Tổng Hợp Một Số Truyện Bựa Kinh Khủng

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới anh em độc giả phần tổng hợp một số Truyện Bựa Kinh Khủng được sưu tầm lại trên mạng. Rất mong các bạn ủng hộ



Tuổi 24

24 tuổi, tính tình hiền dịu hẳn, qua rồi cái thời cấp 3, đi ra ngoài đường bị người ta đâm xe trúng, chửi nhau tay đôi, tí thì bụp nhau, bây giờ nhẹ nhàng, tình cảm hơn, bị cái gì cũng cười, lỗi của mình cũng cười, không phải cũng cười, tối vác lên FB và chửi cả mả cha nhà nó ra, không phải ai cũng được như mình, nếu so với chị Dậu thì hơi quá chứ còn lại chả thua ai bao giờ ở khoản nhẫn nhịn và cam chịu.

24 tuổi, cuộc sống vẫn là những trang sách lật từ trang này qua trang kia, sáng hôm nay đi ăn sáng nhưng ko biết được 2 tiếng sau có bị đau bụng ko, gặp người này ko biết sau này có nên duyên phận gì ko nhưng dù sao đi nữa đã chững chạc hơn so với cái thời hoa mộng cấp 3.

Thời cấp 3 chỉ nhìn đời qua lăng kính màu hồng, học 1 trường ĐH top, ra trường lương tháng vài chục củ, có con bồ xinh trên 1m6, da trắng ngực không cần phải to, thích nuôi mèo, chạy xe đạp màu hồng, tóc buộc đuôi gà, ba má dễ tính, bố vợ ngày đầu ra mắt nói:

-“Thế cháu là bạn trai cái Linh à, vậy có chịch chưa??”.

Mẹ vợ thì hiền lành, tâm lý, mỗi lần 2 đứa giận nhau sẽ đứng ra khuyên nhủ và nói với mình:

-“Con Linh nó cứng đầu lắm, nếu mà nó vẫn giận vậy thì cháu chia tay mẹ đi, yêu vậy không có hạnh phúc, đây để bác giới thiệu cho con nhỏ này, ngon lắm!”.

Nhưng đến tận bây giờ mới thấm thía câu:

-“Đời chứ không phải cổ tích!”.

Tất cả những dự định vẫn chỉ nằm trên giấy nháp, tất cả những suy tính vẫn chỉ đang ở mức gọi là cơ hội và đến giờ vẫn tự hỏi con vợ tương lai của mình nó đang làm cái LOL gì mà để mình chờ lâu đến thế.

24 tuổi, vậy là chỉ còn 6 năm nữa là phải thực hiện lời hứa với thằng mình năm 20 tuổi đó là lấy vợ, sinh con, yên bề gia thất, giờ nghĩ lại hồi đó dại thật, lẽ ra nên kéo dài thêm tí, 30 tuổi vẫn còn tuổi ăn chơi, đang đi nhậu với bạn mà vợ nhắn tin bảo:

-“Về nhà nhanh, con mới ỉa!”.

Thì thiệt tình là không biết phải xử lí như nào, hay lúc nó mang bầu cãi nhau rồi chửi nó ngu như chó xong cái nó chỉ vào cái bầu:

-“Ừ, tao là chó!”.

Rồi đêm đó phải quỳ lạy van xin nó để được làm chó thì thiệt là cũng k biết phải như nào.

24 tuổi, những bạn bè đồng trang lứa quan tâm đến kinh tế thế giới, đồng Đo-la tăng giá vãi đái, vàng thì biến động bất thường, giá xăng trong nước thì như cái con cầy …..còn mình sáng ra cũng như tối đến chỉ xoay xung quanh việc trả lời câu hỏi:

-“Làm sao để có thể giảm 10kg trong 1 tháng??”.

Đôi khi thấy như 1 hạt cát giữa sa mạc bao la vậy, sao cũng là con người khác nhau mà tầm suy nghĩ của người khác đã đi trước mình vài chục ngàn năm rồi, riếc chả biết làm sao để sống và tồn tại có ích cho đời được.

24 tuổi, vẫn chưa tìm ra được cái gọi là mục đích sống, cái gọi là ước mơ, là đam mê thực sự, thỉnh thoảng đi vẫn vơ trên đường, gặp 1 cô bé còn nhỏ xíu đã phải đi bán vé số, bươn chải mưu sinh để rồi tự nghĩ:

-“Sau 5h, liệu có biết ai giàu hơn ai??”.



