Tổng Hợp Một Số Truyện Chế Cười Vỡ Bụng

Chuyện Trai Gái

Tôi có 3 đứa con, nhưng buồn thay, toàn là con gái! Còn cái nhà hàng xóm – cách nhà tôi mỗi cái dậu mồng tơi – cũng có 3 đứa, mà lại toàn con trai. Thật mỉa mai!

Biết tôi không có con trai, tôi buồn là vậy, thế mà cái lão hàng xóm vô tâm thi thoảng lại trêu ngươi, cho 3 thằng con lão xếp hàng đái vào dậu mồng tơi, chĩa thẳng chim sang nhà tôi. Chúng đái vào dậu mồng tơi mà như đang đái vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình ảnh cái “dậu mồng tơi xanh rờn” đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong thơ, trong nhạc, nhưng cái dậu mồng tơi giữa nhà tôi và nhà hàng xóm đó thì là “dậu mồng tơi đen sì” do bị tưới quá nhiều đạm, phốt pho, kali và khoáng chất đậm đặc.

Có con trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành bạn nhậu, nâng chén cà kê – chứ con gái, chúng nó cắm đầu hùng hục ăn, vừa ăn vừa lèo bèo: “Bố uống ít thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!”. Có con trai cũng rất tiện: đi tắm quên quần sịp, gọi con trai nó mang cho, rồi mở toang cửa nhà tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón lấy – chứ con gái thì phải nép sát vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, rụt rè nhón lấy. Có con trai cũng yên tâm: trộm cướp vào nhà, mấy bố con nhảy ra đánh hội đồng – chứ con gái, vừa một mình mình kháng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp dâm…

Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng có một thứ có thể dùng chung, ấy là cái dao cạo râu. Hôm trước, tìm cái dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát um lên, thì đứa con gái lớn chạy từ trong buồng ra, cầm cái dao cạo trên tay, bảo: “Con trả bố đây!”. Tôi nhìn chiếc dao cạo vẫn còn vương mấy sợi lông đen sì, quăn tít thì nhăn mặt hỏi: “Mày vừa cạo cái gì đấy?”. “Dạ! Con cạo lông nách thôi mà!”. “Đúng là lông nách chứ?”. “Dạ đúng! Con thề!”. Là bố con, chẳng lẽ nó thề mình lại không tin, nhưng quả thực, tôi chưa bao giờ cạo râu mà thấy lòng hoang mang như thế…

Nhà toàn đàn bà con gái, nên cái dây phơi, dài từ đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đủ cả! Nhiều khi vội đi, không để ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi những khi rầu rầu, bên ấm trà tầu, nhìn cái mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, hệt như những chiếc lá bàng già nua lay lắt trên những cành khô gầy guộc khẳng khiu trong buổi chiều đông giá rét… Buồn chẳng để đâu cho hết…

Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, tiện thể xin đoạn dây thép, về gia cố lại cái dây phơi (chắc treo nhiều xì-líp quá nên nó chuẩn bị đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, mặt quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị cảm cúm mấy hôm nay, vợ lại vắng nhà, chả ai mua thuốc, nấu cháo cho ăn, nên mệt lả…

– Ông ốm mà vợ ông còn đi đâu? – Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.

– Vợ lên Hà Nội, chuộc xe cho thằng cả!

– Nó lại cắm à? Mới tuần trước thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?

– Tuần trước là nó cắm để bắt trận Ngoại hạng Anh, tuần này, nó cắm để bắt trận C1!

– Thế bao giờ vợ ông về?

– Vợ tôi định về hôm nay, nhưng nghĩ đã là thứ 5 rồi, hai ba hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải Ngoại hạng Anh, nên ở lại luôn, đỡ mất công đi đi về về!

Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi thế thằng con thứ hai nhà lão đâu, thì lão ngán ngẩm lắc đầu, bảo rằng thằng hai vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc tiền lao tới, ôm chặt nó lại, nào ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy cổ áo lão, rồi giơ nắm đấm lên dọa. Lão điên tiết quá, quát to: “A! Thằng này láo! Mày định đánh cả bố mày hả? Đây! Bố đứng im đây! Mày có giỏi thì đánh đi!”. Kể đến đó, lão dừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên cái môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm như dái chó…

– Thế thằng út nhà ông đâu?

