Tổng Hợp Truyện Bựa Hài Hước

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới độc giả phần tổng hợp một số Truyện Bựa Hài Hước hàng đầu Việt Nam. Rất mong nhận được quan tâm to lớn



Vợ tôi đi rút tiền

Hôm trước, đang họp ở công ty thì điện thoại rung dồn dập, lôi ra xem thì là vợ gọi! Định bụng không nghe nhưng linh cảm có chuyện chẳng lành nên lại phải rón rén lẻn ra ngoài…

– Alo! Có chuyện gì?

– Anh ơi! Mau tới giúp em… – giọng vợ đầy hoảng sợ!

– Làm sao? Nói luôn đi!

– Em đang rút tiền ở cây ATM bên đường. Định rút bảy triệu thôi, nhưng cái phím nó bị đơ, em bấm mấy số không liền, nó thành bảy mươi tỉ, giờ tiền nó đang chảy ra nhiều quá! Anh đến chở tiền về giúp em! Mình em không chở hết được!

– Trời ạ! Tưởng chuyện gì quan trọng! Em định rút bảy triệu thì cứ cầm về bảy triệu, còn bao nhiêu em nhét trả lại vào cây ATM, ngân hàng sẽ cộng tiền trả lại vào tài khoản cho em. Không mất đâu mà sợ! Lần sau mấy chuyện nhỏ nhặt này đừng có gọi cho anh nhé! Đang họp!

Chiều họp xong về nhà, bụng đói meo mà cửa nhà khóa im ỉm, không thấy vợ đâu, bực mình gọi cho vợ, quát inh ỏi:

– Em làm cái quái gì mà giờ này còn chưa về lo cơm nước cho chồng hả?

– Em vẫn ở chỗ cây ATM anh ơi! Vẫn đang nhét tiền vào cây! Em nhét được ba mươi tỉ rồi, còn khoảng bốn chục tỉ nữa thôi!



Đàn ông thua nhau ở mống vợ

Người ta bảo: “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”, tôi xin bổ sung: “Đàn ông thua nhau ở mống vợ”. Vợ ơi! Tôi bị cô làm cho xấu mặt, làm cho ức chế nhiều lần lắm rồi! Cô có biết không?

Như mới bữa trước đây này, có thằng em cùng công ty hỏi vay tôi 5 trăm, tôi thú thật là tôi không có. Thế rồi lúc ăn trưa, tôi móc ví trả tiền cơm, thì lại thấy hai triệu từ trong ví rơi ra, thằng em cùng công ty cũng đã nhìn thấy, tôi xấu hổ quá, chả biết giải thích với nó sao cả! Tại sao cô lại lén lút bỏ tiền vào ví tôi hả? Ai cho cô cái quyền đó? Ai cho phép cô làm điều đó? Cô đã biến tôi thành một thằng đàn ông bẩn tính, keo kiệt trong mắt anh em đồng nghiệp, cô có biết không?

Hơn nữa, bữa sáng, bữa tối tôi đều ăn ở nhà, chỉ mỗi bữa trưa là ăn ngoài, hết giờ làm tôi cũng về nhà ngay, không quán xá la cà, thì cho nhiều tiền vào ví để làm cái gì? Cô có biết đàn ông mang nhiều tiền trong ví là dễ sa đà, hư hỏng lắm hay không?

Rồi hôm nọ cũng thế. Mấy thằng trong khu gọi tôi đi uống bia, chúng nó gọi cả chục cuộc, nhưng tôi mải bế con, không muốn đi, và cố tình không nghe máy. Ấy vậy mà cô từ đâu chạy về, lanh chanh nhấc máy, rồi bảo là các anh đợi chồng em một tí, em sẽ bế con cho chồng em để chồng em đến uống bia với các anh ngay! Chẳng lẽ, cô không hiểu rằng rượu bia có hại cho sức khỏe?

