Truyện Bựa Võ Tòng Đánh Mèo

Trang trại vịt

Sau một ngày kiếm ăn mệt nhoài, đàn vịt lạch bạch kéo nhau về trang trại khi bóng chiều đỏ rực đã đổ dài trên cánh đồng mấp mô những cụm cỏ dại úa khô, xác xơ vì bụi và nắng gió. Mùi hôi thối nồng nặc từ cái hồ ô nhiễm đen ngòm gần đó theo gió bay về càng làm cho bầu không khí thêm bức bối và nặng nề. Đang định vào chuồng, chợt đàn vịt con nghe có lệnh họp gấp của vịt cha, vậy là cả lũ lại uể oải tập hợp lại ở cái khoảng đất trống giữa trang trại. Vịt cha đã ngồi sẵn ở đấy tự bao giờ, ổng lẩm nhẩm điểm danh, rồi hỏi bằng giọng lạnh tanh:

– Thiếu đâu mất một đứa rồi?

– Dạ, thiếu em út! Em ấy kêu đau bụng, nên xin vào chuồng nằm trước ạ! – Vịt đầu đàn đáp lời cha.

– Nó đau đẻ à?

– Không ạ! Em út nhà mình vừa đẻ hôm qua rồi, chắc phải mai mới đẻ nữa. Con nghĩ, có thể do chiều nay, em ấy ăn phải con cua dưới tầng đáy, nên mới bị ngộ độc và đau bụng vậy!

– Con điên này! Đã dặn đi dặn lại rằng tôm cá ở tầng đáy vẫn chưa an toàn, chỉ được ăn ở tầng nổi thôi cơ mà! Không nghe lời cha thì cho mày đau bụng ngộ độc chết cha mày đi! Còn chúng mày, nghe cha nói đây: Từ mai, đúng giờ này, sau khi kiếm ăn từ ngoài hồ, ngoài bãi trở về, tất cả sẽ tập hợp ở đây để học thêm hai ngoại ngữ là tiếng Ngan và tiếng Cẩu, nghe rõ chưa?

Đám vịt con bàng hoàng nhìn nhau, rồi lại là vịt đầu đàn cất giọng khàn khàn:

– Thưa cha! Chúng con đi kiếm ăn cả ngày oải lắm rồi, cũng cần thời gian để nghỉ ngơi chứ hơi đâu mà học. Bọn con cũng đã học thêm ngoại ngữ là tiếng người rồi! Nhiều đứa, tiếng Vịt còn chưa sõi, thì học tiếng Ngan, tiếng Cẩu sao nổi ạ? Ai có nhu cầu thì cứ đến trung tâm mà học, chứ anh em bọn con: đực thì chỉ mong lớn lên được xuất chuồng, bán cho mấy cửa hàng cháo vịt, lẩu vịt, hay vịt quay, vịt nướng, cái thì chỉ mong kiếm ăn cho no rồi đẻ nhiều trứng đẹp, trứng to, chứ học thêm mấy cái thứ tiếng đó làm gì ạ?

– Học làm gì à? Được, để tao cho chúng mày thấy học để làm gì! Bà nó đâu, mang cái bằng ngoại ngữ tiếng Ngan với tiếng Cẩu của tôi ra đây cho chúng nó sáng mắt ra!

Vịt mẹ đứng ngay đấy, nghe vịt bố nói thế thì cất giọng the thé:

– Ông vứt ở đâu bố ai biết được mà ông bảo tôi mang ra. Tôi nhớ đợt ấy hình như lũ chuột nó tha vào gầm giường gặm cho nát bươm, rồi ông moi ra tận dụng làm cái gầu hót rác, xong có lần dọn chuồng, ông lại dùng làm cái xẻng xúc phân. Nếu tôi nhớ không lầm thì hôm trước, ông mới lấy nó để bịt miệng cái bể phốt, nên tốt nhất là ông đừng có lôi cái bằng đó ra nữa, kẻo mùi bốc lên thối lắm! Cái trang trại nhà mình thối vậy là đủ rồi ông ạ!

