Tổng Hợp Một Số Truyện Cười Phê Phán

Tôi vào biên chế

Nghe tin một ngôi trường khá nổi trên huyện đang cần tuyển giáo viên, tôi lập tức tới ứng tuyển. Bà hiệu trưởng thấy tôi ôm cái hồ sơ xin việc lò dò đi vào thì mỉm cười rất thân thiện, xong chỉ chỉ tay xuống ghế, ý bảo tôi ngồi đợi, rồi bà lại tiếp tục cặm cụi, chăm chú làm việc bên cái máy tính…

Tôi vui vẻ ngồi đợi mà không hề cảm thấy khó chịu, bởi người ta là hiệu trưởng một ngôi trường lớn với cả ngàn học sinh, đương nhiên là phải bận bịu với cả núi công việc ngập đầu, người ta chịu bỏ thời gian ra tiếp mình là tốt rồi, nên dù phải chờ cả buổi tôi cũng vẫn vui!

Sau một hồi hì hục với cái máy tính, tôi thấy bà hiệu trưởng bốc điện thoại gọi cho ai đó, giọng cau có: “Tao chọn hàng xong rồi đấy: hai sơ-lít lọt khe, một coóc-xê trong suốt. Liệu mà ship hàng sớm cho tao để chiều mai tao còn đi Đồ Sơn tắm biển! Mà chúng mày làm ăn cho tử tế vào, lần trước tao mua cái váy, chúng mày quảng cáo là mặc vào xinh như Ngọc Trinh, mà tao mặc vào trông như con thần kinh. Rồi cả cái bộ đồ bơi, chúng mày bảo là mốt mới, theo phong cách nàng tiên cá, mà tao mặc vào nhìn như vua thủy tề đang ngáo đá…”

Gác điện thoại xuống, bà hiệu trưởng mới thò cổ ra, gọi chị lao công đang quét dọn ngoài hành lang vào và bảo chị ấy đi lấy nước pha trà mời khách. Tôi lúc ấy mới lễ phép chào hỏi, giới thiệu một số thông tin về tôi, rồi bày tỏ nguyện vọng muốn được xin vào làm giáo viên dạy trong trường. Bà hiệu trưởng xem qua hồ sơ của tôi thì vừa gật gù, vừa chầm chậm cất lời:

– Cháu nộp hồ sơ đúng lúc lắm! Cô vừa đuổi việc vài đứa giáo viên hợp đồng, nên cần tuyển thêm giáo viên mới để thay thế! Với cả, cô cũng đang có một suất vào biên chế, nếu cháu muốn, cô sẽ giữ cho!

– Dạ… Cháu mới ra trường, chỉ ước ao được đứng trên bục giảng, được mang những gì mình đã học ở trường mà truyền dạy lại cho các em học sinh thân yêu, trang bị cho các em kiến thức để mai sau các em vững bước vào đời, trở thành người có ích cho xã hội, vậy là cháu hạnh phúc lắm rồi, chứ biên chế hay hợp đồng thì cháu thấy cũng không quan trọng lắm ạ!

Bà hiệu trưởng nghe vậy thì cười ha hả, rồi đứng dậy vẫy vẫy tay, ý muốn bảo tôi đi theo bà ấy…

Lúc đi qua chỗ hành lang, thấy chị lao công đang chổng mông lau cầu thang – chính là cái chị vừa lấy nước pha trà hồi nãy – bà hiệu trưởng nhắc nhở ngay: “Lau xong ban công thì qua dọn phòng vệ sinh luôn đi rồi còn lên lớp, kẻo muộn giờ thì lại chạy cong đít!”. Rồi bà quay sang tôi, nói như giải thích:

– Chị này hiện là giáo viên hợp đồng của trường, nhưng lương thấp quá, không đủ sống, nên xin kiêm luôn chân lao công để kiếm thêm. Chị này tốt nghiệp loại giỏi, dạy cũng tốt, nhưng đạo đức nghề nghiệp rất kém: ai lại dọn phòng vệ sinh nam mà cứ nhè lúc ra chơi giữa giờ, là lúc cao điểm các thầy đi đái để vào dọn, rõ ràng là có ý lợi dụng việc công để thỏa mãn ham muốn biến thái của bản thân! Đợi thuê được người dọn vệ sinh khác là cô sẽ đuổi việc chị ta ngay!

– Sao cô đuổi nhiều thế? Mới hôm trước cô vừa đuổi vài người rồi mà!

– Thì cũng vì mục đích nâng cao chất lượng giảng dạy và giữ gìn hình ảnh cao quý của người giáo viên thôi. Ví như cái thằng dạy hợp đồng môn Toán ấy, nó bị hở van hậu môn, đánh rắm thối um, bum bủm cả buổi, dù nó giảng hay nhưng học sinh cũng không ghi được bài, vì tay còn mải đưa lên bịt mũi. Rồi cái con bé dạy hợp đồng môn Sinh cũng vậy, nó bị ỉa chảy kinh niên, mỗi tiết học bình quân nó phải đi ỉa năm bảy lần. Tính ra, tiết học có 45 phút thì nó chỉ dạy được khoảng 15 phút, thời gian còn lại là nó dùng để đi ỉa. Nếu không đuổi việc nó thì có khác gì mình thuê nó về trường, trả lương cho nó đi ỉa?

Cuộc trò chuyện của tôi và bà hiệu trưởng bị cắt ngang bởi một chị gái tướng rất đầu gấu, xách chiếc cặp da nâu, mặc bộ áo dài ren xuyên thấu để lộ nội y màu đỏ dưa hấu đang đi tới từ đằng sau. Khi nghe bà hiệu trưởng giới thiệu sơ qua về tôi, chị gái áo đỏ ấy cười tươi, giọng hồ hởi: “Ào em, ị à áo iên ăn”, xong, chị ta đi thẳng vào lớp, còn tôi hoang mang quay sang hỏi bà hiệu trưởng:

– Chị ấy nói cái gì mà ị xong rồi ăn vậy cô?

– À! Nó nói là: “Chào em, chị là giáo viên Văn”. Con này trước đây nói năng bình thường, nhưng từ khi chồng nó bị cái bệnh lậu hay giang mai gì đó làm lây sang nó, thì nó bị vi khuẩn ăn cụt mất một phần lưỡi, giờ mới ngọng như thế!

– Giáo viên Văn mà bị vậy thì giảng bài thế nào được? Sao cô không đuổi việc?

– Đuổi sao được! Nó vào biên chế rồi mà! Kể cả giờ nó có cụt hết cả lưỡi thì cũng chả dám đuổi!

Đi thêm đoạn nữa, tôi bỗng thấy một anh nằm lăn trên nền đất giãy đành đạch, như thể vừa bị ai đó đánh. Đứng ngay gần đó là một đám học sinh tàn nhẫn, vô tâm, lạnh lùng trố mắt lên nhìn. Tôi liền hô to: “Gọi cấp cứu cô ơi! Có người gặp nạn kìa!”. Bà hiệu trưởng nghe vậy thì cười, bảo: “Cấp cứu gì đâu! Thằng đó là giáo viên thể dục, đợt trước nó nhảy vào vườn nhà người ta rình trộm gái tắm, bị đuổi đánh cho què chân, giờ đứng không được, phải ngồi xe lăn. Nó đang hướng dẫn kỹ thuật nhảy xa cho học sinh, nhưng ngồi trên xe lăn mà hướng dẫn thì học sinh không hiểu, nên mới phải nằm ra đất!

– Thế sao không cho anh ấy nghỉ việc ạ?

– Nghỉ sao được! Nó vào biên chế rồi mà! Nếu nghỉ thì chỉ chờ già rồi nghỉ hưu thôi, chứ chả ai dám cho nghỉ việc!

Rồi tôi lại nghe tiếng kêu “a… a… ư… ư…” phát ra từ một lớp học ngay phía đầu hồi, hệt như ai đó đang mở phim sex. Hiểu được sự băn khoăn của tôi, bà hiệu trưởng lại nhanh nhảu giải thích ngay:

– Là con bé giáo viên dạy nhạc đó! Cách đây mấy tháng, nó đi ngủ quên đóng cửa, bị một thằng mất dạy lẻn vào hiếp dâm. Hôm sau, nó lại quên không đóng cửa, nhưng thằng mất dạy đó không thấy lẻn vào nữa. Rồi cả tuần liền sau đó nó ngủ đều quên không đóng cửa, mà cái thằng mất dạy đó vẫn không thèm quay lại, nó chờ đợi mòn mỏi, bức bối quá, thành ra tinh thần ức chế rồi phát điên. Sau khi đi điều trị ở bệnh viện tâm thần về, nó tiếp tục đi dạy, nhưng thần kinh vẫn chưa hoàn toàn ổn định, bởi vậy bây giờ, thỉnh thoảng, nó vẫn như bị ảo giác, tưởng rằng mình đang được cái thằng mất dạy đó hiếp dâm, nên cứ rên “ư… ư… a… a…” như thế!

Tôi nghe bà hiệu trưởng kể xong thì cất giọng ngập ngừng:

– Cháu… Cháu có thể hỏi cô một câu được không ạ?

– Lại định hỏi sao không đuổi việc hả? Đã bảo là không đuổi được! Nó vào biên chế rồi mà!

– Dạ không! Cháu chỉ định hỏi, nếu cháu muốn vào biên chế thì…

– Thì mất bao nhiêu tiền đúng không? Yên tâm, lát về phòng cô cho xem báo giá! Nó tùy theo môn mà! Ví như Văn, Toán, Ngoại ngữ là những môn quan trọng, dạy thêm được, thì giá sẽ cao. Còn những môn phụ, ít quan trọng hơn, thì giá sẽ thấp hơn!

– Dạ! Thế môn nào là thấp nhất ạ?

– Thấp nhất bây giờ là môn Giáo dục Công dân, tức là môn Đạo đức ấy! Đạo đức bây giờ xuống giá lắm cháu!

Tôi nghe xong thì mặt lộ vẻ bần thần. Bà hiệu trưởng tức thì đoán ra ngay điều gì đang khiến tôi băn khoăn, nên bà ngọt giọng trấn an: “Đang lo không biết xoay tiền ở đâu ra đúng không? Yên tâm đi! Cô có đứa cháu làm bên ngân hàng. Nếu cháu vay mua nhà, mua xe, hay mở công ty thì nó mới xét hồ sơ chặt chẽ, vì sợ rủi ro cao, chứ mà vay để xin vào biên chế thì hồ sơ đơn giản lắm, vài phút là ký duyệt xong, gọn nhẹ vô cùng. Rồi vài ba năm sau là cháu trả xong cả vốn lẫn lời, và dù có bị đánh què chân, bị hiếp dâm, bị thần kinh thì cũng chả phải sợ gì, cứ yên tâm, an phận mà thảnh thơi, hưởng thụ đến cuối đời…

Vay ngân hàng thì tôi sợ, không dám thật rồi! Đành về bảo bố mẹ bán lợn, bán chó, bán bò, rồi thiếu bao nhiêu thì hỏi mượn các bà, các cô vậy. Chỉ tiếc công bao năm phấn đấu học hành mới được cái bằng giỏi, để rồi, tôi không thể nhờ tấm bằng ấy, mà lại phải nhờ lũ lợn, lũ chó, lũ bò mới được vào biên chế!



Đơn xin thôi nhậu

Cho đến giờ phút này, cuộc đời tao đã hai lần nếm trải thứ cảm giác đớn đau và xót xa cùng cực: Lần thứ nhất là khi đi cắt trĩ ở nhà thầy lang cuối làng. Bình thường lão ấy cắt bằng kéo, nhưng hôm tao đến thì chả hiểu cái kéo biến đi đâu, và lão ấy đã cắt cho tao bằng cái liềm vẫn dùng để cắt cỏ cho bò. Nghĩ lại giây phút đó, tao vẫn có cảm giác tim đang nhói lên và đít thì quặn lại, đau đến nghẹn thở. Còn lần thứ hai…là lúc này đây, khi tao phải ngồi viết cái “Đơn xin thôi nhậu” này gửi cho chúng mày!

Nói vậy để thấy rằng: đây là một quyết định rất khó khăn. Và dù không còn là bạn nhậu, nhưng tao hứa sẽ nhớ mãi những tháng ngày chúng ta bê tha, oặt oẹo, say xỉn và dặt dẹo cùng nhau với bao kỉ niệm vui buồn…

Tao sẽ nhớ mãi cái hôm cưới thằng Tuấn. Nửa đêm rồi mà thằng Tuấn vẫn cùng bọn mình nhậu tưng bừng ngoài sân, dù vợ nó đã nằm sẵn trên giường, chờ nó vào động phòng. Rồi nhậu xong, chả biết xiêu vẹo, chao đảo thế nào, thằng Tuấn lại vào nhầm phòng anh trai nó. Vợ nó đợi lâu, sốt ruột quá, đành mặc quần áo vào đi tìm chồng. Nghe tiếng la hét ở phòng bên,vợ nó chạy qua xem, thì thấy thằng Tuấn đã tụt được quần anh trai nó xuống quá đầu gối rồi. Vợ nó chỉ vào chậm tí nữa thôi thì hai anh em nó đã chính thức thuộc về nhau.

Cả thằng Nam cũng thế, vì nhậu xỉn mà thay vì về phòng với vợ thì lại vào nhầm phòng em gái vợ – đang là sinh viên năm thứ nhất lên ở nhờ nhà anh chị. May mà con em đó chưa có chồng và đã đặt vòng, chứ nếu không thì hậu quả sẽ khủng khiếp vô cùng.

Còn cái hôm vợ thằng Bình đẻ đứa con trai đầu lòng thứ tư nữa (đầu lòng vì là con trai đầu tiên; thứ tư là tính cả ba con vịt giời trước đó), thằng Bình đã khao anh em ta nhậu một bữa “lên bờ xuống ao” – dù lúc ấy vợ nó vẫn chưa đẻ, vẫn chỉ đang nằm trong phòng hộ sinh ôm cái bụng chửa phình to như cái chậu mà đau đớn khóc gào. Chắc có con trai, nó tự hào quá nên uống hơi quá đà và gục ngay tại bàn, làm chúng ta lại phải khênh nó lên xe, chở về nhà rồi quẳng nó lên giường. Nó nằm li bì ba ngày trời không mở được mắt ra. Vợ nó đẻ xong đã đưa về nhà, nhưng chẳng hiểu sao thằng bé mới sinh cứ khóc ròng khóc rã, không tài nào dỗ được. Sợ gặp phải quỷ ma, nhà nó nhờ thầy đến xem, thầy bảo: “Thằng bé về nhà đã mấy ngày, bà con láng giềng đã đến bồng bế, hỏi han hết cả rồi, mà bố đẻ thì vẫn chưa thấy mặt đâu, nên nó tủi, nó khóc thôi”.

Tao cũng không thể quên cái đêm bọn mình nhậu khuya rồi cùng nhau phóng xe máy về. Trời tối đen, đường bé tẹo, có hai cái xe máy đi ngược chiều nháy đèn sáng rực: một chiếc bên trái, một chiếc bên phải, chúng ta lao vào giữa. Ấy vậy mà cả lũ tự nhiên ngã lăn ra, người bắn một nơi, xe văng một nẻo… Lồm cồm bò dậy mới nhận ra: hai cái đèn không phải của hai cái xe máy, mà là của cái ô tô tải đang dừng hốt rác giữa đường.

Chúng mày còn nhớ cái bữa tụ tập ở nhà tao xem trận chung kết C1 giữa Barcelona và Juventus hay không? Hôm ấy, sức nóng trên sân vận động Olympic ở thủ đô Berlin chắc chắn không thể bằng sức nóng từ nồi lẩu gà đang sục sôi tỏa khói mù mịt. Khi Barca tấn công: chúng ta nâng cốc, khi Juve mất bóng: chúng ta cụng ly, rồi khi phạt góc, ném biên, khi sút, khi chuyền, chúng ta đều “zô” trăm phần trăm hết… Cổ động viên trên sân ngây ngất với lối chơi tiki taka – đặc sản của người Barcelona tạo ra bởi Pep Guardiola, thì chúng ta trên bàn ngây ngất với men rượu táo mèo – đặc sản của người H’Mông trồng trên núi rừng Tây Bắc.

