Truyện Bựa Voz Tổng Hợp

Đỏ Đỏ Xanh Xanh

Sáng chưa kịp mở mắt thì vợ đã vứt cho nắm tiền vào mặt. Đang ngơ ngác không hiểu vì sao thì vợ lại quẳng thêm con dao, rồi bảo: “Nếu tìm được thằng Thắng “kiệt” về đây, thì số tiền này sẽ là của ông; còn nếu không tìm được, con dao này sẽ dùng để thiến cặc ông”.

Tôi lập tức nhảy lên xe, lao đi tìm thằng Thắng “kiệt”, không phải vì hám tiền, mà vì sợ bị thiến cặc! Thằng Thắng “kiệt” này hay chơi lô chịu của vợ tôi, nó nợ mấy trăm triệu rồi. Vợ tôi lùng sục nó cả tuần nay nhưng không thấy, và giờ, mụ đẩy cái nhiệm vụ khó khăn ấy cho tôi…

Tôi bốc máy, gọi cho thằng Thắng “kiệt”: “Alo! Mày đang ở đâu đấy? Anh qua gặp mày tí!”. “Em đang cà-phê ở phố Lê Cát Trọng Tấn, anh qua đi!”. “Cụ thể là chỗ nào?”. “Dạ! Chỗ có cái biển xanh xanh, ngay cạnh cái biển đỏ đỏ đó anh!”.

Nghe nó nói, tưởng ngon ăn, nhưng đến nơi mới biết, tôi đã bị nó chơi: bởi dọc con phố dài dằng dặc là một loạt các biển giống hệt nhau, và chỉ có hai màu xanh đỏ. Tôi điên quá, lại gọi cho nó: “Mày đọc cái tên cái quán chỗ mày đang ngồi đi!”. “Em ít học, không biết chữ anh ơi!”. “Vậy đọc số nhà, số ngõ đi!”. “Em ít học, cũng không biết số!”. “Không biết số mà mày biết chơi lô?”. “Hai cái đó khác nhau anh ơi, một cái là văn đọc, một cái là văn nói!”.

Thằng khốn kiếp! Nó chơi bài này, thảo nào cả tuần nay vợ tôi không thể tìm ra nó. Quả này chết chắc rồi, không lôi được nó về, vợ sẽ thiến tôi mất thôi! Đang hoang mang dở khóc dở cười, chợt tôi nghe có tiếng ai đó gọi tên tôi. Quay lại, thì ra là thằng em, nó đang ngồi ăn bún đậu mắm tôm. Tôi xuống xe, lại gần chỗ nó, rồi hỏi: “Làm gì mà ra tận đây ăn sáng vậy?”. “Em trốn gái anh ơi! Nó có bầu, đang bắt cưới!”. “Trốn ở đây có an toàn không?”. “Tuyệt đối an toàn ạ! Anh nhìn đi, cả phố chỗ nào cũng giống chỗ nào, như mê cung, đừng hòng mà tìm ra được”.

Rồi nó gọi một lon Coca-cola, một lon Pepsi để tôi và nó uống. Tôi hỏi nó sao không uống bia mà lại uống nước ngọt, nó bảo: “Em uống để cảm ơn Coca-cola và Pepsi . Anh không biết à? Tất cả các biển hiệu kiểu mẫu ở phố này đều do Coca-cola và Pepsi tài trợ, nên mới có hai màu xanh đỏ đặc trưng của họ. Coca-cola và Pepsi đầu tư chiến dịch này hay quá anh ơi! Họ đánh vào những đối tượng dở hơi, không biết chữ, ít học: những đối tượng này, vì không đọc được chữ, nên chỉ nhìn màu sắc để nhận diện thương hiệu thôi!

Đúng lúc này, vợ tôi gọi, giọng vợ quát tháo, gầm rú trong điện thoại: “Không lôi được thằng Thắng “kiệt” về đây, bà thiến cặc mày!”. Bình thường tôi sợ vợ lắm, chả hiểu sao hôm nay, khi nghe vợ quát vậy thì tôi lại cười khẩy, tự tin đáp lại: “Ông đang ở phố Lê Cát Trọng Tấn, chỗ có cái biển xanh xanh, ngay cạnh cái biển đỏ đỏ đây này! Muốn thiến thì đến đây mà thiến đi! Đồ khùng!”.



Cư Dân May Mắn

Khu chung cư chỗ tôi vừa được phong tặng danh hiệu “Khu chung cư văn hóa”, nhưng độ gần đây thường xuyên xảy ra một việc vô cùng vô văn hóa: đó là có một thằng biến thái, bệnh hoạn nào đó, ở tầng nào đó, phòng nào đó, thi thoảng lại quẳng một cái bao cao su xuống sân, mà lại là bao vừa dùng xong còn nóng hổi, nham thạch sóng sánh từ bên trong đang chảy ra ngoài ri rỉ thành dòng…

Là một cán bộ trong ban quản lý của khu chung cư, tôi vô cùng bức xúc: vì sân là chỗ để cư dân vui chơi, để sinh hoạt tập thể, thế mà nó cứ nhè cái lúc mọi người đang tụ tập, giao lưu vui vẻ là bất thình lình quẳng bao xuống. Nhớ lần ấy, có một chị tập Yoga dưới sân, đang lim dim dạng chân nằm ngửa để tập trung thiền cho tâm hồn hướng thiện và tinh thần được thư thái, tĩnh tại, thì cái thằng mất dạy nó ném “bụp” phát cái bao cao su ướt nhèm nhẹp vào giữa bẹn chị; rồi lại có bận một em nhân viên quán phở bò bưng phở lên phòng cho khách, lúc đi qua sân, cũng bị thằng đó nó ném “bụp” cái bao cao su vào giữa bát phở. Em nhân viên chắc đang mải nhìn đi đâu nên không biết, vẫn cứ thế bưng lên cho khách ăn. May mà khách ăn cũng không phát hiện ra, chỉ phàn nàn là sao thịt bò hôm nay dai quá!

Tôi họp với các cán bộ trong ban quản lý chung cư và quyết định sẽ thưởng to cho ai tìm ra được thủ phạm. Thưởng thì ai cũng ham, nhưng vụ này không dễ xơi: bởi dù biết chắc rằng thủ phạm là người ở tòa nhà A – do bao thường được ném từ hướng đó ra – nhưng tòa nhà A có tới mấy chục tầng, mỗi tầng mấy chục phòng, và nó toàn ném bất thình lình, cái vèo một phát, nên không dễ xác định được là bay ra từ đâu.

Ấy vậy mà chỉ một tuần sau đó, lúc tôi cùng một số cán bộ chủ chốt khác của ban quản lý đang ngồi hí húi tính lô, thì thấy một em rất xinh tươi, tuổi chừng mười tám, đôi mươi, đang cầm dái tai của một gã trai lôi xềnh xệch từ ngoài vào, vừa đi vừa gào: “Em đã tìm ra thủ phạm ném bao rồi các anh ơi!”.

Nói rồi, em gái ấy mở điện thoại, bật cho chúng tôi xem đoạn clip ghi lại cảnh ân ái của em ấy với cái gã trai đang bị kéo dái tai. Thực ra, cái đoạn clip đó cũng giống hệt những phim bậy bạ trên mấy cái web đồi trụy mà tôi và các cán bộ trong ban vẫn hay xem thôi, chỉ khác cái là đoạn cuối clip, thường những gã nam chính sẽ rùng mình gục xuống như bị trúng đạn bắn ra từ nòng súng ngắn, thì cái gã bị kéo dái tai này lại bất ngờ vùng dậy, túm lấy cái bao tuột ra, ném vù qua cửa sổ, rơi thẳng xuống sân… Và tất cả quá trình đó đã được em gái xinh tươi ấy dùng điện thoại ghi lại tường tận.

Hóa ra, suốt một tuần liền trước đó, kể từ khi có quyết định trao thưởng từ ban quản lý, em gái ấy đã âm thầm điều tra bằng cách lân la lần lượt từng tầng, thấy phòng nào có đàn ông là em tiếp cận, rồi gạ gẫm họ lên giường làm chuyện dâm ô, và em luôn yêu cầu họ phải dùng bao cao su.

Khi được tôi và các cán bộ khác trong ban quản lý khen vì chỉ có một tuần mà đã tìm được hung thủ, thì em gái xinh tươi ấy cười khiêm tốn, bảo: “Là em may mắn vì hung thủ ở tầng 20 thôi, chứ nếu hung thủ ở tầng 40 thì chắc cũng phải mất nửa tháng”.