– Đấy! Chúng mày thấy nhiều công dụng chưa? Giờ thì đừng hỏi học để làm gì nữa nhá! Tao quyết rồi, bắt đầu học từ tối mai! Giờ chúng mày đi vào lo đẻ trứng đi để sáng mai bố mày còn mang ra chợ bán lấy tiền! Chúng mày là những con vịt đẻ trứng vàng cho bố mày đấy!

Dứt lời, vịt bố quay vào, bỏ lại lũ vịt con đằng sau nhớn nhác, nhao nhao đang há mồm “cặc cặc” kêu gào. Bóng tối đã bao trùm cái trang trại vịt tự lúc nào…



Sai mục đích

Dù là bất cứ ai, dù cố ý hay vô tình, thì trong đời, hẳn cũng đã có một vài lần dùng một vài thứ gì đó mà sai mục đích.

Tôi nhớ lúc còn nhỏ, tôi rất thích chơi với thằng cu bên hàng xóm, vì nó có nhiều bóng bay. Mà bóng bay của nó rất lạ: trong suốt, rất bền, thổi thoải mái không vỡ, và lại còn bôi mỡ, nên ngậm vào cứ trơn trơn, rất phê! Tôi với nó thổi chán thì lấy nước đổ vào, khi nào quả bóng bay ấy thành hình dài dài như quả chuối thì buộc lại, treo thành hàng lủng lẳng dọc dây phơi nhà nó. Mẹ nó đi làm về không để ý, bị mấy cái quả chuối đó đập vào mặt, vào mồm, ngẩng lên, hiểu ra sự tình, mẹ nó nổi điên túm cổ nó đánh vào mông đen đét, vừa đánh vừa gào thét! Hóa ra, mẹ nó làm ở ủy ban dân số kế hoạch hóa gia đình của xã, và toàn bộ số bao cao su mẹ nó chuẩn bị đem phát cho các cặp vợ chồng đang trong độ tuổi sinh sản mà chưa đặt vòng đã bị tôi và nó lôi ra thổi cho bằng hết!

Sau này, nghe các cụ kể lại, thì cái năm đó chính là năm mà tỉ lệ các cặp vợ chồng vỡ kế hoạch, sinh con thứ 3, thứ 4, và tỉ lệ các thiếu nữ chưa chồng chửa hoang ở xã tôi tăng cao đột biến – Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi dùng một thứ gì đó sai mục đích…

Tôi cũng nhớ như in, ngày xưa, làng tôi có một sân bóng nhỏ, chiều nào mấy thằng cũng ra đó đá bóng. Ngay cạnh sân bóng là cái vườn của vợ chồng nhà ông Tóng, bà Phinh. Mỗi lần bóng rơi vào vườn là mỗi lần chúng tôi ngao ngán, vì vườn nhà ông bà ấy rộng, cỏ rậm um tùm, lại có dậu rào là những thân mây, thân tre chằng chịt, gai tua tủa. Bởi vậy, bọn tôi rất hạn chế để bóng bay sang vườn, và mỗi khi bóng có lỡ bay sang, thì cả lũ sẽ đùn đẩy, truy xét trách nhiệm, xem bóng vừa chạm chân đứa nào thì đứa đó phải chui vào vườn nhặt bóng…

Hôm ấy, tôi sút bóng bay sang vườn, và phải chui vô nhặt. Đang bò lồm cồm rẽ cỏ tìm dấu vết quả bóng, chợt nghe bên tai tiếng nước chảy ồ ồ, tôi ngẩng mặt lên thì thấy một tấm liếp quây lại khá tạm bợ. Tò mò nhìn qua cái khe hở, tôi thấy chị Trá – con gái bà Phinh đang tắm… Vậy là tôi như bị thôi miên, chôn chân ở đó, say mê thập thò, nghiêng ngó, quên cả nhặt bóng… Chỉ khi mấy đứa ở ngoài sân gào thét tên tôi, chửi tôi là nhặt bóng gì mà lâu thế, thì tôi mới giật mình bừng tỉnh, đi tìm rồi ôm bóng chui ra…

Kể từ lúc đó, và kể từ hôm đó, tôi đá bóng với thái độ khác hẳn: tôi thường xuyên phá bóng ẩu, cốt sao cho bóng bay sang vườn để tôi qua nhặt; rồi cả khi bóng không chạm chân tôi, mà là do thằng khác đá sang, thì tôi vẫn xung phong bò vào vườn để nhặt. Được tôi nhặt hộ, chúng nó rất sướng, cảm ơn tôi rối rít, nhưng tôi biết, trong lòng, chúng nó chắc đang chửi tôi là thằng khùng. “Họ cười tôi vì tôi ngu hơn họ, tôi cười họ vì họ tưởng tôi ngu”.