Và cũng bởi vậy, khi trận đấu kết thúc, các cầu thủ Juve gục xuống sân vì buồn bã, thì chúng ta cũng gục xuống bàn vì say quá. Rồi khi các cầu thủ Barca hân hoan nâng cúp, pháo bông phụt lên lấp lánh, cũng là lúc vợ tao lủi thủi đi bê chậu, hứng những bãi pháo bông từ mồm chúng ta cũng đang phun ra tóe loe, sóng sánh… Rồi sáng hôm sau thức dậy, cả lũ chả ai biết trận đấu đêm qua kết quả ra sao, thắng bại thế nào…

Cách đây mấy năm, hồi chưa gặp chúng mày, tao cứ đi làm về là ra công viên chạy, rồi tới phòng gym đẩy tạ, đu xà. Không phải nói phét chứ hồi đó body của tao đẹp đến nỗi Lý Đức nhìn thấy cũng phải ấm ức. Nhớ đợt ấy Bếch-Khăm sang thăm Việt Nam, có tới ăn lòng lợn tiết canh ở cái quán gần ngõ nhà tao, và ngồi ngay cạnh bàn tao. Đang ăn có một em teen xinh tươi cầm điện thoại đi tới chỗ Bếch Khăm, ý như muốn xin chụp ảnh cùng. Bếch-Khăm đang húp tiết canh thấy vậy thì bỏ vội bát xuống, chu mỏ, phùng má, giơ hai ngón tay hình chữ V ngang mang tai tạo dáng, nhưng em teen đó lại ấn cái điện thoại vào tay Bếch-Khăm rồi quay qua ôm cổ tao, xong hất hàm nhìn Bếch-Khăm, bảo: “Anh Khăm chụp giúp em phát!”.

Bếch-Khăm quê quá, chụp xong thì cúi gằm mặt ăn nốt bát tiết canh rồi đứng dậy kêu xe ôm bỏ đi luôn. Chả biết có phải vì giận tao không mà từ đó đến giờ không thấy Bếch-Khăm quay lại thăm Việt Nam nữa.

Giờ đây, sau vài năm làm bạn nhậu cùng chúng mày, tối ngày quán xá lê la, vùi mình trong những cơn say triền miên rệu rã, lười ăn, ít ngủ, tuy tao có sụt mất mấy chục cân, già thêm vài chục tuổi, nhưng sức hấp dẫn thì vẫn còn nguyên. Chả thế mà hôm trước lại có một em teen xinh tươi cầm giấy bút đi tới chỗ tao xin chữ ký. Tao ký xong thì em ấy đưa cái chữ ký lên mồm hôn chùn chụt rồi bảo: “Cảm ơn anh Hiệp Gà! Ngoài đời trông anh già và hom hem hơn nhiều quá!”. Tao nghe vậy thì hơi hẫng hụt: hóa ra con bé nó nhầm người, nhưng không trách nó được, bởi nhiều khi đứng trước gương, chính tao còn lầm tưởng mình là anh ấy…

Và chúng mày cũng vậy, cũng đâu khác gì tao: từ một Hưng “Trí Nguyễn” đẹp zai, nam tính ngày nào, giờ đã thành Hưng “Chí Phèo”; từ một Trung “soái ca” – vì nhậu xỉn chạy xe bị ngã liệt nửa người, vệ sinh không tự đi nổi – nên giờ đã thành Trung “đái ca”; từ một Long “thiếu gia” – tiền tiêu như lá, giờ nợ nần nhiều quá, đã thành Long “thiếu tiền”; từ một Hùng “hót-boy”, giờ người lúc nào cũng hôi hôi, bẩn bẩn, nên đã thành Hùng “hót phân”…

Chúng mày chắc đã từng nghe đến cơ chế gây hại thụ động của thuốc lá: tức là dù vợ con chúng ta không hút, nhưng họ hít phải khói thuốc nhả ra từ miệng ta, thì mức độ gây hại cũng không thua gì cả. Và rượu bia cũng thế: bố mẹ tao không uống, nhưng vẫn vàng vọt, hốc hác, xanh xao bởi mất ngủ, bởi nửa đêm rồi mà vẫn phải lo âu không biết con trai mình đang ở đâu, đang bê tha, lê lết phương nào; vợ tao không uống, nhưng vẫn phải đi bệnh viện để bác sĩ khâu vì lúc tao đang nhậu dám ra quán gọi tao về nên bị tao đập cho cái ghế vào đầu; con tao không uống, nhưng vẫn hốt hoảng giật mình bởi tàn canh gần sáng bố nó mới về, mới phì phò bò vào giường, rồi nôn cả đống ra ga, nôn cả lên áo, lên quần, lên cổ, lên người, lên tay, lên chân nó; bàn ghế, bát đĩa, tivi nhà tao không uống, nhưng vẫn bị đập cho be bét, tan tành mỗi lần tao lên cơn say xỉn…

Giống như học sinh cấp 3 chia xa mái trường, mỗi khi ra đường nhìn hoa phượng đỏ, nghe tiếng ve ngân, đứa nào chả nức nở nhớ về một thuở học trò. Tao cũng thế, chia xa chúng mày, mỗi khi ra đường nhìn thấy quán bia, nghe tiếng người ta “zô zô”, tao cũng khó tránh khỏi ngậm ngùi. Dù vậy, tao vẫn phải từ biệt chúng mày thôi, bởi tao đã tàn phá bản thân, làm khổ mẹ cha và vợ con như vậy đủ rồi!

Và để thay cho lời chào biệt thì cuối tuần này, tao sẽ tổ chức một bữa tiệc chia tay chúng mày thật hoành tráng, nhưng không phải ở quán nhậu, mà là ở quán trà sữa trân châu ngay cạnh cổng trường con gái tao. Hôm đó, tao sẽ bao cả quán luôn! Chúng ta sẽ uống hết mình với phương châm “không no không về!”. Nhưng nhớ uống xong trước 5 giờ nhé, vì tao phải đón con, xong còn về đi chợ nấu cơm cho vợ nữa!



Chuyện lấy chồng

Bữa đó tôi qua nhà chị hàng xóm chơi, thấy tôi mãi vẫn chưa lấy chồng thì chị sốt ruột nhắc nhở: “Tiến hành nhanh lên em ơi, con gái có thì thôi đấy! Nhà chị nuôi lợn chị biết: lợn nuôi khoảng 2 tháng rưỡi đến 3 tháng là thời kì xuất chuồng đẹp nhất. Để quá lên 4 tháng là rất khó xuất vì mông nhão, ti sệ, lông xơ xác và thịt dai. Khi ấy, chỉ còn cách cho thụ tinh nhân tạo để làm lợn sề thôi!”

Chả cần chị nói thì tôi cũng đang lo sốt vó lên rồi, cũng muốn lấy chồng lắm rồi, chỉ là chưa gặp được người đàn ông nào như tôi mong đợi thôi. Nhìn những đàn lợn nhà chị cứ đến lứa lại đều đặn xuất chuồng mà tôi thấy tủi lòng…

Hai chị em đang nói chuyện thì từ ngoài ngõ, một ông thầy cúng mặc áo nâu, tay cầm mõ, vai đeo túi với lỉnh kỉnh đồ nghề bút lông giấy sớ lò dò bước vào. Thầy vào tới sân thì đứng chắp tay kính cẩn rồi nói bằng một chất giọng rất sang và trầm ấm: “Ta là thầy cúng từ vùng khác tới, được mời đến làm lễ cho một nhà dân trong làng này, đi ngang qua đây đột nhiên buồn ỉa quá nên ghé vào xin ỉa nhờ phát!”.

Chị hàng xóm nhà tôi trước giờ vẫn nổi tiếng là sống rất tốt bụng và tình cảm: ai vào nhà chị nhờ vả, xin xỏ, chị đều đón tiếp và đối đãi rất tử tế, không phân biệt là xin ăn hay xin ỉa. Bởi thế, khi nghe thầy nói vậy, chị lập tức chạy lại ân cần dắt tay thầy vào toa-loét, cẩn thận treo túi đồ nghề của thầy lên móc, trìu mến tụt quần cho thầy, nhẹ nhàng ấn thầy xuống bệ xí, rồi mới e ấp đóng cửa đi ra…

Trái với dáng vẻ vội vàng lúc đi vào, thì khi ỉa xong, thầy tỏ ra rất thong dong. Thế nhưng vừa bước ra ngõ, vô tình nhìn thấy chồng chị đang đứng đó, thầy liền khựng lại và phán ngay một câu rất quả quyết: “Người này có tướng xuất ngoại”. Xong, nhìn sang đứa con trai chị, thầy phán tiếp: “Người này số nhàn, cơm có người nấu cho ăn, nước có người đun cho uống, không mất một xu mua nhà nhưng vẫn có chỗ ở ổn định suốt đời”.

Tôi và cả nhà chị nghe vậy thì ai cũng phì cười, bởi chồng chị ngày thì đi hót phân bò, tối về băm bèo cho lợn, cả đời chửa một lần đi quá khỏi cái bãi tha ma đầu làng, bà con ở nước ngoài cũng chẳng có ai, làm sao mà xuất ngoại? Rồi cả con trai chị cũng thế, ngày khoan cắt bê tông, tối đi thông bể phốt, người lúc nào cũng nặc nồng mùi cứt, lấy đâu ra số nhàn với cả cơm bưng nước rót? Thế nhưng mặc mọi người cười, thầy bình thản moi cặc-vi-zít ra đưa cho chị rồi bảo: “Trong vòng một tháng nữa, nếu chồng chị chưa được xuất ngoại, con trai chị chưa có chỗ ở ổn định, chưa được cơm bưng nước rót, thì cứ việc tìm đến địa chỉ này gặp thầy mà ỉa vào mặt thầy”…

Ấy vậy mà thầy nói đúng thật: bởi đùng một cái, chồng chị bị ung thư dái, bác sĩ trong nước bó tay, giới thiệu sang Thái – thế là được xuất ngoại, mà không chỉ xuất một lần đâu, xuất liên tục, thế mới tài! Rồi cả con trai chị nữa, nó đi thông bể phốt cho nhà người ta, chả hiểu bị con ma bể phốt nhập vào thế nào mà nó thông luôn cả chị chủ nhà, thông luôn cả đứa con gái chưa đến tuổi thành niên của nhà người ta, xong bị họ kiện ra tòa. Giờ, nó tù chung thân rồi, cơm không phải nấu, nước chẳng phải đun, có chỗ ở ổn định suốt đời…

Tất nhiên, tôi và cả nhà chị hàng xóm lúc đó đều phục ông thầy ấy sát đất. Và đồng thời, tôi cũng như bừng tỉnh: Đúng rồi! Tại sao tôi không đến nhờ thầy xem giúp nhỉ? Xem bao giờ thì tôi lấy được chồng? Nên lấy người như thế nào? Và muốn lấy được nhanh thì phải cúng bái ra sao?…

Nhờ cái cặc-vi-zít, tôi không khó để tìm được đến nhà thầy. Lúc đặt tiền lễ, tôi lúng túng chả biết đặt bao nhiêu: nhiều thì tiếc mà ít thì ngại, nên đành hỏi thẳng thầy. Thầy nghe vậy thì cười, bảo: “Ta xem bói là để ban phúc cho đời, không phải để kiếm tiền, nên con cứ thoải mái, đặt tùy tâm. Tuy nhiên, tối thiểu là 5 lít! Đặt càng nhiều thì xem càng chuẩn, đặt càng ít thì xem càng vớ vẩn!”.

Đặt tiền xong, thầy yêu cầu tôi ngồi xổm và giơ chân lên để thầy xem. Hóa ra, thầy không xem bằng đường chỉ tay mà lại xem chỉ chân. Thầy bảo: “Chỉ chân xem còn chuẩn hơn chỉ tay! Đặc biệt là với mấy thanh niên FA lười lao động và ham làm mấy trò bậy bạ, tay họ đầy những vết chai sần khiến các đường chỉ tay mờ đi cả, thì xem chân là hay nhất. Tất nhiên, gặp những khách hàng thối chân thì ta lại chuyển qua xem tay!”.

Rồi vừa giơ lòng bàn chân của tôi lên, thầy đã hỏi ngay:

– Con có cái tật là lúc cực khoái thì vớ được cái gì cũng sẽ túm lấy và giật liên tục đúng không?

– Dạ vâng ạ! – tôi lễ phép gật đầu.

– Vậy thì con không nên lấy chồng giàu. Cạnh nhà ta đây này, có con bé lấy được thằng chồng giàu lắm. Đêm tân hôn, chúng nó chịch nhau. Con bé này cũng có cái tật như con: lúc cực khoái, vớ được cái gì là cũng túm, cũng giật. Những thằng người yêu trước của nó toàn thằng nghèo thì không sao, nhưng tại cái thằng chồng mới này giàu quá, đeo cái dây vàng to như cái chão ở cổ. Con này túm ngay phải cái dây đó và cứ thế giật, thằng chồng bị cái giây siết chặt cổ không thở được, cũng không nói được, hoảng quá mồm cứ há ra, rú lên như Mỹ Linh hát quốc ca theo phong cách Ô-pê-ra đón Ô-ba-ma. Nó thấy vậy tưởng chồng đang sướng thì lại càng giật mạnh. Khi cơn cực khoái đi qua, con bé mới bỏ tay ra, thì quá muộn rồi: chồng nó đã vĩnh viễn đi xa”.

Thầy tiếp tục vạch vạch mấy khe ngón chân của tôi ra xem, rồi lại chậm rãi cất lời: “Ta cũng khuyên con đừng lấy mấy thằng chồng ham tập thể hình, cơ bắp cuồn cuộn mà làm gì! Như con bé cháu ta đây này, cũng lấy một thằng bụng sáu múi, lực lưỡng cao to, nhìn như Lý Đức. Hỏi lý do, nó bảo là lấy thằng ấy thì khi nhà có trộm cướp sẽ đỡ lo, bọn cướp thấy chồng nó cơ bắp to, sẽ sợ không dám vào. Ấy thế nhưng cái cơ bắp to đó của chồng nó chửa thấy đánh cướp được lần nào mà toàn thấy đánh nó. Tính riêng trong cái tuần trăng mật thì thằng chồng đó đã đánh con bé cháu ta bảy lần: thằng đó đấm một phát, con bé bay từ trong nhà ra ngoài ngõ; thằng đó giật cùi chỏ, con bé oằn người lại như con mực khô bị quẳng vào bếp lò. Nhìn thằng đó đánh vợ như thế, đúng là bọn trộm cướp sợ không dám vào thật, và cả bố mẹ, anh chị con bé nữa, cũng sợ không dám vào, vì nhảy vào, nhỡ thằng đó lên gối cho phát thì lại chết oan”.

– Ngoài hai loại đàn ông đó ra, còn những loại nào phải tránh nữa hả thầy?

– Con nhớ: tuyệt đối không nên lấy loại đàn ông vừa thủy chung, vừa hết lòng yêu vợ thương con, vừa giỏi việc chiếu, đảm việc giường, vừa đức độ, tài năng!

– Vì sao ạ?

– Vì mấy thằng đó có khác gì thực phẩm sạch bây giờ đâu: vô cùng khan hiếm và quý giá! Chúng nó ra đường, gái sẽ ùa ra quây kín như gặp Ô-ba-ma. Liệu con có chắc là con sẽ giữ được người ta?

– Vậy tóm lại, phải lấy người như nào thì mới hạnh phúc được ạ?

Thầy nghe tôi hỏi thì liền cầm mảnh giấy, lấy cái bút ghi ghi một loạt những con số rất khó hiểu, rồi bảo:
– Con cầm tờ giấy này đi ra chỗ cổng làng, đoạn dưới gốc đa, con sẽ thấy một cái quán lá, ở đó có một cụ bà tóc bạc phơ, hãy đưa tờ giấy này cho cụ!

– Vậy ra những con số này là mật mã, và cụ bà tóc bạc phơ sẽ giải mã cho con, đúng không thầy?

– Giải mã cái khỉ gì! Bà cụ đó bán trà đá kiêm ghi lô! Con mang mấy cái số này ra, bảo bà cụ ghi cho. Tối trúng thì ăn, mà trượt thì thôi!

– Ý thầy là sao ạ?

– Ý ta là lấy chồng cũng như đánh lô thôi: hên thì được hưởng, mà xui thì ráng chịu! Nếu biết trước là lấy thằng nào sẽ sướng hay đánh con lô nào sẽ trúng, thì gái ế ở nước ta đã không nhiều như cá chết, và danh sách 10 người giàu nhất thế giới chắc chắn không có tên Bill Gates, bởi những vị trí đó đã bị các tiến sĩ lô đề học của làng ta chiếm hết. Hiểu chưa?



Ông chủ và Ô sin

Tôi cũng không biết tại sao tôi lại lấy lão ấy làm chồng nữa?! Để sinh con ư? Không hẳn! Vì tôi có thể tự đẻ con mà chẳng cần phải lấy chồng.