– Nó đi cùng thằng hai rồi!

– Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã chơi được phò mà đi cùng?

– Nó đi theo xem thôi!

Đúng lúc này, có tiếng xe máy rú ga inh ỏi ngoài ngõ. Tôi hốt hoảng ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã cởi trần, xăm trổ, ngồi trên bốn năm cái xe máy hùng hổ phóng vào: đứa vác dao, người cầm gậy, kẻ khiêng quan tài… Chúng vứt xe giữa sân, quẳng cái quan tài ngay trước cửa kêu cái “rầm”, rồi quát tháo ầm ầm:

– Thằng con trai mày vay tiền của tao, giờ nó trốn biệt rồi! Mày giấu nó ở đâu, đưa ra đây mau, không tao chém chết cả nhà!

Tôi hoảng quá, mặt mũi tái nhợt, tay chân rụng rời. Thế nhưng lão hàng xóm thì chả có biểu hiện gì cả. Lão bình thản đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Trăm sự nhờ các anh! Em cũng đang muốn tìm thằng con em để chém chết bà nó đi đây, mà tìm hoài không thấy! Giờ có các anh tìm và chém nó giúp em thì tốt quá rồi! Em xin đa tạ! Chém nó xong em cũng sẽ tự tử luôn! Đang lo không có tiền mua quan tài thì các anh lại mang đến cho! Đội ơn các anh quá!

Nói rồi, lão hàng xóm nhảy luôn vào quan tài, nằm duỗi dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác nhìn nhau, rồi chúng lao tới chỗ quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Nhưng lão hàng xóm chơi lầy, cứ bám chặt, nằm lì ở đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của lũ xăm trổ mới tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Em xin anh! Anh làm ơn ra ngoài giúp để bọn em còn vác quan tài đi nhà khác, kẻo tối không xong việc thì về đại ca bọn em chém chết ạ!

Khi ấy, lão hàng xóm mới chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum cúp như mèo, lầm lũi bỏ đi. Ấy vậy mà lũ đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe tiếng xe máy rú ga ngoài ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bọn chúng, mà là hai thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt hai đứa nó cũng hung hăng không kém lũ xăm trổ vừa rồi. Chúng vứt cái xe đổ cái “rầm” ngoài sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, lúc này, tôi lại rất bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: “Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!”.

Quả đúng vậy! Lão hàng xóm vừa nói dứt lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ…

– Ông già! Biết điều thì nôn tiền ra!

– Mày vừa cạy tủ lấy hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?

– Ông tưởng tôi ngu à? Trong tủ đó chỉ là vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!

Lão hàng xóm bị ấn cổ thì hình như khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất ngờ lão vùng lên, hất ngửa hai thằng con ra, cắm đầu chạy thẳng. Hai thằng con lão sau tích tắc ngỡ ngàng thì cũng lập tức chồm dậy, tiện tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo…

Còn lại mỗi mình, tôi chán quá, lững thững đi về. Vừa tới nhà, tôi đã nghe tiếng ai đó thều thào gọi tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: thì ra là lão hàng xóm, lão đã may mắn cắt đuôi được hai thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí chỗ góc buồng, như một con chó…

Tôi vội vàng bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không ăn uống gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên có lẽ sức lão đã kiệt. Đứa con gái lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì lột trần lão ra, lấy đồ của tôi cho lão mặc, rồi đem mớ quần áo bẩn của lão ra giếng giặt; đứa con gái thứ hai chạy đi mua dầu thoa cho lão; đứa út xuống bếp bắc nồi, nấu vội cho lão bát cháo cầm hơi…

Đón bát cháo từ tay con bé út, lão run rẩy đưa lên miệng, húp soàn soạt một hơi hết sạch. Từ khóe mắt lão chảy ra hai hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: “Sao thế? Cháo cay quá à?, thì lão lắc đầu, bảo: “Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon như thế!”.