Thông tin về em gái xinh đẹp mưu trí dũng cảm điều tra truy bắt thủ phạm nhanh chóng lan ra khắp khu chung cư. Tưởng đó sẽ là tấm gương, là bài học để cư dân trong khu nâng cao ý thức văn hóa, nhưng không phải vậy, ngay sáng hôm sau ngủ dậy, người ta thấy la liệt các bao cao su dùng rồi bị ném xuống sân, không chỉ tòa nhà A, mà còn ở cả tòa B, C, D, E, F…

Tôi lập tức gọi điện cho em gái xinh đẹp:

– Em ơi! Em qua điều tra truy tìm thủ phạm ở tòa F luôn giúp anh với nhé, và ưu tiên tìm ở tầng 5 trước, các tầng khác, tòa khác tìm sau cũng được!

– Sao lại vậy ạ?

– Vì anh sắp đi công tác xa, sợ khi em điều tra đến tòa của anh thì anh lại không ở nhà, như thế có phải là đã bỏ sót nghi phạm không?

– Không được rồi anh ạ! Vì mấy anh khác, cũng là cán bộ trong ban quản lý, đã gọi cho em từ đêm hôm qua rồi, họ cũng bảo là phải ưu tiên tòa của họ, tầng của họ trước, nên anh vui lòng đợi nhé! Em biết là các anh ai cũng đều lo cho đời sống cư dân trong khu nên mới sốt sắng như vậy mà! Có những người cán bộ tận tụy, mẫn cán như các anh thì bà con khu chung cư của ta thật là may mắn quá!



Đồ Sơn Vẫn Hơn !

Đồ Sơn và Quất Lâm – hai đơn vị đầu tàu, hai người anh cả của ngành du lịch sinh lý – hiện đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng thực sự trầm trọng.

Mọi chuyện bắt đầu lan ra từ Quất Lâm, với hàng loạt phò bị phát hiện nhiễm bệnh lậu. Rồi hình ảnh những em phò ế khách ngồi phơi mình la liệt trước các lều quán dọc bờ biển đã được lan truyền trên mạng xã hội với tốc độ chóng mặt, hoa mắt, buồn nôn.

Cùng thời điểm ấy, một người thợ sửa ống nước, trong một lần được gọi tới để bảo trì đường nước của hệ thống phòng tiếp khách tại một quán đặc sản ở Quất Lâm, đã tình cờ nhìn thấy chiếc vòi rất bự của một vị khách làng chơi người nước ngoài có tên là Phọt-Max-Xa đang liên tục phọt ra một thứ chất dịch màu trắng đục, nhơn nhớt, nhầy nhầy. Và thế là dư luận lập tức cho rằng cái vòi của anh Phọt-Max-Xa này, với thứ dịch nhầy nhầy ấy, chính là lý do gây nên đại họa.

Tuy nhiên, đó chỉ là giả thuyết, và dư luận thì vẫn chờ đợi một kết luận chính thức từ các cơ quan chức năng. Ngay lập tức, một ủy ban điều tra do ông Mặc Gia Củ – một tiến sĩ đã có thâm niên 20 năm bị bệnh lậu – làm trưởng ban đã được lập ra. Thật kì diệu, chỉ sau hơn 20 ngày nghiên cứu vất vả, ủy ban này đã tổ chức ngay một cuộc họp báo kéo dài tới tận 10 phút để chính thức công bố kết quả điều tra. Và theo kết quả mà ủy ban này đưa ra, thì phò ở Quất Lâm bị lậu là do công cụ lao động của họ bị nhiễm vi khuẩn lậu, và phương thức lây nhiễm bệnh chủ yếu qua hai con đường là trực tiếp và gián tiếp. Điều này đồng nghĩa rằng không có cơ sở để khẳng định cái vòi của anh Phọt-Max-Xa là thủ phạm gây ra vụ việc này.

Nhìn chung, lý do thì còn rất mập mờ, nhưng hậu quả mà Quất Lâm phải hứng chịu thì ai cũng trông thấy rõ: khách làng chơi e sợ không tới nữa, các lều quán đìu hiu, phò thất nghiệp ngồi vêu mõm, các hoạt động giao dịch, hợp tác (gọi tắt là giao hợp) bị ngưng trệ và tê liệt.

Chuyện tưởng chỉ của riêng Quất Lâm, nhưng không, Đồ Sơn có vẻ cũng đang phải chịu chung số phận. Liên tục có những bài báo đưa tin rằng đã phát hiện ra 13 em phò ở Đồ Sơn cũng bị bệnh lậu. Mịa, phò bị lậu là chuyện quá bình thường, trước giờ vẫn vậy, có sao đâu! Nhưng ở cái thời điểm nhạy cảm này, thêm một em phò bị bệnh lậu, là thêm nhiều những hoảng loạn, lo âu…

Chưa hết, còn có báo đưa tin rằng công an đã bắt quả tang một xe tải chở phò bị lậu từ Quất Lâm đi hành nghề ở nơi khác. Rồi khách làng chơi kháo nhau rằng: “Bắt được một xe thì khả năng là đã để lọt rất nhiều xe. Cái này theo nguyên lý “cục cứt trôi”: phần nổi, phần nhìn thấy của cục cứt là vô cùng nhỏ bé nếu đem so với cái phần bị chìm xuống dưới”. Rồi khách làng chơi lại xì xào: “Mấy cái xe tải đó chắc lại chở phò ra Đồ Sơn thôi, chứ làm gì còn nơi nào thích hợp hơn được nữa!”.

Thế nhưng trước những tin đồn ác nghiệt, trước những hiểm họa đang hằm hè đe dọa ấy, trưởng ban quản lý và phát triển phò Đồ Sơn đã thể hiện mình là người có tầm nhìn cao và khôn ngoan hơn hẳn: ông lập tức trấn an dư luận bằng cách đưa tất cả phò ở Đồ Sơn đi xét nghiệm để chứng minh rằng phò của Đồ Sơn vẫn sạch sẽ bình thường. Chưa hết, ông còn trực tiếp đi đá phò rồi mời phóng viên, báo chí tới chụp ảnh, đưa tin. Người thật, việc thật – liệu còn cách nào để trấn an và chiếm được lòng tin của khách làng chơi tuyệt vời hơn cách ấy?

Nghe nói, Đồ Sơn còn tổ chức hẳn một cuộc thi làm thơ rồi phổ nhạc cho thơ thành bài hát để lôi kéo, kêu gọi khách làng chơi tới với Đồ Sơn nhiều hơn. Và hình như đây chính là bài hát đoạt giải:

Anh đi chơi phò
Trên biển Đồ Sơn
Cave rất nhiều chào đón anh vào
Một em nhìn ngon cực
Cứ lôi tay anh
Một em nhìn xinh cực
Cứ ôm vai anh
Gấu dặn anh: dùng bao khi đi chơi phò!
Phê quá bạn ơi! Mai anh lại vô đây anh chơi!

Đấy, cùng một sự cố, cùng một tai họa, mà cách xử lý và ứng phó ở mỗi nơi lại khác nhau nhiều quá! Thế mới biết: hơn thua, hay dở, là ăn nhau ở cái lúc nguy nan thôi!