Còn nữa, người tôi ít mồ hôi, lại làm việc trong văn phòng, không phải ra nắng, ra bụi, nên quần áo mặc phải ít nhất hai ba ngày mới có mùi. Ấy thế mà cái áo tôi mới mặc lúc sáng, chiều về cởi ra treo lên móc, định mai mặc tiếp, thì quay đi quay lại, mắt trước mắt sau, đã thấy cô mang ngâm vào chậu xong ngồi cặm cụi giặt rồi. Cô có biết là quần áo giặt nhiều sẽ chóng sờn, chóng rách hay không?

Cả cái vụ sinh nhật tôi cũng vậy. Mấy chục năm nay, tôi chả tổ chức sinh nhật bao giờ, cũng có sao đâu? Thế mà từ ngày lấy cô, năm nào đến sinh nhật tôi là cô cũng mua bánh, mua hoa, mua nến về, rồi sắp cơm mời mọi người đến liên hoan tưng bừng, rồi thì mọi người lại tặng quà, ríu rít chúc mừng, làm tôi thấy ngại vô cùng!

Chưa hết, cô thừa biết là tôi bị đau dạ dày, bác sĩ khuyên không nên ăn quá no. Vậy mà ngày nào cô cũng nấu rõ nhiều món, toàn món lạ, món ngon, làm tôi cứ phải ăn đến khi cái bụng căng tròn. Cô muốn tôi bị bệnh dạ dày hành hạ trong đau đớn thì cô mới hả lòng hả dạ đúng không?

Ngoài bệnh dạ dày, tôi còn bị đau lưng, đau cột sống, bác sĩ dặn không nên hoạt động mạnh, không nên ngọ nguậy, lắc lư, uốn éo lung tung. Ấy vậy mà hôm nào đi ngủ, cô cũng thả rông, rồi mặc mỗi cái váy ngắn cũn, mỏng tang, làm tôi không thể kìm lòng, rồi lại phải dằn vặt, đấu tranh tư tưởng xem mình có nên làm trái lời bác sĩ hay không?!

Tôi không biết kiếp trước tôi đã gây ra tội gì, mà kiếp này lại lấy cô làm vợ! Thôi thì hi vọng là sẽ chỉ phải sống cùng cô đến hết kiếp này, còn kiếp sau, mong là chúng ta sẽ không gặp lại!



Chuyện phong thủy

Status này xin phép được bàn về phong thủy. Nói về phong thủy, nó cũng gần giống như tâm linh, tức là có nhiều cái kì lạ và rất khó giải thích! Cùng là cái giường thôi, nhưng kê hướng Bắc thì vợ chồng con cái bạn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, còn xoay qua hướng Đông, nó sẽ làm cho gia đình bạn lục đục, đau ốm lung tung.

Như vợ chồng anh chị hàng xóm nhà mình đây này, bị táo bón triền miên. Người ta ăn ngô buổi sáng, thì buổi tối sẽ ỉa ra ngô. Nhưng vợ chồng nhà này thì rất ngộ: buổi sáng ăn ngô mà buổi tối lại ỉa ra bánh pizza. Hỏi sao lạ thế, thì chị vợ bảo: “Pizza là ăn từ thứ 2 tuần trước, do bị táo, nên đến nay mới chui ra. Còn ngô ăn sáng nay thì ít nhất cũng phải chủ nhật tuần sau nó mới chui ra!”.

Vợ chồng anh chị ấy đã đi chữa trị khắp nơi, tốn bao nhiêu tiền thuốc rồi, nhưng chẳng ăn thua. Ấy vậy mà khi gọi thầy phong thủy đến, thầy chỉ nhìn qua thì đã phán ngay rằng anh chị bị táo bón như vậy là do cái giường kê chưa đúng hướng: đáng lẽ phải kê đít về phía nhà vệ sinh thì anh chị kê ngược lại: tức là cắm đầu vào toa-loét, bởi nguyên tắc phong thủy đó là: đít càng xa toa-loét thì càng khó ỉa.

