càng chẳng có bà mẹ nào vì bất cứ động cơ gì, đi ăn không nói có chuyện như thế về con mình. Nhưng pháp luật trọng chứng hơn trọng cung. Vị cao niên thú vật vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Tôi ủng hộ bà mẹ ấy theo đuổi đến cùng vụ kiện. Tôi mong mỏi con thú đội lốt người ấy phải bị trừng trị.

Nhưng ở khía cạnh phản biện, tôi nghĩ rằng những định kiến về tình dục của Việt Nam (và một số nước Á Đông khác), đã góp phần tạo ra những tội phạm tình dục cao niên. Xã hội này luôn gắn tình dục với suy đồi, và người có bản năng tình dục mạnh thì bị chụp cho những tính-từ-xám, kiểu như “dâm đãng”, “dâm dê”, “đĩ tính”, “già dê”… Những người thuộc thế hệ trước, còn chịu sự ám ảnh bởi lối điều hành xã hội áp đặt cả đến chuyện tình cảm riêng tư (với những quy kết như là “thiếu trong sáng”, “hủ hóa”, “lối sống hưởng thụ tiểu tư sản”…). Đến mức, khi họ có tuổi, không dám giải quyết nhu cầu tình dục rất con người của mình, mà che đậy, đè nén và khổ sở với nó.

Thử hình dung, một cụ ông hay cụ bà tóc bạc, nếu đến cửa hàng sex-toy và mua 1 món đồ. Bạn là 1 thanh niên cùng khu phố, bắt gặp, bạn sẽ nghĩ sao? Còn nếu bạn là con/cháu của ông/bà cụ đó? Và nếu họ mạnh dạn hơn, tìm cho mình 1 bạn tình, chỉ bạn tình thôi, như những người trẻ vẫn yêu nhau vậy, thì áp lực dư luận sẽ còn lớn hơn nữa.

Mấy người già đủ “gan” đến gặp bác sĩ tâm lý (tôi cũng chả dám chắc ở mình có bác sỹ tâm lý hay không nữa), và tâm sự: Tôi vẫn muốn làm tình.

Câu chuyện tính dục ở Việt Nam cực hiếm khi được đem ra mổ xẻ một cách thẳng thắn và công bằng. Ngay cả khi có những vụ hiếp dâm, tấn công tình dục, thì nạn nhân vẫn âm thầm ôm hận còn thủ phạm thì kể cả có bị xét xử cũng hiếm khi được nhìn nhận cả dưới góc độ tâm thần. Chính chúng ta cũng góp phần tạo ra những kẻ tâm thần ấy.

Câu đùa: “Xứ này thật lạ, đái bậy thì công khai còn hôn môi thì xấu hổ”, ngẫm thay, vẫn đúng.

Thôi chia buồn với các cụ. Đến khi thế hệ nổi loạn hôm nay già đi, có thể cái nhìn về tính dục sẽ thoáng hơn. Còn bây giờ, các cụ chịu khó ăn nhiều rau răm vào, và tự quay tay đi, nếu còn ham muốn.

neu-con-muon-lam-tinh

TIẾP CHUYỆN TÌNH DỤC

Nếu bạn trên 25 tuổi, tôi nghĩ bạn nên xem phim Nymphomaniac (tựa Việt là Người đàn bà cuồng dâm). Phim này mổ xẻ khá sâu về khát khao tình dục của con người và những định kiến của xã hội.

Bạn sẽ theo chân cô gái tên Joe, trải qua suốt nhiều năm ròng, đối mặt với chứng cuồng dâm (hypersexuality) từ bé, luôn bị hành hạ bởi không thể thỏa mãn ngọn lửa dục vọng thiêu đốt từ bên trong mình. Joe làm tình với vô số đàn ông, theo đủ mọi cách thức, và vì thế cô trở thành 1 chuyên gia thượng thặng trong lĩnh vực sex.