Nàng Tiên Cá Ở Biển Vũng Áng

Cách bãi biển Vũng Áng một đoạn không xa, dưới làn nước mênh mông đậm mùi hóa chất tanh nồng, có một thủy cung bình lặng với những đàn cá đủ màu lung linh, tung tăng bơi lội, với những rặng san hô mọc sum suê, với cua ghẹ to như cái rổ sề, tôm hùm to như chó béc-giê – đó là nơi sinh sống của vua thủy tề cùng cô con gái cưng là nàng tiên cá…

Nàng tiên cá khá rảnh, bởi nàng chả học hành gì, và bởi ở dưới thủy cung này cũng chả có việc mẹ gì để làm: tắm không phải tắm, vì suốt ngày ngâm nước rồi, lúc nào thích thì kì cọ tí là xong; quần áo giặt xong không phải phơi, vì phơi chả biết bao giờ mới khô; quét nhà, lau nhà cũng không, bởi dưới đáy biển toàn là cát. Nàng chỉ có mỗi nhiệm vụ duy nhất là nấu cơm cho vua thủy tề ăn ngày 2 bữa. Việc nấu nướng cũng tương đối nhàn hạ, chẳng phải mất công đi chợ mua thức ăn, vì tôm cá lúc nào cũng bò lổm ngổm dưới sàn, bơi loăng quăng trước mặt, quơ tay vồ vồ vài phát là ăn cả tuần không hết. Thế nên nàng suốt ngày rong chơi, chơi chán dưới thủy cung, nàng lại ngoi lên mặt biển, hóng đôi mắt tò mò về phía đất liền, nơi có san sát những lưới, dập dìu những thuyền của bà con ngư dân neo đậu. Và trong một lần như thế, nàng tiên cá đã gặp được người đàn ông khiến nàng đem lòng yêu mến…

Đó là hôm mà bầu trời vời vợi thênh thang, hải âu sải cánh nhịp nhàng, mặt biển rực rỡ nắng vàng, sóng đùa giỡn tung tăng hòa cùng gió vi vu tạo nên bản giao hưởng rộn ràng. Tuy nhiên, trong bản giao hưởng du dương ấy, nàng tiên cá vẫn nghe được những âm thanh tồ tồ rất chênh phô và lạc nhịp. Rồi nàng quay đầu lại, và nhìn thấy một chiếc thuyền gỗ tròng trành, trên chiếc thuyền gỗ ấy, một chàng ngư dân đang cầm cái vòi bơm xả nước nhiệt tình xuống biển. Cài vòi của chàng lạ quá, nàng tiên cá chưa được nhìn thấy lần nào: nó được gắn chặt vào người chàng, không quá dài, nhưng khá cong và có khả năng tự động điều chỉnh độ căng, độ cao, khiến nàng bối rối, xôn xao…

“Xuống đây chơi với em không?” – Nàng tiên cá gọi to đồng thời đưa hai tay lên mồm làm loa, điệu bộ như đang thổi kèn. Chàng ngư dân tự nhiên được gái xinh rủ xuống tắm cùng thì gật đầu rối rít, lập tức dừng xả nước, rồi cứ vậy lủng lẳng chạy lên chỗ mui thuyền, nhảy tùm xuống nước. Tuy chưa quen mà như đã hẹn bao giờ, họ bơi ùm ũm về phía nhau, quấn lấy nhau đê mê, say đắm… Và kể từ đấy, ngày nào nàng tiên cá cũng giấu cha ra đó hẹn hò với chàng ngư dân, cùng chàng xả van, bơm nước…

Nhưng người đời đã dạy rồi: “Cái chim trong sịp lâu ngày cũng phải lòi ra”. Mọi chuyện không qua mắt được vua thủy tề. Ông đùng đùng nổi giận, đánh nàng tiên cá một trận rồi mắng nàng te tua: “Đồ ngu! Tao bảo mày yêu lão giám đốc khu liên hiệp gang thép thì không yêu, lại lao đầu vào yêu cái thằng ngư dân nghèo sống bằng nghề bắt tôm đánh cá ấy. Mày nhìn đi, tôm cá giờ chết hàng loạt, nổi trên bãi biển lềnh phềnh, thử hỏi cái thằng ngư dân đó sẽ sống ra sao?”.

Nói rồi vua thủy tề lôi tay con gái bơi đi ào ào ra chỗ bụi san hô, nơi bám chi chít những con hàu trổ gai tua tủa, rồi chỉ vào cái ống xả nước ngầm khổng lồ, to hơn cái thùng phi, tiếp tục la mắng, chửi rủa: “Mày nhìn đi! Cái vòi xả của thằng giám đốc gang thép nó to thế này, lại còn phụt liên tục cả ngày, chứ cái vòi của thằng ngư dân đó, cùng lắm chỉ bằng cổ tay, ngày giỏi lắm phụt được hai ba phát là cùng. Mày là đồ khùng! Giờ mày chọn đi: thằng gang thép hay thằng ngư dân?”.

Nàng tiên cá như chết lặng, chẳng nói được gì, rồi nàng bất ngờ vùng dậy, quẫy đuôi rẽ nước lao đi. Nàng ngoi lên mặt biển, tìm tới chỗ thuyền của chàng ngư dân. Nhưng bãi thuyền giờ vắng lặng, không một bóng người, chàng ngư dân đã bỏ biển đi rồi, chỉ còn những xác cá chết trôi nổi, la liệt dạt ven bờ, nhiều như tiến sĩ…

“Thằng gang thép và thằng ngư dân, mày phải chọn!” – nàng tiên cá nghĩ lại câu nói của cha mà cười chua xót, bởi nàng biết rằng quyền quyết định và lựa chọn vẫn nằm ở tay cha, chứ khó mà nằm ở tay một đứa con thấp cổ bé họng như nàng…



Đưa Vợ Đi Đẻ

Lúc sớm, hai vợ chồng đi ăn sáng. Như thường lệ, mình ăn xong trước thì ra quán nước gần đó gọi cốc trà đá, làm vài ván cờ, chờ vợ ăn. Mới chơi được khoảng năm ván thì đã thấy vợ gọi ra tính tiền. Lúc tính tiền, chị chủ quán có nhắc mình: “Chú xem thế nào chứ hôm nay chị thấy cô nhà ăn kém lắm! Bát bún, bát cháo và đĩa quẩy thì vẫn hết, nhưng chục trứng vịt lộn thì vẫn còn thừa tận 3 quả!”. Mình nghe vậy hoảng quá, hỏi vợ có chuyện gì, vợ bảo: “Em ăn không ngon miệng vì thấy hơi hơi đau bụng! Con đang đạp bùm bụp! Chắc nó muốn ra rồi!”.

Thế là mình cuống cuồng đưa vợ đi bệnh viện. Nhưng đạp thì đạp, chứ nó có chịu ra ngay cho đâu, nó cứ quằn quại trong bụng vợ chán chê, khiến vợ đau tê dại, lăn lộn trên giường rồi lại bò toài dưới đất, tưởng như sắp chết ngất…

Ở giường bên cạnh, cũng có một chị đang lên cơn đau vật vã giống vợ mình, khác cái là vợ mình chỉ kêu la thôi, còn chị ta thì lại luôn mồm chửi: “Thằng chồng khốn nạn! Tại mày mà bà đau như này! Tổ sư bố mày! Lúc sướng thì cả hai cùng sướng, sao lúc đau thì chỉ mình bà phải đau? Tổ sư bố mày! Thằng chồng khốn nạn!”…

Vật vã một hồi, chị ta lộn nhào xuống sàn, đúng lúc ông bác sĩ đi qua, chị ta vồ chặt luôn lấy chân bác sĩ, tiếp tục kêu la: “Cứu em với bác sĩ ơi! Em đau chết mất thôi!”. Ông bác sĩ chắc đã quá quen với cảnh này rồi, nên nhẹ nhàng dìu chị ấy ngồi lên giường, giọng dịu dàng: “Lúc sướng có gọi bác sĩ đến sướng cùng không? Sao lúc đau lại cứ gào tên bác sĩ?”.

Mình bịt chặt miệng, không dám cười, vì sợ bị chửi là “cười trên nỗi đau của người khác”. Vợ mình cũng có cái tật thích chửi bậy như vậy, nhưng chỉ chửi lúc hưng phấn, khi đạt trạng thái tột đỉnh thăng hoa thôi. Mình hồi đầu cũng bắt vợ sửa, nhưng vợ không sửa được, nên nghe dần thành quen, đến nỗi hôm trước, xong việc đến nơi rồi mà thấy vợ cứ thinh lặng, mình còn đâm ra sợ, rồi hoang mang hỏi vợ: “Sao hôm nay em không chửi?”. Vợ há mồm, lấy tay chỉ chỉ vào trong cổ, giọng thều thào: “Em đang bị đau họng!”.

Trái với sự đau đớn của vợ mình và cái chị đang chửi chồng, thì ở phía giường đối diện, có một chị cũng đi đẻ mà lại vẫn giữ được cái vẻ thản nhiên, nhàn hạ vô cùng: chị ta cứ ngồi chơi, thảnh thơi vuốt iPhone, cười hềnh hệch, rồi chụp hình tự sướng post lên Phây. Tí tí chị lại gọi điện cập nhật tình hình: “Cổ tử cung của cháu mở 6 phân rồi chú nhé! Chắc lát nữa là đẻ thôi! Không tin á? Đây! Cháu chụp ảnh post lên Phây cho xem!”…

Lúc lên bàn đẻ cũng là lúc vợ mình bị những cơn đau dày vò đến gần như mòn hơi cạn sức. Cái cảm giác phải nhìn vợ mặt đỏ gay, thở hồng hộc, rồi oằn lưng lên rặn, trong khi mình đứng ngay cạnh mà lại chẳng thể giúp vợ được gì quả thực là khó chịu cực kỳ! Nghe lời bác sĩ, vợ mình dùng hết sức hít một hơi thật sâu, rặn một phát rõ mạnh, mình nghe “phụt” một phát, cảm giác như con đã chui ra, mình mới quay sang hỏi bác sĩ: “Ra rồi phải không ạ?”. Bác sĩ gật đầu, bảo: “Ừ! Ra rồi! Nhưng là cứt ra, chứ con thì chưa ra đâu. Động viên vợ rặn tiếp đi!”.