Cá tháng Tư

Vào đúng ngày Cá tháng Tư năm ngoái, thằng em cùng cơ quan Tôi mới nhờ một con bạn thân của nó làm bác sĩ viết hộ cho cái phiếu kết quả xét nghiệm dương tính với HIV để nó mang về trêu vợ nó. Vợ nó đọc xong tờ giấy đó thì lặng người, ngồi thụp xuống, ôm chân nó khóc nức nở.

Nó lúc ấy hoảng quá, nghĩ là đã đùa hơi quá, liền cúi xuống nâng vợ dậy, nhưng vợ nó nhất quyết không dậy mà cứ ôm chặt lấy chân nó, giọng nghẹn đi: “Em xin lỗi anh! Tất cả là tại em! Đúng ra, em nên thú nhận với anh, rồi vợ chồng mình tìm cách chữa trị, hoặc ít ra là có biện pháp phòng tránh. Nhưng em sợ, sợ anh sẽ bỏ em, sẽ giết em, nên em mới im lặng! Em luôn muốn dùng bao để khỏi truyền bệnh sang cho anh, nhưng anh lại khăng khăng không muốn. Dù vậy, thì lỗi vẫn hoàn toàn thuộc về em, giờ, anh có đánh chửi, có giết chết em, em cũng xin chịu!” – nói rồi vợ nó lại vật ra đất, khóc như mưa.

Thằng em Tôi lúc này cũng hoảng rồi, bốc điện thoại gọi ngay cho dịch vụ xét nghiệm HIV tại nhà, yêu cầu nhân viên tới làm xét nghiệm thật cho cả hai vợ chồng nó luôn. Kết quả: cả hai đều âm tính, chả vấn đề gì. Nó cầm tờ kết quả xét nghiệm, ngơ ngác nhìn sang vợ, thì vợ nó cười khà khà, bảo: “Còn non lắm! Lần sau, bỏ cái ý định lừa con này đi! Nhá!”



Vì sao tôi bị đuổi việc ?

Công ty đầu tiên Tôi làm có một em tên Trinh, cực xinh, da trắng tinh, mắt ướt lung linh, ngực căng gợi tình. Là nói vậy thôi, chứ Tôi không để ý lắm, bởi Tôi đến công ty là để làm việc, để đóng góp công sức và tài năng của mình vì sự thành công của công ty nói riêng, và đóng góp cho sự phát triển của xã hội nói chung, chứ không phải để ngắm gái.

Dù không thiết tha với gái, nhưng những phiền phức mà gái mang lại thì không chịu buông tha. Đó là một buổi chiều, giám đốc gọi Tôi vào phòng và cất giọng lạnh lùng:

– Từ ngày mai, em nghỉ việc nhé!

– Tại sao vậy anh? Em đã rất cố gắng mà! – Tôi thảng thốt.

– Anh biết! Nhưng vì em mà chuyện tình cảm của anh và Trinh đang trục trặc. Trinh đã dứt khoát trả lại anh hai căn biệt thự cùng toàn bộ số ô tô mà anh đã mua tặng Trinh, và Trinh nói muốn chia tay anh để đến với em…

Tôi nghe vậy thì há hốc mồm kinh ngạc:

– Anh bình tĩnh nghe em nói đã! Thứ nhất, em không có ý gì với Trinh! Thứ hai, anh là người đàn ông giàu có, thành đạt, còn em chỉ là một thằng thanh niên nghèo tay trắng, Trinh không có lý do gì để làm như thế cả!

– Lý do ư? Anh nghĩ là có đấy! Lý do là bởi em quá đẹp trai ! Độ đẹp trai của em đủ sức khiến tất cả những người phụ nữ, dù là đoan trang nhất, cũng sẵn sàng từ bỏ hết vật chất, bạc tiền, chồng con, gia đình, để được ngã vào vòng tay em, dù chỉ một lần! em hiểu ý anh chứ?

Tay giám đốc này ác quá! Giá hắn lấy lý do Tôi lười biếng, vô trách nhiệm, hay gì gì đó thì Tôi sẽ chứng minh bằng được rằng hắn ta đã sai. Nhưng hắn lại lấy lý do vì Tôi đẹp trai và phong độ thì biết cãi sao đây? Bởi nó hiển nhiên quá rồi!

