Ngoại Truyện 2 – Kế Hoạch Tính Phúc Của Tổng Giám Đốc Nghiêm 2

Tống Nguyệt Linh khi tỉnh lại sau nụ hôn nóng bỏng đó thì đã thấy mình được Nghiêm Hạo đặt lên trên chiếc giường rộng lớn rồi. Nghiêm Hạo đè lên trên người của cô, ánh mắt say đắm đầy dục vọng nồng đậm khiến cho không khí mập mờ không ngừng lan ra.

Tống Nguyệt Linh khẩn trương nhìn Nghiêm Hạo, không phải đang ăn cơm sao, thế nào mà bây giờ bị anh đặt lên giường rồi? Nhìn ánh mắt vui vẻ khi đạt được mục đích của anh, cô bỗng hiểu ra, tức giận nói: “Anh lừa em.”

Nghiêm Hạo có chút buồn cười cùng bất đắc dĩ, hôn nhẹ lên môi cô, dịu dàng nói: “Yến Nhi, em vẫn chưa thật sự tha thứ cho anh sao?” Giọng nói của anh bi thương khiến cho cô bất giác đau lòng.

“Nếu không thì vì sao không để cho anh yêu thương em? Em biết không, hằng ngày anh đều muốn cùng em ôm nhau ngủ, mỗi sáng thức dậy đều muốn được nhìn thấy em đầu tiên. Anh luôn sợ hãi, sợ em chưa thật sự tha thứ cho anh, bởi vì anh đã làm cho em đau lòng đến như vậy, tới một lúc nào đó em lại không cần anh nữa. Cứ nghĩ tới điều này, anh thật rất khó chịu và đau lòng. Anh ghen tỵ với bảo bảo khi được em dịu dàng săn sóc, tối lại được em ôm ngủ. Yến Nhi, anh thật sự sợ hãi. Anh yêu em, đừng lạnh nhạt với anh có được không?” Nghiêm Hạo run giọng, ôm chặt lấy cô bất an mà nói ra nỗi lòng của mình.

Tống Nguyệt Linh nghe những lời anh nói mà chua xót, trong lòng vừa ngọt lại vừa đau. Cô vòng tay ôm lấy eo của Nghiêm Hạo, nhìn thẳng vào mắt anh, dịu dàng nói: “Em đã tha thứ cho anh rồi!”

“Thật sao?” Nghiêm Hạo kích động hỏi, nhìn thấy cô gật đầu, anh lại hỏi tiếp: “Không phải vì bọn trẻ chứ?”

Tống Nguyệt Linh do dự, Nghiêm Hạo nhìn thấy thế liền ảo não, có chút cam chịu. Cô thấy thế vội vàng nói: “Vì bọn trẻ cũng như vì em!” Cô thật không muốn nhìn anh như vậy.

“Vậy em còn yêu anh không?” Nghiêm Hạo thừa thắng xông lên hỏi, nhìn thấy cô ngập ngừng không nói, vội ngăn những lời cô sắp phát ra, anh sợ đó là những lời cự tuyệt: “Thôi, anh biết rồi. Em ngủ đi. Anh đi ra ngoài dọn dẹp.” Giọng nói mất mát quay lưng đi.

Nhìn bóng lưng bi thương của anh rời đi thật khiến cho lòng cô nhói lên. Cô vội ngồi dậy, chạy đến ôm anh từ phía sau, muốn ngăn cản anh rời đi. Nhưng cũng do đó, cô lại không nhìn thấy được khóe miệng của Nghiêm Hạo đã cong lên vô cùng đắc ý, sau đó lại giả vờ buồn bã nói: “Anh không ép buộc em, anh sẽ chờ tới ngày mà Yến Nhi thật sự quên đi chuyện xưa, để rồi lại yêu anh một lần nữa.”

“Không, anh không cần chờ. Em yêu anh, chưa từng thay đổi. Đôi khi tuyệt vọng muốn quên hết đi nhưng lại không thể nào quên được, bởi vì em vẫn còn yêu anh!” Cô nghẹn ngào nói, thật sự trong thời gian qua mặc dù biết anh đang cố gắng thay đổi chính mình nhưng cô vẫn lo sợ. Nhưng hôm nay nhìn anh khổ sở như vậy, cô lại không đành lòng. Nếu như hai người đều yêu nhau, thì tội gì phải hành hạ nhau?

Nghiêm Hạo kích động quay lại ôm cô vào lòng, vui sướng tràn trong tim khiến cho anh có chút lâng lâng. Thật ra hôm nay anh tính dùng một chút “khổ nhục kế thôi”, không ngờ lại thành công như vậy. Anh thật sự muốn biết tình cảm của cô dành cho mình ra sao, bây giờ nghe chính miệng cô thổ lộ thật làm cho anh vui vẻ hạnh phúc vô cùng.