Để có người tâm sự ư? Cũng không, vì từ lúc lấy nhau, tôi và lão ta chưa một lần tâm sự mà chỉ toàn sinh sự. Để tìm thấy sự thăng hoa trong chuyện chăn gối? Lại càng không, vì lão chồng tôi bị đau cột sống kinh niên và viêm dây chằng xương chậu mãn tính, thành ra lưng của lão không thể uốn cong, và vùng mông không thể dao động mạnh. Làm sao tôi có thể thăng hoa khi mà chỉ khẽ xoay người qua là lão đã ôm lưng xuýt xoa?!

Vậy chắc bạn sẽ nghĩ, tôi lấy chồng là để tìm một chỗ dựa về tài chính? Hoàn toàn không! Lão chồng tôi làm nhân viên văn phòng, lương ba cọc ba đồng, chỉ đủ mua nước mắm với xà phòng, mọi khoản sinh hoạt, chi tiêu khác trong gia đình đều một vai tôi gánh gồng. Cũng may là tôi hiện giữ chức trưởng phòng của một công ty xuất khẩu hàng thủ công nên chuyện tiền nong cũng không phải quá bận lòng. Dẫu vậy, tôi vẫn yêu cầu chồng tôi phải thi vào một lớp tại chức, kiếm lấy tấm bằng thì mới hi vọng sau này có được công việc khác tốt hơn. Hôm lão ấy đi thi, tôi lo lắm! Thế nên, khi vừa thấy lão ra khỏi phòng thi là tôi sấn tới…

– Thế nào? Làm bài tốt chứ?

– Làm được gần hết, còn mỗi câu cuối là chưa làm!

– Ngon rồi!

– Nhưng mà sai gần hết, được mỗi câu đúng!

– Đệt! Thế môn Toán?

– Môn Toán thì khá hơn, chỉ sai mỗi câu cuối!

– Còn những câu khác?

– Những câu khác chưa làm!

– Shit! Đã dặn là vào phòng thi thì phải bình tĩnh, đọc kỹ đề bài, chọn câu dễ làm trước, câu khó làm sau cơ mà!

– Thì anh cũng nhớ lời em dặn, nên đã dành hơn một nửa thời gian chỉ để đọc đề, nhưng đọc mãi vẫn không tìm ra được câu nào dễ cả!

Đấy! Vì thế nên lương của chồng tôi không tăng một xu dù mọi thứ khác đều lên giá vù vù. Bao năm rồi vẫn là ba cọc ba đồng, chẳng thấy cái cọc nó dài ra, cũng chưa thấy cái đồng nó nhiều lên. Đã vậy, lúc tôi khuyên răn lão ấy đi tìm một công việc khác có thu nhập ổn định hơn thì lão lại căng cổ lên cãi: “Anh thấy thu nhập của anh rất ổn định mà, mấy năm rồi nó vẫn giữ nguyên ở mức 3 triệu, không hề tăng hay giảm một đồng nào! Vậy mà còn bảo là chưa ổn định?”.

Nói thật là tôi ngán đến cổ rồi! Chồng người ta thì sành điệu, hào hoa, chồng mình thì dặt dẹo, sida; chồng người ta thì niềm nở, ngọt ngào, chồng mình thì ghẻ lở, hắc lào; chồng người ta thì menly, oai vệ, chồng mình thì ngu si, bụng phệ. Trong khi đó, tôi thì lại rất xinh đẹp, ngực nở mông cong, da dẻ trắng hồng, môi chín mọng, mũi mảnh mai, mắt phượng mày ngài, chân dài như thước, điện nước đầy đủ. Tôi mà ra ngoài, đám thanh niên choai choai còn phải ngóng theo dài dài, mấy cậu nhóc 9x vẫn phải ồ lên phấn khích.

Chiều hôm ấy, tôi về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi rã rời. Tưởng sẽ được tắm rửa, nghỉ ngơi rồi ngồi xuống mâm cơm nóng hổi. Nhưng không, về tới nơi, tôi thấy chồng tôi vẫn đang hì hục mang quần áo ra phơi, cơm nước thì vẫn chưa thấy đâu, nhà cửa bừa bộn, chén đĩa cáu bẩn. Tôi điên tiết quát um lên:

– Làm gì mà giờ này mới phơi quần áo? Cơm cũng chưa nấu là sao?

– Em bớt nóng! Vừa rồi đang giặt thì mất điện, máy không quay được nên anh phải quay tay! Cơm anh nấu xong rồi! Đợi anh phơi xong rồi dọn cho em ăn ngay! Em đi tắm trước đi cho tỉnh táo, anh bật nước nóng rồi đấy!

Tôi không thèm nói gì nữa, lẳng lặng lấy quần áo đi tắm. Tắm xong, đã thấy chồng tôi đã ngồi ở bàn ăn đợi sẵn. Trước mặt lão chỉ có duy nhất cái nồi cơm, hai cái bát con, hai đôi đũa. Ấy thế mà trông mặt lão cứ thảnh thơi như thể mọi thứ đã xong xuôi…

– Còn không mau dọn thức ăn ra? Cứ ngồi đấy ôm cái nồi cơm à? – Tôi gắt lên!

– Đây! Thức ăn và canh ở trong đây hết rồi!

Vừa nói lão vừa mở nồi cơm, lấy ra hai quả trứng và một quả cà chua đã được hấp chín. Lão bóc hai quả trứng cho vào một cái bát, dầm nát rồi đổ nước mắm vào làm thức ăn mặn, còn quả cà chua, lão cho vào một cái bát khác, cũng dầm nát rồi đổ thêm nước lọc vào làm canh.

– Được rồi đấy! Ăn đi em! Ăn nhiều vào nhé! Trứng giàu protein, còn cà chua thì nhiều vitamin, tốt cho sức khỏe!

– Trời ạ! Sao tôi lại lấy phải thằng chồng đần độn như vậy? Tôi đi làm vất vả, mệt mỏi cả ngày trời để rồi đến tối anh bắt tôi ăn cái này sao? Trong ngày mai, anh phải ra mấy trung tâm môi giới, tìm thuê ngay một bà ô-sin về đây cho tôi. Nhìn anh nấu nướng với dọn dẹp, tôi ngứa mắt lắm rồi! Đồ ăn hại!

Mấy hôm sau đấy, tôi lại có chuyến đi công tác miền núi vài ngày nên cũng quên luôn cái vụ ô-sin. Hôm về, vừa bước chân vào nhà, tôi không khỏi ngỡ ngàng bởi sự gọn gàng, sạch sẽ và ngăn nắp đến lạ lùng. Đang dáo dác nhìn quanh bằng con mắt ngơ ngác, tôi bỗng nghe tiếng nước xối rào rào trong nhà tắm, rồi ngay sau đó là tiếng một cô gái gọi vọng ra:

– Anh à?! Lấy giúp em cái quần lót hồng, hình như tối qua anh lột ra rồi vứt ở ghế sofa ấy!

Nghe đến đó, máu nóng trong người tôi đã sôi lên, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh và lại gần cái sofa, với lấy cái quần lót hồng rồi hé cửa nhà tắm đưa cho cô gái. Và rồi, lại cái giọng õng ợt ấy cất lên:

– Anh đi nhanh nhỉ? Có mua được thuốc tránh thai cho em không?

Đến lúc này thì tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi co chân đạp cái “Rầm!”, cánh cửa nhà tắm bật ra! Trước mặt tôi là đứa con gái khoảng mười tám đôi mươi, không một mảnh vải trên người, thân hình đồ sộ như con đười ươi, tay và chân to như bắp chuối, mặt toàn nốt ruồi. Tức thì, tôi lao tới túm tóc tát liên hồi…

– Con đĩ này? Bà mới đi vắng vài ngày mà đã dám về đây ngủ với chồng bà? Bà đập mày chết!

Dù to xác nhưng vì hoảng sợ và bị tấn công bất ngờ, cô gái đó hầu như không một chút kháng cự, chỉ lấy tay che mặt rồi oằn mình hứng chịu cơn cuồng nộ của tôi. Có lẽ, tôi đã đánh chết cô ta nếu như chồng tôi không xuất hiện giữa chừng. Lão từ đâu nhào tới gỡ tay, đẩy mạnh tôi ra, rồi vội vàng đỡ con bé đó dậy…

– Trời ơi! Có đau lắm không em?

– Dạ! Em không sao…! – Cô gái vừa nói vừa sụt sùi.

– Lại còn không sao? Ngực bên trái tím bầm, sưng vù lên, to gấp rưỡi bên phải rồi đây này! Đưa anh xem nào…

– Dạ, không phải đâu anh! Bình thường nó cũng vẫn thế mà!

Và rồi lão quay sang tôi, giọng trách móc:

– Em thật là…! Chưa gì đã lao vào đánh người ta! Hiểu lầm rồi!

– Hiểu lầm ư? Nó là con nào? Là con nào mà dám ở nhà này?

– Là ô-sin, em chả bảo anh phải thuê ô-sin về cơm nước dọn dẹp còn gì?!

– Ô-sin mà anh phải đi mua thuốc tránh thai cho nó? Mà đêm qua anh còn lột quần lót của nó ra vứt trên ghế sofa?

– Hiểu lầm rồi! Là vì tối qua, nó xin phép đi chơi với bạn trai, rồi bị thằng đó chuốc cho uống say, đưa vào nhà nghỉ. Lúc nó tỉnh dậy thì thấy thằng đấy đang hì hục, nó liền vùng vẫy rồi chạy thoát được về đây. Sau đó, nó mới nhờ anh lột quần ra để kiểm tra xem đã bị thằng đó phá chưa! Sau khoảng vài tiếng đồng hồ cặm cụi soi xét và móc máy, anh chính thức đi đến kết luận là ô-sin nhà mình đã bị thằng đó xâm hại rồi em ạ! Đó cũng là lý do vì sao vừa rồi anh phải đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp cho nó!

– Anh cứ liệu hồn đấy! Tôi mà phát hiện anh léng phéng với nó thì đời anh sẽ nhục như con chó!

Dù vẫn chưa hết bực mình và hoài nghi, nhưng tôi tin là lão chồng tôi không có gan làm bậy. Thứ nhất, dẫu con ô-sin đó còn trẻ thật, nhưng lại rất xấu xí, thô kệch và quê mùa, nếu so với tôi, chẳng khác nào mang con vịt già đặt cạnh thiên nga. Chồng tôi chắc cũng không đến nỗi dốt nát, mù lòa mà bỏ tôi chạy theo con vịt già ấy. Thứ hai, cái ngôi nhà mà lão đang ở, quần áo lão đang mặc, cuộc sống đầy đủ mà lão đang có đều do tôi ban tặng, lão là người hiểu hơn ai hết rằng nếu không có tôi thì lão sẽ chẳng có gì, sẽ nghèo đói, rẻ rúm và túng thiếu như một manh chiếu rách nát mà người ta quẳng ở bãi rác ven đường.

Thông thường, tôi hay ăn và nghỉ trưa ở công ty. Nhưng hôm nay, tôi thấy hơi mệt nên ghé về nhà nằm nghỉ một lát! Đang định đẩy cửa vào phòng thì tôi sững người khi nghe tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng cười đùa khúc khích bên trong, rồi cả tiếng rên rỉ, xuýt xoa mà chắc rằng ở đây ai cũng đã từng nghe qua. Tức thì, tôi đẩy cửa xông vào. Trên giường, hai cơ thể trần truồng đang xoắn lấy nhau điên cuồng. Thấy tôi, lão chồng khốn nạn hốt hoảng vùng dậy, rối rít phân bua:

– Hiểu lầm rồi! Không như em nghĩ đâu!

– Vậy à?

– Ừ! Anh chỉ gọi nó lên đây để kiểm tra lại xem cái vết rách bị xâm hại hôm trước đã lành lại hay chưa thôi! Không có gì đâu em!

– Nhưng tôi thấy anh và nó vừa xoắn lấy nhau mà?

– Em đừng suy nghĩ tiêu cực thế! Bọn anh ôm nhau trong sáng thôi!

– Im mồm! Con đĩ kia! Cút khỏi nhà bà mau! Bà mà nhìn thấy mày một lần nữa thì bà chém chết! Còn anh, ra góc nhà quỳ xuống, chờ tôi gọi bố mẹ anh đến để họ chứng kiến tận mắt cái cảnh này, nếu không, họ lại bảo tôi vu khống cho anh!

Con ô-sin sợ xanh mặt, luống cuống vơ nắm quần áo rồi toan chạy đi. Nhưng, mới được vài bước thì chồng tôi đã gọi giật nó lại:

– Khoan đã! Đợi anh, anh sẽ đi với em!

– Anh dám? Anh mà ra khỏi nhà một bước thì đừng hòng quay về! – Tôi gằn giọng.

– Em nghĩ là anh muốn quay về sao? Em nhầm rồi! Có thể cô ấy không xinh đẹp bằng em, không làm ra tiền như em, nhưng ở bên cô ấy, anh có cảm giác được tôn trọng, nâng niu, được làm một thằng đàn ông đích thực. Cô ấy biết anh bị đau lưng và đau hông nên không bắt anh phải thực hiện những tư thế khó, biết anh không thích đi ủng vì vướng víu nên đã cho anh thoải mái đi chân đất, cô ấy sẵn sàng sinh con với anh mà không sợ đứa con đó làm ảnh hưởng đến công việc, sự nghiệp. Cô ấy đã cho anh hiểu rằng từ trước đến giờ anh không phải là chồng mà chỉ là một thằng ô-sin của em thôi!

Nói rồi chồng tôi và con ô-sin đó dắt díu nhau đi luôn. Ô hay! Vậy là tôi mất chồng rồi à? Cái cảm giác mất đi thứ gì đó đúng là không hề dễ chịu, dù cho thứ tôi mất chỉ là một thằng chồng ăn hại, vụng về, đần độn. Và càng khó chịu hơn khi người cướp chồng của tôi lại là một con ô-sin ít học, xấu xí và quê kệch. Tại tôi quá chủ quan? Tại chồng tôi ngu dại? Hay tại con bé ô-sin đó quá cao tay? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết rằng, tôi đã mất chồng thật rồi…



Con chó vàng và Ông lão đánh chó

Ngày xưa, có hai vợ chồng nhà nọ làm nghề đánh trộm chó. Hằng ngày, ông lão lang thang, rong ruổi khắp các đường làng, ngõ ngách trong vùng, tay lăm lăm cái thòng lọng và cái gậy đập chó.

Thấy con chó nào lấp ló là lão tiến lại gần nó rồi nghiêng ngó, nếu thấy không có ai quanh đó là lão tung cái thòng lọng ra siết chặt lấy cổ con chó, rồi vung cái gậy đánh chó đập liên tiếp vào đầu nó, mặc cho con chó kêu la nhăn nhó, chân co dúm dó…

Nhưng đó là hồi còn khỏe, còn sức thôi, chứ dạo gần đây, sức đã yếu, người đã mỏi, lão cũng không dám oánh những con chó to nữa mà chỉ rình rình bắt nạt những con bé. Sở dĩ lão sợ chó to là vì lần ấy, lão thấy một con Béc-giê to như một con dê, mắt lão sáng lên rồi nhủ thầm: “Đậu, ngon rồi, hôm nay bắt được con này về mình sẽ dành tiền đầu tư quả súng giảm thanh. Có súng giảm thanh thì đi bắt trộm chó nhàn lắm, chỉ việc bắn cái “Bọp” một phát vào đầu nó, thế là ung dung đến hốt xác cho vào bao thôi”.

Nghĩ rồi lão rón rén đến gần, quăng cái thòng lọng vào cổ con Béc-giê rồi siết mạnh. Nhưng lão không ngờ con Béc-giê này lại khỏe thế, nó hất một phát khiến lão ngã chúi chụi, lăn lông lốc, bổ ngửa ra đất. Rồi con chó tru lên dữ tợn, nhe răng chồm tới. Nó nhằm thẳng chym lão mà tớp. Rất may, lão đã kịp xoay người lại nên con chó chỉ ngoạm được vào mông lão, một mảng thịt trượt ra. Lão đau quá, ôm mông rú lên, rồi chợt nhớ đến cái gậy đánh chó vẫn đang cầm trên tay, lão vung lên loạn xạ. Con chó bị dính hai gậy vào đầu thì hơi chùn và khựng lại. Chỉ chờ có thế, lão vùng dậy chạy thục mạng. Đúng là súng giảm thanh chưa thấy đâu mà suýt nữa bị nó tớp mất cái súng lục, thật là nhục!