Tôi nghe vậy thì mỉm cười, thong thả bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng lung linh, khiến những chiếc xì-líp, coóc-sê trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh…

Chưa bao giờ thấy mớ xì-líp, coóc-sê nào đáng yêu như thế!



Kinh Kong Bựa

Sáng nay ngồi trà đá, tôi hỏi cô chủ quán:

– Mấy hôm nay cô đi đâu mà không thấy bán vậy?

– À! Cô về quê đóng phim!

– Phim gì ạ?

– Phim King Kong, nó quay ở quê cô mà!

– Cô đóng vai King Kong à?

– Không! Cô đóng vai quần chúng thôi! Chỉ là cảnh cả làng đang đi cấy, nhìn thấy con King Kong thì sợ quá, bỏ chạy toán loạn ấy mà!

– Đóng cảnh đó có khó không cô?

– Dễ lắm! Lão chồng cô, mỗi lần uống rượu say về là lại vác dao đuổi theo đòi chém cô, nên khi quay phim, cô cứ tưởng tượng con King Kong là lão chồng cô đang xách dao săn đằng sau, tức thì cô hoảng loạn và chạy điên cuồng. Cái này điện ảnh họ gọi là “diễn mà như không diễn”, là “đo ni đóng giày”, kiểu như vai đó viết ra là để dành cho mình vậy. Đạo diễn khen cô lắm, bảo rằng cô diễn sâu, có hồn và rất xúc động!

– Vậy nếu năm tới phim King Kong đi dự Oscar, cô có nghĩ là mình sẽ đoạt giải Oscar cho hạng mục nữ diễn viên quần chúng xuất sắc nhất không?

– Thì cứ hi vọng thôi! Nhưng chắc cũng khó đấy! Vì đến như anh Lác còn mãi mới được!

– Anh Lác nào ạ?

– Anh Leo Lác Đô ấy! Đợi 20 năm mới được Oscar mà!

Cuộc trò chuyện của tôi và cô chủ quán bị ngắt ngang bởi những âm thanh rầm rầm, chát chúa. Hoảng hốt quay ra, chúng tôi thấy một chiếc ô tô mất lái, đen sì như con King Kong, đang ầm ầm phóng lên vỉa hè, lao về phía chúng tôi. Tôi và cô chủ quán kinh hãi tột độ, lập tức chồm ngay dậy, chạy vắt chân lên cổ. Tôi chưa được xem phim có cảnh cô chủ quán bỏ chạy khi bị King Kong đuổi theo, nhưng tôi nghĩ, chắc nó cũng chả khác gì nhiều so với cái cảnh tôi và cô vừa chạy ô tô điên đó đâu…

King Kong là con quái vật giả tưởng đáng sợ, tưởng như chỉ có trong phim ảnh, nhưng không, loài quái vật ấy vẫn đang hiển hiện giữa đời thường: ấy là khi một người chồng nát rượu về nhà cầm dao chém vợ; ấy là khi một tài xế nồng nặc mùi cồn trong hơi thở, không làm chủ được tốc độ, vượt ẩu, lao nhanh…

Giá mà chúng ta chỉ phải nhìn thấy King Kong trong phim, trong ảnh…



Tâm Sự Thanh Niên Đa Cấp

Buổi đầu tiên tôi đi làm, thật tình cờ, lại đúng vào hôm diễn ra đại hội hoa hồng của công ty. Các cụ dạy rằng: “hơn nhau tấm áo manh quần, thả rông ở trần thì của ai cũng như của ai” – quả không sai. Bộ com-lê chú rể – mua lại của thằng bạn vừa bị vợ bỏ – giúp tôi thấy tự tin hơn hẳn, đồng thời hòa nhập được dễ dàng với một rừng com-lê khác của các đồng nghiệp. Tuy nhiên, khi mà anh MC gọi những cá nhân xuất sắc của công ty lên sân khấu và công bố mức lương của họ nhận được trong tháng, thì bộ com-lê đã không thể giúp gì được tôi nữa: tôi đã sốc, và sốc rất nặng: người bét nhất là 2 tỉ, trung bình là 3, 4 tỉ, đặc biệt, có cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó, lương của anh ấy lên tới 7 tỉ.