May một điều là vào quãng cuối giờ chiều, ấy là thời gian người ta hay tắm rửa. Hơn nữa, nhà ông Tóng, bà Phinh có tới 3 cô con gái, các cô ấy không tắm cùng nhau mà tắm lần lượt, nên tôi có cái mà xem thoải mái. Tất nhiên, cũng có hôm xui, gặp lúc bà Phinh, hoặc thậm chí là ông Tóng đang tắm, thì tôi lại tiu nghỉu, lủi thủi bò ra ngoài, coi như công toi.

Có đợt tôi bị gãy chân, không đá bóng được, nhưng chiều nào tôi cũng ra sân để nhặt bóng cho anh em. Rồi có hôm mưa gió, anh em không đá, nhưng tôi cũng vẫn ra sân nhặt bóng cho anh em… Bóng đá là thể thao, để rèn luyện sức khỏe, nhưng tôi lại dùng bóng đá cho mục đích khác! – Đó có lẽ là lần thứ hai tôi dùng một thứ gì đó sai mục đích…

Và rồi khi lớn lên, khi bước chân vào xã hội, tôi thấy đầy rẫy những thứ người ta dùng sai với mục đích của nó ban đầu: ví như cái phong bì, sinh ra là để gửi thư, thì giờ chủ yếu người ta dùng để gửi tiền, để quan hệ, để dự đám hỏi, đám cưới, đám ma; cái cơ quan sinh sản của đàn ông, đàn bà, khi Thượng đế nặn ra, hẳn là ngài chỉ trao cho nó cái mục đích là bài tiết và sinh con, duy trì nòi giống, nhưng giờ, người ta dùng chúng rất lung tung: kẻ dùng để chụp hình đưa lên mạng gây sốc, câu like; kẻ thì biến thái mang ra đường khoe để người ta kêu oai oái, hoảng sợ bỏ chạy, lắc đầu e ngại; kẻ lại dùng để kiểm tra độ cứng của dưa leo, độ dẻo dai của khăn giấy; kẻ lại dùng để làm ngôn ngữ giao tiếp với nhau; kẻ lại dùng để làm phương tiện kiếm cơm, để làm kinh tế, để thỏa mộng sang giàu…

Sinh viên học sư phạm – mục đích là để làm cô giáo; học kiến trúc – mục đích là để tạo nên những công trình, ấy thế nhưng ra đường, ta vẫn gặp những chị bán trà đá đã tốt nghiệp bách khoa, những anh xe ôm đã tốt nghiệp hàng hải, và những kỹ sư nông nghiệp vẫn miệt mài đi đánh giày… – đó cũng là dùng sai mục đích!

Đường sá làm ra, hẳn là chỉ có mục đích để xe cộ đi lại, nhưng người ta vẫn thường xuyên dùng sai, biến đường thành bể bơi, thành nơi chèo xuồng, thành hồ câu tôm bắt cá; xe công biển xanh vẫn được dùng để đi chùa, để đi tập Golf, để đến phòng tẩm quất, mát-xa…

Nói vậy để thấy, việc dùng một thứ gì đó sai mục đích chẳng còn là điều lạ, mà nó đã trở thành chuyện bình thường luôn hiển hiện quanh ta. Vậy thì việc một em tiếp viên mồm bịt xu-chiêng chạy ra khỏi đám cháy ở quán karaoke cũng là chuyện bình thường, là điề



Anh hùng

Thuyết phục mãi, cuối cùng vợ mới chịu bán đàn lợn sề lấy tiền đầu tư cho tôi con công nông đầu ngang để chở thuê cho bà con trong làng. Có con công nông này rồi thì tôi cứ túc tắc chạy thôi, không lo thiếu việc: nào là chở sắt thép, xi măng cho mấy công trình đang xây dựng; chở đồ đạc, bàn ghế cho mấy xưởng gỗ, xưởng mộc; chở lúa, chở thóc cho mấy lò xay sát; rồi thậm chí là chở cứt, chở phân cho mấy trang trại trồng rau nuôi cá. Nói chung, thu nhập cũng không đến nỗi tệ quá: ngày chỉ cần vớ được một hai xe phân là đủ ăn túc tắc cả tuần!

