Tổng Hợp Một Số Truyện Bựa Khắm

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới các bạn phần tổng hợp một số Truyện Bựa Khắm mà chúng tôi sưu tầm được trên internet. Rất mong các bạn ủng hộ



Động cơ của anh là gì ?

Bạn gái nhắn tin qua Facebook cho tôi, giọng giận dỗi:

– Sao anh xem video của em xong mà chỉ like, không thấy chia sẻ vậy hả?

– Video nào em?

– Video “Kinh hoàng cá chết chỉ sau hai phút bị thả vào nồi lẩu” ấy!

– Chia sẻ? Em nói đơn giản nhỉ! Muốn chia sẻ, trước hết anh phải tìm hiểu tính xác thực của thông tin, phải trả lời được câu hỏi tại sao khi thả vào nồi lẩu cá lại chết: vì nước nóng quá, mặn quá, hay vì cho nhiều sa-tế quá? Rồi phải xác định được động cơ chia sẻ của mình là gì? Rồi phải trích dẫn được vài câu thơ của Xuân Diệu để mà lý giải cho việc chia sẻ ấy, nếu không, việc chia sẻ sẽ chỉ là một cách để thỏa mãn nhu cầu quyền lực…

Ê! Này… Sao em sign out mà không thèm trả lời anh hả? Em giận anh vô lý quá! Anh chỉ làm theo lời chỉ bảo của mấy anh chị nhà báo trên ti vi thôi mà… Ê! Con điên kia, sao mày không trả lời tao hả! Mày cút đi đâu rồi? Con điên kia…



Chuyện thầy tôi

Hồi cấp 2, lớp tôi có thầy giáo mới chuyển tới. Thầy người vùng nào tôi không rõ, nhưng giọng nói của thầy rất nặng và khó nghe, đặc biệt, những từ có dấu “hỏi”, khi qua giọng thầy, đều tự động chuyển sang dấu “nặng”.

Ngay hôm đầu tiên nhận lớp, vì muốn kiểm tra xem học sinh có đủ vở để ghi chép bài không, thầy mới cầm một quyển vở đứng trên bục giảng hỏi to: “Các em đã đụ vợ chưa?”.

Tôi và cả lớp há mồm kinh ngạc, và vội vàng kiểm tra lại thời khóa biểu: rõ ràng hôm nay là tiết Giáo dục công dân chứ không phải tiết Giáo dục giới tính. Mà kể cả có là Giáo dục giới tính thì các thầy cô vẫn thường ngượng ngùng mà nói giảm, nói tránh, chứ chả ai lại hỏi một cách thô thiển như thầy này cả! Với tư cách là lớp trưởng, tôi đứng lên nhìn thẳng vào mắt thầy, mạnh dạn trình bày: “Thưa thầy! Chúng em là học sinh, còn đang phải tập trung cho việc học hành, làm sao đã có vợ được! Mà kể cả là đã có vợ thì việc chúng em đụ hay chưa là chuyện riêng của chúng em, không liên quan đến thầy!”.

Thầy nghe tôi nói vậy thì trợn mắt quát: “Tôi là giáo viên chụ nhiệm, đương nhiên tôi có quyền quạn lý vợ cụa các em! Ngày mai, các em phại mang vợ đến lớp, đặt vợ lên bàn cho tôi kiệm tra: vợ em nào đẹp, sạch sẽ, chưa bị rách, thì tôi sẽ cho vào, vợ em nào xấu, nhàu nát, rách bươm, tôi sẽ cho ra ngoài! Trước giờ các em thế nào tôi không quan tâm, nhưng đạ là học sinh cụa tôi thì phại có vợ, phại luôn luôn đụ vợ! Nghe rõ chựa?”.



Kỉ niệm tình yêu

Một nhà tình yêu kiêm tình dục học đã nói: “Nếu không có kỉ niệm, tình yêu sẽ dễ quên hơn rất nhiều”. Nhiều lúc táo bón ngồi toa-loét không có việc gì làm, ngẫm tới câu nói của lão tình yêu kiêm tình dục học ấy, thấy cũng đúng phết!