Vật vã mãi cuối cùng cũng xong, vợ và con mình được chuyển sang phòng sau sinh. Mình ra cổng mua cháo cho vợ, mua nước nóng về pha sữa cho con, còn dìu cả vợ mình ra tận nhà vệ sinh đi tè. Trong lúc vợ đang tè xè xè, mình trợn mắt nhìn, xong hỏi vợ với giọng ngạc nhiên không hề nhẹ: “Sao lại cạo nhẵn thín đi thế?”. Vợ bảo: “Đọc trên mạng, người ta khuyên là cạo đi thì sẽ dễ đẻ hơn!”. Mình cười: “Vớ vẩn!”. Vợ cự lại: “Không vớ vẩn đâu, có cơ sở khoa học cả đấy! Anh cứ tưởng tượng con mình nó đang ở trong hang, nó nhìn ra ngoài cửa hang, thấy trời sáng choang choang, thoáng đãng, chắc chắn sẽ muốn chui ra, chứ nếu để cái cửa hang rậm rạp, lòa xòa, nó tưởng ông ba bị, tưởng con ngáo ộp có râu, nó sợ, còn lâu mới dám ra!”. Mình nghe xong gật đầu lia lịa, vì thấy có lí quá!

Đối với mình, việc một người chồng chăm con và chiều vợ khi vợ vừa đẻ xong là chuyện rất bình thường, và là điều tất yếu phải làm. Ấy thế mà cái chị nằm ngay cạnh giường vợ mình thì cứ xuýt xoa: “Gớm! Kiếm được người chồng như chú bây giờ là hiếm lắm!”. Mình ngại quá, chỉ biết cười trừ, rồi quay sang hỏi: “Thế chồng chị đâu mà không thấy vào chăm hai mẹ con?”. Chị nghe vậy thì buồn bã nhìn ra cửa, giấu tiếng thở dài: “Lão tuyên bố thẳng rồi: đẻ toàn con gái thì tự gọi người đến mà chăm, lão không quan tâm! Chỉ duy nhất lần chị sinh con bé đầu lòng, lão có ghé vào thăm một buổi. Mang tiếng là thăm một buổi, nhưng lão chỉ ngồi nhìn con được tí, còn đâu là lão đi khắp các phòng, thấy phòng nào có gái đẻ xinh xinh, trẻ trẻ, là lão đứng rình, chờ để xem nó cho con bú!”.

Nói đến đó, giọng chị nghẹn đi, và lại thở dài. Mình không dám nhìn vào mắt chị, nên không rõ có giọt lệ nào đang lăn ra từ nơi đó hay không…

Rồi ở cái giường ngay phía sau mình cũng thế, có đôi vợ chồng đang bế con trên tay mà mặt cứ buồn thiu. Mình ngó qua, thấy đứa bé này lạ quá: tóc nó quăn tít, da nó đen sì như người châu Phi. Mình thắc mắc thì anh chồng giọng rầu rầu, bảo: “Vợ em mới đi xuất khẩu lao động ở Nigeria về, chắc vì ăn gạo, ăn cơm bên đó lâu quá nên sinh ra con mới đen như thế!”. “Vợ em về được bao lâu rồi?”. “Dạ! Được 7 tháng ạ!”. “7 tháng mà đã đẻ rồi sao?”. “Vâng, đẻ non ạ! Tuy đẻ non nhưng trộm vía, bé cứng cáp lắm, nặng bốn cân hai, tóc dài chớm mang tai, răng cũng đã nhú lên được mấy cái” – Vừa nói, anh chồng vừa đưa bàn tay vuốt mấy lọn tóc phất phơ trên gương mặt bơ phờ của người vợ với đầy vẻ trìu mến, yêu thương…

Còn ở cái giường liền ngay bên, lại một chị khác đang ôm con khóc sụt sùi, anh chồng thì ngồi ngay cạnh, nắm chặt tay vợ mãi không rời. Mình hỏi: “Sao vậy? Em bé không khỏe à?”, thì chị vợ trả lời: “Dạ không! Bé ngoan và rất nhanh nhẹn anh ạ!”. “Ô hay! Con ngoan, con khỏe, chồng cũng ở bên cạnh quan tâm, chia sẻ, thế còn khóc cái gì?” Chị vợ nghe vợ nghe vậy thì giọng lại nghẹn đi: “Đây không phải là chồng, mà là anh rể em ạ! Anh ấy nói dối vợ lên công ty họp để tranh thủ ghé qua thăm 2 mẹ con em thôi! Giờ chị gái em đang gọi điện giục anh ấy về rồi!” – dứt lời, bờ vai cô gái trẻ lại rung lên từng hồi nức nở không thôi…

Ra vậy! Nhờ đưa vợ vào đây đẻ, mình mới hiểu ra được một điều: rằng cảm giác đau trong khi đẻ, với tất cả đàn bà, chắc là đều giống nhau, bởi nó do thượng đế, do tự nhiên quy định. Nhưng cảm giác sau khi đẻ, với mỗi người đàn bà, có lẽ sẽ khác nhau, bởi nó phụ thuộc rất nhiều vào người đàn ông, vào người chồng mà người đàn bà đã chọn…



Hậu Duệ Nigeria

Hồi học đại học, khóa tôi có mấy thằng du học sinh người Nigeria, chúng nó giống nhau quá thể: thằng nào cũng cao cao, tóc xoăn xoăn, da đen sì, và đều mặc đồ bẩn bẩn như nhau.

Bởi thế nên chuyện một thằng du học sinh Nigeria bỗng dưng bị bắt nợ, bị đánh oan chỉ bởi người ta tưởng nhầm nó với một thằng du học sinh Nigeria khác là chuyện rất bình thường. Thậm chí, có con bé cùng lớp tôi, nó yêu một thằng Nigeria. Lần đó, nó cùng thằng người yêu đi nhà nghỉ. Quần nhau chán chê xong, lúc xuống quầy lễ tân trả tiền phòng, thì có một thằng Nigeria khác từ ngoài lao vào, vừa chửi vừa đấm thằng người yêu nó túi bụi. Lúc đó nó mới biết rằng nó đã nhầm, rằng cái thằng vừa lao vào đấm ấy mới chính là người yêu nó, còn cái thằng bị đấm thực ra chỉ là bạn thân của người yêu nó. Đúng là: Tình dục không có lỗi, lỗi tại thằng bạn thân!

Sau lần ấy, tôi mới bảo con bé đó: “Em phải cố tìm cho ra một đặc điểm gì riêng của thằng người yêu em rồi dựa vào đó mà phân biệt chứ? Anh không nghĩ là không thể tìm ra sự khác biệt giữa mấy thằng đó!”. Con bé nghe vậy thì gật gù: “Em cũng nghĩ là sẽ tìm được, nhưng ngu gì mà tìm hả anh! Cứ để vậy, thỉnh thoảng nhầm lẫn tí cho thích!”.

Dân ký túc trường tôi khi đó, ai cũng đều được nghe tới cái kiểu tắm khô (tức là tắm không cần nước) rất kì dị của mầy thằng du học sinh Nigeria này: chúng nó chỉ cởi quần áo ra, dùng tay kì cọ khắp người cho bong ghét, rồi lấy dẻ phủi phủi mấy phát cho ghét rơi xuống, thế là mặc quần áo vào thôi. Bọn nó giặt quần áo cũng không cần nước luôn, chỉ treo quần áo lên dây, lấy cái gậy đập đập vài phát là xong! Thế nên mấy lần kí túc xá bị mất nước, trong khi bọn tôi phải hì hụi xách nước phọt cả rắm mới được một chậu để tắm, thì mấy thằng đó cứ đứng giữa cửa tồng ngồng tắm khô, vừa kì cọ vừa cười khằng khặc trêu ngươi.