Vốn sống kỳ dị đó, hóa ra cũng là 1 tài năng. Một tay trùm cho vay nặng lãi mời Joe về làm trợ thủ. Bởi thực tế là có nhiều con nợ trây ì, không sợ bất cứ thủ đoạn tra tấn nào, mà giết họ thì cũng chả đòi được tiền.

Đó là đất dụng võ của Joe.

Cô sẽ dùng mọi hiểu biết, mánh khóe tình dục của mình, để len lỏi vào phần sâu kín nhất của đối tượng. Và hạ gục hắn. Bởi vì, tính dục là thứ mà con người chỉ có thể đè nén, chứ không thể giả dối với chính mình, không thể phòng vệ.

Một lần, Joe gặp một con nợ khó đòi như vậy. Hắn bị trói vào ghế, và Joe cởi quần hắn, rồi bắt đầu kể những câu chuyện khiêu dâm. Nhưng hắn không mảy may xúc động. Hàng tiếng đồng hồ, Joe dùng mọi hiểu biết về tình dục của mình, nhưng đổi lại, đối thủ mặt vẫn lạnh như kem, cười nhăn nhở và tuyên bố: Chúng mày cứ giết tao đi, nhưng sẽ chẳng có tiền đâu.

Rồi Joe nhìn vào mắt hắn, và bắt đầu miêu tả. Nào, anh đang đi về nhà. Bỗng anh nhìn thấy một thằng bé kháu khỉnh xinh đẹp. Anh dắt tay nó, đưa nó về nhà. Rồi anh tắm rửa cho nó…

Joe kể đến đấy, thì dương vật của gã đàn ông dựng đứng lên. Hắn bị lột trần là 1 kẻ thích ấu dâm, mà không cách nào chối cãi hay che đậy được.

Gương mặt hắn méo mó khổ sở. Nhưng Joe vẫn tiếp tục miêu tả. Nước mắt hắn trào ra. Joe vẫn nói. Cuối cùng, hắn đầu hàng, Xin cô hãy dừng lại, tôi sẽ trả tiền.

Joe nói rằng, cô cảm thấy mình có lỗi, và cô trào lên sự xót xa lẫn cảm phục người đàn ông đó. Bởi vì, trong suốt cuộc đời cho đến lúc đó, bằng tất cả nỗ lực, ông ta đã kìm chế con quỷ trong tâm can mình. Sau lần đó, Joe bỏ việc.

Có nhiều người trong chúng ta như vậy, phải đối mặt ngày ngày với 1 phần xấu xa tồi tệ của chính mình, suốt đời.

Không phải ai cũng kiểm soát được bản thân.

Nhưng xã hội duy trì được, là nhờ những người tự đấu tranh để làm người tử tế.

Vấn đề là làm sao để bớt đi những mối tâm thần bệnh hoạn, tức là làm sao để sức khỏe tâm thần của xã hội tốt hơn. Chứ thật tình, riêng về bản năng và những dục vọng, chúng ta đừng chủ quan với bất kỳ ai. Kể cả chính mình.

Lời kết (tạm): Ngót 2.000 chữ hôm qua đến nay, hoàn toàn không để biện mình, chia sẻ, giải thích hay cứu rỗi những con quỷ tội phạm tình dục. Chúng ta buộc phải chấp nhận rằng, có những tội lỗi mà đồng loại đã phạm phải, thì chỉ có hỏa ngục mới có thể xóa đi. Tôi chỉ muốn nói về chính chúng ta, những người chưa ngã xuống vực, và còn đang rất chủ quan với màu trắng vô vị của mây, mà huyễn hoặc đó là những cánh thiên thần.

Pháp luật là con dao mổ. Còn căn bệnh ung thư mang tên biến thái tình dục, thì còn phải chữa bằng thuốc. Nhiều loại thuốc.



Xem thêm tản văn về tham gia giao thông – Cực bựa – Xem Ngay



Cười Thả Phanh

Facebook Comments

Nếu Vẫn Muốn Làm Tình – Câu Truyện Cuối Tuần
Đánh giá bài viết