Hôm nhận xe, tôi háo hức nhảy lên, phóng một vòng quanh làng. Xe mới có khác: tiếng nổ đanh và giòn tan, hòa cùng tiếng lòng tôi sung sướng lâng lâng. Cái cảm giác sung sướng lâng lâng này nói thật là đời tôi mới được trải qua đúng hai lần…

Lần thứ nhất, ấy là hôm đi qua ngõ nhà em Lan, đột nhiên em ấy gọi tôi vào phòng em ấy rồi đóng chặt cửa lại, xong em ấy nằm ngửa hếnh trên giường, kêu là em ấy đang đau chân, nhờ tôi bóp giúp. Tôi ngồi bên mép giường, chân quỳ dưới đất, tay run rẩy bóp chân cho em ấy. Bóp được một hồi, em ấy bảo hết đau chân rồi, nhưng lại thấy đau bẹn. Tôi nghe vậy lại chuyển qua bóp bẹn. Mới bóp được vài cái thì em Lan liền túm lấy tóc tôi, lôi tuột tôi lên giường, bắt tôi cưỡi lên em ấy…

Còn lần thứ hai, tất nhiên là cái khoảnh khắc được cưỡi trên em công nông đầu ngang mới toanh này! Cùng là cưỡi, cùng sung sướng lâng lâng, nhưng cái lần thứ nhất chỉ vài ba giây là xong, còn cái lần này, sao nó cứ âm ỉ, khoan khoái cả ngày…

Tôi hăm hở và tự tin cho em công nông của tôi đổ đèo. Đương nhiên là tự tin rồi: máy mới, phanh mới, tất cả đều ngon lành, chả có gì phải lăn tăn! Nhưng ở đời, bố ai biết được chữ ngờ: lúc tôi xuống đoạn chân đèo, chỗ gần khúc cua, chuẩn bị đánh vô lăng thì nghe cái “rầm”. Tôi hốt hoảng quay lại: Trời ơi! Một cái xe bò đã húc thẳng vào đít xe tôi, làm cái thùng phía sau xe bẹp dúm và thủng toạc một lỗ to như cái thúng…

Tôi như phát khùng, nhảy xuống xe, nổi giận đùng đùng, quát tháo ầm ầm: “Mày đi kiểu gì vậy hả? Xe tao vừa mới mua! Tổ sư mày!”. Cái thằng lái xe bò thì lúc ấy mặt mũi, tay chân cứng đờ – chắc là vì sợ, rồi nó lắp bắp hỏi một câu rất ngu ngơ: “Anh chửi em ạ?”. “Ừ! Ở đây chỉ có tao với mày, tao không chửi mày chả lẽ tao chửi con bò? Xe tao mới mua! Tổ sư mày!”…

Đúng lúc tôi đang chửi hăng say, và đang lo lát nữa về không biết phải giải trình với vợ sao đây, thì tôi chợt thấy ở ven đường, đoạn dưới gốc cây, có một anh mặt ngây ngây, dáng gầy gầy, chân đi giầy, mặc quần Tây màu xanh lá cây, áo sơ mi cộc tay, đang cầm cái điện thoại giơ lên quay, rồi chụp hình nhoay nhoáy, chắc định post lên Phây giật tít, câu like… Lúc ấy, tôi thực sự không quan tâm lắm đến anh ấy, nhưng sau này, tôi phải thừa nhận: anh ta chính là nguyên nhân để tôi được tung hô lên chín tầng mây.

Bởi lúc tôi bước thấp bước cao thất thểu, mặt cúi gằm trở về nhà, sẵn sàng để vợ chửi, vợ la, thì ngạc nhiên quá: Vừa thấy bóng tôi ở đầu ngõ, vợ đã mừng rỡ lao ra, ôm chầm lấy tôi, như thể vừa trúng giải đặc biệt Xổ số Miền Bắc mở thưởng đêm qua: “Ôi chồng ơi! Chồng thật tuyệt vời! Em tự hào về chồng quá đi thôi! Chồng trở thành anh hùng thật rồi!”.

