Tổng Hợp Truyện Cười Bá Đạo

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới các quý vị gần xa phần tổng hợp những Truyện Cười Bá Đạo trên mạng và trong đời thực. Rất mong sự ủng hộ to lớn



Đại dịch ỉa chảy

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt đầu lan đến cái cơ quan này. Trớ trêu thay, nạn nhân bị nhiễm bệnh đầu tiên lại là ông giám đốc – người đứng đầu cơ quan. Cái này thực ra cũng không khó hiểu lắm, bởi các cụ có câu “bệnh vào từ mồm”: tức là mình ăn tạp, ăn bừa bãi, ăn bậy bạ, thì mình chịu vạ, chịu rước bệnh vào thân thôi – trừ bệnh lậu và giang mai ra thì có vẻ như câu nói này của các cụ đúng với hầu hết các bệnh, và đặc biệt bệnh ỉa chảy thì lại càng tuyệt đối đúng!

Thấy bệnh tình của mình mỗi lúc một tệ hơn, ông giám đốc mới nhăn nhó ôm bụng đi vào phòng của phó giám đốc và dặn dò:

– Anh chắc phải nghỉ vài hôm để dưỡng bệnh, trong thời gian anh nghỉ, cậu thay anh điều hành công việc ở cơ quan mình nhé!

– Ôi anh ơi! Anh là người đứng đầu cơ quan, anh nghỉ là loạn ngay, em làm sao điều hành được ạ?

– Không lo! Cậu cứ làm tròn trách nhiệm của cậu, khi nào có việc cần đến anh thì cứ alo cho anh!

Nhưng cũng chỉ 3 ngày sau, tiếp tục tới lượt phó giám đốc bị ỉa chảy. Và phó giám đốc lại nhăn nhó ôm bụng đến phòng của trưởng ban để dặn dò:

– Anh chắc cũng phải nghỉ vài hôm để dưỡng bệnh, trong thời gian anh nghỉ, cậu thay anh và thay luôn cả giám đốc điều hành công việc ở cơ quan nhé!

– Ôi anh ơi! Giám đốc và anh là người đứng đầu cơ quan mà cả hai anh đều nghỉ thì loạn ngay, em làm sao điều hành được ạ?

– Không lo! Cậu cứ làm tròn trách nhiệm của cậu, khi nào có việc cần đến giám đốc và cần đến anh thì cứ alo cho anh!

Nhưng cũng chỉ 3 ngày sau, tới lượt trưởng ban bị ỉa chảy, trưởng ban lại bàn giao nhiệm vụ lại cho phó ban. Nhưng rồi 3 ngày sau nữa, phó ban lại ỉa chảy, và bàn giao nhiệm vụ lại cho quản lý cấp dưới. Cứ vậy, cứ vậy, cho đến khi mấy chục quản lý cấp dưới đều bị ỉa chảy, thì công việc được bàn giao lại cho bác bảo vệ…

Bác bảo vệ cũng lo lắm, sợ không gánh vác được trọng trách, vì giám đốc, phó giám đốc, rồi trưởng ban, phó ban, cùng mấy chục quản lý ấy là những người đứng đầu cơ quan, họ mà nghỉ là loạn ngay. Cũng may, khi bàn giao nhiệm vụ lại cho bác, anh quản lý cấp thấp nhất đã trấn an: “Không lo! Bác cứ làm tròn trách nhiệm của bác đi! Khi nào có việc cần đến giám đốc, đến phó giám đốc, đến trưởng ban, phó ban cùng mấy chục quản lý khác thì cứ alo cho cháu!”.

Bác bảo vệ nghe vậy thì cũng tặc lưỡi chấp nhận, vì giờ, cả cơ quan chỉ còn lại bác và một bà lao công nữa thôi, bác không nhận trọng trách này thì chả nhẽ lại đẩy cho bà lao công? Mà nói dại chứ nhỡ một vài hôm nữa, bác cũng bị ỉa chảy, thì còn ai nữa ngoài bà lao công phải đứng ra điều hành cái cơ quan này?

Cũng may là bác không bị ỉa chảy, bởi các cụ có câu “Bệnh vào từ mồm”: người ta ăn tạp, ăn bừa bãi, ăn bậy bạ, thì mới bệnh, chứ bác: sáng bác nhịn đói, trưa làm gói mì tôm, tối về nuốt vội cho xong mấy miếng cơm nguội xin của quán cơm bụi đầu đường, muốn ỉa thường cũng đã khó, nói gì đến ỉa chảy!

Và cũng may là suốt thời gian bác điều hành công việc ở cơ quan, chưa lần nào bác phải gọi điện cho cái anh quản lý đã giao nhiệm vụ cho mình cả!

Ơn giời! Dịch ỉa chảy qua rồi! Cả cơ quan lại nườm nượp, đông như trảy hội. Một bữa tiệc long trọng được bày ra, trước để mừng đại dịch ỉa chảy đã qua, sau là để mừng ngày cơ quan hội ngộ. Trong bữa tiệc, ông giám đốc phấn khởi nâng cốc, giọng hân hoan:

– Thật vui vì sau những tháng ngày ỉa chảy, chúng ta đã có mặt đầy đủ tại đây. Tôi cũng rất mừng vì những người không bị ỉa chảy đã cố gắng gấp năm gấp bảy để gánh vác giùm phần việc của những người bị ỉa chảy. Tóm lại: dù bị ỉa chảy nhưng công việc ở cơ quan ta vẫn trôi chảy và hoàn thành vượt mức kế hoạch đã đề ra. Mừng nữa là kế toán vừa báo cáo rằng: sau đợt ỉa chảy vừa rồi, cơ quan ta đã tiết kiệm được mấy chục triệu tiền điện, mấy trăm triệu tiền ăn, và cả tỉ đồng tiền xăng xe, quà cáp, tiếp khách linh tinh. Nào! Mọi người hãy nâng ly, mừng cho cơ quan chúng mình!