Và tất nhiên, chúng nó rất hôi. Hôi đến nỗi dù chưa nhìn thấy người, mà chỉ cần ngửi mùi thôi, là đã có thể đoán chính xác chúng nó đang ở đâu đó quanh đây rồi! Tôi đã thử nhận biết bọn nó bằng mùi theo kiểu đó khoảng 10 lần, thì có tới 9 lần là đúng, một lần sai duy nhất ấy là khi tôi đang ngồi ỉa trong nhà xí.

Rồi một hôm tôi tò mò hỏi con bé cùng lớp – cái con mà “tình dục không có lỗi, lỗi tại thằng bạn thân” đó – rằng:

– Người yêu em hôi thế, lúc gần gũi nhau, em làm thế nào?

– Đeo khẩu trang thôi anh!

– Đeo thì làm việc thế nào?

– Em kéo khẩu trang cao lên, chủ yếu che lỗ mũi thôi, còn mồm vẫn hở ra, hoạt động bình thường mà! Thực ra nhìn thấy đen, ngửi thấy hôi vậy thôi, chứ nếu nhắm mắt, bịt mũi lại, và cảm nhận tình yêu chỉ qua đường miệng, thì em thấy vị của nó cũng không khác lắm so với những anh người yêu da trắng, người Việt mà em đã nếm trước đây!

Vì cái mùi hôi ấy, nên bình thường, bọn tôi rất ngại lại gần mấy thằng Nigeria đó. Nhưng khi đá bóng ăn tiền với các khoa hoặc các trường khác, thì bọn tôi lại nhiệt tình rủ rê, lôi kéo bằng được mấy thằng đó đi đá cùng bọn tôi. Thực ra, bọn nó đá cũng bình thường thôi, nhưng được cái là cầm bóng tốt. Chúng nó dẫn bóng từ đầu sân đến cuối sân cũng không ai muốn lao vào tranh, vì hôi quá!

Nhìn bề ngoài tuy có vẻ dữ dằn, nhưng thực ra bọn du học sinh Nigeria da đen đó lại khá hiền. Suốt mấy năm học cùng bọn nó, tôi ít khi thấy chúng gây gổ hay xô xát với ai cả. Duy chỉ có một lần tôi chứng kiến một thằng du học sinh Nigeria ẩu đả với anh chủ tiệm xăm. Chả là thằng Nigeria đó yêu cầu anh chủ tiệm xăm cho nó cái hình gì đó. Xăm xong, anh chủ tiệm xin tiền, thì thằng Nigeria nhất quyết không trả, nó bảo không nhìn thấy hình xăm đâu cả, và không thấy hình thì dứt khoát không trả tiền. Mà đúng là không nhìn thấy đâu thật, vì mực xăm là mực đen, và da thằng đó cũng đen như mực luôn.

Anh chủ tiệm xăm thì đương nhiên là vẫn khăng khăng đòi tiền, lý do anh ấy đưa ra là anh xăm cho mọi người cũng đều như thế, đều bằng mực đó, và đều theo phương pháp đó, mọi người vẫn lên hình đẹp long lanh, còn nó, ai bảo nó da đen làm gì để hình không lên, ấy là lỗi của nó…

Cãi nhau một hồi, anh chủ tiệm xăm và thằng du học sinh Nigeria đó lao vào nhau đấm đá. Đánh xong, cái hình xăm trên người thằng da đen vẫn chả thấy hiện lên, chỉ thấy hiện lên trên mặt anh chủ tiệm xăm dọc ngang những vết trầy xước, những cục sưng u, tím bầm, rươm rướm máu…

Còn một chuyện nữa mà tôi nhớ mãi. Đó là vào một buổi tối kí túc xá chỗ tôi mất điện, khi ấy đã quá nửa đêm rồi, bọn tôi đang rục rịch dọn giường chuẩn bị đi ngủ, thì bỗng thấy một thằng cùng phòng từ ngoài chạy vào, giọng thất thanh, hoảng loạn: “Chúng mày ơi! Có ma! Có ma!”. Nhìn cái mặt nó như thế, chúng tôi tin là nó không hề đùa cợt. Rồi khi chúng tôi hỏi ma đâu, thì thằng đó run rẩy chỉ ra ngoài hướng hành lang. Lập tức bọn tôi lò dò bò ra phía cửa, từ từ thò đầu ra ngoài nghe ngóng…

Chúng tôi nhìn chằm chằm vào cái hành lang tối om, vắng lặng trước mặt, rồi tất cả đều dựng hết tóc gáy lên kinh hãi: một chiếc khăn trắng đang bay lơ lửng trong không gian, lúc lên cao, lúc xuống thấp, khi mờ, khi tỏ, lúc nhỏ, lúc to, mọi thứ cứ thực thực, hư hư, hệt như có một thế lực ma quái vô hình nào đang điều khiển nó vậy…

Bỗng “tách” một phát, có điện, cả hành lang sáng trưng, còn bọn tôi thì chưng hửng: ĐM! Chả có ma quỷ nào, chỉ thấy mỗi ông Nigeria da đen cầm cái khăn trắng đang đứng kì cọ, tắm khô ngoài hành lang.

Tuy nhiên, cũng nhờ vụ đó mà về sau, tôi đã đoạt giải nhất trong cuộc thi tìm kiếm tài năng của trường với tiết mục ảo thuật có tên là “điều khiển đồ vật bằng giọng nói”. Khi diễn, tôi yêu cầu tắt gần hết điện, chỉ để lại một bóng nhỏ với độ sáng mờ mờ; phía sau, tôi treo một tấm phông nền màu đen sì; phía trước, tôi đặt một cái bàn, trên bàn có để sẵn mấy cái xô chậu. Tôi chỉ ngồi một chỗ rồi hô: “Xô! Bay lên nào!”, thế là thằng Nigeria da đen đứng sau cái bàn sẽ cầm cái xô đưa lên. Đơn giản vậy thôi mà khán giả ngồi dưới cứ há hốc mồm rồi vỗ tay rào rào.

Ra trường mấy năm rồi không liên lạc với nhau, hôm trước đi siêu thị, tình cờ tôi gặp lại con bé học cùng lớp đại học ngày xưa – cái con mà “tình dục không có lỗi, lỗi tại thằng bạn thân” ấy. Nó đi cùng chồng và hai đứa con. Chồng nó người Việt, trắng trẻo, đẹp trai; đứa con gái út của nó cũng trắng trẻo, xinh gái, chỉ có thằng con trai lớn là da lại đen sì, không khác gì mấy thằng du học sinh Nigeria. Tôi hỏi sao con trai em lại đen thế, nó bảo: “Tại hồi mang bầu, em xem phim Bao Công nhiều quá!”.

Ôi chết bà! Vợ tôi cũng đang mang bầu mà lại suốt ngày cái phim “Hậu duệ mặt trời”, rồi còn mê mẩn cái anh đại úy gì gì đó, chả biết có sao không nhỉ? Chắc là không sao đâu, vì vợ mang bầu con gái, đẻ ra, con trắng trẻo, dịu dàng được như anh ấy thì tuyệt quá còn gì!



Bát Tiết Canh

Hôm trước, đang ngồi quán trà đá hút thuốc lá thì tôi thấy một đôi trai gái ngồi xe máy từ trong cái nhà nghỉ gần đó phóng ra. Cô gái ngồi phía sau xe xinh quá: da trắng, tóc dài, ngực đầy, mông mẩy, má đỏ hây hây, làm tôi mê mẩn, ngất ngây. Thật kì lạ, cô gái đó cũng nhìn tôi chằm chặp không rời, còn ngoái cổ lại, miệng mấp máy như thể có điều gì muốn nói.

Còn đang ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì thì tôi đã thấy chiếc xe máy ấy quay vòng lại, dừng ngay cạnh chỗ tôi. Rồi cô gái nhảy khỏi xe, chạy tới, quỳ thụp xuống ôm chân tôi, giọng van nài rất tội: “Anh ơi! Anh đừng nói gì với chồng em nhé? Coi như anh không thấy gì? Được không anh?”.