Tôi còn chưa hết ngác ngơ thì vợ đã đưa ngay cho tôi cái điện thoại, bảo tôi xem đi, rất nhiều báo đã đăng ảnh, viết bài rồi. Tôi tức thì dán mắt vào, đọc cắm cúi: “Sáng nay, tại chân đèo, một chiếc xe bò bị mất phanh đã lao dốc với tốc độ cực nhanh và liên tục bấm còi, nháy xin-nhan để xin đường. Một tài xế điều khiển công nông đầu ngang đi sau chiếc xe bò nghi ngờ rằng chiếc xe bò đang gặp sự cố, anh ta liền rú ga cho con công nông đầu ngang đuổi theo và vượt lên trên chiếc xe bò, rồi anh tài xế công nông thò cổ ra bảo với tài xế lái xe bò rằng: “Chọc vào đít tao đi”. Sau khi chọc vào đít nhau, họ đã cùng nhau lên đỉnh và dìu nhau xuống an toàn”.

Tôi thấy rất nhiều báo đăng bài này, có thể kể một vài cái tên ra đây như báo lá cải, báo củ cải, rồi cả báo củ kẹc gì đó nữa! Và tôi biết, tác giả của bài báo này không ai khác chính là cái anh mặt ngây ngây, dáng gầy gầy, chân đi giầy, mặc quần Tây màu xanh lá cây, áo sơ mi cộc tay ấy…

Mấy đứa em vẫn gọi tôi là “anh Hùng”, bởi tôi tên Hùng, và tôi là anh của chúng. Nhưng tôi chỉ quen là “anh Hùng” của mấy đứa em tôi thôi, chứ còn làm anh hùng của cả triệu người, của toàn cư dân mạng, thì tôi vẫn thấy ngài ngại, thấy ngỡ ngàng, và chưa quen lắm! Tôi không chắc cái xe bò đó có mất phanh hay không, nhưng nếu nó có mất phanh thật, và nhờ húc vào đít xe tôi mà cái xe bò đó thoát nạn, thì người được phong anh hùng nên là cái anh lái xe bò, chứ tôi cũng chỉ đang chạy bình thường, và khi bị húc vào đít thì phanh lại, nhảy xuống đòi bồi thường…

Tôi chợt nhớ tới câu chuyện đã nghe ở đâu đó, rằng nhà thơ Xuân Riệu (hay Xuân Bia gì đó), sau khi đọc một bài văn của một em học sinh phân tích một bài thơ của ông, ông đã phải thốt lên rằng: “Quá xuất sắc! Bài thơ của tôi được sáng tác lúc tôi đang phê riệu, có 4 câu thôi mà em ấy đã viết được thành một bài ph



Hậu quả của hàng fake

Tôi có thằng bạn thân, thằng này phải nói nó có tầm nhìn khá hạn hẹp. Chỉ cần nó thích thứ gì đó ở một điểm nào đó là nó bỏ tiền ra mua ngay mà không cần quan tâm hay suy xét đến những nhược điểm của cái thứ nó vừa mua đó.

Ví dụ, có lần nó mua về một con chó đang bị ghẻ, lông rụng lả tả, thân hình gầy nhom, chân tay loèo khoèo, răng vàng khè, mồm lúc nào cũng há ra, lưỡi trắng ởn, dãi nhỏ tong tong. Tôi hỏi sao lại mua một con chó xấu xí như thế, thì nó bảo vì con chó có đôi mắt trong veo, thánh thiện, hệt như mắt người yêu cũ của nó. Rồi bữa khác, nó mua nguyên cả combo 10 cái quần sịp đủ màu tím vàng xanh đỏ, nhưng mua phải hàng fake, nên mặc vào là màu phai hết ra, làm chim cò của nó cũng ngả màu loang lổ, rồi nổi mụn, ngứa ngáy, ghẻ lở. Tôi hỏi sao sịp lởm thế mà nó cũng mua về, nó bảo tại mấy cái sịp đó có thêu hình Jack và Rose đang dang tay ôm nhau trên đầu tàu Titanic – bộ phim mà nó yêu thích!