Lập tức tiếng vỗ tay, tiếng “dô dô” reo hò dậy lên inh ỏi. Nhưng ở phía ngoài, có hai người lặng lẽ đứng ngoài cuộc vui: ấy là bác bảo vệ đang âm thầm gác cổng, và bà lao công đang lầm lũi quét hành lang. Mà nói họ đứng ngoài cuộc vui chưa hẳn đã đúng, bởi lát lữa, khi cuộc vui sắp tàn, họ sẽ có mặt để kê xếp lại bàn, để dọn dẹp rác rưởi, để lau ghế lau sàn…

Đại dịch ỉa chảy đã qua rồi, nhưng có một đại dịch khác nguy hiểm hơn đang ngày càng lan rộng…



Phò chửi

Hôm trước tôi đi công tác, tiện đường ghé qua Quất Lâm nghỉ chân và đá quả phò cho lại sức. Dọc con đường ven biển Quất Lâm ấy la liệt các quán phò, nhưng có một quán đông khách nhất, nổi tiếng nhất khu, đó là quán phò chửi của chị Thảo (nghe nói quán phò này đã được lên cả kênh truyền hình quốc tế DMM – một kênh truyền hình khá giống với CNN, chỉ khác là CNN chuyên về tin tức, còn DMM chuyên về phò).

Trong lúc ngồi xếp hàng đợi tới lượt, tôi đã tranh thủ làm quen và hỏi chuyện chị Thảo chủ quán. Câu chuyện của chúng tôi khá vụn và lắt nhắt bởi vừa nói chuyện với tôi, chị vừa phải liên tục quay ra chửi khách.

Qua câu chuyện với chị Thảo, tôi được biết trước đây chị là giáo viên bộ môn giáo dục giới tính ở một trường mầm non trong vùng, tuy nhiên, vì không có tiền xin vào biên chế, chị bị cắt hợp đồng, và phải ra ngoài mở quán phò. Chị bảo, chuyện chị chửi khách ấy là vì bất đắc dĩ thôi, chứ chẳng phải cố tình làm thương hiệu hay gì cả: Vì phò quán chị ngon, sạch sẽ, xơi vào không sợ bệnh tật, nên khách rất đông, khách đông mà lại cứ hỏi nhiều thì chị nổi cáu, chị chửi thôi…

Đang nói thì có một khách mặc sịp lò dò đi ra và hỏi xin chị thêm bao, chị trợn mắt chửi: “ĐM mày! Mày xin bao lần này là lần thứ mấy rồi? Mày dùng kiểu gì mà bao cứ rách suốt vậy? Chim mày có mỏ à? Lãi được vài đồng chả đủ bù vào tiền bao cho mày!”.

Xong, chị vốc một nắm bao ném bộp phát vào mặt khách. Khách lặng lẽ nhặt bao rồi lại lom khom đi vào. Chị toan quay ra tiếp tục câu chuyện còn dang dở với tôi thì lại thấy một khách nữa quấn khăn quanh bẹn chạy ra chỗ chị kêu ca: “Chị vào bảo em phò nhà chị đi, tôi mất tiền vào đây chơi thì tôi phải được phục vụ đến chốn đến nơi. Ở đâu ra cái kiểu phò mà cứ nằm thẳng cẳng trên giường cầm điện thoại live stream rồi bảo khách thích làm gì thì làm đi?”.

Chị nghe vậy thì lại trợn mắt chửi ngay: “Chỉ có thế thôi! Chơi thì chơi, không chơi thì biến! Đây là quán phò tự phục vụ! Phò ở quán tao toàn là con gái nhà lành, chúng nó còn ngại ngùng, làm gì có kinh nghiệm mà chiều được những đòi hỏi bệnh hoạn của chúng mày!”.

Tên khách quấn khăn quanh bẹn nghe chị chửi thế thì gật đầu lia lịa ra điều biết lỗi, rồi cum cúp đi vào. Xong, chị quay sang tôi: “Đấy! Toàn những thằng khách dở hơi như thế thì bảo sao chị chả cáu, chả chửi! Em không biết đó thôi, nhiều tên oái oăm lắm: xuất tinh sớm cũng kì kèo xin giảm tiền, liệt dương thì lèo nhèo xin miễn. Tổ cha chúng nó! Đá phò cũng như ăn bún, ăn miến: bát bún, bát miến bày ra trước mặt chúng nó rồi, chúng nó ăn hết sạch, húp cạn cả nước béo, rồi liếm láp, vét bát, hay là chúng nó ăn vài miếng rồi ói ra, hay là chúng nó đau răng chả ăn được miếng nào thì đấy là chuyện của chúng nó, tiền vẫn phải trả đủ, làm gì có chuyện giảm trừ! Rồi còn có thằng chơi xong thì lại chê phò quán chị xấu! Tổ sư! Xấu thì mới phải đi làm phò, chứ nếu xinh, chúng nó đã đi thi hoa hậu, rồi cặp với đại gia, kiếm cái nhà vài tỉ bạc, ký hợp đồng tình dục cả triệu đô la, chứ chịu nằm đó cho mấy thằng tiền ít mà thích hít mồm thơm dày vò để kiếm vài cắc bạc bọ hay sao?”.