Tôi xua tay, định giải thích rằng cô ấy đã nhầm người rồi, rằng tôi không quen cô ấy, và cũng không biết chồng cô ấy là ai, nhưng tôi chưa kịp mở lời thì cô ấy lại tiếp tục ỉ ôi: “Chồng em liệt dương đã mấy năm nay rồi, chả làm ăn được gì, chỉ vờn vờn xong lại để đó thôi, tội em lắm anh ơi! Chồng em bảo hãy kiên nhẫn chờ tới khi nào anh ấy chữa khỏi bệnh thì sẽ bù đắp lại cho em tất cả. Nhưng em còn trẻ, mới ngoài đôi mươi, khát khao vẫn hừng hực trong người mà bắt đợi thì sao em đợi nổi. Mà bệnh chồng em nặng lắm rồi, chữa được khỏi thì em cũng mãn kinh mất anh ơi!”.

Tôi xua tay, định giải thích rằng cô ấy đã nhầm người rồi, rằng tôi không quen cô ấy, và cũng không biết chồng cô ấy là ai, nhưng tôi chưa kịp mở lời thì cô ấy đã dúi vào tay tôi một nắm tiền, kèm theo lời dặn tha thiết: “Anh nhớ! Đừng nói gì với chồng em! Coi như không thấy gì anh nhé!”. Xong, cô ấy vội vàng nhảy lên xe. Chiếc xe rồ ga, lao về hướng ngã ba, rồi mờ dần trong lớp khói bụi nhạt nhòa…

Tôi run rẩy đếm mớ tiền trên tay: tròn 5 triệu! Trời ạ! Ngồi trà đá, hút thuốc lá, ngắm gái đi qua, rồi đút túi 5 triệu: có cái nghề nào kiếm tiền một cách dễ dàng và vi diệu đến thế không? Chắc chắn là có, nhưng sẽ bị dân tình và miệng đời chửi cho như chó, chứ còn vừa được tiền, vừa được người ta quỳ xuống van nài, mang ơn – giống như những gì tôi vừa trải qua – thì e là hơi khó!

“Cơ hội đến với mình thật rồi!” – Tôi nhủ thầm, cẩn thận đút tiền vào túi, gọi thêm ly trà đá, thêm điếu thuốc lá, rồi xoay ghế, ngồi quay về hướng cái nhà nghỉ, ngóng xe từ trong đó đi ra. Chưa hút hết nửa điếu thuốc, tôi đã thấy một đôi trai gái trên chiếc Vespa màu cà rốt từ trong nhà nghỉ lén lút phi ra. Tôi lập tức lao tới:

– Ôi! Chào anh! Anh vừa vào nhà nghỉ à?

Người đàn ông trên xe thấy thế thì có vẻ hơi thảng thốt, rồi cất giọng dè dặt:

– Cậu… cậu là…?

– Em làm cùng phòng với vợ anh! Có lần, em và các anh chị em khác trong cơ quan đã tới chơi nhà anh rồi mà! Anh không nhớ à? Mà đây là ai vậy? Em gái anh à? – Tôi hỏi rồi chỉ vào cô gái đang ái ngại ngồi sau.

Người đàn ông lúc này đã linh cảm thấy chuyện không hay, nên anh ta dựng xe, vẫy taxi cho cô gái về trước, xong, anh ta lại gần, thủ thỉ với tôi: “Ăn sáng chưa em? Vào quán kia làm tí lòng lợn tiết canh nhé! Rồi anh thưa chuyện với em luôn thể!”. Nói rồi anh cặm cụi dắt xe, còn tôi vui vẻ đi theo anh vào quán…

Tôi ngồi xì xụp ăn tiết canh trong khi anh thở than kể lể, rằng vợ anh đang nghỉ đẻ, người ục uỵch, sồ sề, vú thì đang cho con bú, nên dài ngoằng, chảy sệ, tóm lại là nhìn rất khiếp, và anh không có cảm xúc để quan hệ. Bởi vậy nên…

Nói chung, anh còn giải thích, than van nhiều lắm, nhưng cuối cùng – cũng là thời điểm tôi mong đợi nhất – anh rút trong ví ra 3 triệu, ấn vào tay tôi. Tôi nhận mớ tiền đầy gượng gạo, rồi vỗ vai anh, giọng chân thành: “Em hiểu mà! Nói thật là nhìn vợ anh, đến em và mấy anh em khác trong cơ quan còn chán, chả muốn xơi, nói gì tới anh!”.

Tạm biệt anh, tôi lại trở về chỗ quán nước, gọi thêm ly trà đá, thêm điếu thuốc lá, rồi lại xoay ghế, ngồi quay về hướng cái nhà nghỉ, tiếp tục ngóng xe từ trong đó phi ra. Vẫn chưa kịp hút hết nửa điếu thuốc lá, tôi đã lại thấy một chiếc Innova rỉn rỉn chầm chậm từ trong cái nhà nghỉ đó phóng ra. Tức thì tôi chạy tới, đập đập vào cửa kính bên ghế lái. Cửa kính từ từ hạ. Ngồi trước vô lăng là một cô gái có một vẻ đẹp khá sang trọng và quý phái. Ở ghế phụ và ghế sau, tôi để ý thấy còn ba bốn gã nữa thập thò, lố nhố. “Gớm thật! Đúng là loại đàn bà cuồng dâm, đi nhà nghỉ một lúc với mấy thằng đàn ông!”. Là tôi nghĩ vậy thôi, chứ miệng tôi khi đó lập tức mỉm cười, giọng hồ hởi:

– Ôi! Chào chị! Chị vừa vào nhà nghỉ à?

– Cậu… cậu là…?

– Em làm cùng phòng với chồng chị! Có lần, em và các anh chị em khác trong cơ quan đã tới chơi nhà chị rồi mà! Chị không nhớ à? Mà mấy người này là ai vậy? Anh trai chị à? – Tôi hỏi rồi chỉ vào mấy gã đang thập thò phía sau.
Người đàn bà lúc này đã linh cảm thấy chuyện không hay, nên khẽ khàng mở cửa xe, thò cổ hỏi vọng ra:

– Có phải cậu là Minh? Thư ký mới của chồng tôi?

– Dạ vâng! Đúng rồi ạ!

Người đàn bà nghe vậy thì mặt lập tức biến sắc, rồi quay vào trong, bảo với mấy gã đàn ông: “Nó đây rồi! Nó chính là thằng đã quyến rũ, rủ rê, lừa tình rồi lừa tiền của chồng chị đây rồi! Anh em xuống đập chết bà nó đê!”.

Tức thì “rầm, rầm”, mấy gã đàn ông hùng hổ đạp cửa xe lao xuống. Tôi xua tay, định giải thích rằng cô ấy đã nhầm người rồi, rằng tôi không quen cô ấy, và cũng không biết chồng cô ấy là ai, nhưng tôi chưa kịp mở lời thì mấy gã đó đã tương cho tôi mấy nhát vào mồm, rồi chúng chồm lên đấm đá, lên gối, giật cùi chỏ liên hồi. Số tiền 8 triệu tôi vất vả kiếm được từ sáng đến giờ đã bị bọn chúng lấy đi hết cả. Cả tiết canh vừa ăn xong nữa, cũng bị chúng nó đánh cho hộc ra hết rồi…



Tửu Quán Ân Tình

Tửu quán hình như đương xảy ra vụ gì thì phải: rất nhốn nháo! Mấy tên thảo khấu vừa ăn nhậu, vừa hung hãn vung đao, đập bàn, chém ghế, chửi bới ồn ào. Lão chủ quán còn bị đám ấy hành hung, đánh đấm túi bụi, ngã dúi dụi dưới gầm bàn…

May quá, đúng lúc này, một tráng sĩ vãng lai từ đâu đi tới, à không phải, từ đâu bay tới mới đúng, bởi người ta thấy tráng sĩ lộn vèo vèo trên không, ra đòn thoăn thoắt như Lý Tiểu Long. Sau vài tiếng “bịch bịch”, “hự hự”, mấy tên thảo khấu hung hãn ấy đã nằm ra hết cả: đứa ôm ngực, thằng xoa mông, nhăn nhó, bò toài dưới nền nhà. Biết đã gặp cao thủ, lũ thảo khấu xanh mặt, hoảng hốt lết ra cửa, lầm lũi chuồn thẳng. Những tửu khách khác cũng thôi hóng hớt, tiếp tục tập trung vào ăn uống. Còn vị tráng sĩ cũng rất bình thản ngồi xuống, móc trong túi quần ra một cục ngân lượng to như miếng Kotex đặt lên bàn, giọng nhẹ nhàng: “Chủ quán! Có món gì ngon dọn lên đây cho ta ăn!”.