Ấy thế nhưng con vợ lão không có hiểu được cái vất vả, cái nguy hiểm mà lão phải chịu, phải đối mặt hàng ngày. Mụ ta thì chỉ thích mỗi ngày lão về phải vác theo vài con chó, để cho mụ hả hê xẻ thịt, lọc thịt, gọi người đến bán buôn, bán lẻ, tấp nập, rồi mụ ngồi dạng chân ra giữa nhà đếm tiền, cười khềnh khệch. Nhưng cái nghề đánh chó nó cũng giống như đi ăn trộm, giống như đi buôn, hôm được, hôm không. Những hôm lão về với cái bao nhăn nhúm, rỗng tuếch thì mặt mụ vợ lão cũng nhăn nhúm như cái bao. Rồi mụ gầm gừ, chì chiết, rồi chửi lão là đồ ăn hại, đồ vô tích sự…

Vợ chồng lão mà đứng cạnh nhau thì nhìn khá là lố bịch và buồn cười. Mụ vợ thì lùn lùn, béo ú, nung núc như cái bánh đúc, còn lão thì yếu ớt, gầy gò, phờ phạc, nhìn như lão Hạc. Thành thử, mụ hay cáu gắt cũng phải: sức lão như thế, làm sao phục vụ nổi mụ ta.

Sáng nay cũng vậy, lão vừa ngủ dậy, đang lòng khòng đứng ở sân, tay chân khuờ khoạng mấy động tác thể dục dưỡng sinh thì mụ vợ lão đã hằn học:

– Ông đang diễn tuồng đấy à? Nhìn ngứa cả mắt. Còn không mau vào chuẩn bị mà đi đánh chó đi.

– Hôm nay là mùng 1 tháng 5, quốc tế lao động mà, tưởng được nghỉ?

– Nghỉ à? Thế cái mồm có nghỉ ăn không? Cái tiền có nghỉ tiêu không? Mà ông mặc quần áo tử tế vào cho tôi nhờ, người thì loèo khoèo như cái cành cây queo mà lại cứ thích cởi trần mặc quần đùi. Khách người ta đến mua hàng giờ đấy, ông định làm trò cười cho thiên hạ à?

– Kệ họ, tôi cứ cởi trần mặc quần đùi đấy, để cho họ thấy rằng bà ngược đãi, hành hạ và bóc lột chồng bà như thế nào.

– À, được, vậy ông cởi luôn cái quần đùi ra đi, để cho họ hiểu lý do vì sao ông đáng bị đối xử như thế.

Lão không nói gì, lẳng lặng vào nhà mặc quần áo rồi chuẩn bị đồ nghề. Lão lang thang, lững thững, khật khưỡng qua từng con ngõ nhỏ vắng vẻ, đìu hiu. Dạo này nạn trộm chó hoành hành nên người ta cũng cảnh giác lắm, không dám thả chó rông ra như trước nữa, thành ra lão đi gần nửa ngày trời ngoài đường mà vẫn chưa thấy bóng dáng con chó nào. Vừa mệt vừa khát nước, lão ngồi nghỉ ở dưới gốc cây đu đủ cổ thụ rồi nằm lăn ra ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, lão thấy mình lạc vào một cánh đồng bao la toàn là chó. Lão tha hồ đánh bắt mà không sợ ai phát hiện. Thế rồi mưa ập xuống trắng xóa cả cánh đồng, trắng xóa cả chó, lão lại đang khát nên cứ há miệng thật to, mặc cho những giọt mưa thốc thẳng vào mồm lão, mưa bắn tung tóe lên mặt lão thật sảng khoái.

Rồi lão giật mình bừng tỉnh và nhận ra rằng: không phải lão đang ở trên đồng cỏ mà là đang ngủ dưới gốc cây đu đủ. Và những giọt nước phi vào mồm, vào miệng lão nãy giờ không phải là nước mưa mà là nước của một con chó. Cái con chó này bé thôi, chỉ bằng con mèo. Nó vẫn đang nhấc một chân lên hênh hếch, chổng chym vào mặt lão rồi tè say sưa. Lão điên tiết vùng dậy, vật ngửa con chó ra rồi xông lên bóp cổ.

– ĐKM chó, dám tè vào mặt ông à?

Bị siết chặt cổ, con chó lấy hai chân trước quờ quờ tay lão như muốn gỡ ra rồi miệng nó phát ra từng tiếng ú ớ:

– Ối ối…Xin tha mạng cho ta, ta biết lỗi rồi…

Lão nghe vậy thì kinh ngạc quá liền buông con chó ra rồi lắp bắp:

– Ngươi…ngươi là…?

– Ta là chó.

– Là chó thì ta biết rồi, nhưng ý ta muốn hỏi ngươi là chó gì mà lại nói được tiếng người?

– Ta vốn là chó cưng của Ngọc Hoàng, Ngọc Hoàng rất cưng chiều ta, đi đâu cũng bế ta theo, ngủ cũng ôm ta ngủ. Thế rồi một hôm Ngọc Hoàng vô cớ, đùng đùng nổi giận quẳng ta xuống hạ giới, từ đó ta cứ lang thang, gặp gì ăn nấy, gặp đâu đái đấy.

– Tại sao vô cớ mà Ngọc Hoàng lại ném ngươi xuống hạ giới chứ?

– Nói là vô cớ thì cũng không hẳn, thực ra ta có mắc một lỗi, nhưng lỗi đó rất nhỏ và không đáng để Ngọc Hoàng phải đối xử với ta như thế.

– Ngươi đã mắc lỗi gì?

– Hôm đó Ngọc Hoàng cùng các quan trên thiên đình đang ăn lẩu. Cũng như mọi ngày, ông ấy vẫn bế ta trên tay rồi hỏi ta thích ăn gì thì ông ấy gắp cho. Đột nhiên ta buồn ỉa quá nên đã nhảy lên bàn ăn rồi ỉa một bãi vào trong nồi lẩu. Đấy, sự việc chỉ có thế thôi mà lão ấy quăng ngay ta xuống dưới này.

Lão nghe con chó trình bày thì tỏ vẻ rất cảm thông, rồi cũng không trách tội nữa mà tha cho nó đi. Thực ra, nếu là con chó to thì chắc lão cũng đập chết đấy, nhưng con này bé quá, có bắt về cũng chẳng bõ công mổ, rồi thui, rồi chặt. Được lão tha chết, con chó cảm ơn rối rít:

– Đa tạ ông đã không giết, ông thật tốt bụng. Từ nay, nếu ông cần gì, cứ đến gốc đu đủ này gọi ta, ta sẽ giúp ông toại nguyện.

Lão đem sự lạ về kể lại cho vợ nghe, ai ngờ, vợ lão trợn mắt lên quát ầm ĩ:

– Đồ ngu, thế là ông tha cho nó thật à? Sao không xin lấy cái gì đó?

– Xin gì? Tôi có cần gì đâu, tiền bạc có bao nhiêu bà cũng lột sạch, tôi đâu có giữ được cái gì cho riêng mình mà xin.

– Thì ông xin cho tôi. Chân tôi hơi ngắn ông ạ, ông đến xin con chó cho chân tôi dài ra khoảng nửa mét nữa đi, chỉ nửa mét thôi.

Lão không dám cãi lệnh vợ nên đành tất tưởi đến chỗ cây đu đủ gọi con chó. Sau khi nghe xong yêu cầu của lão, con chó cười tươi rồi nói:

– Đơn giản mà, ông cứ về đi, yêu cầu của ông sẽ được thực hiện.

Về tới nhà, lão thấy chân của vợ lão đúng là dài ra nửa mét thật, dài miên man với chi chít những vết hắc lào, lang ben. Tưởng là đã yên, ai ngờ, mụ vợ lại mon men tới ôm lão rồi thì thầm:

– Ông chịu khó ra gặp con chó lần nữa, bảo nó cho ngực tôi to lên gấp đôi nhé, được không?

– To làm gì nữa hả bà? Như bây giờ mà tôi vẫn phải dùng hai tay, gồng hết sức mới nâng lên được. Bà muốn to gấp đôi để tôi chết ngạt à?

– Ông dốt bỏ xừ! Người ta phải mất cả trăm triệu để bơm, mình đây không mất đồng nào mà vẫn có ngực to, tội gì không xin. Đi đi ông.

Sợ vợ nổi cáu, lão lại thất thểu ra chỗ con chó. Con chó nghe xong lại nói:

– Được rồi. Ông cứ về đi, yêu cầu của ông sẽ được thực hiện.

Quả thật, lúc về tới nhà, lão đã thấy vợ lão nằm ưỡn ra với hai quả ngực to tướng, chềnh ềnh, chiếm tới 1/3 diện tích cái giường. Mụ vợ nháy mắt lão tình tứ rồi nói với giọng rất khiêu khích, mời gọi:

– Lên đây với em, em cho thử hàng mới nè…

– Thôi, con lạy bà! Sáng đến giờ con đi đi lại lại mệt lắm rồi, giờ mà leo lên là chết đấy!

– Ừ, cũng phải, với lại, nhìn cái bộ dạng còm cõi, ốm yếu của ông tôi cũng mất hứng rồi. Ông mau ra gặp con chó, bảo nó biến ông thành Lý Đức ngay, có vậy mới phục vụ được tôi. Đi mau…

Đương nhiên là con chó lại đáp ứng yêu cầu của lão. Lão oai phong trở về nhà với một vóc dáng cao to, cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn. Mụ vợ thấy lão về với thân hình vạm vỡ, đồ sộ như vậy thì mắt sáng lên, chạy tới sờ nắn lung tung, săm soi, kiểm tra ríu rít.

– Oa!!! Giống anh Lý Đức thật. Mình lên giường tiến hành ngay thôi ông.

Nói rồi mụ vợ nhảy tót lên giường. Nhưng bỗng nghe tiếng “Rắc!!!” Chiếc giường xiêu vẹo rồi đổ sập xuống, nó đã quá cũ nát và không thể cáng nổi cái thân hình vốn đã ục ịch nay lại càng ục ịch hơn của mụ. Thấy thế, mụ lắc đầu ngao ngán:

– Ông ra bảo con chó cho mình cái giường mới thật đẹp, thật chắc nhé! Giờ cả tôi và ông đều đã to ra nhiều, sao nằm được cái giường cũ kỹ này nữa. Đi ngay đi ông.

– Đi suốt sáng đến giờ mệt rồi, không thích đi nữa.

– Ái zà! Hôm nay gớm nhỉ, lại dám cãi lệnh bà à? Chán sống rồi hả?

– Này thì lắm mồm này! – “Bốp!!!”

– Á, ông dám đánh tôi?

– Đương nhiên. Trước đây tôi gầy còm ốm yếu nên đành chịu để bà bắt nạt, giờ tôi là Lý Đức rồi, còn sợ bà nữa sao? Láo là đánh luôn. Này thì lắm mồm này! – “Bốp! Hự!!”

– Ối giồi ôi, làng nước ơi, cứu tôi với! Anh Lý Đức anh ấy đánh tôi…

– Này thì lắm mồm này! – “Bốp! Hự!!”….



Cướp biển Đồ Sơn

8h sáng. Mặt trời đã ngoi cao hơn mặt biển chừng vài gang tay, rắc từng nắm kim tuyến vàng óng ánh, nhờ những con sóng chóng chánh đưa vào bờ.

Gió biển mặn mòi mang theo cả tiếng còi tàu ngoài xa kêu “u u” nghe như tiếng con chó sói tru lên réo rắt gọi bạn tình. Chưa đến giờ tàu khởi hành nhưng đã có lác đác một vài khách đưa vé rồi lục đục kéo nhau lên boong.

– Lên tàu chưa mày? – Thằng Reo hỏi rồi nhìn sang phía Dắc.

– Nửa tiếng nữa tàu mới chạy mà, vội gì!

Nói rồi Dắc lại phóng tầm mắt ra ngoài xa, ngắm những cánh hải âu vờn sóng chao liệng. Chỉ ít phút nữa thôi, hắn và Reo sẽ rời xa cái bến Đồ Sơn này, băng băng trên Thái Bình Dương, thám hiểm Đại Tây Dương, chinh phục Ấn Độ Dương để rồi cập bến Quất Lâm phồn hoa với bao điều mới lạ. Phải xa cái vùng biển Đồ Sơn thơ mộng nhộn nhịp này, Dắc cũng buồn lắm! Dân chơi cả nước ao ước đến đây, vậy mà hắn thì lại phải rời đi.

Đồ Sơn nổi tiếng với bãi tắm thơ mộng, với cát trắng, biển xanh, gió lộng; với hải sản nhiều nhan nhản, mực to như cái phản, tôm to như cái bơm, cua to như con rùa, ghẹ to như cây cải bẹ. Ngoài du lịch, vốn vẫn được coi là ngành công nghiệp không khói, thì ở Đồ Sơn còn một ngành khác cũng có thể gọi là công nghiệp không khói, hay còn gọi là ngành công nghiệp khó nói. Cũng phải thôi, tại nó tế nhị quá mà, muốn nói cũng phải nói giảm, nói tránh đi. Đại loại là, ai đến Đồ Sơn muốn được phục vụ hải sản là tôm cua ngao ghẹ hấp luộc nướng xào thì xin mời vào nhà hàng; còn khách nào muốn tự tay móc cua, tự mình tách ngao, chủ động mút sò lông thì xin mời vào nhà nghỉ, nơi giao dịch chính của ngành công nghiệp khó nói.

Chả vậy mà từ xa xưa, các cụ ta đã trải nghiệm thực tế và đúc kết được những câu thơ cô đọng nhất về vùng đất này:

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới thấy nó hơn đồ nhà
Đồ Sơn ngọt thịt căng da
Đồ nhà xập xệ, vừa già vừa nhăn
Đồ Sơn chăm sóc ân cần
Đồ nhà hơi tí cằn nhằn thở than
Đồ Sơn thì rất là ngoan
Đồ nhà được cái an toàn mà thôi.

Đồ Sơn tuyệt vời là thế nhưng Dắc vẫn phải dằn lòng rời xa, vì hai lí do: thứ nhất là hàng họ ở Đồ Sơn này hắn đã chơi hết rồi, nên phải vượt biển tới Quất Lâm để khai phá những món hải sản mới; thứ hai, hắn là một nghệ sĩ, mà nghệ sĩ thì luôn thích tìm tòi, khám phá những cái mới. Nói nghệ sĩ thì hơi chung chung, cụ thể hơn thì hắn là họa sĩ, một họa sĩ nghèo.

Hắn nghèo đến nỗi không có tiền học vẽ nên phải tìm mua những quyển truyện tranh Hentai của Nhật rồi âm thầm bắt chước vẽ theo. Cũng vì thế, hắn quyết định phát triển sự nghiệp hội họa của mình theo hướng tranh khỏa thân phi nghệ thuật. Mà nói thật, chỉ có vẽ tranh khỏa thân thì hắn mới thấy hứng thú, mới thấy say mê, mới thấy mình như được sống vì nghệ thuật, chứ còn vẽ mấy cái phong cảnh với tĩnh vật vớ vẩn thì với hắn sao mà vô vị thế. Có mấy lần hắn cũng thử cố vẽ mấy quả bưởi, quả táo nhưng chỉ đưa được vài nét cọ là hắn lại vò nát tờ giấy rồi lao tới vồ lấy quả bưởi ngồi bóc ăn.

Nhưng vẽ khỏa thân thì phải có mẫu nữ, mà mẫu nữ bây giờ rất khó thuê. Nếu mẫu trẻ, tuổi từ 16 đến 22, còn trinh, thì mỗi tiếng cũng phải mấy trăm nghìn, tiền đâu mà kham nổi. Còn mẫu già U50 thì chỉ vài chục nghìn một tiếng thôi, nhưng khó vẽ. Khó vẽ là vì loại mẫu này thường có hai quả mướp lủng lẳng, dài ngoằng trước ngực, nhiều bà còn chảy xuống gần bẹn. Hắn mà vẽ đúng theo mẫu thì ai dám mua tranh của hắn, còn nếu vẽ để cho hai quả mướp đó biến thành hai quả bưởi thì đẳng cấp của hắn chưa đạt tới tầm ấy.

Thế nên hắn ít khi bỏ tiền thuê mẫu mà thường dùng tiền đó để đi chơi gái, sau đó hắn thủ thỉ vào tai mấy em ấy vài lời êm ái để các em ấy giữ nguyên hiện trường, ngồi im cho hắn vẽ. Thường là các em ấy đồng ý, có em thấy hắn vẽ đẹp quá liền xin luôn bức tranh rồi trừ tiền chơi gái cho, có em ngưỡng mộ lại giảm cho nửa tiền. Cứ thế cứ thế, hắn giật gấu vá vai, lấy tài năng để nuôi sở thích, và nhờ sở thích để kích thích tài năng.