Rồi bất chợt, giọng chị nghẹn ngào:

– Chị được như ngày hôm nay đều là nhờ tổ nghiệp phù hộ. Tâm nguyện của chị là kiếm đủ tiền để xây cái nhà thờ tổ nghiệp, để các anh chị em trong ngành phò có chỗ đi lại cúng bái. À, mà chú có biết cái Đại Lộ Danh Vọng ở bên Mĩ không?

– Dạ, em biết! Đó là Đại lộ Danh vọng Hollywood, có khắc những ngôi sao gắn tên các nhân vật nổi tiếng có đóng góp lớn cho ngành giải trí!

– Đúng rồi! Chị cũng dự định sẽ mở một con đường như thế ngay tại Quất Lâm này, đặt tên là Đại lộ Dục vọng, để gắn tên các nhân vật nổi tiếng có đóng góp lớn cho ngành phò!

– Cũng khắc hình những ngôi sao?

– Không! Khắc sao bọn Hollywood nó kiện cho bỏ bà! Chị đang tính khắc hình những cái bao, vừa đúng với tính chất của ngành, vừa không sợ kiện tụng bản quyền!

Tôi thật sự ngưỡng mộ một con người tận tụy, đam mê và sống chết với nghề như chị. Và rồi tôi tự nhủ, từ nay, nếu có dịp đi công tác qua đây, tôi nhất định sẽ ghé quán ủng hộ chị. Biết đâu, sẽ có ngày, tên tôi lại được khắc lên trên hình ngôi sao, à nhầm, hình cái bao, gắn trên Đại lộ Dục vọng Quất Lâm, như là một trong những người có đóng góp âm thầm nhưng to lớn cho ngành phò…



Bố vợ tôi

Ngoài bố ruột, mẹ ruột ra, thì người mà tốt với tôi nhất, lo lắng cho tôi nhiều nhất, ấy chính là bố vợ tôi!
Ngay hôm đầu tiên con gái bố vợ tôi (tức là vợ tôi) đưa tôi về nhà ra mắt, thì bố vợ đã lôi tôi ra một góc, nét mặt nghiêm trọng, giọng nghiêm túc: “Trông cháu có vẻ thật thà, lương thiện, nên chú khuyên thật lòng: đừng dại dột mà lấy con gái chú, vì tính nó giống y hệt mẹ nó, và rồi đời cháu cũng sẽ khổ giống y hệt đời chú!”.

Tôi nghe bố vợ nói vậy thì cười thầm, bởi tôi không lạ gì cái trò này: Tôi đã được một số em dẫn về nhà ra mắt rồi, và lần nào thì bố mẹ các em ấy (sau khi nhìn qua cái bộ dạng tôi, hỏi han mấy câu về công việc, sở thích của tôi) cũng đều đưa ra được một lý do nào đó rất nhân văn – giống như cái lý do mà bố vợ tôi đã đưa ra – để ngăn cản chuyện tình cảm của tôi và con gái nhà họ. Bởi thế, sau khi nghe bố vợ nói, tôi lạnh lùng vạch áo lên cho bố vợ xem cái hình xăm hai cái trái tim màu hồng lồng vào nhau có mũi tên xuyên qua nhìn như cái xiên thịt nướng ở dưới rốn, rồi cất giọng từ tốn: “Cháu yêu con gái chú thật lòng, chú đừng hòng ngăn cản! Khi nào vết xăm này mất đi, khi ấy cháu và con gái chú mới chấp nhận đôi ngả chia ly!”.

Ngày cưới tôi, trong khi mẹ vợ tôi và vợ tôi cười hề hề, thì bố vợ tôi lại rươm rướm nước mắt. Khi ấy, tôi nghĩ tới hai lý do: một là bố vợ xúc động khi chứng kiến tình yêu mãnh liệt tôi dành cho con gái bố; hai là vì bố bất lực khi đã không thể ngăn cản cái thằng dặt dẹo này nó lấy con gái mình. Nhưng đến bây giờ, sau vài năm làm con rể bố, tôi mới hiểu rằng những giọt nước mắt của bố hôm ấy chính là những giọt nước mắt day dứt, là bởi lương tâm bố đang cắn rứt, giống như bố thấy một nạn nhân yếu ớt, hiền lành, vô tội đang bị bọn khủng bố bắt giữ, khống chế, đàn áp, bạo hành mà bố lại không thể đưa tay ra giải cứu!

Các cụ có câu “Sinh con ra mới hiểu lòng cha mẹ”, còn tôi thì “Lấy vợ xong mới hiểu lòng bố vợ”.

Quả thực, trên đời này, chắc chẳng có ông bố vợ nào thương và lo lắng cho con rể nhiều như bố vợ tôi: Những khi vợ tôi vòi quà, ông thường dấm dúi vào tay tôi vài lít, vì ông biết tôi không có tiền; Những lần tôi bị vợ đánh bầm dập mặt mày, tím tái tay chân, bố vợ lại đưa cho tôi lọ thuốc bóp, mua cho tôi vỉ kháng sinh… Tôi hỏi: “Sao bố tốt với con vậy?”. Bố bảo: “Tốt gì! Ngày trước ông ngoại của vợ mày cũng hay cho tiền bố khi mẹ vợ mày đòi quà, nên giờ bố cũng cho lại mày! Còn thuốc bóp và thuốc kháng sinh là bố mua về để bố dùng, phòng những lần bị mẹ mày đánh. Vì bố thường mua cả thùng để dùng dần, nên còn nhiều, bố mới cho mày thôi!”.