Và tất nhiên là Tôi bị đuổi việc. Lúc đầu Tôi rất buồn, và hờn trách ba mẹ mình rằng giá như ba mẹ sinh ra xấu giai hơn chút xíu, thì có lẽ công việc của Tôi đã không gặp nhiều rắc rối đến vậy! Nhưng rồi nghĩ lại, Tôi thấy thực ra cũng không thể trách ba mẹ được, ba mẹ sinh ra, nuôi mình lớn khôn, cho ăn học là quý lắm rồi! Còn cái việc đẹp trai thì đó là do trời định, là số phận rồi, ba mẹ đâu có quyền sắp đặt!

Thím nào biết cái Thẩm mĩ viện nào làm ăn uy tín thì cho Tôi xin địa chỉ với.Tôi muốn đến đó phẫu thuật cho bớt đẹp zai đi, chứ nếu không cứ bị đuổi việc hoài, mệt lắm!



Hôm nay ăn gì ?

Thấy vợ cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ đứng ngó ra ngoài cửa sổ, Tôi mới hỏi vợ là nhìn cái gì thế, vợ bảo đang ngắm hoa ban, đẹp quá anh ạ! Tôi cũng ngó ra xem thử: công nhận là đẹp thật! Con đường dưới khuôn viên chỗ chung cư chẳng biết tự lúc nào hoa ban đã nở bạt ngàn, sắc hoa trăng trắng, pha thêm chút tim tím, hồng hồng khiến cho con đường cực kỳ nên thơ, lãng mạn. Đã thế, cái nhà nào gần đó còn đốt rơm đốt rác thì phải, khiến từng mớ khói trắng cứ bồng bềnh bay bảng lảng, ảo ảo, mờ mờ như đang lạc vào cõi mơ…

– Đẹp quá anh nhỉ!

– Ừ! Đẹp thật! Cứ như đang ở bên Hàn Quốc vậy!

– Anh lại nói quá! Làm gì mà được như bên Hàn Quốc!

– Không quá đâu! Chỉ cần có em ở bên thì tình yêu sẽ giúp cho anh thăng hoa, cho trí tưởng tượng bay xa, nên anh có cảm giác như mình đang ở Hàn Quốc thật mà! – Tôi vòng tay, ôm vợ từ phía sau, giọng ngọt ngào.

Ngắm một hồi, đói bụng quá, hai vợ chồng mới đi dọn cơm ăn. Tôi hỏi vợ bữa nay ăn gì, vợ bảo ăn hải sản. Lòng vui sướng, bởi hải sản là món yêu thích của Tôi rồi. Thế nên lúc dọn cơm ra, thấy trên mâm chỏng chơ có mấy con cá khô với một đĩa muối, Tôi liền quát vợ đầy tức tối:

– Cô chơi tôi đấy à? Sao bảo có hải sản?

– Ô hay! Cá khô là cá biển, muối cũng làm từ nước biển, thế không là hải sản thì là gì? Với cả, chỉ cần có em ở bên thì tình yêu sẽ giúp cho anh thăng hoa, cho trí tưởng tượng bay xa, nên anh sẽ có cảm giác như đang ăn hải sản thật mà!

Tôi cứng họng, cúi gằm, cố nuốt miếng cá khô trong mồm. Hình như tình yêu của vợ chưa đủ làm Tôi thăng hoa thì phải, bởi miếng cá khô cứ nghẹn ứ lại ở cổ, ngắc ngoải, nuốt mãi chẳng trôi.



Thử lòng

Anh là một chàng công chức quèn, ở nhà trọ xập xệ, đi xe cà tàng, không có việc làm có lẽ anh chỉ đi ăn xin là hợp, ít nhất trong mắt cô là vậy. Cô xinh xắn, thân hình bốc lửa, chẳng qua cảm kích vài lần anh giúp đỡ với nhìn mặt anh cũng hơi sáng sủa, nên cũng gật đầu nhận lời yêu anh. Ấy vậy nhưng thời gian đổi thay, gánh nặng cơm áo gạo tiền như bóng ma che phủ tương lai của họ. Đến một ngày, cô quyết định nói rõ ràng với anh:

Em: Chia tay đi!

Anh: Tại sao?

Em: Anh quá nghèo, chúng ta không có tương lai.

Anh: Em chắc chứ?

Em: Đúng vậy.