Nhưng giờ thì cái đất Đồ Sơn này đã trở nên quá nhỏ bé với những ả cave mà nhắm mắt lại hắn cũng nhớ mặt, quay lưng lại hắn cũng đọc được tên, cũng chỉ ra được nốt ruồi nằm ở mông bên nào, vết lang ben nằm ở khe nào. Làm nghệ thuật nó cũng như mụ vợ ở nhà ấy, khi đã quen thuộc quá, mòn lối rồi thì không còn hứng thú nữa, làm thì vẫn làm nhưng chủ yếu là vì trách nhiệm, chứ thực chất trong lòng đầy sự nhàm chán, nhạt nhẽo. Và đó là lí do sáng nay, hắn và Reo – một đồng nghiệp có cùng đam mê ở dòng tranh khỏa thân phi nghệ thuật, quyết định lên tàu đi Quất Lâm để kiếm tìm nguồn cảm hứng mới.

– Lên tàu đi mày.

Reo nói rồi khoác cái ba lô nhảy lên boong, Dắc cũng lập tức bám theo. Con tàu hú lên từng hồi còi dài hứng khởi rồi rung lên bần bật như bị sặc thuốc lào, từng đám khói dày đặc, khét lẹt phun ra từ miệng cái ống khói đen ngòm. Sau đó, tiếng nổ êm dần, êm dần rồi chỉ còn nghe xình xịch xình xịch rất vui tai, con tàu từ từ rẽ sóng ra khơi…

Thằng Reo leo lên tàu là chui luôn vào khoang, ngả cái ba lô ra ghế, gối đầu lên đó rồi ngủ luôn. Dắc thì chưa muốn ngủ, hắn cứ ngồi chống cằm nghoẹo cổ nhìn ra cửa sổ, ngắm những con sóng rượt đuổi nhau một cách rất vô bổ với bộ mặt rất khắc khổ, và rồi hắn ngủ thiếp đi lúc nào không hay…

Một cơn gió biển thốc vào làm Dắc tỉnh giấc. 12h đêm rồi cơ à? Hắn nhìn xung quanh thấy mọi người trong khoang đều đang ngủ rất say, thằng Reo cũng vậy, vẫn đang chìm trong giấc nồng như một con heo quay. Dắc không muốn ngủ nữa, hắn nhẹ nhàng trèo lên boong tàu để ngắm biển đêm. Đêm đã khuya nên boong tàu vắng lặng không một bóng người. Ánh đèn vàng hiu hắt từ trên cột buồm chiếu xuống chỉ đủ soi cho cái khoang tàu nhỏ bé mà không thể chạm tới được những con sóng mênh mang ngoài xa khiến cho con tàu như đang bay ngoài không gian với bóng tối dày đặc bủa vây.

Bỗng có tiếng động từ phía mũi tàu làm Dắc giật mình. Hắn sửng sốt quay ra và thấy bóng một người con gái đang lồm cồm bám vào lan can rồi đu người trèo lên mũi tàu. Có vẻ như cô ấy đang muốn gieo mình xuống biển để tìm đến cái chết. Lập tức Dắc phi tới, hắn nhảy chồm lên, ôm chặt lấy cô gái rồi ra sức thuyết phục:

– Đừng dại dột thế! Cuộc sống này đáng quý lắm, khó khăn nào cũng có thể vượt qua mà, nghe tôi đi, đừng có làm điều ngu ngốc như vậy…

– Bỏ tôi ra. Đệt, đi đái cái mà cũng không yên.

– Cái gì? Cô leo lên mũi tàu là để đi đái?

– Ừ, chả lẽ đái dưới boong tàu, nó khai mù lên rồi họ chửi bố cho à?

– Khỉ thật! Biết vậy mình kiên nhẫn đợi thêm tí nữa có phải ngon không. Thôi, cô cứ tiếp tục công việc của mình đi, coi như tôi không có ở đây.

Nói rồi Dắc buông cô gái ra rồi nhảy xuống dưới boong, tựa vào lan can, hướng mặt ra ngoài khơi mênh mang với vẻ mặt bàng quang. Cô gái thì có vẻ là đã mót quá rồi nên cũng hối hả giải quyết. Xong việc, cô lại từ từ bám lan can tụt xuống rồi đến đứng gần bên Dắc.

– Anh chàng tốt bụng tên gì?

– Anh là Dắc. Còn em?

– Em là Dâu.

– Thảo nào…

– Thảo nào gì?

– Thảo nào trông em ngọt ngào như một quả dâu tây, nhìn phát là muốn ăn ngay, dù không biết ăn vào thì sẽ ngọt hay là cay.

– Hừm, anh đang tán tỉnh em đó à? Mà nửa đêm, anh còn ra boong làm gì vậy?

– Anh thích ngắm biển đêm. Dù trước mặt chỉ là một màu đen dày đặc nhưng anh vẫn thấy tiếng rì rào của sóng, vẫn nếm được vị mặn của gió, vẫn tan vào được cái bao la của đại dương.

– Hi, anh nói chuyện hay nhỉ! Nhìn cái mặt anh thì không ai tin anh có thể nói ra những câu hay và sâu sắc đến thế…

Rồi cả hai cùng cười vang. Họ cứ thế đứng bên nhau chuyện trò rất lâu, quên cả thời gian, quên cả màn sương đêm đang âm thầm buông xuống, rất tâm đầu ý hợp. Dường như không một ai trong hai người họ muốn cuộc nói chuyện kết thúc để rồi sau đó họ lại phải rời nhau, ai về khoang của người nấy…

…Càng về khuya, những cơn gió biển dường như càng lạnh hơn và mạnh hơn khiến cho cả hai, không ai bảo ai, cứ vô tình xích lại gần nhau. Gần đến nỗi Dắc có thể cảm nhận được bờ vai mềm mại và ấm áp của Dâu rung lên mỗi lần chạm vào vai hắn. Dắc lâng lâng tận hưởng thứ cảm giác nao nao mà hắn đang có, như một thói quen vô thức, hắn đưa tay lên khẽ đặt lên bờ vai của Dâu rồi kéo cô gần lại…

Bất chợt, một tiếng “Uỳnh” vang lên từ khoảng cách rất gần phá tan không gian tĩnh lặng của màn đêm, con tàu rung lên và chòng chành tưởng như sắp lật, tất cả mọi người trên tàu đều bừng tỉnh và gào thét hoảng loạn. Ngay sau đó là ánh đèn pha sáng lóa từ phía ngoài biển rọi thẳng vào. Dù bị chói mắt vì ánh đèn chiếu trực diện nhưng Dắc vẫn lờ mờ nhìn thấy một chiếc tàu khác rất to đang áp sát ngay bên hông tàu của hắn, trên chiếc tàu đó có lố nhố khoảng hơn chục người, ai cũng lăm lăm dao kiếm sáng loáng, và tiếng “Uỳnh” cùng sự rung chuyển vừa rồi được tạo ra bởi chính sự va chạm của hai chiếc tàu. Hắn hoảng hốt quay sang hỏi Dâu:

– Cái gì thế em? Sao chiếc tàu đó lại cố tình đâm vào tàu của mình vậy?

– Không ổn rồi anh ơi, ta gặp cướp biển rồi.

Dâu chưa nói dứt lời thì lập tức đám người từ con tàu lạ đã đồng loạt nhảy sang, tên nào nhìn cũng cao lớn, mặt mũi dữ dằn…

Lúc này, hành khách trên tàu đã nhốn nháo, hoảng loạn và ùa cả ra ngoài boong. Đám cướp biển đứng dàn hàng trên mũi tàu. Tên cầm đầu dơ thẳng thanh gươm lên trời rồi quát lớn:

– Tất cả ở nguyên vị trí, đứa nào chống cự, tao chém!

Tức thì cả tàu im phăng phắc. Dắc cũng chưa biết phải làm gì, đành im lặng nắm chặt lấy tay Dâu để trấn an nàng. Hắn nhìn sang bên thì thấy thằng Reo đã đứng cạnh hắn từ bao giờ, mặt nó tái đi vì sợ. Bọn cướp chạy vào từng khoang vơ vét hết hành lý, đồ đạc có giá trị rồi chất lên phía mũi tàu. Chúng bắt tất cả mọi người ra ngoài quỳ xuống, chổng mông lên thành hai hàng dài dọc theo thân tàu. Sau đó, chúng lần lượt đi lục soát từng người một, lấy hết trang sức, ví, điện thoại. Thậm chí quần áo người đó đang mặc trên người, nếu chúng thấy đẹp thì cũng lột luôn. Chỉ còn cách vài người nữa thôi là bọn chúng sẽ lục soát đến chỗ thằng Reo, tiếp đó tới Dắc, rồi tới Dâu. Thằng Reo thì có vẻ như đã hoảng loạn đến tột độ, người nó cứ rung lên bần bật đến nỗi Dắc còn nghe rõ tiếng hai hàm răng của nó đang va vào nhau cầm cập…

– Tháo dây chuyền ra mau.

Tên cướp ra lệnh rồi kề gươm vào cổ một người đàn ông đang quỳ sụp xuống sàn tàu. Cùng lúc, một tên khác nhanh chóng lục soát khắp người, thọc tay vào từng túi quần, túi áo của người đàn ông đó và moi hết ví, điện thoại…

– Đại ca ơi, trong túi quần thằng này có cả bao cao su đại ca ạ.

– Cho mày đó, mang về mà dùng.

– Nhưng em toàn quay tay mà, có bao giờ được chơi gái đâu mà dùng.

– Quay tay cũng nên đeo bao vào, tay mày bẩn thế kia, dễ viêm nhiễm lắm.

Nói xong hắn lại dằn thanh gươm vào cổ người đàn ông tội nghiệp:

– Tháo luôn cả cái nhẫn ở tay ra mày.

– Ôi anh cướp ơi, em xin anh cướp. Anh lấy gì cũng được nhưng cái này là nhẫn cưới của em, xin anh đừng lấy. Vợ em nó dặn rằng không được để mất nhẫn cưới, mất nhẫn cưới là tình cảm vợ chồng dễ rạn nứt lắm. Giờ anh mà cướp nhẫn này của em thì về vợ nó treo trym em lên mất anh ơi…Xin anh tha cho…

– Mày thích vợ mày treo trym hay thích tao cắt trym mày luôn bây giờ…

Xử lý xong người đàn ông, bọn cướp lục soát tiếp đến một cô gái khá trẻ và xinh xắn. Lúc bọn chúng tháo dây chuyền, bông tai, lắc tay thì cô gái cúi gằm cam chịu, nhưng khi một tên giở trò lợi dụng khua khoắng, thò tay luồn vào trong váy thì cô gái đã phản ứng dữ dội:

– Bỏ tay ra! Tôi là con gái nhà lành, các anh đừng hòng làm nhục.

Tên cướp nghe vậy thì cười lớn:

– Ha ha ha. Con gái nhà lành à? Hay lắm! Mấy đứa đâu, khiêng con này ra phía cuối tàu, cho chúng mày hiếp dâm thoải mái.

Chỉ chờ có thế, mấy tên cướp lao vào rồi lôi xềnh xệch cô gái xinh đẹp ra phía sau thi nhau hãm hiếp. Tiếng gào khóc, la hét, tiếng cười khả ố, thỏa mãn tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn nghe thật khó chịu. Sau cô gái là đến lượt một bà già. Bà này chắc khoảng 60 tuổi, người phốp pháp, mặt trét đầy son phấn lòe loẹt nhìn phát gớm. Được cái từ đầu đến chân óng ánh đầy dây bạc, vòng vàng. Bọn cướp hí hửng lắm, ai cũng như mụ già này thì chả mấy mà bọn chúng giàu sụ. Đang lúc tên cướp hối hả tháo đồ thì mụ ấy bất ngờ hét to lên:

– Bỏ tay ra! Tôi là con gái nhà lành, các anh đừng hòng làm nhục.

Tên cướp nghe vậy thì cười lớn:

– Ha ha ha. Con gái nhà lành à? Hay lắm! Mấy đứa đâu, khiêng con điên này quẳng xuống biển cho cá mập ăn…

Tức thì, mấy tên cướp lao tới lôi xềnh xệch mụ ta ra chỗ mép tàu. Mụ béo vùng vẫy quyết liệt, vừa giẫy đạp vừa gào thét:

– Tôi cũng là con gái nhà lành, tại sao lại không hiếp dâm tôi? Đừng ném tôi xuống biển, tôi muốn bị hiếp dâm…

Chỉ còn một người nữa là tới lượt Reo rồi, và tất nhiên sau đó là tới lượt Dắc. Lúc này Dắc mới thấy sợ. Hắn không sợ bị bọn cướp giết vì hắn biết nếu cứ ngoan ngoãn nộp hết tiền bạc cho chúng thì chúng sẽ chẳng giết hắn làm gì. Cái hắn lo sợ là một cuộc sống không xu dính túi ở một vùng đất mới hoàn toàn xa lạ. Đang băn khoăn suy nghĩ, chợt Dắc thấy Reo dúi dúi vào tay hắn một nắm tiền:

– Gì thế mày? Sao lại đưa tiền cho tao?

– Tao còn nợ mày 2 triệu mà, định bảo tết trả mày nhưng thôi, tiện đây tao trả luôn. Hết nợ nhé. Mà mày có cần thêm tiền nữa không? Tao cho mày vay thêm 2 triệu nữa, lúc nào có trả tao cũng được.

Nói rồi Reo ấn nắm tiền vào túi áo của Dắc. Đúng lúc ấy thì bọn cướp đi tới. Chúng lại dí gươm lên cổ Reo rồi lục soát khắp cả:

– Thằng này không có đồng nào trong người đại ca ạ.

– Ừ, tao cũng đoán thế, nhìn nó như thằng nghiện thế kia thì cũng không hi vọng gì. Thôi, qua thằng này xem sao.

Lưỡi gươm sáng lóa, lạnh lẽo lại được chuyển sang cổ Dắc. Bọn chúng không thấy Dắc đeo đồng hồ hay trang sức nên lập tức thọc ngay tay vào túi quần Dắc để tìm ví, chúng moi hết cả túi trước túi sau nhưng cũng chẳng lấy được gì. Rồi mắt tên cướp sáng lên khi nhìn thấy nắm tiền trong túi áo Dắc. Hắn hăm hở định luồn tay vào thì bất ngờ bị một bàn tay nào đó bóp chặt, bẻ gập ngược lại kêu cái “Rắc”. Hắn rú lên đau đớn. Chưa kịp hoàn hồn thì “Bốp”, một cú đá như trời giáng nữa vào giữa mặt khiến hắn ngã bổ ngửa ra sàn, quằn quại đau đớn. Dắc ngạc nhiên nhìn sang, thì ra là Dâu. Không ngờ Dâu ra đòn nhanh thế, thảo nào từ đầu tới giờ thấy mặt Dâu cứ lạnh tanh, không hề biểu lộ chút sợ hãi.

Tên đại ca thấy đồng bọn bị tấn công thì vung gươm chém tới. Nhưng hắn chỉ vừa dơ được lưỡi gươm lên thì Dâu đã xoạc người quăng chân quét một đường dài dưới sàn tàu, hất bay cả hai chân của tên cướp lên cao. Hắn mất thăng bằng và đổ uỳnh xuống. Chỉ chờ có thế, Dâu phi người nhào đến, thúc nguyên cả đầu gối vào giữa ngực hắn. Tên đại ca “Hự” lên một tiếng cụt lủn rồi nằm im bất động.

Mấy tên cướp thấy đại ca lâm nguy thì đồng loạt vác gươm xông lên. Dâu nhặt luôn thanh gươm của tên đại ca vừa rơi ra trên sàn rồi nhanh như cắt bật mạnh lên cao, đu vào cái dây thừng trên cột buồm quay một vòng tròn đạp thẳng vào bọn cướp. Cú đạp rất mạnh khiến một tên lộn nhào xuống biển, hai tên khác loạng choạng rồi ngã chúi về phía mé tàu. Nhưng khi mà chân của Dâu chưa kịp chạm đất thì hàng chục mũi gươm đã đồng loạt đâm tới. Trong tích tắc, Dâu đạp mạnh chân xuống sàn tàu rồi bám một tay vào sợi dây bật mạnh lên cao, tay còn lại lia một đường gươm sắc ngọt chém thẳng về phía mấy tên cướp đang nhao đến. Ba tên cướp dính đòn buông gươm gục xuống sàn, còn lại mấy tên nữa vẫn ngông cuồng lao tới.

Cuộc đấu vẫn đang ở hồi ác liệt, ánh gươm vẫn lướt lên loang loáng, tiếng la hét, tiếng đao kiếm chạm nhau leng keng vang động cả một khoảng không. Đã có thêm vài tên nữa dính đòn, ngồi sụp xuống sàn ôm vết thương rỉ máu, chỉ còn hai tên vẫn trụ lại nhưng trên nét mặt chúng hiện lên đầy những lo ngại. Trong khi đó, Dâu vẫn rất nhanh nhẹn và bình thản:

– Ta không muốn làm ai đổ máu thêm nữa, hãy khiêng hết đồng bọn của ngươi về tàu rồi cút khỏi đây ngay. Lần này ta tha, nếu lần sau còn gặp lại các ngươi, ta sẽ giết hết. Cút mau!