Rồi bố nhăn mặt, sờ sờ lên mấy vết sẹo dài như những con tu hài trên khắp cánh tay, và lắc đầu chua cay: “Ai nhìn những vết sẹo này của bố cũng tưởng là vết tích của chiến tranh, của những năm tháng ác liệt nơi sa trường, nhưng sự thật, cả chục năm đối mặt với bom đạn của kẻ thù tàn bạo, bố chả bị cái sẹo nào, chỉ sau khi lấy vợ, bố mới bắt đầu dính sẹo”.

Lần ấy, sau khi biết tin tôi – cũng giống như bố – vừa bị vợ đánh cho một trận bét nhè, ê ẩm toàn thân, thì bố mới rủ tôi đi mát-xa cho thư giãn gân cốt. Thấy tôi có vẻ e sợ, bố liền trấn an: “Ra ngay cuối phố kia thôi, có cái quán mới khai trương, nó ghi là “mát-xa lành mạnh” thì bố mới dám đi, chứ mà là mát-xa bậy bạ thì dù ông ngoại của vợ mày cho bố đi, bố cũng không dám!”.

Nghe bố nói thế tôi cũng yên tâm, ngoan ngoãn đi theo bố. Thế nhưng, vào đến nơi, tôi đã phải ba lần há hốc mồm. Lần thứ nhất tôi há hốc mồm là bởi dù ngoài cửa quán có treo cái biển “Mát-xa lành mạnh”, nhưng hai cái em nhân viên vào mát xa cho tôi và bố vợ tôi thì lại mặc những bộ trang phục rất không lành lặn: trông hai em ấy hệt như hai thiếu nữ đang đi bơi ở biển thì bị cá mập nó tấn công. Hai thiếu nữ nhanh chân chạy lên bờ được nhưng còn cái bộ bikini trên người thì bị cá mập nó cắn cho te tua…

Bố không giấu nổi vẻ hốt hoảng nhìn qua tôi, còn tôi run run quay qua hỏi hai em nhân viên: “Các em lừa bọn anh à? Tại sao bên ngoài các em ghi là “Mát-xa lành mạnh”?”. Một trong hai em nhân viên e thẹn trả lời: “Dạ! Bà chủ quán em tên Lành, ông chủ tên Mạnh ạ!”. Đó là lý do tôi há hốc mồm lần thứ hai. Còn vì sao tôi há hốc mồm lầm thứ ba thì xin phép không nói ra ở đây, vì nói ra nó không được hay…

Rồi cái điều mà tôi e sợ nhất đã thành sự thật: tối hôm ấy về, vợ tôi ngửi ngay thấy mùi lạ, sinh nghi, sau khi kiểm tra thấy hơi yếu, liền tra khảo đủ điều, và tôi đành cúi đầu nhận tội. Và kết cục cũng như mọi lần thôi: Tôi bị một trận lên bờ xuống ruộng, và bị tống ra đường giữa lúc nửa đêm lạnh lẽo hơi sương. Tiền không một xu dính túi, đang hoang mang không biết đêm nay phải ngủ bờ ngủ bụi ở đâu, chợt tôi thấy điện thoại của tôi đổ chuông. Là bố vợ tôi gọi. Tôi bắt máy thì đã nghe ngay giọng của bố: “Đang ở đâu, bố qua đón, hai bố con ta sang ông ngoại ngủ nhờ! Bố cũng bị đuổi khỏi nhà rồi!”.

Đúng là chết đuối vớ được cây chuối! Tôi reo lên trong điện thoại: “Vâng! Con đang ở chỗ đầu ngõ gần nhà, bố qua đón con với! Bố thật tuyệt vời! Nếu có kiếp sau, con vẫn mong được l



Tiết học dự giờ

Nghe tin có đoàn ở trên chuẩn bị về trường dự giờ, bà hiệu trưởng lo sốt vó. Dù mỗi lần họ về cũng chỉ đôi ba tiếng đồng hồ, họp hành xong, dự một hai tiết học là họ lại đi ngay thôi, nhưng để cho đôi ba tiếng đó êm xuôi là cả một quá trình lên kế hoạch, chuẩn bị sôi máu mắt, đổ mồ hôi ấy chứ chẳng chơi! Cái này nó giống như làm phim vậy: tuy chỉ là một cảnh quay vài chục giây lướt qua màn ảnh, nhưng cả đoàn làm phim phải mất cả buổi sáng diễn tới diễn lui, quay đi quay lại vất vả, mệt nhoài…

Đầu tiên là phải bố trí giáo viên cứng, có kinh nghiệm đứng lớp chịu trách nhiệm giảng bài cho buổi dự giờ – kể cả hôm ấy giáo viên đó không có tiết thì cũng vẫn phải tới, bởi đây không phải là chuyện có tiết hay không, mà là chuyện tiếng tăm, chuyện sống còn của nhà trường – chứ nếu để cho mấy đứa giáo viên hợp đồng mới ra trường còn non tay, đứng trước đoàn dự giờ mà run như cầy sấy thì còn dạy được cái mẹ gì!? Sau nữa là phải chọn giảng lại cái bài đã học rồi để học sinh nó còn nhớ, chứ dạy bài mới tinh, học sinh nó ngu ngơ, nhìn trân trân lên bảng như một lũ bị đơ thì có mà dơ.

Chưa hết, dù là dạy lại bài cũ, nhưng vẫn phải tập đi tập lại cho nhuyễn kịch bản: “Đầu tiên, cô sẽ hỏi câu này nhé! Đây, câu trả lời đây! Bạn An học thuộc đi, lúc cô hỏi thì cả lớp đồng loạt giơ tay, nhưng chỉ có bạn An mới là người được cô gọi đứng lên trả lời. Còn bài tập này nữa nhé! Đáp án đây! Bạn Tèo xem kỹ đi, lúc cô hỏi ai xung phong lên bảng làm bài thì cả lớp đồng loạt giơ tay, nhưng chỉ có bạn Tèo là người được cô gọi lên thôi đấy!