Anh nâng gương mặt của cô lên, yêu thương hôn lên khóe mắt còn ẩm ướt của cô, nuốt hết những giọt nước mắt của cô, đôi môi dời xuống môi cô, thì thầm: “Cám ơn em, Yến Nhi. Anh cũng yêu em, rất yêu em! Anh sẽ không bao giờ làm em phải khóc nữa, tin tưởng anh.”

Cô mỉm cười gật đầu. Anh cũng cười rồi cúi đầu xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô. Nụ hôn dịu dàng mà trằn trọc, hai cái lưỡi nhiệt tình quấn lấy nhau. Cơ thể hai người bởi vì nụ hôn mà nóng lên. Nghiêm Hạo cùng ôm cô ngã lên giường, gương mặt thâm tình nhìn cô, tay vuốt ve sợi tóc rối ở trước trán của cô.

Tống Nguyệt Linh nhìn anh, gương mặt ngọt ngào hạnh phúc. Nghiêm Hạo xúc động lại hôn cô, nụ hôn lần này mãnh liệt và nóng bỏng vô cùng. Tống Nguyệt Linh khó khăn đáp lại sự nồng nhiệt của anh. Bàn tay của Nghiêm Hạo lần lần đi lên vùng cao ngất của cô vuốt ve. Tay nhẹ tháo từng nút áo đồng phục đi làm của cô. Từng cái từng cái rơi xuống sàn nhà. Khi cô toàn thân bại lộ trước mắt anh, thân thể trắng muốt mịn màng như ngọc, bầu ngực sữa vun cao, chiếc bụng nhỏ, vòng eo thon, đôi chân dài thẳng tắp, anh cảm thấy vô cùng khô nóng ở trong người, ánh mắt nóng rực nhìn cơ thể của cô không bỏ qua chỗ nào.

Tống Nguyệt Linh xấu hổ, tay nhẹ che tầm mắt của anh, gương mặt đỏ ửng nhìn anh ngượng ngùng lắc đầu: “Đừng nhìn!”

Nghiêm Hạo cười khẽ nắm lấy bàn tay cản trở tầm mắt của mình kéo xuống hôn, anh liếm nhẹ từng đầu ngón tay mảnh khảnh của cô. Tống Nguyệt Linh run rẩy đầy kích thích, từng đầu ngón tay ở trong miệng ấm áp của anh thật khiến cô phải rùng mình vì sóng tình đang dâng lên.

Anh buông tha cho bàn tay của cô, Nghiêm Hạo cúi xuống hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, cùng cô trao đổi mật ngọt của nhau, bàn tay của anh để trên bộ ngực đầy đặn của cô xoa nắn đủ hình dạng. Cảm xúc co giản khiến anh thích thú mà vân vê không muốn buông, không kìm lòng được nữa, anh cúi xuống ngậm lấy nụ hoa nhỏ hồng hồng mà liếm mút. Tay kia đi tìm đến cái còn lại xoa nắn.

Tống Nguyệt Linh nhận lấy kích thích, cả người râm ran khó chịu. Cái lưỡi nóng bỏng ngậm trọn nụ hoa nhạy cảm của cô khiến cho cô không kìm được rên rỉ. Phía dưới vì kích thích cũng từ từ ẩm ướt.

Nghe tiếng than nhẹ của cô, cả người anh càng khô nóng lợi hại, tay vội tìm xuống u cốc của cô. Ngón tay vẽ vòng vòng phát thảo lại hình dáng của nó, từ bên ngoài nếp gấp anh cảm nhận được sự ẩm ướt của cô. Anh vui mừng tách nhẹ ra, để ngón tay đi vào thăm dò.

Tống Nguyệt Linh cảm nhận ngón tay anh trong người mình nhẹ nhàng ma sát, khoái cảm từ từ dâng lên, mật dịch tiết ra càng nhiều hơn. Cô cắn đôi môi ngăn tiếng rên vì kích thích kia không thể phát ra. Nghiêm Hạo nhìn cô càng lúc càng nhiều ẩm ướt, anh không kìm được nữa, nhanh chóng cởi quần áo của mình ra. Cơ thể săn chắc cao to áp lên người cô, cự long được phóng thích to lớn sừng sững đang chờ phát động.

Tống Nguyệt Linh kinh hô một tiếng, liền quay đi chỗ khác vì thẹn thùng, lại có chút mong đợi khẩn trương. Nghiêm Hạo cười khẽ, thấy cô lo lắng thì thương tiếc hôn nhẹ lên môi cô, tay cầm cự long để nơi cửa động ướt át xinh đẹp của cô, động thân đi vào.