Lúc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang ở Zimbabwe, nơi mà đồng tiền mất giá, và 1 tỉ chưa mua nổi bao thuốc lá; nơi mà người ta dùng tiền để chùi đít thay cho giấy vệ sinh; nơi mà các tỉ phú nhan nhản, lang thang, dặt dẹo ngoài đường, mặc quần thủng đít, bới rác, ăn xin… Nhưng không, tôi đang ở Việt Nam, nơi mà mẹ tôi dậy từ nửa đêm, còng lưng hái rau ngoài ruộng, oằn vai gánh gồng ra chợ, bán đến trưa cũng chửa kiếm nổi trăm ngàn; nơi mà những quán cơm từ thiện giá 2 ngàn đồng vẫn đông ngùn ngụt; nơi mà một chị phò hết đát, cùng đường, đói khát, sẵn sàng nhắm mắt để cho anh phụ hồ dày vò thân xác, rồi nhận về số tiền đủ để ăn bát phở… Bởi thế, tôi ngưỡng mộ những đồng nghiệp của tôi, đặc biệt là cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó!

Đại hội kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay rầm rầm của khán giả, à nhầm, của một rừng cán bộ nhân viên diện com-lê đứng dưới (người ta chỉ dùng từ khán giả khi xem kịch, xem tuồng thôi!). Lúc phi xe máy ra cổng, tôi thấy cái anh đeo cà-vạt màu cứt chó lương 7 tỉ ấy đang chen chúc đứng đợi xe buýt cùng một đống lố nhố những đồng nghiệp khác. Vì rất ngưỡng mộ anh, nên tôi dừng lại, hỏi nhà anh ở đâu, nếu tiện đường thì tôi xin phép chở anh về. May quá, xóm trọ của anh ấy cũng khá gần chỗ tôi, vậy là anh ấy vui vẻ vén vạt áo com-lê, nhảy tót lên xe…

Tới nơi, anh cà-vạt cứt chó bảo tôi vào phòng trọ anh ấy chơi, rồi chạy sang phòng bên cạnh xin nước mời tôi, tiện thể vay gói mì tôm. Xong, anh chổng mông, phùng mồm thổi lửa, nhóm bếp than tổ ong, đun nước, pha mì. Tôi hỏi: “Sao lương 7 tỉ mà anh vẫn đi xe buýt, vẫn ăn mì?”. Anh bảo: “Bộ trưởng Thăng còn đi xe buýt được, Tổng Giám đốc Google sang Việt Nam còn ngồi vỉa hè trà đá được, thì tại sao anh lại không? Thói quen của một người đôi khi không phản ánh được đẳng cấp cũng như thu nhập của anh ta đâu em!” – Vừa nói anh vừa bê bát mì lên húp soàn soạt, rồi lại tiếp lời: “Hơn nữa, đi xe buýt và ăn mì tôm đã trở thành nét đẹp văn hóa chung của công ty ta rồi!”. Tôi nghe vậy thì hốt hoảng: “Thế em mới vào làm, có cần phải đi xe buýt, ăn mì tôm để hòa chung vào nét đẹp văn hóa của công ty không anh?”. Anh cứt chó bảo: “Không cần! Em hãy cứ đi xe máy, và ăn những thứ em thích. Đến một lúc nào đó, em sẽ thấy mình không còn cách nào khác là phải bán xe máy, và cũng chẳng thể ăn gì khác ngoài mì tôm. Ấy là khi em đã hòa mình vào với văn hóa của công ty ta rồi đó! Văn hóa không phải là sự cưỡng bức, ép buộc, mà văn hóa là sự tự nguyện, là sự thấm dần và thẩm thấu em ạ!” – Nói rồi, anh lại lò dò sang phòng bên cạnh mượn lọ Sunlight, hì hụi ra chỗ vòi nước đầu hồi, chổng mông rửa bát.