Và cuối cùng, để đảm bảo cho buổi tiếp đón đoàn diễn ra thật thành công thì không thể không nhờ tới sự hỗ trợ của cô Thảo – giáo viên môn giáo dục giới tính. Cô giáo Thảo là cháu của một sếp bự được gửi gắm về trường. Và đã thành thông lệ, đúng một hôm trước khi đoàn dự giờ về, bà hiệu trưởng lại mua một túi hoa quả, bỏ vào đó thêm cái phong bì (có lần quen tay còn mua cả vàng mã, hương, nến), rồi nhẹ nhàng gọi cô Thảo qua phòng, mời cô Thảo ngồi, rót nước cho cô xơi, xong bà hiệu trưởng mới từ tốn cất lời: “Cô Thảo này! Mai là đoàn ở trên về thăm và dự giờ trường ta đấy. Để chuyến thăm không xảy ra sự cố, cũng là để nâng cao uy tín và hình ảnh của nhà trường, thì xin cô, ngày mai, cô đừng đến trường nhé! Cô cứ nằm nhà ngủ cho khỏe! Chứ cô mà lởn vởn ở trường rồi mấy người trong đoàn nhìn thấy gọi lại hỏi lung tung, rồi cô lại mở mồm ra trả lời như con khùng là thành “sôi hỏng bỏng không” hết cả! Mong cô tạo điều kiện giúp đỡ nhà trường” – Đấy! Không lần nào là thiếu được cái công đoạn quan trọng sống còn ấy!

Đúng giờ, xe ô tô của đoàn nghiêm trang tiến vào trường trong rừng khẩu hiệu cờ hoa phấp phới chào mừng. Sau những cái bắt tay thân thiện, những màn chào hỏi hân hoan, những bài diễn văn báo cáo thành tích (vẫn copy y nguyên từ những lần trước, chỉ sửa ngày, đổi tháng, thay năm), thì cũng tới phần dự giờ. Những em học sinh hằng ngày đen nhẻm, nhem nhuốc, mặc quần thủng đít, mang dép rách quai, nay bỗng quần lượt áo là thẳng tưng, sáng bừng. Những cô giáo mọi hôm tất tả, áo sơ mi nhăn nhúm mặc vội, cúc cài lệch hở cả dây áo con, tóc chẻ ngọn đỏ lòm búi vội vàng bằng sợi chun đen sì cắt ra từ cái săm xe hỏng, nay bỗng áo dài yểu điệu, thướt tha, tóc chải mượt mà xõa xuống bờ vai ơ hờ… – Chả vậy! Không vậy thì sẽ thành ra rất nghịch mắt và khập khiễng khi đứng, khi ngồi cùng những mái đầu hói lơ thơ vuốt keo óng ả, những com lê, cà vạt phẳng lì, những giầy tây bôi xi bóng nhoáng…

Sau khi cô giáo giới thiệu hôm nay có đoàn về dự giờ, cả lớp vỗ tay rào rào, nhưng liền sau đó, không khí trong lớp trở nên trật tự và nghiêm trang đáng sợ. Đúng kịch bản, cô giáo ôn lại chút bài cũ, xong cô đọc một đoạn thơ, rồi cô hỏi: “Bạn nào biết khổ thơ vừa rồi nằm trong bài thơ gì, và có ý nghĩa như thế nào?”. Trời ơi, cả lớp giơ tay rào rào! Nhưng cô nhìn mãi, không thấy tay của bạn An đâu. Ô hay! Đâu rồi ấy nhỉ? À kia rồi, cái thằng mất dạy nó đã trốn xuống bàn cuối chỗ góc lớp, và đang ngủ khì khì. Làm sao bây giờ nhỉ? Kêu nó dậy thì khác gì “vạch áo cho người xem ti”, mà gọi đứa khác, nhỡ vào đúng cái đứa không biết gì thì cũng nguy…

Nhưng thôi, hên xui vậy! Và cô giáo gọi đại một đứa đang ngồi bàn đầu với cánh tay giơ rất cao và nét mặt đầy vẻ tự tin. Nó đứng dậy, trả lời dõng dạc: “Thưa cô! Khổ thơ vừa rồi trích trong bài thơ “Tiểu đội xe không bánh” của nhà thơ Trần Nhật Duật ạ! Bài thơ muốn nêu lên thực trạng đường xá ở nước ta quá xuống cấp, ổ gà, ổ voi nhiều, nên xe đi vào bị rơi hết bánh ạ!”.

Cô giáo tái mặt! Cái thằng này, không biết gì mà còn giơ tay hăng hái thế, làm cô bị một phen ê chề. Cô đang định chống chế thì không kịp nữa rồi, ông trưởng đoàn dự giờ ngồi phía dưới đã từ từ đứng dậy với vẻ mặt đầy nghiêm trọng, ông lắc đầu thất vọng: “Chết! Học hành thế này thì chết! Phát biểu tào lao hết cả! Đây là xe của bộ đội, chạy đường rừng, làm gì có ổ voi ổ gà mà rơi hết bánh. Bánh ở đây không phải là bánh xe, mà là bánh kẹo. “Tiểu đội xe không bánh” ý muốn nói đến đời sống thiếu thố



Khởi nghiệp

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không đi xin việc mà quyết định khởi nghiệp bằng cách mở một cửa hiệu thuốc nam tại nhà. Nó đã chịu khó mày mò, nghiên cứu, áp dụng các bài thuốc cổ truyền của dân tộc và bào chế thành công loại thuốc hỗ trợ cai nghiện rượu. Tuy là thuốc nam – làm toàn bằng lá, vỏ và rễ cây – nhưng loại thuốc cai rượu của cửa hiệu nhà nó lại rất tiện dụng và dễ dùng chứ không phải đun, sắc phức tạp mất công gì cả: chỉ việc cho thuốc vào cái bình thủy tinh 5 lít, xong đổ đầy rượu vào ngâm, đợi vài giờ cho thuốc thôi ra là uống thôi. Mỗi ngày uống từ một đến hai bình thì đảm bảo sẽ cắt được cơn, không còn cảm giác thèm rượu.