Anh bình thản nhìn cô, sau đó lấy chiếc xe cà tàng đòi chở cô đi một vòng cuối cùng. Hai người dừng lại trước một căn biệt thự lớn, anh thoăn thoắt mở khóa cổng, đẩy cửa, lộ ra cơ ngơi trị giá hàng triệu đô bên trong. Anh chậm rãi nói ra:

– Bao lâu nay anh giả vờ nghèo khổ, chỉ mong tìm được người chân thành. Cuối năm nay anh định làm đám cưới với em, nhưng giờ em về đi, đừng tìm anh nữa.

Cô khóc lóc ầm ĩ, nhưng quá muộn, anh lạnh lùng đóng sập cửa lại.

Sau đó cô nghe tin anh bị bắt vì tội danh xâm nhập bất hợp pháp vào nhà người khác, chưa bao lâu thì được thả vì chẩn đoán anh bị tâm thần phân liệt



Giúp đỡ

Cách đây hơn mười năm, khi đó, Tôi còn là sinh viên năm thứ nhất, và đi làm thêm bằng nghề làm người mẫu ảnh cho cho tạp chí Playgirl – một tạp chí được các chị em rất yêu thích vì luôn đăng những bức ảnh đồi trụy nóng bỏng của các hotboy có thân hình hoàn hảo.

Lần ấy, sau khi vừa chụp ảnh cho tạp chí Playgirl xong thì có một chị gái khoảng ngoài 20 tuổi (Tôi hồi đó mới 19) tiến lại gần xin làm quen. Chị này chân dài như Thanh Hằng, da trắng như Ngọc Trinh, mặt xinh như Jenifer Phạm.

Chị vào thẳng vấn đề luôn rằng chị là người mẫu, không muốn lấy chồng vì sợ ràng buộc, chị chỉ muốn kiếm một đứa con, và muốn làm bà mẹ đơn thân. Và sau rất nhiều những cân nhắc, lựa chọn, chị đã quyết định sẽ nhờ Tôi.

Thấy chị vừa nói vừa rơm rớm nước mắt, Tôi thương quá, không nỡ chối từ, nên đã nhận lời giúp đỡ chị, và giúp hết mình. Nhiều hôm đi học, rồi đi làm thêm mệt bã người, nhưng nghe chị gọi, năn nỉ, dỗ dành trong điện thoại, Tôi lại mò tới… Cứ liên tục như vậy trong 6 tháng trời mà chưa thấy kết quả gì, Tôi bắt đầu thấy hoang mang…

Như hiểu được nỗi lo lắng của Tôi, chị dịu dàng bảo: “Chị có một số đứa em nữa, cũng làm trong ngành người mẫu, cũng ngại lấy chồng, và cũng muốn làm bà mẹ đơn thân. Em thử qua giúp họ xem sao. Nếu sau một thời gian họ vẫn không có gì, thì tức là tại em. Còn ngược lại, thì là tại chị”.

Tôi nghe chị nói có lý, thì cũng gật đầu nghe theo. Vậy là suốt mấy năm trời ròng rã, Tôi vất vả giúp đỡ chị cùng hơn chục chị em, bạn bè khác của chị, nhưng kết quả vẫn không thấy gì…

Mãi về sau Tôi mới phát hiện ra là chị cùng đám chị em, bạn bè khác của chị tất cả đều đã đặt vòng, và họ vào hùa với nhau để lợi dụng, để đưa Tôi vào tròng…

Chuyện đã xảy ra đã mười mấy năm, thế nhưng hôm trước đi ăn, Tôi vô tình gặp lại chị, và lập tức nhân ra chị ngay, bởi chị vẫn thế: trẻ trung, quyến rũ, và gợi tình một cách khó cưỡng. Đặc biệt, ánh mắt chị nhìn Tôi với vẻ van lơn, dằn vặt và ăn năn ghê gớm.

Nhưng Tôi vờ như không quen, và cứ vậy thản nhiên bước đi. Vậy là chị hối hả chạy theo, níu tay lại, giọng van nài:

– Em ơi! Chị tháo vòng rồi! Giờ chị muốn kiếm đứa con thật, muốn làm bà mẹ đơn thân! làm ơn giúp chị đi!

Tôi hất mạnh tay chị ra, nhếch mép cười khinh bỉ, rồi bảo: “Chị cho em số điện thoại!”.

Mọi người đừng hiểu lầm! Tôi giờ có vợ con rồi, đâu còn thời gian và sức lực mà giúp chị được nữa. Tôi xin số là để cho thím nào FA và còn khả năng làm cha, nếu có nhu cầu thì comment đặt chỗ nhá! Nhanh tay lên, số lượng không giới hạn!



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

112 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.