Lão chủ quán lúc này mới hoàn hồn, lồm cồm chui ra từ gầm bàn, chạy tới cầm ngay lấy miếng ngân lượng, rồi ghé tai tráng sĩ thì thầm: “Ngài là ân nhân, xin mời vào phòng VIP!”. Tráng sĩ hơi chút bất ngờ, nhưng rồi cũng vui vẻ đứng dậy đi theo…

Đúng là phòng VIP có khác thật: sang trọng, yên tĩnh, điều hòa chạy rì rì, tivi mở sẵn, điều khiển ngay bên, thích xem gì thì bấm. Lịch sự hơn, trên bàn còn có một lọ hoa cứt lợn sang trọng được cắm rất nghệ thuật đang nở bung, tỏa hương mịt mù nghi ngút…

“Đồ ăn tới rồi! Đồ ăn tới rồi!” – lão chủ quán hô vừa bê cơm và thức ăn đặt trước mặt tráng sĩ, xong cúi đầu chào kính cẩn chực cáo lui. Bất ngờ, tráng sĩ nổi điên, đập bàn uỳnh uỳnh:

– Khốn kiếp! Ta là ân nhân vừa cứu ngươi, cũng trả tiền cho ngươi tử tế, vậy mà ngươi mang đồ ăn cho ta chỉ có cơm và một đĩa muối suông thế thôi sao? Trong khi những thường khách ngoài kia, thậm chí cả mấy tên thảo khấu vừa đánh đập ngươi, kẻ nào cũng được ăn rau, ăn thịt, ăn chả, ăn giò, rồi món nướng, món xào, món chiên, món luộc, thậm chí có bàn còn ăn lẩu. Ngươi khinh thường ta đến thế sao?”.

Lão chủ quán thấy vậy sợ quá, rối rít quỳ xuống, giọng cuống quýt: “Xin ân nhân bớt giận! Cho phép tiểu nhân được trình bày ạ!”. Nói rồi, lão lại gần chỗ cửa kính, rón rén vén tấm rèm lên, chỉ ra ngoài vườn, nơi có những luống rau xanh rờn, bảo:

– Ân nhân nhìn đi! Đám cải bắp kia tiểu nhân mới trồng hôm trước, phun thuốc kích thích vào phát, hôm sau đã to như cái thau. Còn kia nữa, cái thùng ruốc đỏ au, ngon và đẹp mắt làm sao, nhưng đó là vì tiểu nhân vừa mới nhuộm phẩm màu. Chưa hết, ân nhân có nhìn thấy mấy con lợn to béo trong chuồng kia không?

– Có! Mấy con này chắc phải nuôi nửa năm rồi mới lớn được như vậy nhỉ?

– Dạ không! Mấy con đó chưa đầy một tháng tuổi đâu ân nhân! Chúng to được như thế là nhờ tiểu nhân tiêm thuốc mỗi ngày ạ!

– Thế còn kia, chắc là cứt lợn hả? – tráng sĩ hỏi bằng giọng hoang mang, rồi chỉ tay vào cái đống bầy nhầy, đen sì nằm ngay chỗ góc chuồng.

– Dạ không! Đó là lòng lợn! Lát nữa tiểu nhân sẽ cho ngâm tẩy bằng Vim thật sạch sẽ, trắng phau, để làm lẩu ạ! Mấy cái đồ đó mà ăn vào, trước sau gì cũng ung thư mà chết thôi ân nhân ạ!

Tráng sĩ hồi nãy đánh bọn thảo khấu thì oai hùng là thế, vậy mà lúc này mặt đã tái mét, tay chân lẩy bẩy, quỳ thụp xuống dưới chân lão chủ quán vái sống 3 vái thay cho lời tạ lỗi vì đã trách lầm, và đồng thời cũng là tạ ơn cứu mạng. Xong, tráng sĩ run rẩy ngồi vào bàn trệu trạo nhai cơm với muối. Nhưng có vẻ như tráng sĩ nuốt không nổi, cái cục cơm cứ dắt lại ở cổ, nghẹn ứ, mãi không trôi. Nước mắt tráng sĩ cũng trào ra rồi: giọt nước mắt của sự bất lực…

Cuộc đời tráng sĩ hành tẩu giang hồ, bốn bể là nhà, nếu cứ ăn cơm với muối hoài thì sớm muộn cũng gầy còm, kiệt sức vì suy dinh dưỡng, còn nếu ăn rau, ăn thịt như người ta thì căn bệnh ung thư quái ác sẽ nhanh chóng đưa tráng sĩ ra bãi tha ma. Thân là trang hảo hán, là con nhà võ, vùng vẫy sông hồ, nay đây mai đó, nếu có chết cũng mong được chết trên đỉnh núi cao ngút gió, hoặc giữa đại dương bao la sóng cả gầm gào, hoặc chết bởi gươm giáo binh đao, chứ chết bởi ung thư thì thật là tào lao và đau đớn biết nhường nào! Ấy vậy mà cái tào lao ấy đang hiển hiện trên đầu tráng sĩ gần hơn bao giờ hết!

Bao năm hành tẩu giang hồ mà đến bây giờ, tráng sĩ mới hiểu ra một chân lý xót xa: “Kẻ cho ta ăn cơm muối lại là kẻ thương ta”.

Tráng sĩ lên đường lúc hoàng hôn đã dần buông, chân trời thâm thẫm còn vương lại chút nắng tà. Tiếng kèn đám ma văng vẳng từ làng xa càng khiến cho khung cảnh thêm phần hiu hắt, thê lương. Nếu không có gì thay đổi thì sau hoàng hôn sẽ là bóng tối ghê sợ bao trùm…



Hậu Môn Mặt Trời

Cô đã thấy anh lần đầu trong một buổi chiều nắng vàng hoe, gió nhè nhẹ thổi những chiếc lá me vàng bay nhẹ nhàng trong không gian rồi đậu lên mái tóc anh lãng tử mơ màng. Trời ơi! Vẻ lịch lãm, phong trần của anh chả thua kém gì đại úy Yoo trong phim “Hậu duệ mặt trời” mà cô đắm say mê mẩn cả tháng nay.

Cô cuống cuồng lục trong túi, lấy ra chiếc khăn tay mà cô đã mất mấy ngày trời để thêu vào đó hình con chim và con bướm đang lồng vào nhau đắm đuối. Đó là chiếc khăn mà cô muốn rằng: khi gặp được người đàn ông trong mộng lý tưởng của mình, cô sẽ tặng nó cho anh ấy! Và giờ, đã đến lúc chiếc khăn được dùng tới…

Cô đi lướt qua mặt anh, vô tình đánh rơi chiếc khăn. Chiếc khăn chao liệng rồi hạ cánh nhẹ nhàng trên vỉa hè gạch nung ngợp lá me vàng. Đúng như kịch bản, cô nghe từ sau lưng tiếng anh gọi khẽ khàng:

– Em ơi! Rơi khăn kìa!

Cô quay lại, và thấy anh mỉm cười, toan cúi xuống nhặt cho cô chiếc khăn. Nhưng anh chỉ vừa mới gập lưng, những ngón tay anh còn chưa với tới cái khăn thì mặt anh nhăn lại đầy đau đớn…

– Trời! Anh sao vậy? – Cô cuống cuồng chạy tới hỏi han.

– Anh bị thoái hóa đốt sống đít! Cứ cúi là đau muốn chết!

– Vậy sao anh lại đứng đây một mình trong màn lá me bay và nắng hanh vàng? Anh đang làm thơ chăng?

– Không! Anh đang đứng đợi thằng bạn, nó nhờ anh phang hộ con lô tối qua, hẹn nay ra trả tiền mà chưa thấy đâu.ĐKM cái thằng này, trúng thì nó lao tới ngay, còn tạch thì nó trốn biệt cả ngày!

Nói rồi, anh ngửa mặt lên trời nhìn lá me rơi, hít một hơi dài, xong quay sang hỏi cô:

– Em có ngửi thấy trong gió mùi dưa chua, và sau đó là mùi sầu riêng thoang thoảng?

Cô gật đầu lia lịa công nhận, rồi không tiếc lời khen:

– Anh quả là chàng trai có tâm hồn ẩm thực tinh tế và cực kì nhạy cảm!