Nhưng khi đưa ra thị trường, sản phẩm của nó đã thất bại hoàn toàn, vì người cai nghiện chỉ uống được nửa bình, hoặc cùng lắm là hai phần ba bình, thì đã ói hết cả ra, rồi mềm nhũn, nằm gục xuống rồi. Mà thuốc uống không đủ liều, và uống vào xong lại ói ra, thì làm sao mà hiệu quả?

Thất bại trong việc kinh doanh thuốc cai rượu, thằng bạn tôi lại chuyển qua nghiên cứu và bào chế thuốc hỗ trợ cai nghiện thuốc lá. Trong khi hầu hết các sản phẩm giúp cai nghiện thuốc lá đang bán trên thị trường hiện nay đều chủ yếu hoạt động theo cơ chế là tác động vào vị giác của người nghiện, làm giảm cảm giác thèm thuốc lá, thì bài thuốc của thằng bạn tôi được bào chế theo công thức gia truyền mà nó mới nghĩ ra, và dựa trên cơ chế phối hợp giữa hệ hô hấp và hệ bài tiết.

Nghe thì có vẻ cao siêu giống như đang phát biểu tại hội thảo khoa học, nhưng nói ngắn gọn thì nó là thế này: khi các thành phần trong bài thuốc của nó kết hợp với khói thuốc lá mà người nghiện hút vào sẽ tạo ra những cơn ho sặc sụa, kèm theo những cơn buồn ỉa kinh khủng.

“Ho và buồn ỉa thì liên quan gì đến chuyện bỏ thuốc lá?” – Nghe tôi hỏi vậy, thằng bạn liền giải thích ngay: “Có liên quan đấy! Vì ỉa ở đây không phải ỉa thường, mà là ỉa chảy. Khi bị ỉa chảy mà lại ho liên tục, thì chắc chắn cứt sẽ són ra quần. Mà són thì sẽ phải thay quần. Nếu tính bình quân mỗi điếu thuốc phải thay một cái quần, thì một bao thuốc sẽ là hai chục cái quần, hai bao là bốn chục cái. Mà thay ra thì phải giặt, phải phơi. Ngày giặt 40 cái quần thì sức đâu mà giặt nổi, nên người nghiện sẽ ngại, và phải tự giác hút thuốc ít lại!”.

Lý thuyết thì hay là thế, nhưng khi đưa ra thị trường, sản phẩm của thằng bạn tôi lại một lần nữa thảm bại. Lý do là bởi đã nghiện thuốc lá thì rất hiếm thằng tự đi mua thuốc uống để cai, mà hầu hết là do vợ hoặc bạn gái mua về rồi năn nỉ tỉ tê thuyết phục mấy ông ấy uống. Và các ông ấy uống thuốc vào rồi, có ỉa ra quần thì các ông ấy lại thay ra vứt vào chậu rồi bắt vợ giặt, chứ các ông ấy có giặt đâu. Rồi kể cả là khi vợ nổi cáu, bảo là quần của đứa nào đứa ấy tự giặt, thì các ông ấy lại chơi cái bài là mỗi khi hút thuốc thì chạy vào toa-loét, tụt quần ngồi lên bồn cầu, vừa hút vừa ho vừa són thoải mái, hết điếu đứng dậy xả nước là xong! Tóm lại là không hiệu quả!

Sau hai lần thất bại, thằng bạn tôi tạm thời đóng cửa hiệu thuốc lại để suy ngẫm, tìm tòi hướng kinh doanh mới. Đúng lúc nó đang bế tắc, vô vọng thì có một em gái xinh như mộng tìm tới và nói rằng em ấy đang bị cái bệnh xuất tinh sớm hành hạ, và rằng em ấy đã đi khám ở nhiều nơi, các bác sĩ đều bảo là hiện tại y học mới chỉ có thuốc chữa xuất tinh sớm ở nam giới thôi, chứ thuốc chữa xuất tinh sớm ở nữ giới thì chưa có. Nên em ấy mới tới nhờ thằng bạn tôi nghiên cứu, bào chế ra loại thuốc chữa xuất tinh sớm ở nữ để cứu giúp em ấy.

Thằng bạn tôi hỏi là phát bệnh lâu chưa thì em gái ấy bảo là mới bắt đầu phát bệnh từ khi lên học đại học thôi, chứ trước đây, hồi học cấp hai và cấp ba, em ấy vẫn xuất rất bình thường. Thằng bạn tôi lại hỏi là cụ thể biểu hiện bệnh thế nào, thì em ấy bảo là mỗi lần đi chơi, bạn trai chỉ mới cầm tay và ôm eo thôi là em ấy đã xuất rồi. Ví dụ như tối hôm qua, đi chơi có hai tiếng, từ 8 đến 10 giờ tối, mà em ấy xuất hơn chục lần. Thằng bạn tôi bảo là xuất nhiều càng sướng chứ sao, thì em ấy bảo là sướng thì có sướng, nhưng mệt lắm, vì buổi tối đi chơi với bạn trai đã đành, nhưng ban ngày, lên giảng đường học, các bạn nam cùng lớp vô tình chạm vào người là em ấy cũng xuất luôn. Tính bình quân, mỗi ngày em ấy phải xuất khoảng 40 chục lần (trừ các ngày lễ và Chủ nhật), nên người rất mệt!