Tống Nguyệt Linh nhăn mặt, chỗ đó hơi trướng. Nghiêm Hạo cảm nhận cô đang mở ra từ từ tiếp nhận mình, chặt khít của cô mang đến cho anh vô số khoái cảm, anh không đợi được nữa, hông chuyển động mạnh cho mình hoàn toàn ở thật sâu bên trong ấm áp của cô. Anh sung sướng rên nhẹ một tiếng, tất cả dục vọng kìm nén bao lâu nay, giờ phút này đều bùng nổ. Hông càng lúc càng nhanh, thật mạnh thật sâu ra vào bên trong cô.

Tống Nguyệt Linh bất lực mặc cho anh đưa mình lên cao, càng lúc càng cao khiến cho cô chới với, quá nhiều kích thích khoái cảm đánh úp tới, cô chịu không nỗi mà nức nở: “Hạo, chậm một chút, em sắp không được rồi!”

Nghiêm Hạo nghe cô gọi tên mình thì càng hưng phấn, hông chuyển động càng nhanh, yêu thương hôn lên môi cô: “Đợi anh, chúng ta cùng nhau.”

Nói xong cầm lấy hai chân của cô gác trên vai mình, mãnh liệt chạy nước rút cho tới khi anh gầm lên phóng thích dục vọng của mình vào tận sâu bên trong cô. Thỏa mãn phủ phục lên trên người cô, cất giọng khàn khàn: “Bảo bối, anh yêu em!”

Tống Nguyêt Linh mệt mỏi nhắm mắt lại nghe anh nói, môi nở nụ cười ngọt ngào, chìm vào giấc ngủ.

Căn phòng ngập tràn hơi thở mập mờ cùng ngọt ngào lan tỏa.

***

Sáng hôm sau, khi tỉnh lại cả người cô đều bủn rủn nhưng cơ thể lại mát mẻ nhẹ nhàng, nhìn bộ đồ ngủ trên người bỗng ngẩn người. Tối hôm qua Nghiêm Hạo tự mình tắm rửa thay đồ cho cô ư? Tống Nguyệt Linh nghĩ tới bỗng đỏ mặt.

Nghiêm Hạo mặc tạp dề bước vào  phòng, nhìn thấy cô vợ nhỏ đã thức dậy, gương mặt đang nghĩ về điều gì mà ửng hồng khả ái. Trên người do ngồi dậy, dây áo ngủ rớt xuống lộ nửa bầu ngực sữa mịn màng. Nhìn dáng vẻ lười biếng tùy ý mà hấp dẫn, ánh mắt của Nghiêm Hạo nhuốm lên ngọn lửa.

Tống Nguyệt Linh nhìn thấy Nghiêm Hạo đứng ở cửa, thì ánh mắt chột dạ mà né tránh nhìn nơi khác. Nghiêm Hạo cười khẽ bước lên ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên môi cô: “Anh đã nấu xong bữa sáng rồi, rửa mặt rồi ra ăn đi.”

“Cám ơn anh!” Tống Nguyệt Linh hạnh phúc nói.

“Vậy trả ơn cho anh đi.” Nghiêm Hạo bí hiểm nói.

“Trả như thế nào?” Tống Nguyệt Linh ngây thơ thốt lên. Nghiêm Hạo nhìn vẻ mặt ngu ngơ của cô, không khỏi sủng nịnh ôm lấy cô, hôn lên môi cô: “Rất đơn giản, cho anh ăn sáng trước là được rồi!”

Nói rồi không đợi cô kịp hiểu, môi liền tập kích lên trên môi của cô, nồng nàn mà cuồng nhiệt. Anh lột áo ngủ của cô ra, một đường hôn xuống khắp cơ thể của cô.

“Nghiêm Hạo, bây giờ là buổi sáng đấy.” Tống Nguyệt Linh lúc này mới hiểu ra, đến khi phản ứng lại thì bị người đàn ông háo sắc này lột trần trụi rồi: “Hôm qua anh vẫn ăn chưa no, bây giờ ăn bù vậy.”

Nghiêm Hạo xấu xa cắn nhẹ lên nụ hoa của cô, khiến cho cô thở gấp không thôi. Anh vội vàng cởi đồ của mình ra, liền động thân đi vào. Anh phải bù cho mình mấy tháng qua cực khổ nhịn nha, thật, làm bao nhiêu cũng không thấy đủ mà.

Sáng sớm trong phòng lại trình diễn một màn nóng bỏng, ngoài phòng ăn bữa sáng ngon miệng, nghi ngút khói không ai nhớ đến.


Đọc tiếp:

***** Ngoại Truyện 3: Nỗi Khổ Của Tổng Giám Đốc Nghiêm ===>>> Click Here

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

83 Comments

  1. This is really interesting, You are a very skilled blogger. I ave joined your feed and look forward to seeking more of your wonderful post. Also, I have shared your website in my social networks!

Leave a Reply

Your email address will not be published.