Vậy là bọn cướp lục đục khiêng người chạy hết về tàu của chúng rồi cuống cuồng nổ máy rút đi. Mọi người thở phào nhẹ nhõm và hối hả tìm nhận lại đồ đạc, hành lý của mình. Con tàu lại tiếp tục cuộc hành trình với một vẻ rất yên bình, như chưa hề có cuộc giao tranh. Lúc sau, chỉ còn Dắc và Dâu đứng lại trên boong. Dắc nắm lấy tay Dâu rất lâu rồi thì thầm:

– Lúc em đang đánh nhau với bọn cướp ấy, anh đã định xông vào giúp em, nhưng anh có cái bệnh sợ máu, nhìn thấy máu là choáng váng đầu óc, thế nên anh lại thôi.

– Không cần đâu, một mình em thừa sức giải quyết được bọn chúng rồi. Mà anh là họa sĩ à? – Dâu hỏi rồi chỉ vào túi hành lý lổn ngổn đầy bút và giấy vẽ của Dắc.

– Ừ, anh là họa sĩ, chuyên vẽ tranh khỏa thân.

– Muốn vẽ em không? – Dâu ngượng ngùng đề nghị.

– Có….



Hiến tinh giúp người

Ủy ban dân số và kế hoạch phá gia đình xin trân trọng thông báo:

Để chào mừng ngày dân số thế giới 11 tháng 7 (mặc dù hiện tại đã là tháng 11), chúng tôi chính thức phát động chương trình Hiến tinh nhân đạo – một nghĩa cử cao thượng.

Theo số liệu thống kê chưa chính xác thì hiện tại có tới 50% các cặp vợ chồng mới cưới bị vô sinh, trong đó 50% nguyên nhân là do chồng. Trong các ông chồng bị vô sinh thì có 50% là do liệt dương, 50% còn lại là do tinh trùng bị yếu và thiếu. Chúng tôi rất đồng cảm với nỗi buồn của các bà vợ có những ông chồng thế này, họ đang từng ngày khao khát tinh trùng để có thể sinh con.

Trong khi đó, cũng theo số liệu thống kê chưa chính xác, hiện nay ở nam giới, tình trạng quay tay vẫn diễn ra vô tội vạ. Có tới 90% nam giới thực hiện việc quay tay 1 lần/ngày, 10% còn lại thì từ 2 lần/ngày trở lên. Đây quả thực là một sự lãng phí tài nguyên vô cùng lớn. Bên cạnh đó, thói quen quay tay còn tiêu tốn hàng tỉ tấn giấy ăn mỗi năm, ước tính giá trị kinh tế thiệt hại lên tới nhiều nghìn tỉ đồng.

Do đó, chúng tôi quyết định tổ chức chương trình Hiến tinh nhân đạo này với khẩu hiệu: “Một giọt tinh trùng hơn thùng nước gạo”.

– Đối tượng tham gia: Các bạn nam tuổi từ 13 đến 90, không phân biệt giới tính (có thể nhỏ tuổi hơn hoặc lớn tuổi hơn, miễn là vẫn có sản phẩm để cống hiến).

Việc lấy tinh trùng sẽ do nhóm chuyên viên nhiều kinh nghiệm của chúng tôi đảm trách. Danh sách nhóm chuyên viên cụ thể bao gồm: Bà Tưng – đội trưởng, Elly Trần – đội phó, cùng 3 chuyên viên là: Thủy Top, Phương Trinh, Ngọc Trinh. Đây đều là những chuyên viên được đào tạo bài bản, có lòng đam mê, yêu nghề, không ngại khắm, không sợ bẩn. Đặc biệt ở lần này, quy trình lấy tinh trùng sẽ được thực hiện hoàn toàn thủ công mà không sử dụng bất kì máy móc hay công cụ hỗ trợ nào nhằm mang tới cho người tham gia hiến tinh những cảm giác chân thật nhất, những giây phút thăng hoa nhất.

Sau khi đã hiến xong lần một, nếu có nhu cầu, bạn có thể yêu cầu chuyên viên cho bạn hiến tiếp luôn lần hai, lần ba, tùy theo khả năng của bạn.

Rất mong được sự tham gia đông đủ của các bạn để buổi hiến tinh đạt kết quả cao.
Có hai cách để bạn đăng ký tham gia:
– Cách 1: hãy bấm like và để lại comment cho status này.
– Cách 2: gọi điện tới số 0123.456.78910 để đăng ký.

* Chú ý: Số điện thoại này hiện tại đã bị khóa cả hai chiều vì nợ cước, thế nên nếu bạn gọi chắc chắn sẽ không liên lạc được.

Trưởng ban kế hoạch phá gia đình



Truy bắt yêu râu xanh

Một cô gái rất xinh, giống hệt Ngọc Trinh, mặc chiếc váy trắng tinh, mỏng dính, rất gợi tình. Cô đi có một mình nên có vẻ ngại ngùng không dám vào trong mà chỉ đứng ngoài cửa rập rình. Bất thình lình, một giọng nói vang lên khiến cô giật mình:

– Có chuyện gì? Sao không vào mà cứ thập thò ngoài này?

– Dạ! Em đến để trình báo! Em vừa bị hiếp dâm ạ!

– Hiếp vào chỗ nào?

– Dạ, hiếp toàn thân luôn!

– Được rồi, vào đây, ngồi xuống đi! Giờ em hãy thuật lại chi tiết sự việc. Nhớ là càng chi tiết càng tốt, như thế sẽ có lợi cho việc điều tra và truy bắt hung thủ!

– Dạ vâng ạ! Trưa nay trời nóng quá nên em kê tấm phản ra ngoài hiên nằm ngủ cho mát, nhà em ngay mặt đường mà! Cũng vì nóng nên em mặc chiếc váy rất ngắn và trong suốt. Lúc ngủ, em có sở thích là dạng chân ra cho thoáng. Đang nằm mơ màng thì em thấy có một thằng rón rén bò lên phản và nằm ngay cạnh em, rồi nó luồn tay vào trong váy múa máy, chọc ngoáy lung tung. Thấy em không phản ứng gì, nó tưởng em ngủ say nên từ từ tuột váy em ra. Tuột đến mông thì chiếc váy bị vướng lại, nó sợ làm em tỉnh giấc nên không dám mạnh tay, thành ra cứ hì hục, loay hoay mà mãi không xong. Thấy nó vất vả quá cũng tội nên em khẽ nhổm mông lên để hỗ trợ. Lột xong cái váy, nó lại hí hoáy lột tiếp cái coóc-sê, nghịch ngợm thỏa thuê, nó lại mân mê dần xuống phía dưới, rồi lại lột tiếp cái…

– Thôi! Dừng lại… Dừng lại ngay…

– Sao vậy anh?

– Em có cần thiết phải miêu tả chi tiết vậy không?

– Nhưng anh vừa bảo càng chi tiết thì càng có lợi cho việc điều tra truy bắt hung thủ mà!?

– Đành là vậy! Nhưng nếu cứ chi tiết như thế, anh sợ là chưa kịp phá xong vụ này thì đã lại có thêm một vụ khác! Tốt nhất là lát nữa em tự viết vào bản tường trình, anh sẽ đọc sau. Còn bây giờ, em cung cấp cho anh đặc điểm nhận dạng của hung thủ!

– Dạ! Nó không dài lắm, nhưng rất cong, và vô cùng rậm rạp…

– Không, anh hỏi đặc điểm khuôn mặt cơ mà, có hỏi hung khí gây án đâu!

– Dạ! Nhưng em không nhớ mặt nó, chỉ nhớ hung khí thôi!

-Thế thì khó điều tra đấy! Nhưng thôi, nhớ được cái gì thì ta sẽ điều tra dựa theo cái đó. Anh sẽ cho gọi một nữ họa sĩ có nghiệp vụ giỏi tới đây để vẽ lại hung khí gây án theo mô tả của em. Nữ họa sĩ này là nhân viên quán mát xa thư giãn đã nghỉ hưu, với kinh nghiệm mấy chục năm làm tại quán, chị ấy có thể vẽ chính xác tới 90% theo mô tả của em.

– Sau khi vẽ xong thì sao hả anh?

– Đương nhiên là bọn anh sẽ đăng hình đó lên báo và phát lệnh truy nã toàn quốc. Sau đó sẽ tập hợp các nghi phạm có hung khí giống với hình vẽ lại rồi gọi em đến để trực tiếp kiểm tra và nhận diện hung khí. Chưa hết, bọn anh sẽ cho các nghi phạm lần lượt thực hiện lại hành vi hiếp dâm với em để em có được những cảm giác chân thực nhất, qua đó giúp em nhận biết được đâu là hung thủ thực sự, hạn chế tới mức tối đa việc bắt nhầm và xử oan.

Hai ngày sau…

– Alô! Em chào anh! Em là cô gái bị hiếp dâm hôm trước đây! Tình hình sau khi ban hành lệnh truy nã thế nào rồi anh? Đã bắt được nghi phạm nào chưa anh?

– Tình hình rất khả quan em ạ! Mới hai ngày thôi nhưng đã có khoảng 60 người tình nguyện ra đầu thú. Tất cả họ đều đang nóng lòng chờ tới lúc được em kiểm tra hung khí và được thực hiện lại hành vi hiếp dâm đối với em.

– Dạ! Nhưng nếu trong 60 người ra đầu thú đợt này không có ai là hung thủ thực sự thì sao ạ?

– Thì bọn anh sẽ tổ chức thêm các đợt khác nữa. Số lượng người muốn ra đầu thú vẫn còn rất nhiều! Anh cũng đang vận động bạn bè, gia đình và người thân tích cực ra đầu thú với tinh thần quyết tâm cao nhất, cương quyết không để lọt lưới tội phạm, không để kẻ gian sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!

– Dạ! Được vậy thì hay quá! Em cũng chỉ mong là còn lâu mới bắt được hung thủ…



Cái loa phóng thanh

Thôn tôi là thôn nghèo nhất xã, bởi dính phải khu đất cằn, đất đá, trồng cây mà vùi không sâu thì rất dễ bị bật gốc, héo lá. Lại thêm cả cái thời tiết khắc nghiệt, nắng gắt, gió rát triền miên, thành ra việc trồng trọt, chăn nuôi, việc mưu sinh, kiếm miếng cơm, manh áo của bà con thôn này khó khăn lắm. Chả thế mà danh sách hộ nghèo của thôn luôn nhiều nhất xã, và bằng với số hộ nghèo của vài thôn khác cộng lại.

Nhưng là trước đây thôi, chứ từ khi tôi lên làm trưởng thôn thì mọi việc đã khác. Mấy cái đời trưởng thôn trước làm ăn vô trách nhiệm, không sâu sát, để dân nghèo, dân khổ mà các lão ấy vẫn có thể nhởn nhơ, chứ tôi thì tôi không chấp nhận như vậy được. Thấy danh sách hộ nghèo của thôn mình cứ dài dằng dặc vài trang giấy, tôi xót xa và xấu hổ lắm! Bởi vậy, ngay khi nhận chức, tôi đã tiến hành họp bàn, đưa ra các giải pháp mạnh tay, nghiêm khắc, kiên quyết giúp bà con trong thôn thoát nghèo, bằng mọi giá không để cho thôn mình dẫn đầu toàn xã về số hộ nghèo như trước nữa.

Chập choạng tối, gà lục tục lên chuồng. Tôi trải chiếu ra giữa sân, vừa là ngồi cho thoáng, vừa là để tính toán, lo nghĩ chuyện làng, chuyện thôn, nhưng lý do chính vẫn là để chờ vợ dọn cơm. Tôi nâng cái điếu cày, châm lửa rít một hơi sòng sọc rồi ngửa cổ lên trời nhả khói thảnh thơi. Bên cạnh là ấm trà thơm pha sẵn, nhưng tôi chưa uống vội, bởi tôi thích uống trà sau bữa ăn, giống như là món tráng miệng, còn hơi thuốc lào tôi vừa rít thì giống như cái món khai vị. Nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng quả thật, nếu không được rít một hơi thuốc lào trước khi ăn thì dù bữa cơm hôm ấy có tôm hùm, cá chép, hay ba ba, tôi vẫn thấy nhạt thếch.

Vợ tôi đã lạch bạch bê mâm ra đặt trên chiếu, rồi xới bát cơm đầy, nóng hổi đẩy ra trước mặt tôi. Còn tôi thì vẫn đang nhìn cái đĩa thức ăn chăm chăm:

– Thịt này từ tối qua đây à? Bảo bao nhiêu lần rồi, thịt thì chỉ ăn trong ngày, sang hôm sau là bỏ, ăn vào mang bệnh!

– Nhưng tôi ngửi rồi, còn thơm mà, cho tí mắm với hành vào đảo lên, vẫn ngon lắm! Ông không ăn thì tôi ăn. Có khoanh giò tôi mới mua cho ông kia thôi! – Vợ tôi đáp lời bằng giọng lụng bụng.

Tôi bực quá, định mắng cho mụ ấy một tràng thì bỗng nghe tiếng chó sủa ăng ẳng đầu ngõ. “Giời đánh tránh bữa ăn”, ấy vậy mà lại đang có mấy cái bóng thập thò, rình mò ngoài đó. Tôi quát một tiếng, con chó im re, nhờ vậy, mấy cái bóng ấy mới có can đảm lò dò bước vào sân. Một bóng lớn bế một bóng nhỏ, một bóng nhỏ nữa đứng dưới, bám gấu áo và nép chặt vào bóng lớn, cả ba đều sợ sệt, rụt rè…

– Có chuyện gì? – Tôi hỏi và vằng vọc quăng cái bát cơm đương ăn dở xuống chiếu.

– Dạ! Bác làm ơn xét lại giúp em với, chứ nhà em mà ra khỏi danh sách hộ nghèo thì em chết bác ơi!

– Ô hay! Cái nhà chị này lạ đời nhỉ! Muốn giàu sang, khá giả thì không muốn, lại muốn nghèo?!

– Bác thương tình! Là hộ nghèo thì mỗi tháng còn được mấy đồng trợ cấp, các con em còn có bát cơm, con tép mà ăn, chứ nếu không được làm hộ nghèo, em thật không biết xoay sở ra sao cả!

– Ý cô là tôi hại nhà cô? Đừng nói càn nhé! Mấy lão trưởng thôn trước đây, họ làm láo nên mới để cho cô nghèo, còn tôi, tôi làm theo quy định đàng hoàng! Hỏi cô nhé, mỗi tháng cô đi bóc mía cho nhà lão Nghị, rồi làm cỏ cho nhà bà Quế được bao nhiêu?

– Dạ, làm đủ công thì triệu rưỡi ạ!

– Đấy! Triệu rưỡi, chia đều cho ba mẹ con, tức là thu nhập bình quân hàng tháng của nhà cô là năm trăm nghìn đồng một người. Trong khi muốn làm hộ nghèo thì thu nhập của mỗi người mỗi tháng phải dưới bốn trăm nghìn, nghe chửa?

– Nhưng đứa út nhà cháu đau ốm, quặt quẹo suốt, vài hôm lại đi viện, một triệu rưỡi ấy chả đủ tiền thuốc bác à!

– Cái này tôi cũng chịu, bởi quy định là quy định, ai cũng xin được nghèo như nhà cô thì cái thôn này bao giờ mới thoát nghèo? Mà nhà cô nghèo bao năm nay rồi, giờ phải nhường suất nghèo cho người khác nữa chứ? Định nghèo hết phần của người ta hay sao? Thôi, đưa con về đi!

Thấy người lớn to tiếng, đứa bé trên tay khóc nấc lên, đứa đứng dưới đất cũng không khá hơn, nó liên tục giật áo mẹ, kêu gào:

– Mẹ ơi, con đói!

– Ừ, đi về rồi mẹ cho ăn cơm!

– Không! Con muốn ăn cơm có thịt, có giò như thế kia cơ, cơm nhà mình toàn khoai sắn, chán lắm!

– Thôi, nín đi nào! Mai mẹ sẽ đi chợ mua thịt, mua giò cho con ăn, ngoan, về nào!

– Không! Mẹ toàn nói dối, mẹ chẳng mua bao giờ cả! Con muốn ăn cơm thịt, cơm giò…

Người đàn bà xốc lại đứa em đang nức nở, rồi lôi xềnh xệch đứa chị đang hờn dỗi, ba cái bóng liêu xiêu, giằng díu nhau quay ra ngõ. Con chó thấy người thì lại sủa lên ông ổng. Tôi quát con chó xong, quay ra thấy vợ đã đang nhai nhồm nhoàm mấy miếng thịt để từ hôm qua, tiện mồm, tôi quát luôn cả vợ:

– Đã bảo là đừng ăn nữa, mang bệnh vào người rồi mà! Đem đổ hết cho chó đi!