Chả là tôi có thằng bạn, nó quen người yêu nó trong cái lần mà con bé đó ra đường bị một con chó nhào tới tấn công. Nó thấy vậy liền xông tới đá con chó mấy phát vào dái, con chó đau quá rú lên ăng ẳng rồi bỏ chạy co cẳng. Con chó thì chạy đi, nhưng tình yêu thì lại chạy đến: bởi kể từ hôm đó, chúng nó yêu nhau. Sau một thời gian mặn nồng, chúng nó chia tay. Thằng bạn tôi tưởng sẽ quên được người yêu ngay, nhưng không đơn giản vậy: cứ ra đường, nhìn thấy chó, là nó lại nhớ tới người yêu nó.

Lại một con bạn nữa của tôi cũng thế. Nó quen thằng người yêu đầu tiên của nó trong một lần đi thang máy. Hôm đó thang máy có khoảng chục người, con bé đó hồi sáng ăn nhiều bưởi, nên vào thang máy nó cứ đánh rắm bum bủm, thối um. Mọi người trong thang máy gần như chết sặc, há mồm ngáp ngáp, trông đáng thương như mấy con cá ở Vũng Áng. Rồi một thằng xăm trổ hét lên: “ĐM đứa nào đánh rắm, nhận mau không tau đấm chết!”. Mọi ánh mắt dồn về phía nó, vì nhìn cái mặt nó khả nghi nhất, với lại nó không hề bịt mũi, không hề kêu thối (chắc do rắm ai vừa mũi người ấy). Nó xác định quả này no đòn rồi, đang định quỳ xuống nhận tội thì nghe đằng sau có một thằng hét lên: “Là rắm của tôi đấy! Hãy đánh tôi đi!”. Nó chợt nhớ tới truyện Lục Vân Tiên đánh cướp cứu Thúy Kiều mà không ngờ rằng có ngày mình cũng được ở vào tình cảnh tương tự (dù trường hợp của nó không phải là đánh cướp mà là đánh rắm). Và tất nhiên là sau đó, chúng nó yêu nhau rất đậm sâu. Để rồi sau này, dù đã chia tay rất lâu, nhưng mỗi khi đi đâu, cứ có ai đó đánh rắm, là trái tim nó lại nhói đau khi nhớ về mối tình đầu!



Thêm nữa nhé

Cô thuê anh 4 triệu để anh đóng giả làm người yêu về ra mắt bố mẹ cô. Không ngờ, bố mẹ cô lại rất quý anh, và cũng muốn hai người tiến triển nhanh, nên đêm hôm đó, họ đã ép cô và anh phải ngủ chung phòng.

Nằm cạnh đàn ông, lại đang rụng trứng, nên cô cứ thấy người nóng bừng, rạo rực, cồn cào. Rồi cô quay sang anh thều thào: “Anh có muốn đi quá giới hạn với em không?”. Anh nghe vậy thì lập tức gật đầu, bảo: “Cũng được! Nhưng phải thêm 2 triệu nữa, là 6 triệu, chứ không còn cái giá 4 triệu như lúc đầu đâu nhá!”.

Cô tủi quá, tát anh bốp một phát vào má, rồi hậm hực nằm quay lưng lại phía anh, khóc sụt sùi. Anh hình như đã biết là mình lỡ lời, và đang ăn năn, hối lỗi thì phải, bởi lát sau, cô thấy anh vòng tay, ôm chặt cô từ phía sau, rồi anh hôn lên cổ, lên má, lên môi cô, rồi lại hôn xuống cổ, xuống rốn cô. Cô thì đang sốt ruột nên nghĩ thầm: “Mịa! Chưa thấy cái thằng nào hôn mà mua đường như thằng này. Đã hôn ở cổ rồi thì hôn mẹ nó xuống rốn luôn đi, còn hôn lên má, lên mồm rồi mới lại vòng xuống cổ”.