Vậy là anh chị cuống quýt kê cái giường theo hướng ngược lại, và thật kì diệu, bệnh táo bón hết ngay. Tuy nhiên, niềm vui khỏi bệnh táo bón chưa kéo dài được mấy thì anh chị lại bị ỉa chảy, ỉa triền miên cả ngày. Và lại gọi thầy phong thủy tới. Thầy nhìn phát thì lại phán ngay: giường kê gần toa-loét quá, tức là đít cũng gần toa-loét quá. Mà nguyên tắc phong thủy đó là: đít càng gần toa-loét thì càng dễ ỉa.

Anh chị nghe phải quá, liền kê cái giường ra xa hơn một chút, và thật kì diệu, bệnh ỉa chảy lập tức hết luôn, phân của anh chị rất dẻo, vừa, và đẹp mắt!

Rồi trường hợp bà cô họ của mình cũng thế. Bà này nhà nghèo, và xấu ma chê quỷ hờn, nên gần 40 tuổi rồi vẫn chưa lấy được chồng. Đùng cái, bà ấy mua vu vơ mấy cái vé số ế và may mắn trúng luôn giải độc đắc. Có tiền, bà ấy mua vàng đeo lủng lẳng khắp người. Giờ, bà ấy có cả đống người tán tỉnh theo đuổi, và sắp lấy chồng rồi. Từ đó, có thể dễ dàng rút ra được một nguyên tắc phong thủy nữa, đó là càng đeo nhiều vàng trên người thì càng dễ lấy chồng.

Cả thằng bạn mình nữa, nó đẹp zai nhưng học dốt, làm đủ việc từ khoan cắt bê tông đến thông bể phốt nhưng vẫn dặt dẹo, đói ăn, nợ nần chồng chất. Ấy vậy mà từ khi nó lấy vợ, gặp được ông bố vợ hợp mệnh, hợp phong thủy, ông ấy mua nhà cho vợ chồng nó, rồi đưa nó về làm trợ lý cho ông ấy, sắp tới, ông ấy nghỉ hưu, nó sẽ thế chỗ ông ấy, làm giám đốc cái sở gì đó to lắm trên tỉnh…

Thấy chưa, giờ, còn ai dám bảo phong thủy là không có cơ sở, là vớ vẩn nữa hay không?



Qua cơn nắng cực, đến hồi bái bai

Đó là một buổi chiều hoàng hôn, nhưng trời vẫn còn nóng nực, và nắng cực, tôi đi bộ tập thể dục quanh cái vườn hoa chỗ khu chung cư nhà tôi. Lúc đi qua cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút, tôi thấy một em hót-gơn đang ngồi nói chuyện điện thoại, giọng đầy vẻ bực tức: “Anh đang xúc phạm em đấy! Anh nghĩ em là loại con gái dễ dãi vậy sao?… Lại còn không phải à? Không phải mà mới quen nhau sáng nay, giờ anh đã dám mở mồm rủ em vào nhà nghỉ…”.

Chả mấy chốc tôi đã đi được một vòng, và lại đi qua chỗ em hót-gơn đang ngồi trên cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút. Em hót-gơn vẫn đang nói chuyện điện thoại, nhưng giọng lúc này có vẻ đã bớt gay gắt hơn: “…Được rồi! Nhưng anh phải hứa là vào đó chỉ nằm xem bóng đá, không được phép làm gì quá giới hạn đâu đấy nhá!”.

Hôm sau, cũng vào lúc hoàng hôn nóng nực, và vẫn còn nắng cực, tôi lại đi bộ tập thể dục quanh cái vườn hoa chỗ khu chung cư nhà tôi. Lúc đi qua cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút, tôi lại thấy em hót-gơn đang nói chuyện điện thoại, giọng đầy vẻ dỗi hờn: “Anh không hề tôn trọng em! Đã hứa là vào đó chỉ nằm xem bóng đá thôi, vậy mà anh lại đi quá giới hạn, rồi làm đủ trò bệnh hoạn trên đời”.