Chẳng biết vì sợ, hay vì bực, mà vợ tôi lập tức đứng dậy, đổ ụp cái đĩa thịt ấy vào cái âu cơm chó để ở góc sân. Con chó thấy vậy thì mừng húm, chạy đến tớp liên hồi. Tôi cũng chả buồn ăn nữa, buông bát, bỏ bữa, ngồi dỏng tai, chăm chú lắng nghe chương trình phát thanh của xã qua cái loa treo trên cột điện ngoài ngã ba. Tôi đưa chén trà thơm lên mồm, nhấp một ngụm nhỏ, gật gù, khoan khoái. Vẫn là mấy cái bài thu âm sẵn, phát đi phát lại cả tuần nay, nhưng lần nào nghe tôi cũng đều thấy hứng thú và sung sướng, bởi nó có nhắc đến thôn tôi…

“Từ một thôn luôn được coi là nghèo nhất xã thì hiện tại, thôn Đoài đã vươn lên phát triển mạnh mẽ, số lượng hộ nghèo của thôn đã giảm hơn một nửa. Cứ với đà này, chẳng mấy chốc mà thôn Đoài sẽ vượt qua thôn Đông để trở thành thôn có số hộ nghèo ít nhất của xã. Quả là một thành tích đáng tự hào…”

Giọng cô phát thanh viên trong trẻo vẫn oang oang thoát ra từ cái loa, được gió mang đi thật xa, bay tới mọi nhà, qua cả mấy rặng tre già nua, lan cả tới mấy vườn sắn khoai cọc cằn, khô úa, mất mùa, át cả tiếng con chó ở góc sân đang rú lên mừng rỡ khi được ăn thịt, và nhạt nhòa cả tiếng dỗi hờn của đứa trẻ vẫn đang rỉ rê nơi cuối ngõ:

– Mẹ toàn nói dối, mẹ chẳng mua bao giờ cả! Con muốn ăn cơm thịt, cơm giò…



 

Facebook Comments
Tổng Hợp Một Số Truyện Cười Phê Phán
Đánh giá bài viết

1.472 Comments

  1. If it helps, the iTerrarium above has already found a home, but I’m working on an improved model that includes opportunities for turning it into a vivarium as well. The idea, with proper locks, is for it to be usable for tree and arrow poison frogs, but it would probably work equally well for geckos, skinks, and other small reptiles and amphibians. Thank you very much for the writeup, and I hope to give you a surprise when Mark II is ready.

  2. I’m like that in everything I do. But I mean…why including a TT song? Doesn’t he have enough songs to make a greatest hits album? he already has one as fas as I know…”oh…but I want to include songs from the band I was so ungrateful to”. That’s what I don’t understand, it doesn’t make sense. He even hides from them in events…he denied the invitation to Elton John’s wedding because Gary Barlow and the others would be there. BUT YET….I want to include songs. See what I mean?VA:F [1.9.13_1145]please wait…VA:F [1.9.13_1145](from 0 votes)

  3. You certainly had/have some phenomenal men in your life! I have always been interested in people who take up carving as a hobby! Happy Father’s Day and I’m glad you got to spend it with some wonderful people. This was a very thoughtful post of you to do! Many people often don’t consider the greatness of the lovely folks around them.

  4. கம்போடியாவின் ஜனாதிபதி யாà®°் என்à®±ேன்!கலா à®®ாஸ்டர் என்கிà®±ாள் :)))///à®°ொà®®்ப பாடாவதியான காதல் போல…

  5. Klasse Bericht .Besonders gut haben mir die Absätze “Das Ärgerliche” und “P2P-Streaming ist teuer” gefallen.Schon erschreckend das wohl einmal an den persönlichen Daten so wohl als auch an der Werbung, die ja von den Usern unfreiwillig per P2P weiter geleitet wird, verdient wird.Das ganze hat was von einem Bumerang, zieht man in Anbetracht das die Provider darauf reagieren müssen.GrußGast

  6. Ich denke persönlich, dass Energieeffizienz deshalb kaum Beachtung findet, weil schlicht und einfach unsexy und schlecht vermarktbar ist. Bsp. erneuerbare Energien: hier können – sowie Firmen, Bundesregierung als auch NGOs – prima Werbung machen und Kampagnen fahren. Weil: Es ist neu, es bringt Jobs, Geld und ist innovativ. Energieeffizienz? Da ist man schnell bei “verzichten” und Einschränkungen angekommen in der Diskussion (was in Wirklichkeit natürlich nicht so sein muss). Das lässt sich schlecht vermarkten.

  7. I purchased this humidifier on drugtore.com and have to say it is one great piece of equipment. We have a wood stove and room gets to 78 degrees and dry. This humidifier puts out a good amount of mist. Helps bring the humidity levels up. Water Tank is easy to remove and fill. When the unit is on, you cannot hear it operating at all. No noise! Love it!

  8. Zoho Meeting was pretty simple to use but I have a few complaints with the directions on how to use it, specifically the directions dealing with how you would go upon interacting with others who are also in the site. I did find this out but I felt that such a critical piece of information should have been easier to find. After you can get past the initial confusion, the site can offer tremendous benefits by allowing teachers and students to interact outside of the classroom. In an ever-evolving technological world this technology is extremely important to almost all fields of education.

  9. I think the chocolate flavor is my favorite, too, of the Sun Warrior powders. It seems the least chalky Have you by chance tried any Garden of Life raw powders? I’ve been curious about those.This was only my second or third wheatgrass shot EVER, haha. Honestly, they are so disgusting! I’ve even been afraid to put it in green smoothies…I reeeally don’t want to taste it. Maybe I’ll try that sometime, though.

  10. Сергей Репов:Я согласен с автором.Надо сначала изучить бизнес, потом отработать технологию.И вот когда стабильно бизнес начнет приносить прибыль, тогда и регистрироваться.

  11. I have seen lots of anti-global warming videos (either by or supporting leading authorities in this area (even people high up in greenpeace dont support human-caused global warming)) and if you go back millions of years we are actually a lot colder than the earth has been, the temperature tends to go Warm, then Ice Age, than warm then ice age (note these changes happen over many years). Al Gore is just trying to get votes by pretending to care.

  12. Nevoie, in cazul in care partenerul nu-si asuma responsabilitatile. Repet, nu-i cazul Alinei, dar sunt multe femei care trag singure la jugul familiei. Cand copii sunt la mijloc, o mama face orice. E usor sa judeci din afara “epuizarea” unei mame fara sa cunosti detalii. Este adevarat, in cazul in care credinta este temelia, Dumnezeu nu o va lasa sa moara de epuizare.

  13. Kalau BN menang itu kerana rakyat Sarawak bijak membezakan antara kaca dengan intan. Rakyat Sarawan tahu mana pilihan terbaik.Sebaiknya kalau PR kalah itu kerana PR memang didukungi dan ditunjangi oleh manusia-manusia yang BODOH, BACUL, GOBLOK dan TIDAK BERWAWASAN. Kalau pokoknya saja sudah bengkok, maka jangan hairan kalau bayang-bayangnya juga bengkok.

  14. Dawno mnie u Ciebie ( w sensie komentowania) nie bylo…wyjasnie jak sie spotkamy hahaPiekne zdjecia, superinteresujacy post- juz wiem dlaczego nie pije coli i prawie nie jadam rabarbaru ;))ale na Twoja tatke pewnie bym sie skusil :)A propos Edwarda- to skomplikowane…

  15. I recently tried to find an apron as a Christmas gift for my 14 year old sister (she's a good but messy cook). First of all they are very hard to find at retail stores, most stores I checked didn't even sell them. But when I finally did find one it was very plain and boring and figured it's not something she would be caught dead in. I wish I would have known about Flirty Aprons! I like the Scalloped Cherry Blossom Apron for her as well as myself.

  16. Thanks, shelf number two will follow in the near future!I came by your blog and I saw you’re an Austen fan. I’ve only read Emma and didn’t impress me much but I want to read more books by Austen before I make up my mind. Shadow of the Wind was good, and Angel’s Game was ok – this one fell somehow in the middle but I do look forward to the next book. I just hope it won’t take years to come out.I understand your point of view, there are so many books out there vying for our attention.

  17. Tu es adorable. Tu m’as eu au début, je pensais vraiment que tu t’adressais à ton réel père et que tu allais raconter l’histoire de votre arbre généalogique;je me passionnais et je me disais waw on dirait une légende et j’ai souri quand j’ai compris.

  18. Ich will nicht pingelig sein, aber 1000 Prozent verlangsamt ist nicht 1000-fach verlangsamt. Das Original ist ja nicht 1, sondern 100%. Daher ist das Stück jetzt auch “nur” 20 mal so lang, was mathematisch total Sinn macht.P.S. Ich hab’s auch nicht geschafft, durchzuhören. Klingt wie ein etwas langweiliger Craig Armstrong Score.

  19. Hola Juan, antes de nada te pido disculpas por no contestarte antes, ya que tu mensaje se me habia pasado por alto.Las conferencias dimos un par de ellas y no asistió nadie, ni una sola persona, por eso que no podemos estar pendientes de las conferencias si nadie las va a escuchar.Aunque ahora que somos tantos miembros es posible que volvamos a dar alguna, ya avisaremos.SaludosRaul RodriguezA Favor o En contra: 0  0

  20. I wanted to follow along and let you know how much I appreciated discovering your website today. I’d consider it a good honor to work at my business office and be able to operate on the tips contributed on your web site and also be a part of visitors’ comments like this. Should a position connected with guest article writer become on offer at your end, remember to let me know.

  21. I’m all for a Militia of Tea Party Americans.. This administration has went to far.. He(Ole Slue Foot) thinks because he fooled the majority to elect his sorry Fascist A–, along with the Skank of DC (Prancing Pelosi), that we will curl-up and let them ruin this Great Christian Nation !! I’ve got news for the Vipers; we will not surrender our God Given Rights, come Hell or Hi-water. As Patrick Henry solemnly swore and declared,*GIVE ME LIBERTY, OR GIVE ME DEATH* !!! Locked & Loaded !!

  22. Mr. Wheeler –I am well aware of the distinction between a republic and a democracy. That’s why I specified that this country was founded as a constitutional republic (which, as you correctlt stated, it is no longer).But most people conflate democracies and republics, and the exercise of separating them would have been beyond the scope of this post.Sometimes simplification is unavoidable.

  23. Happy Halloween right back at cha Em and HS and to everyone here. My girls are are in their twenties and its still their fave holiday hands down. Mine will be quiet and if you want to chat tonight and tell ghost stories lets meet in the chat room at around 9pm! lol

  24. Does the answer have to be the exact same way they have it on the site like the exact same capital letters and everything or if we have the name of the doll but just put it all in lowercase would that still count as having the answer correct?

  25. Thank you for deliver greater to discuss the, I’m extremely concerning this and in addition cherish examining on this approach point. In the instance that opportunity, due to the fact have expertise, on earth do you views bringing up-to-date any web log by working with further more specifics? This can be very of great help for i.

  26. Ugo, yes Kwaday Dän Ts’inchi’s partial mtDNA sequence is available on GenBank. Here is the entry for it: “.” Accession number: AF502945. I dunno if this 360bp fragment is HVS-1. Didn’t bother to check, but you are right — if Chief Diane Strand, Karen Mooder and Sheila Greer only used this fragment for comparison, it maybe too small to build a really complete geneaology.Kambiz

  27. Μίσος για τους ενστόλους; Χμμμμμ!Τι στο καλό, όλοι οι ψυχολόγοι της ΣΣΑΣ στο antinews σχολιάζουν;

  28. I just got back from a hiking trip in Yosemite a week after donating double red cells. I do not recommend hiking at altitude after doing so! I had an unbelievably hard time, not to mention the embarrassment of being passed on the trail by people much older than myself. I only figured out the reason about halfway up. At least now I know I have a good excuse for having been such a wimp at the time!

  29. Bonjour Julien,Tout d’abord merci pour ce tuto très utile sur GTM.Cependant, j’ai quelques interrogations sur les Data Layer :- si je comprends bien, les data layer ne peuvent être utilisés que pour les CustomVar et les events?- Pour les events, doit-on configurer le compte dans GTM ou le fait de rajouter des dataLayer.push sur des event JS dans le code suffisent ?En vous remerciant

  30. Almost at the end of last year, I start working on a keyword which fall under 2 million competition category now it is listed on 2nd page with 20 million competition and I have fair amount of traffic. I love SEO more than I could.dancing for beginners´s last blog post..

  31. I have discovered some new elements from your site about pcs. Another thing I’ve always presumed is that laptop computers have become something that each family must have for most reasons. They supply you with convenient ways in which to organize households, pay bills, go shopping, study, pay attention to music and perhaps watch television shows. An innovative technique to complete every one of these tasks has been a notebook. These computers are mobile, small, effective and easily transportable.

  32. I still have TCOYF in my bedside table — I’m not ready to have kids, but using it for several months gave me a whole new relationship with my body. We gotta know our girlie part, right? Especially since everything changed for me once I lost weight and started running…getting to know how everything works has helped me stay sane!

  33. amazing web site…I conduct understand every single ideas its possible you’ve exposed with your own personal decide to place up-wards. They’re extremely prodding as well as occasionally will unquestionably provide brilliant results. With nevertheless, typically all in…

  34. Jajaja sera un gran juego! que ganas dios T////T y una duda… que no creo que me puedan resolver aun pero bueno alomejor si… se sabe algo de Hope? crees que saldrá? yo espero que si… ya que es mi personaje favorito del 13 y la verdad es que tambien de toda la saga de FF y quiero que salga en este juego… me gustaría verlo grande en busca de Light

  35. Patty, thanks for you reflection and animation. Truly our work of inclusive community building in the pursuit of dismantling oppressive, racist societal structures and co-creating a world of peace with justice continues whoever is the President. The landscape will be a little easier with Barack Obama and the groundswell that elected him needs to keep up the pressure. The way is peace. How we relate to one another on the path is as important as the outcome. Kudos to Pax Christi for your work.

  36. Adam,This article is brilliant! I am going to share it with my husband/business partner for our travel planning service as well as consider your advice for my Getting over Overwhelm Web site.Thanks again for breaking things down for us in clear, simple terms and for sharing your perspective on things that are often counter to our intuition.Monique

  37. That's just the cost of mining, leaving aside the cost of shipping – this link states that shipping was equivalent to 21-57% of the spot price of iron ore at delivery to China, depending on source: . Jeff Rubin made the enigmatic statement in his book that with crude >$100/bbl bunker fuel becomes >50% of a commodity price. Never caught a ref for this and always meant to corner him at his blog about that.

  38. I have to admit, I love Sam Elliot for Lee Scoresby (I loves me some Sam Elliot, and he personifies the Texas Cowboy trope in my mind, probably due to the whole Sacketts movie) but Jason Isaacs for Lord Asriel? YES PLZ! oh cod I love Jason Isaacs (he is perhaps second to Alan Rickman in my British Actors I Love).I wish/hope someone gets the rights to make The Northern Lights/Golden Compass *properly* and ignores the stupid churches boycotting the movie. These books need a proper movie adaptation!

  39. Donna, thank you for a lesson on butterflies, and a very enjoyable one at that! I never knew the difference before, but I will now. I followed the links to the other sites, amazing photos. I’m glad you had the disagreement with your acquaintance over the two types of butterflies, or we may not have had the opportunity to see this post. Your watercolor is amazing, you have so much talent.

  40. Hmm…..Good write-up, I am regular visitor of one’s site, maintain up the nice operate, and It is going to be a regular visitor for a long time. “There is a time for departure even when there’s no certain place to go.” by Tennessee Williams….

  41. Im gonna be honest. Rihanna does not look anywhere near convincing she actually serious about this movie. Looks like she is posing for a photoshoot or something. She alsong with tom arnold and brooklyn decker are complete and disrespectful miscasts to the actors that are actually gonna try in this movie. It really sad what hollywood has succumbto. tisk tisk.

  42. Lynn, The Scott CR-1 is a pure road bike. I’m guessing yours is carbon fiber as well? This isn’t really the type of bike you want to tour on. Not only will the bike be a little uncomfortable to ride for hours on end, day after day, but the bike is not equipped to hold any of the extra weight that touring demands. The only way I would recommend using this bike is if you pull everything you need for your trip behind you in a trailer. That way none of your gear is being carries on your back, body or bicycle.

  43. …There were many familiar faces at the meeting and every single one of them complied with the request for ID…except one.Not true. At least one other woman, and I won’t name her because it doesn’t matter, was not asked to show her driver’s license because the people running the meeting knew who she was (the fact that they thought she was a Ward support is just a coincidence, of course). Just like they knew who Ellen was.