Tuy là hôn mua đường như thế, nhưng được cái anh lại tiếp cận đến khu vực trung tâm khá nhanh, khiến cô thi thoảng lại há mồm kêu thất thanh. Cô lúc này đã mềm nhũn người, thở không ra hơi, mắt dim dim, háo hức chờ đợi, ấy thế mà anh lại cứ đủng đà đủng đỉnh như trêu ngươi. Rồi cô thấy anh lồm cồm bò lên, ghé tai cô thì thầm:

– Thêm 2 triệu nữa, là 6 triệu nhé?

– Được rồi! Bà thua mày! Giờ thì sáu chục triệu bà cũng chơi! Nhanh nhanh lên cho bà nhờ! Tổ sư bố mày!



Bị lợi dụng

Trưa nay, đang lang thang ở shop quần áo thì có một em khá xinh xắn ôm một mớ quần sịp lại gần Tôi, giọng ngập ngừng:

– Anh ơi! Em có thể nhờ anh một việc được không ạ?

– Việc gì vậy?

– Em muốn mua ít quần sịp tặng sinh nhật bạn trai em, nhưng đang phân vân không biết mấy cái này mặc lên có đẹp không. Phiền anh mặc thử giúp em vài cái được không ạ? Vì vóc dáng của anh giống hệt với bạn trai em, anh mặc mà đẹp thì chắc bạn trai em mặc cũng sẽ đẹp…

Vốn tính thương người, nhất là người đẹp, nên không nỡ từ chối, đành cầm mấy cái sịp đó vào phòng thử. Đang hí húi cởi cởi, mặc mặc thì nghe tiếng gõ cửa “cạch cạch”, Tôi hỏi ai đấy, thì nghe giọng con gái thì thào: “Em đây! Cho em vào xem phát, xem có đẹp không!”. Rồi chả đợi Tôi đồng ý, em gái ấy đã đẩy cửa xông vào.

Vào phát, thấy Tôi đang mặc cái sịp em ấy vừa mua thì em ấy lập tức sà xuống, cầm cái cạp quần sịp kéo bạnh ra để kiểm tra, rồi thởi dài: “Vòng bụng và vòng đùi thì rất vừa, nhưng còn cái chỗ phùng lên ở giữa thì có vẻ như hơi chật”. Nói rồi em ấy thò mồm vào cắn luôn cái sợi chỉ thừa màu đen thò ra từ đường khâu trên chiếc quần sịp đang mặc. Tôi đang bối rối chưa biết phản ứng thế nào thì em đó đã lột luôn cái quần sịp trên người ra rồi mặc cái quần khác vào. Em này trông thì xinh mà sao tính tình cứ như bị thần kinh, cùng một size, cùng một loại thì mặc một cái chật tức là những cái khác cũng chật, đằng này, em ấy cứ cởi đi mặc lại cả chục lần, vừa mặc vừa thắc mắc: “Quái, sao càng ngày càng chật!”.

Lúc Tôi ra về, ra tới cửa, bác bảo vệ kéo tay lại, hỏi nhỏ: “Vừa bị con bé xinh xinh đó nó nhờ mặc thử quần sịp đúng không?”. Tôi gật đầu, hỏi sao bác biết, thì bác bảo vệ bảo: “Con bé đó nó bị cuồng dâm và biến thái lắm, toàn lảng vảng ở đây, thấy anh nào đẹp zai là mon men lại gần, vờ là mua quần sịp cho bạn trai rồi nhờ mặc thử để lợi dụng sàm sỡ, sờ soạng đó! Kinh lắm!”.

Trời ơi! nghe mà bủn rủn hết cả người. Vậy là lòng tốt của Tôi đã bị lợi dụng sao? Trước đây, Tôi đã từng bị mấy người lành lặn giả vờ què cụt để đi ăn xin lừa gạt, từ đó, kể cả là gặp những người ăn xin bị tàn tật thật, thì cũng vẫn sinh nghi và không cho tiền nữa. Giờ, Tôi lại còn bị gái nó lừa mặc sịp, lại một lần nữa lòng tốt bị lợi dụng, bị tổn thương, thử hỏi, đến khi gặp những cô gái có nhu cầu nhờ mặc sịp thật sự, liệu Tôi còn đủ bao dung để sẵn lòng giúp đỡ? Cứ vậy, bảo sao con người ta ngày càng vô cảm…



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

127 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.