Chả mấy chốc tôi đã đi được một vòng, và lại đi qua chỗ em hót-gơn đang ngồi trên chiếc ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút. Em hót-gơn ấy vẫn đang nói chuyện điện thoại, nhưng giọng lúc này có vẻ như đã dịu lại: “…Được rồi! Nhưng anh phải hứa là hôm nay sẽ chỉ nằm xem bóng đá, không được làm mấy trò bệnh hoạn như hôm qua đâu nhá!”.

Hôm sau nữa, cũng vào lúc hoàng hôn, nhưng trời bữa ấy đã ỉu xìu hơn, không còn nắng cực, tôi lại đi bộ tập thể dục quanh cái vườn hoa chỗ khu chung cư nhà tôi. Lúc đi qua cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút, tôi lại thấy em hót-gơn đang nói chuyện điện thoại, giọng đầy vẻ sốt ruột: “…Hôm nay không có bóng đá hả anh? Thì vào đó xem bóng chày cũng được mà. Qua đón em luôn đi… Sao? Anh bận gì? …Alo! Sao không nói gì?…”.

Chả mấy chốc tôi đã đi được một vòng, và lại đi qua chỗ em hót-gơn đang ngồi trên cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút. Em hót-gơn ấy vẫn đang nói chuyện điện thoại, và giọng lúc này đã như điên như dại: “Thằng khốn nạn! Mày chén bà mày xong là mày dông à? Giờ mà bà tìm được mày thì bà đập mày chết ngay! Thằng khốn nạn!”.

Vừa gào thét, em hót-gơn vừa điên cuồng giẫm đạp lên những khóm hoa cứt lợn, khiến những cánh hoa gẫy gập, nát dập và be bét… Trời đã lất phất mưa, cơn nắng cực qua rồi, tình yêu cứt lợn cũng qua theo thôi. Chả vậy mà người đời đã dạy: “Qua cơn nắng cực, đến hồi bái bai”..



Bà tôi lên thành phố

Bà mình ở quê, lần đầu bà lên Hà Nội, mình chở bà đi chơi bằng xe máy. Tới ngã tư, bà hỏi: “Sao đang đi tự nhiên dừng lại thế con?”. “Dạ! Đèn đỏ bà ạ! Khi nào đèn chuyển màu xanh thì chúng ta mới được đi”.

Bà cười bảo: “Ra vậy! Ở quê, đường vắng, chả cần đèn, người ta chỉ dừng khi có trâu bò qua đường thôi”. Xong, bà lại chỉ vào mấy người đang cố bấm còi inh ỏi để lách lên rồi hỏi: “Chưa đèn xanh mà sao mấy người kia họ vẫn đi kìa con!”. “Dạ! Mấy người đó bị mù màu đó bà! Họ không phân biệt được xanh với đỏ, giống như mấy con trâu con bò ấy ạ!”.

Rồi lúc qua ngã tư, bà lại hỏi: “Sao mấy anh cảnh sát giao thông kia không đứng ra ngoài đường mà lại cứ núp sau gốc cây hả con?”. “Dạ! Công an giao thông ở thành phố rất coi trọng việc giữ gìn hình ảnh đẹp trong mắt người dân, nên phải núp dưới gốc cây cho mát, cho da trắng mịn, chứ nếu đứng ra ngoài đường, nắng với bụi sẽ làm cho da đen sạm, hình ảnh sẽ xấu đi bà ạ!”.

Đi được một đoạn, lại nghe bà hỏi: “Sao mấy cô kia ra đường mà lại ở truồng vậy con?”. Mình bảo: “Nhìn từ đằng sau thì tưởng là ở truồng, nhưng nhìn trực diện thì không phải thế đâu bà!”. Nói rồi mình kéo ga, vượt lên trước mấy cô đó cho bà ngoái lại nhìn. Khi ấy bà mới reo lên: “Ừ! Đúng là mấy cô ấy có mặc quần áo thật con ạ!”.