– Nhạy cảm gì đâu! – anh khiêm tốn lắc đầu – Là vì anh vừa đánh rắm mà! Anh ăn nhiều dưa chua nên rắm đương nhiên phải có mùi dưa chua thôi. Còn khi mùi rắm theo gió bay đi mất rồi, sẽ chỉ còn lại cái mùi hoi nách của anh giống như mùi sầu riêng thum thủm, nồng nàn…

Dứt lời, anh lại nhăn mặt lấy hơi, rồi tuồn ra một tràng bum bủm. Cô thấy nản quá, ngồi thừ xuống ghế đá, mắt nhìn xa, buồn mênh mang…

– Sao anh không ngồi xuống? – cô quay sang hỏi anh khi thấy anh vẫn đứng nhâng nhâng.

– Anh vừa cắt trĩ, không ngồi được vì đít vẫn còn đau! Mới sáng nay, bác sĩ kiểm tra lại vết cắt cho anh, thấy đít anh còn đỏ au, bác sĩ bảo nhìn giống như “Hậu môn mặt trời!”.

Cô nhét lại chiếc khăn tay vào túi, rồi lặng lẽ quay về. Cô muốn về nhà thật nhanh, mở máy tính lập tức để xem phim, để được gặp anh Yoo đại úy của cô trong “Hậu duệ mặt trời”. Anh Yoo của cô trong phim đáng yêu lắm: không phang lô, không hoi nách, không thoái hóa đốt sống đít, không bị trĩ, và không đánh rắm bum bủm toàn mùi dưa chua như cái thằng “Hậu môn mặt trời” dở hơi ấy!



Nhật Kí Gái Ế

Ngày… tháng… năm

Hôm nay về quê chơi, gặp phải cái cụ bà nổi tiếng nhiều chuyện trong làng, vừa thấy mình, cụ đã hỏi luôn: “Bao giờ lấy chồng cháu? Lấy mau mau cho cụ ăn cỗ với”. Mình nghĩ bụng: “Răng cụ rụng hết rồi, ăn được gì nữa mà ham. Nếu giờ ai đó hỏi cụ là bao giờ cụ chết thì cụ có trả lời được không, mà sao cứ gặp tôi là cụ hỏi bao giờ lấy chồng?”. Nghĩ vậy thôi, nhưng rồi mình lại cười tươi, nhẹ nhàng nắm tay cụ, đáp lời: “Dạ! Con đợi răng cụ mọc lại đầy đủ như ngày xưa rồi sẽ cho cụ ăn cỗ ạ!”.

Ngày… tháng… năm…

Nay có một anh hẹn hò, rủ mình đi xem phim. Trước khi vào phòng chiếu, anh ấy có ghé quầy mua một cốc Pepsi to. Tưởng anh ấy mua cho mình, ai ngờ, vừa ngồi xuống ghế, phim còn chưa chiếu, đã nghe anh ấy hút Pepsi òng ọc như bò uống nước sông. Lát sau mình khát quá quay sang xin hớp thì anh ta đã uống hết rồi, còn bảo mình: “Em cũng thích uống à? Sao lúc ở quầy không bảo anh mua luôn cả cho!”.

Không biết có phải uống Pepsi vào bị lạnh bụng hay không mà cứ ngồi xem được 5 phút là anh đứng dậy đi ỉa. Hàng ghế khá chật, nên mỗi lần anh chen ra là mỗi lần những người khác trong hàng phải co người, khom chân lại nhường lối cho anh. Thi thoảng có đứa bị anh giẫm vào chân kêu lên oai oái. Phim dài có hơn tiếng nhưng mình đếm thấy anh phải đi ỉa tới mười mấy lần. Không hiểu anh vào đây để xem phim hay là để đi ỉa nữa. Bực quá, mình quay sang bảo: “Lần sau anh đi xem phim nhớ mang theo cái bô, ỉa luôn tại ghế, đầy thì mang đi đổ một lần cho tiện, đỡ làm phiền người xung quanh”.

Trong những lúc hiếm hoi anh không đi ỉa thì mình cũng không được xem phim một cách tử tế, bởi phim đang xem là phim kinh dị: cứ mỗi khi đến đoạn rùng rợn là anh lại hét ầm lên, ôm chặt lấy mình. Và không chỉ ôm, mà cái tay anh còn quờ quạng, đụng chạm lung tung cả. Mình gạt tay anh ra, nghiêm mặt nhắc nhở, thì anh lại văn vở: “Xin lỗi! Anh không cố ý! Tại anh có cái tật xấu là mỗi khi sợ hãi thì thường không kiểm soát được chân tay”.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay nhận lời đi chơi với một anh khá đẹp trai chạy con Dream II. Mình vừa ngồi lên xe một cái là anh đã rú ga ầm ĩ điếc tai, rồi anh quay lại hỏi mình: “Em có thích bốc đầu không? Anh bốc cho em xem nhé?”. Mình cuống cuồng xua tay: “Thôi! Em không thích đâu! Nếu anh thích, em sẽ cho anh số điện thoại của ông anh em. Anh cứ liên hệ với ông ấy!”. Anh ta nghe vậy thì hỏi: “Ông anh em cũng là dân chuyên bốc đầu à?”, mình bảo: “Không! Ông anh em chuyên bốc mộ! Anh gọi cho ông ấy đặt lịch trước, giới thiệu là bạn em, thì kiểu gì cũng được giảm giá!”.

Anh này được cái sành điệu và hiểu biết rộng, cứ đi được một đoạn anh ấy lại chỉ tay, bảo: “Kia là shop hàng hiệu đẹp và đắt nhất Hà Nội này! Anh mới mua đồ ở đó tuần trước xong!”. Lát sau, anh lại chỉ: “Đó là nhà hàng sang trọng và ngon nhất thủ đô này! Anh mới nhậu ở đó hôm trước xong!”. Được tí, anh lại chỉ: “Kia là quán bar chuyên nghiệp và đẳng cấp nhất thành phố này! Anh mới quẩy ở đó tối qua xong!”. Mình chỉ im lặng, không nói gì, lát sau, lúc đi qua đoạn Trâu Quỳ, mình đưa tay chỉ: “Kia là bệnh viện tâm thần to và quy mô nhất miền Bắc này! Chắc anh vừa trốn khỏi đó sáng nay xong hả?”.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay lại một anh hẹn hò, rủ mình đi công viên Thủ Lệ chơi. Anh này người gày gò, tay chân dài loèo khoèo, tóc tai lòa xòa, da lại đen nhẻm, người hôi hám (chắc vì lười tắm). Thế nên khi anh ấy sán gần lại chỗ cái chuồng khỉ, mấy con khỉ con cứ hú hét, gào thét loạn cả lên vì tưởng được gặp lại anh em đã thất lạc bao năm. Mà không chỉ lũ khỉ bị nhầm thôi đâu, mấy anh bảo vệ của công viên cũng nhầm, vì mình thấy họ xông tới, túm lấy anh ấy, rồi mở cửa chuồng khỉ ra định tống anh vào. Anh cuống cuồng giải thích, lôi chứng minh thư ra, khi đó, bảo vệ mới tin và thả cho anh đi.

Chán xem khỉ, anh rủ mình đi đạp vịt. Lúc đạp ra tới giữa hồ, thấy mặt anh tái mét, mình hỏi sao vậy, anh bảo anh bị say sóng. Rồi vừa nói dứt lời, anh nôn luôn một bãi to tướng vào đúng cái váy mới mua trắng tinh của mình, đoạn giao giữa 2 đùi. Mình gột rửa một hồi, nhưng cái chỗ đó trên váy vẫn hằn lên một mảng ẩm ướt, loang lổ. Nhìn thế, ai mà chả nghĩ rằng hai đứa mình mượn cớ đạp vịt để ra giữa hồ làm chuyện dâm ô. Trông cái mặt anh lúc đó, mình vừa thương vừa bực. Mình cũng chả còn hứng thú đâu mà đạp vịt nữa, chỉ muốn đạp cho anh một phát để anh lộn mẹ cổ anh xuống hồ cho xong.

Ngày… tháng… năm…

Mình đang rất hồi hộp vì tối mai mình có cuộc hẹn với một anh mà theo mình thấy là khá ổn: anh ăn mặc rất lịch lãm, áo vest, giầy Tây, cặp số luôn xách trên tay; lương tháng anh rất cao, như lời anh nói là khoảng hơn 3 tỉ, nhưng anh lại sống rất bình dị, vẫn thuê phòng trọ, vẫn ăn mì, vẫn đi xe buýt. Hi vọng, anh sẽ là hoàng tử trong mơ mà bấy lâu nay mình vẫn đợi chờ…



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

2 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.