Rồi khi nó lấy vợ cũng vậy, con vợ nó tóc đỏ như lông bò, da nhăn nheo như quả nho khô, mồm vêu, răng vổ, lông chân lông tay đâm ra tua tủa. Hỏi nó sao lấy vợ xấu thế, nó bảo nó thích phụ nữ ngực to. Cái này thì đúng rồi: vợ nó có bộ ngực khá đồ sộ. Nhưng cưới vợ được vài hôm, đã thấy nó than thở: “Tao bị lừa rồi! Là ngực bơm silicon, là hàng fake mày ơi!”. Tôi đành vỗ về an ủi: “Không sao! Vẫn đẹp, và vẫn dùng ngon là được! Mấy em hot-girl, người mẫu, hầu như em nào chả bơm, vẫn thơm đấy thôi!”. “Nhưng chúng nó bơm silicon xịn, còn vợ tao, bơm phải silicon giả, giờ nó biến chứng, sưng tấy, rồi chảy nhão ra! Cứ tóm chỗ này thì nó lại chạy qua chỗ khác, trơn như bắt lươn vậy!”.

Chưa hết! Con bé hàng xóm nhà nó vừa đẻ, và đứa trẻ thì trông giống hệt nó. Thằng chồng con bé hàng xóm cùng mọi người đang dồn về nó những ánh mắt khinh bỉ, nghi ngờ. Tôi biết vậy thì hỏi: “Mày nói thật đi! Có phải mày là bố đứa trẻ không?”. Thằng bạn tôi nghe thế thì trợn mắt lên bức xúc: “Mày nghĩ tao là thằng đàn ông khốn nạn như thế sao? Không bao giờ có chuyện đồi bại đó được, vì lần nào chịch con bé đó tao cũng đeo bao!”. Và như để minh chứng cho sự trong sạch của mình, nó mở tủ, lôi ra một thùng bao cao su. Chiếc thùng đã vơi đi gần hết, chỉ còn vài chiếc lèo tèo bên dưới.

Tôi lấy một cái bao, bảo nó đeo vào. Nó vừa đeo xong, tôi lấy tay búng nhẹ vào đầu bao một phát: cái bao lập tức rách toạc! Nó há mồm kinh ngạc rồi thốt lên chua chát: “ĐM! Chết tao rồi! Lại mua phải bao giả rồi!”.

Thế mới thấy, tác hại và hậu quả của hàng fake, hàng giả nó khủng khiếp nhường nào! Đừng thờ ơ, hãy có ý thức khi mua hàng, hãy chung tay đẩy lùi hàng fake, hàng giả mọi người nhé!



Xã hạnh phúc

Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của xã đưa tin rằng xã tôi vừa lọt vào top những xã hạnh phúc và đáng sống nhất của huyện. Tôi cứ ngẩn ngơ một hồi, rồi cuối cùng đành quay sang hỏi bác hàng xóm: “Em thật sự không hiểu lý do tại sao xã ta lại được cái danh hiệu cao quý ấy vậy bác?”.

Bác hàng xóm – là một người rất chịu khó xem thời sự, và nắm rất chắc các vấn đề về kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội của thôn, của xã – nghe tôi hỏi vậy thì mỉm cười đầy bí hiểm, chầm chậm nhấp một ngụm trà, rồi cất giọng thong thả: “Chú có nhớ cái vụ xưởng sản xuất thép đổ chất thải độc hại xuống cái ao cá xã ta khiến ao bị ô nhiễm và cá chết hàng loạt đó không? Cái xã bên cạnh cũng bị một vụ y hệt vậy, mà người ta phải mất tới mấy chục năm mới xử lý, cải tạo và làm sạch lại được ao. Còn cái ao xã ta, chỉ có vài tháng thôi, nó đã tự làm sạch được rồi. Đã có kết luận là nước dưới ao tắm thoải mái, cá dưới ao chén vô tư rồi! Đó! Thiên nhiên và tạo hóa đã ưu đãi, cho chúng ta một cái ao thần kỳ đó! Xã ta có một cái ao như thế thử hỏi có hạnh phúc không? Có đáng sống không?”.