Thằng bạn tôi nghe vậy thì bừng tỉnh, như vén mây mù thấy trời xanh: hướng kinh doanh mới là đây rồi chứ còn phải tìm ở đâu nữa? Tại sao y học không ai nghĩ đến chuyện sản xuất ra các bài thuốc chữa trị xuất tinh sớm ở nữ giới nhỉ? Đó thực sự là một miếng bánh màu mỡ mà người ta đã bỏ quên, và giờ, nó sẽ là người khai thác đầu tiên…

Vậy là nó lại say mê, cặm cụi lao vào nghiên cứu và bào chế, để rồi cuối cùng, nó đã cho ra sản phẩm hoàn chỉnh và tung ra thị trường. Các chị em mua về dùng đều rất ưng khiến nó rất mừng và tin tưởng rằng hướng đi của nó lần này sẽ thành công…

Nhưng cuộc đời không như ước mong, bởi một thời gian sau, bắt đầu có những phàn nàn về phản ứng phụ của thuốc, và phản ứng phụ đó không x



 

Facebook Comments

Tổng Hợp Truyện Cười Bá Đạo
Đánh giá bài viết

202 Comments

  1. I’m extremely inspired along with your writing talents as smartly as with
    the layout for your blog. Is this a paid topic or did you
    customize it your self? Either way keep up the
    excellent quality writing, it’s uncommon to peer a great
    weblog like this one these days..

  2. Hello would you mind sharing which blog platform you’re using?
    I’m looking to start my own blog soon but I’m having a difficult time making a decision between BlogEngine/Wordpress/B2evolution and Drupal.
    The reason I ask is because your design and style seems different
    then most blogs and I’m looking for something unique.
    P.S Apologies for being off-topic but I had to ask!

  3. Howdy! This is kind of off topic but I need some advice
    from an established blog. Is it difficult to set
    up your own blog? I’m not very techincal but I can figure things out
    pretty fast. I’m thinking about creating my own but
    I’m not sure where to start. Do you have any points
    or suggestions? Thank you

  4. What’s Happening i am new to this, I stumbled upon this I’ve discovered It positively
    helpful and it has aided me out loads. I hope to give a contribution & help different customers like its aided me.
    Great job.

  5. Greetings! I know this is kinda off topic but I was wondering which blog platform are you using for this website?
    I’m getting tired of WordPress because I’ve
    had issues with hackers and I’m looking at alternatives for another platform.

    I would be fantastic if you could point me in the direction of
    a good platform.

  6. Have you ever thought about including a little bit more than just your articles?
    I mean, what you say is important and all. Nevertheless think about if you added some great visuals
    or videos to give your posts more, “pop”! Your content is excellent but with
    images and video clips, this blog could definitely be
    one of the most beneficial in its niche. Excellent
    blog!

  7. Wonderful blog! Do you have any tips and hints for aspiring writers?

    I’m planning to start my own site soon but I’m a little lost on everything.
    Would you advise starting with a free platform like WordPress or go
    for a paid option? There are so many choices out
    there that I’m completely overwhelmed .. Any suggestions?
    Appreciate it!

  8. Hey there outstanding website! Does running a blog such as this
    take a great deal of work? I have absolutely no expertise in computer programming however I was hoping to start my
    own blog in the near future. Anyway, should you have any recommendations or tips for new blog owners
    please share. I understand this is off topic however I just had
    to ask. Thank you!

  9. May I just say what a comfort to uncover someone that really understands what they’re talking about over
    the internet. You actually realize how to bring an issue to
    light and make it important. A lot more people need to check this out and understand this side of the
    story. I was surprised that you are not more popular because you surely possess the gift.

  10. I’m extremely pleased to find this web site. I wanted
    to thank you for your time for this particularly fantastic read!!
    I definitely really liked every bit of it and I have you bookmarked
    to check out new stuff on your blog.

  11. Faytech North America is a touch screen Manufacturer of both monitors and pcs. They specialize in the design, development, manufacturing and marketing of Capacitive touch screen, Resistive touch screen, Industrial touch screen, IP65 touch screen, touchscreen monitors and integrated touchscreen PCs. Contact them at http://www.faytech.us, 121 Varick Street,3rd Floor,New York, NY 10013,+1 646 205 3214

  12. The very heart of your writing while sounding reasonable originally, did not really work perfectly with me personally after some time. Someplace within the sentences you were able to make me a believer but just for a while. I nevertheless have a problem with your leaps in assumptions and you would do nicely to help fill in all those gaps. When you can accomplish that, I would certainly be impressed.

  13. Hi there! This post couldn’t be written much better! Going through this article reminds me of my previous roommate! He constantly kept preaching about this. I’ll send this post to him. Fairly certain he will have a great read. Thanks for sharing!

  14. I just desire to tell you that I am new to posting and completely valued your website. More than likely I am most likely to remember your blog post . You absolutely have extraordinary article blog posts. Be Thankful For it for share-out with us the best domain document

  15. You could certainly see your enthusiasm within the work you write. The arena hopes for even more passionate writers like you who are not afraid to say how they believe. Always go after your heart. “Until you’ve lost your reputation, you never realize what a burden it was.” by Margaret Mitchell.