  44. Ked­ves Enikő,nagyon örülök annak, hogy az önfej­lesz­tés felé for­dul­tál, és szép sike­reid is van­nak már ezen a terü­le­ten!Iga­zad van abban is, hogy egy nagy lépés előre, ha fel­is­mer­jük, miben kell vál­toz­TAT­nunk! Mert magá­tól semmi sem megy, csak „Magá­tól” — azaz, Tőled ( marad­junk a tegező­dés­nél… )Köszö­nöm szé­pen a jókívánságokat,neked is min­den jót!sze­re­tet­tel:Kriszta

  45. That lippy looks lovely on you huny 🙂 you have such a talent for interior decorating as well as beauty! One thing I can suggest that really adds character to our hallway is a lovely large vase like pot in metallic gold? We bought ours back from Morocco but I'm sure ya can find em here! We've put a few brown & gold wooden branches & some fairy lights in it & looks lovely :)Aysh xoxotrulymadlybeauty.blogspot.com

  46. Primeiro Controle disse:Fala Eduardo, tudo bem?Essa história eu juro que nunca vi rs. Da uma olhada no x360 e vê se o mesmo controle não esta configurado como player dois também, salve apenas o perfil do player 1 no emulador e veja se resolve. Outra coisa que pode estar acontecendo é o emulador simular um controle de xbox enquanto o windows está usando as configurações normais do seu joystick, então seria preciso “desplugar um deles”, pode ser uma boa desinstalar o driver do controle e o perfil do x360 e fazer a configuração novamente do zero.

  47. Rita írta:“Teljesen véletlenül erre a napra szerveztünk egy baráti összejövetelt. Apraja-nagyja összesen 40 fÅ‘. A nagy létszámra és az egyéni ízlésekre tekintettel két bográcsban fog rotyogni a finomság. Az egyikben füstölt csülkös pacal ahogy mi szeretjük, a másikban pedig pincepörkölt készül. MindkettÅ‘ bevált „recept” alapján. A helyszín még nem eldöntött, ketten vannak még versenyben: Gyöngyöshalász, vagy Gyöngyössolymos. Jó készülÅ‘dést Mindenkinek.”

  48. writer’s block is a euphemism for laziness. I don’t deal with that. When I’m lazy I don’t even try to act like I’m trying to write and getting locked. For me, writing must be automatic, it must be likened to free association otherwise I feel I’m being inauthentic. That’s my biggest problem with the process of writing, feeling like I’m forcing it.

  49. Bonjour, en fait je voudrais avoir votre accord pour interpréter votre monologue pour des auditions. Bien entendu, il n’y a rien de professionnel dans ces auditions mais c’est une activité prévue avec mes enseignantes et je tiens à leur présenter le meilleur texte possible. Je trouve celui-ci très émotif et puissant. Merci de me répondre le plus vite possible.

  50. "Thankfully, I don't have to keep my Foxfire books in a Faraday cage, just in case. ;)"Neither do I, they're mostly in my head, I've read them so much. Good thing, too, because those are toast, the oxydation will make them unreadable in another four years. I still have a Flexowriter. And reader. That magnetic stuff will NEVER catch on!!

  51. I do accept as true with all of the ideas you’ve offered in your post. They are very convincing and will certainly work. Nonetheless, the posts are too brief for beginners. May you please prolong them a little from subsequent time? Thank you for the post.

  52. Jeg er helt enig i at det må gjøres noe med opptakslisten. Den er svært vanskelig å finne ut av. Også EPG må gjøres mer praktisk.Blått lys mot sort bakgrunn er ikke ideelt, vanskelig å se.Når det gjelder kanalskifte, så fungerer det som sagt raskt på min opptaker. Om din boks henger hver gang den skrues på, så høres det jo ut som at det er noe feil på den. Må nok byttes.Hygglig at du likte testen min.

  53. This is one heart-warming and innovative commercial in the excessively glitzy, over-the-top- hip, meaningless junk produced by most advertisers. I am a new Canadian of African origin and I am very touched by the reflection of a very positive image of Native communities. This goes a long way in helping instill a sense of pride, respect and appreciation for indigenous culture.And ofcourse what an awesome voice to carry a beautiful melody. And thank you for giving out details of the song/singer. Much appreciated

  54. Great post Bob. Thanks for sharing.This so unknown region of mountains is one thing, but they’ll presumably endure with little change for many years. Whereas the humane insights you’ve given us of the locals is something I’ll treasure. e.g. I can’t imagine what it’d be like for dads and sons to come back to a village of 350 dead wives and daughters – I get tearful just writing this. Still tears don’t help much, so more power to you and those you toil with in your inspirational aid work.More soon…CheersDonald

  55. Assassins creed 1 was a mixed bag it was good but it had problems but not enough to break the game the first two worlds and when AC2 came out i couldn’t believe the awesomeness of the game then brotherhood revelations came out while good not the levels of epic ness i guess thats because it didn’t have that much to improve on and in the end it left a bitter sweat taste but seeing a numbered sequel i hope that new life into the series and take to new heights “Nothing is true everything is permitted”

  56. “La vittima designata” lo ricordo come uno dei films piu’ affascinanti, misteriosi e permanenti nella memoria. La sua parte la faceva anche la colonna sonora dei New Trolls , leggendaria prog-sinfonica tratta da “Concerto grosso n.2″. Voglio pensare che Thomas Milian sia stato solo quello, e non qualche altro raccapriciante personaggio che ha incarnato in seguito diventando un fenomeno da baraccone.

  57. …pior é a noite ,alem da chuva ,vento (que quase me leva) é muito perigoso….pois a maioria é mulher…ficamos naquele frio e chuva, pois com essa chuvarada não há guarda-chuva que resista…..é vergonhoso não ter uma cobertura no ponto de circular em frente a uma universidade….

  58. Viola,You have this down to a tee. This is everyday for me (ah, minus the extra three boys you have lol). It seems like I can hardly ever get away from the e-loops, blogs, MySpace, general surfing, etc…I tell myself I’m warming up my Muse, but by the time she is good and ready to work for me, I am too tired to concentrate on writing Thanks for a fabulous peek into a Mama Writer’s life!Renee

  59. I think he’s trying to get me to be mindful of my own feelings and needs, since I’ve always disconnected from them almost entirely. But then I’ve disconnected from most everything. I’m not at all good with talking, let alone candidness but yes, I think I will try to somehow turn it back around. I’m tired of having to answer that I have no idea. It just makes me even more frustrated with myself. At least now I know I’m not being unreasonable. Thank you.

  60. Those certainly were the days. This followed by only a couple of months COB’s public relations triumph on “Nightline,” where he was interviewed and gave such a brilliant and articulate defense of Scientology. As I recall, COB led speculation around Int Base that he was up for an Emmy for his spirited, passionate elicitation of exactly why Scientology holds all the answers.

  61. Bonjour,J’ai découvert ce blog par Carambozilla et je m’aperçois que j’ai beaucoup à apprendre.Je vais donc de ce pas m’inscrire dans les annuaires que tu préconises et lire petit à petit tous tes articles pour me faire une culture webesque, pour l’instant totalement déficiente.Merci donc et à bientôt..-= Cath´s last blog .. =-.

  62. if anything, Ron really knows how to play basketball . . . and the great thing is that he always brings an effort every game! I think the real effect RonRon brings is the toughness people claimed the Lakers were missing . . Drew and Pau are going to stand up a lil taller and flex a lil harder knowing they got the craziest bully in the league backing them up . . .

  63. You know what I love about this blog? THE ARCHIVES! The archives exposes people.In this post, I read the "reason" why a commenter didn't vote for Obama. But if you read the archives from 2009, the same commenter (albeit different username) cites another reason for not voting for Obama.That's just one of the inconsistencies…lol.

  64. 嘩好開心,期待已久嘅回覆呀!hey唔好誤會,佢其實係我表弟D同學仔嚟,我表弟讀Statistic佢讀computer science,書友仔。成班小朋友嚟咋ma。冇父母在身邊,咪多D出嚟食吓飯咁。其實留學生真係好慘,嗰日先笑佢地有人太肚餓生食”出前一丁”lor!坦白講如果响香港,佢地已經變咗player。呢度係好唔同,D讀書人大部份都好乖。不過有幾個返咗香港就變種啦。其實响Harvard Square成條街都係蝦罰mit,真係唔係咁特別。而且我已經名花有主啦! 係一個絕無不良嗜好,絕無奸詐狡猾,絕對光明磊落,又冇加防蝕劑,無落味精,無人工添加嘅絕種極品。=D

  65. I have to express my affection for your kind-heartedness giving support to people who absolutely need help on in this issue. Your very own commitment to getting the solution all-around became exceedingly helpful and has in most cases permitted individuals like me to achieve their objectives. The interesting publication signifies so much a person like me and a whole lot more to my office colleagues. With thanks; from everyone of us.

  66. Yikes. I can kinda understand not wanting to just “mindlessly”* follow orders, but the proper response is to say as much, then back out of the game and/or take a break and discuss, not to troll the rest of the team or the helper one specifically invites. Sorry for your poor experience, Ari.*As in, not understanding the point of the orders or having a good understanding of game concept. Player hasn’t yet internalized the concept, and probably hasn’t done the reading. Doing things without knowing *why* one’s doing them.

  67. I have mastered a little in mint condition objects from your web locate in relation to delicate computers. A new thing I have always unspoken is that computer systems have turn out to be a product that each residence essential have representing a lot of reasons. They supply you with well-situated habits in which to arrange the inland, pay bills, turn shopping, consider, set in to music and in a lot of hand baggage consider tube series. An innovative technique to thorough a large amount of these tasks is a computer. These desktops are portable ones, minor, robust and convenient.

  68. cosi' non fosse non ti preoccupare che i pochi che rimarranno avranno ben altre preoccupazioni che filosofeggiare e rimbottare sulla morale dei tempi che furono…è molto piu' probabile che di buona lena si mettano a sterminare i parassiti rimasti per una cosa che si chiama…Lotta per la sopravvivenza…Ain

  69. , if she were white, I'd cringe and hope to see her voted out as soon as possible. But it seems black voters refuse to boot their elected idiots, probably fearing a white candidate will jump in. Thus, elections become a matter of keeping the black incompetents in office, no matter how close to the edge they lead their supporters.

  70. Jack — I think you’re missing the really important thing about Obama. He’s photogenic. The Left learned with Kennedy how important that is. He’s now mouthing vaguely conservative religious platitudes, with the media focused on his pretty face, while only people who really care bother to look behind the curtain and see what’s really going on.

  71. Celebrity butt game : i think that Candice Swanepoel has the best butt ever, and just want mine to look like that, so thats why i do leg and butt exercises an hour a day..I will now start watching and doing your eercises – they look really fun, and I’ve done the Mighty squat challenge which is sooo good, i feeel the bum bum! x

  72. we, humans, are NOT chimps. We? also do not have: The biology to eat meat or the complex digestive chemistry, absorptive, transportive, and assimilative biochemistry, the tooth structure, claws, the ability to outrun other animals, or the instinct. There is overwhelming epidemiological evidence that meat and dairy consumption are key causal factors in many of man’s degenerative diseases.

  73. Lieber Klartexter, wer hindert Dich, direkt an Kretschmann persönlich zu schreiben und Deine wichtigen Bemerkungen an “den Mann” zu bringen?Auch Martin sollte unbedingt direkt ans Staatsministerium schreiben, ich denke, Kretsche wird auch im Kloster auf dem Laufenden gehalten.Mein persönlicher Dank an alle Engagierten, die keine Mühe scheuen und sich nicht entmutigen lassen. OBEN BLEIBEN und ein gutes 2012 mit intaktem Schlossgarten!

  74. Quite true. Very poorly executed and I am yet to see any sign of enthusiasm on the launch. Worse still is their website with to pricing on excel exported pdfs with spelling mistakes.3G pricing is ok considering its for a voice package. I’m sure this will be matched by others soon. Recently Mobitel reduced their 3G pricing on M3 so now after data quota its about 50 cts per 1MB.A chance gone by. Clearly falling short of the hype.

  75. We could begin with , but then there are also the recent attacks against the cab driver and the convenience store clerk. However, I was speaking more broadly about Christian violence. Just off the cuff: genocide against indigenous Americans, Oklahoma City, various bombings of doctor’s offices, the assassination of Dr Tiller, the disgusting and awful sexual violence against children and so on. My point is that the Christian tradition is not above attacking other human beings.

  76. If “the Indians” were in charge I very much doubt whether any spirit of comedy, in any case, would even exist within those sequestered “holy” walls.Sannyasnews, broaden your vision.Do the comedy exist Now in those within those sequestered “holy” walls?It is now clear that resort is 100% controlled by the Canadian-Britsh duo?Indians have still some say but more at the level of police inspectors under East India company!

  77. it so many times, that everyone just accepts it as true. Is it?”Nope, it ain’t true. As you put it so well, those $5 an hour jobs can become $12 an hour jobs if you stop the flow of people desperate to work and who can be exploited.You raise fines on businesses using illegals to $50,000 per offense and the problem ends tomorrow.

  78. The like you study my mind! You peer to know a great deal about this, as you wrote it in it or something like that. I think which can be done with some pics to drive the message home a bit, but instead of that, this is excellent blog. An excellent read. I will definitely come back.

  79. One thing to consider also with PCs is that they are very sensitive to RFI (EMI). Brushed motors cause a lot of RFI noise in comparison to brushless motors. Floppy drives used a flat brushless design while earlier similar type drives (early 5.25″ and 8″ floppies) used a brushed type. As far as I know, all motors in modern computers (personal, servers, super, etc) use only brushless types of motors for any part that uses an electric motor.

  80. I've seen many negative comments on the "ammo-girls" attire, but not one single serious suggestion as to what they SHOULD have worn? From what I saw in the pics, I'd guess the ladies were asked to wear something black and comfortable.wv:armors

  81. Buen día Adriana!!Bienvenida a nuestro espacio. Para poder conocer más acerca de esta técnica, podés consultar en la pestaña TRE de este mismo blog. Es una poderosa herramienta a través de la cual podemos acceder a los archivos del alma para saber sobre los bloqueos e interferencias actuales.Continuamos comunicados.Un abrazo de Luz,Alejandra y Carlos

  82. Obrigado pela visita Nestor.Obrigado novamente, tu faz um trabalho de mestre ao palestrar sobre tuas aventuras submarinas.Deve ser uma bela coleção, gostaria de conhece-la.Sim, gostei muito, e tu ao palestrar novamente será mais rica e com mais detalhes.Um abração!Abc.Chaves

  83. FörlÃ¥t.Det ska nu gÃ¥ att se dom dÃ¥ jag lagt om mina filmer under ”Dalleriet” pÃ¥ min svenska wordpress.Tyvärr sÃ¥ är väl mÃ¥nga av filmerna ganska stora och kan ta tid om inte man har en riktig snabb uppkoppling.

  84. I’ve never played a healer (I don’t think that I have the talent), but I have a friend who heals for me when I play my tanks, and I can say for certain that there’s nothing quite as cathartic as coordinating with each other who stops getting heals when they start pulling for me, acting like a jerk, etc.And on on my Pally, when someone starts acting up, I can stop buffing them. I did that once, and it felt good. Will recently posted..

  85. Great article on solar power by Federic Andreu. Solar power has been around and talked about for many years but unfortunately not much has been done. We must now think about it very seriously, let us not wait for tomorrow. We can no longer put solar power under the carpet , let us take advantage of what we already have and shines so brightly above us.

  86. We’re a categorize of volunteers and opening a new proposal in our community. Your web situate untaken us with beneficial communication to paintings by. You’ve performed an impressive task and our whole grouping will perhaps ensue thankful to you.

  87. Oh dear…that photo of you on ‘your’ bike…??? Don’t think I have words for that, it’s wrong on soooo many levels, lol!! I have to give you 10 points for courage….not just for being part of this challenging ride but to have the guts to post that photo!!! Best of luck for Day 2, sit back and enjoy the ride! Love ya xoxo

  88. verstehe dein Kommentar überhaupt nicht,denn immerhin musst du ja entweder bei Youtube oder bei Google irgendein such begriff eingegeben haben der dich auf diese Seite geführt hat!!! Schon ein bisschen komisch das du dich denn hier so extrem über die Seite und über das schauen von Disney Filmen über Youtube aufregst! Ich würde mir darüber vielleicht mal gedanken machen.

  89. Thank goodness it’s not crazy, right?! If those things aren’t part of your business model, you’ll never attain them. You’ll always struggle to “get by.” You must identify what you desire to be able to work towards a business that can sustain it – and then grow it to new heights!I so appreciate your comment, Kylie!