Tôi gật gù, thấy bác nói chí phải. Và rồi lại nghe giọng bác thong thả bên tai: “Chú đi khắp huyện thì sẽ thấy, bà con các xã khác kiếm được đồng tiền nó khó nhọc và vất vả đến nhường nào. Còn xã ta thì khác: họ chỉ rình nhét tiền vào cặp nhau, để đến lúc về nhà, mở cặp ra, mới biết là cặp mình đã bị nhét tiền. Đấy, dân xã ta yêu nhau, quý nhau như thế, thử hỏi có hạnh phúc không? Có đáng sống không?”.

Tôi còn đang gật gù, ý muốn cho rằng bác nói chí phải, thì đã lại nghe giọng bác thong thả bên tai: “Chú đi khắp huyện thì sẽ thấy, ở các xã khác, cắt cỏ là việc của bò, hoặc là của mấy chị nông dân nghèo bất đắc dĩ phải làm để kiếm chút thức ăn về thả ao nuôi cá. Còn ở xã ta, cắt cỏ là một nghề cao quý với doanh thu 700 tỷ mỗi năm. Đấy, sức lao động của xã ta được coi trọng như thế, thử hỏi có hạnh phúc không? Có đáng sống không?”.

Lần này, tôi còn chưa kịp gật gù thì đã lại nghe giọng bác chậm rãi bên tai: “Chú đi khắp huyện sẽ thấy, ở các xã khác, người dân muốn bắt tôm phải ra sông ra biển, muốn câu cá phải ra suối ra hồ. Còn ở xã ta, chỉ sau một cơn mưa lớn là đã có thể cầm rổ chạy vòng quanh sân xúc cá, đã có thể ngồi trên giường thả cần xuống nền nhà, ung dung như Nguyễn Khuyến ngồi thuyền câu cá giữa ao thu. Thanh tao như thế, thử hỏi có hạnh phúc không? Có đáng sống không?”.

“Rồi chú thấy đấy, ở các xã khác, hoa hậu muốn đăng quang phải tài năng, đức sắc vẹn toàn, ca sĩ muốn thành danh phải nỗ lực, đi lên bằng đôi chân của chính mình. Còn ở xã ta: Mười cô hoa hậu thì tám cô ly dị, bỏ chồng, rồi chửi bậy nói tục như hàng tôm hàng cá, rồi trượt tốt nghiệp, rồi sửa học bạ, rồi phì phèo thuốc lá. Ca sĩ sáng tác được mười bài thì tám bài bị tố là đạo nhạc, rồi cái mặt cứ vênh vênh như thách thức cuộc đời ngay trên sóng truyền hình của xã, và cũng chả thấy tổ chức cơ quan nào đứng ra đánh giá, thẩm định hay xử lý cả… Đó! Cơ hội nổi tiếng rộng mở và dễ dàng với người xã ta như thế, thử hỏi có hạnh phúc không? Có đáng sống không?”.

Tôi lúc này chả thèm gật gù nữa, không phải vì bác nói không đúng, mà vì gật nhiều mỏi cổ quá. Rồi tôi quay sang hỏi bác bằng giọng thắc mắc: “Vậy sao bà con vẫn ngạc nhiên khi biết tin xã ta lọt top những xã hạnh phúc và đáng sống nhất của huyện bác nhỉ?”.

Bác nghe vậy thì cầm cả cái ấm trà đổ vào mồm, giọng rầu rĩ nhưng vẫn đầy triết lý: “Người ta nói: sống trong vườn hoa hồng thì lâu dần không thấy mùi thơm, mà sống cạnh đống phân thì lâu dần cũng không còn mùi thối. Ngay cả cụ Tô Hoài, trong tác phẩm kinh điển “Vợ chồng A Phủ”, khi viết về nhân vật Mị, cụ cũng miêu tả bằng một câu kinh điển: “Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi!”. Dân xã ta cũng như Mị thôi, khác cái là họ ở lâu trong hạnh phúc, và quen với cái hạnh phúc đó rồi, nên giờ, được phong tặng cái danh hiệu làng hạnh phúc, họ mới giật mình ngớ người…



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

3 Comments

  1. Great post. I was checking continuously this weblog and I’m impressed! Very helpful info particularly the remaining phase 🙂 I deal with such info a lot. I used to be seeking this particular info for a very long time. Thank you and best of luck.

Leave a Reply

Your email address will not be published.