Lát sau, lại nghe thấy bà kêu: “Bà mỏi cổ quá con ơi!”. Quay lại, thấy bà cứ ngửa cổ lên nhìn mấy thanh bê tông với mấy cái cần cẩu đang thi công tuyến đường sắt trên cao. Mình nói bà đừng nhìn nữa thì sẽ không đau, bà bảo không nhìn nhỡ nó rơi xuống trúng đầu thì biết tránh thế nào? Mình trấn an: “Bà cứ yên tâm đi! Thỉnh thoảng nó mới rơi thôi, không sao đâu!”.

Lúc về, mình ghé qua chợ mua rau, bà lại hỏi: “Chả mấy khi bà lên chơi với con, mà sao con không mua được mớ rau tươi non cho bà ăn, lại mua mấy cái mớ già cỗi khô cằn và bị sâu nhằn cho nát bươm ra vậy? Rau này ở quê lợn nó còn chê đó con!”. Mình lại phải phân trần: “Bà ơi! Ở quê là thế, nhưng ở trên này, ai cho bà ăn rau già, rau sâu, ấy là người thương yêu bà nhất. Còn kẻ nào cho bà ăn rau non, rau tươi mơn mởn, ấy chính là kẻ muốn giết bà!”.

Nói một hồi, bà cũng hiểu ra. Rồi bà cười, vẻ ngậm ngùi: “Bà ở quê, lần đầu ra phố, ngu ngu ngơ ngơ, chả biết gì, cứ như ngố ấy nhỉ!”. Mình trìu mến nắm tay bà, đáp lời: “Cũng bình thường thôi bà ơi! Thằng bạn con là Việt kiều, ở bên Mĩ 10 năm rồi, thế mà hôm về đây nó cũng ngu ngu ngơ ngơ, còn ngố hơn cả bà nữa cơ!”.



Bị chia tay vì ngực xệ

Chiều nay, đúng lúc nắng cao điểm khủng khiếp nhất thì mình phải chạy xe ngoài đường. Về tới nhà, người nóng hừng hực, oi bức, khó chịu là vậy, lại còn nghe tiếng đứa cháu gái họ đang khóc oai oái, mình điên tiết quát ngay:

– Làm sao khóc?

– Huhu! Anh ấy chia tay cháu rồi chú ơi!

– Mới nhận lời yêu sáng nay mà giờ đã chia tay là sao? Lý do?

– Lúc trưa, bọn cháu có gặp nhau, anh ấy kiểm tra xong thì chê là ngực cháu chảy xệ, nghĩ cháu là đứa hư hỏng, chơi bời, nên chia tay rồi! Oan ức quá chú ơi! Bình thường ngực cháu rất tròn và căng, không hiểu sao hôm nay lại chảy xệ vậy… hu…hu…

Mình nghe vậy liền chạy ngay ra sân, cầm cái túi bưởi mình vừa mua đang treo ở ngoài xe vào vứt bịch xuống trước mặt cháu rồi chửi:

– Mày nhìn đi! Nắng nóng thế này, hai quả bưởi tao vừa mới hái trên cây còn tươi ngon, bọc kĩ trong túi ni-lông, mà chạy xe về đến nhà đã héo quắt queo, nhão nhoẹt thế này rồi, huống chi hai quả bưởi của mày cứ để tơ hơ ra thế kia mà lượn lờ ngoài đường thì sao mà nó không chảy xệ? Còn không mau lên phòng cởi trần ra, bật điều hòa 16 độ cho nó săn chắc, tươi ngon lại, rồi gọi thằng đó tới mà giải thích…

Đúng là cái thời tiết ác nghiệt: nó không chỉ khiến người già đổ bệnh, trẻ nhỏ nhập viện, cây cỏ khô cằn, mà còn đẩy bao cuộc tình tới nguy cơ đổ vỡ, ly tan…



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

150 Comments

  1. ? for anyone who’s tried this. What if you have a song that is not tagged in any way AND has multiple releases over the years due to it’s popularity. Will? iTunes match let me choose from a &#2e80;possibl2s” list for each of those tracks? Or will just force me to accept the one it thinks is it.

Leave a Reply

Your email address will not be published.