  16. Hey I know this is off topic but I was wondering if you knew of any widgets I
    could add to my blog that automatically tweet my newest twitter updates.
    I’ve been looking for a plug-in like this for quite some time and was hoping maybe you would have some experience with something like this.
    Please let me know if you run into anything. I truly enjoy reading your blog and I look forward to
    your new updates.

  17. hello there and thank you for your information – I have certainly picked up something new from right here. I did however expertise some technical points using this website, as I experienced to reload the website a lot of times previous to I could get it to load correctly. I had been wondering if your web hosting is OK? Not that I’m complaining, but sluggish loading instances times will sometimes affect your placement in google and could damage your quality score if advertising and marketing with Adwords. Anyway I’m adding this RSS to my email and can look out for a lot more of your respective exciting content. Ensure that you update this again soon..

  18. I simply hope to notify you that I am new to putting up a blog and certainly loved your write-up. Very likely I am going to bookmark your blog post . You undoubtedly have great article material. Value it for giving out with us your favorite domain report

  19. Jums tikrai padaryti tai atrodo taip paprasta su jūsų pristatymu, bet manau, tai klausimas
    turi būti tikrai kažką , manau, kad aš niekada galėtų suprasti.
    Atrodo, kad per kompleksas ir labai plati man. Aš esu laukiame
    Jūsų kitą žinutę, aš bandyti gauti pakabinti jį!

  20. Do you have a spam issue on this blog; I also am a blogger, and I was curious about your situation; we have
    created some nice procedures and we are looking to exchange techniques with other folks,
    be sure to shoot me an email if interested.

  21. Emeryeps is a SEO(Search Engine optimzation) and Internet Marketing company. They help businesses to get traffic from various search engine and online community. They have seo experts and consultants with many years of SEO Experiences. No matter where your business is located, EmeryEPS.com can help your business to secure your highly convertible leads online.

  22. I know this if off topic but I’m looking into starting my own blog and was curious
    what all is needed to get setup? I’m assuming having a blog like
    yours would cost a pretty penny? I’m not very internet savvy
    so I’m not 100% certain. Any recommendations or advice would be greatly appreciated.
    Cheers

  23. Wonderful goods from you, man. I have understand your stuff previous to and you are just extremely excellent. I actually like what you have acquired here, certainly like what you’re saying and the way in which you say it. You make it entertaining and you still take care of to keep it sensible. I can’t wait to read far more from you. This is actually a tremendous website.

  24. I must get across my appreciation for your generosity in support of those individuals that absolutely need guidance on the concern. Your real dedication to getting the message along has been amazingly helpful and has specifically made employees like me to achieve their pursuits. Your own invaluable key points indicates so much a person like me and far more to my office colleagues. Best wishes; from all of us.

  25. hello there and thank you for your info – I have certainly picked up something new from right here. I did however expertise some technical points using this web site, since I experienced to reload the web site lots of times previous to I could get it to load properly. I had been wondering if your hosting is OK? Not that I’m complaining, but slow loading instances times will sometimes affect your placement in google and can damage your high quality score if advertising and marketing with Adwords. Well I am adding this RSS to my e-mail and can look out for much more of your respective exciting content. Make sure you update this again very soon..

  26. Thanks for the sensible critique. Me & my neighbor were just preparing to do some research on this. We got a grab a book from our area library but I think I learned more clear from this post. I’m very glad to see such great information being shared freely out there.

  27. Hello very cool web site!! Man .. Excellent .. Superb .. I’ll bookmark your website and take the feeds also…I’m happy to search out a lot of helpful info right here within the post, we’d like develop more techniques on this regard, thank you for sharing.

  28. Howdy! This article could not be written any better! Going through this article reminds me of my previous roommate! He continually kept talking about this. I am going to forward this post to him. Pretty sure he’s going to have a great read. Thank you for sharing!

  29. I think this website has got some very fantastic info for everyone :D. “The test of every religious, political, or educational system is the man that it forms.” by Henri Frdric Amiel.

  30. What i do not realize is in reality how you’re no longer actually a lot more neatly-appreciated than you might be now. You are so intelligent. You understand thus considerably on the subject of this topic, made me individually consider it from a lot of numerous angles. Its like men and women are not interested until it’s one thing to do with Girl gaga! Your individual stuffs great. Always care for it up!

    trappetrin træ

  31. One thing I want to say is that just before purchasing more pc recollection, take a look along at the machine in to which knowing installed. In the event the washing machine is usually running Windows xp, for instance, the particular memory roof is 3. 25GB. Setting up a much bigger than this would strictly constitute any waste. Be sure that one’s mother board are designed for the upgrade amount, as well. Interesting blog post BLOGTITLE. NAME

  32. Woah! I’m really loving the template/theme of this site. It’s simple, yet effective. A lot of times it’s very hard to get that “perfect balance” between usability and visual appeal. I must say you’ve done a very good job with this. Also, the blog loads very fast for me on Internet explorer. Outstanding Blog!

  33. Great – I should certainly pronounce, impressed with your web site. I had no trouble navigating through all the tabs as well as related info ended up being truly easy to do to access. I recently found what I hoped for before you know it in the least. Quite unusual. Is likely to appreciate it for those who add forums or something, website theme . a tones way for your client to communicate. Excellent task.

  34. Simply want to say your article is as surprising. The clearness in your post is just spectacular and i can assume you’re an expert on this subject. Fine with your permission allow me to grab your RSS feed to keep updated with forthcoming post. Thanks a million and please keep up the rewarding work.

Leave a Reply

Your email address will not be published.