Tối hôm đó, nhóm tôi tập trung tại đường Quang Trung (song song và vuông góc với đường Nguyễn Huệ) để cùng nhau tuyên bố mục tiêu, rồi gào thét, hú hét “À hu! À hu!”, “Ô yes! Ô yes!” như mấy thằng điên. Tôi lần đầu được xuống đường cùng nhóm nên cực kỳ phấn khích, gào rất kinh và hét hết mình, đến nỗi vãi cả cứt ra quần. Anh trưởng nhóm ngửi thấy vậy thì động viên: “Không sao đâu! Em mới vào làm, ăn uống còn tùy tiện, lại gào hăng quá, nên vãi cứt là điều hiển nhiên. Sau này, khi em ăn mì tôm triền miên, em táo bón, thì có bôi Castrol vào, cứt cũng không vãi được!”.

Lúc cả nhóm quay về, thấy con Camry mới coóng đang đỗ bên đường, anh trưởng nhóm liền sán lại gần, tựa vào cửa xe, móc điện thoại ra tự sướng. Tôi còn chưa hiểu tại sao anh làm vậy thì đã thấy anh hồ hởi post cái ảnh vừa chụp đó lên Phây, caption rất hay: “Trong tất cả những em xe của mình thì em này là mình ưng nhất, vì phần thân trên của em ấy nhẹ, bốc đầu rất dễ!”. Rồi tiện thể, anh quay sang bảo tôi: “Em về xóa ngay mấy cái ảnh cũ trên Phây của em đi! Thay vào bằng ảnh chụp với con Camry này, rồi sáng mai anh đưa em lên mấy trung tâm mua sắm, chụp thêm ít ảnh nữa để dành post dần. Ai lại com-lê oai như giám đốc, lương tháng vài ba tỉ mà Phây toàn thấy ảnh cho lợn ăn, với cả ra đồng chăn bò, ra vườn tưới phân bao giờ”. Anh còn bảo anh có ảnh của tất cả những thắng cảnh du lịch đẹp nhất của 27 nước thuộc liên minh EU, tôi thích đi du lịch nước nào thì cứ đưa ảnh chân dung của tôi cho anh, anh sẽ ghép giúp…

Hôm trước về quê, tôi có qua chơi nhà chú Điền – là ông chú bên nội nhà tôi. Tôi cho chú Điền xem ảnh tôi đang trèo lên ngọn tháp Ép-Phen ở Pa-ri, chống đẩy trên nóc nhà hát Con sò ở Sít-ni, chú cứ trầm trồ, xuýt xoa, khen ảnh đẹp quá! Rồi khi tôi bảo lương của tôi hiện giờ là hai tỉ ba thì chú tròn mắt, há hốc mồm ra. Biết cá đã cắn câu, tôi tỉ tê rủ chú Điền về công ty tôi làm cho vui. Chú Điền cười tươi đầy hứng thú, nhưng rồi giọng lại chùng xuống: “Chú bị thoái hóa đốt sống đít, đi đứng rất khó khăn, lại thêm bệnh trĩ kinh niên, nên lúc ngồi cũng vô cùng bất tiện. Không biết, liệu công ty cháu có chịu nhận?”. Tôi cười bảo: “Nhận hết chú ơi! Công ty cháu vừa tuyển vào một anh bị liệt toàn thân, sống thực vật, chỉ nằm bất động trên giường, há mồm chờ người đút sữa. Ấy vậy mà lương của anh ấy cũng hơn hai tỉ đấy!”.

Hứng thú là vậy, nhưng khi nhắc đến khoản tiền phải nộp để được vào làm ở công ty tôi thì chú Điền lại nhíu mày. Tôi hiểu điều này, bởi nhà chú Điền là một trong những hộ nghèo nhất xã tôi. Lúc tiễn tôi ra cổng, giọng chú Điền có vẻ rất quyết tâm: “Cháu cứ về đi, chú sẽ cố xoay tiền, khi nào đủ chú sẽ báo!” – Vừa nói, chú Điền vừa lấy dây xích con chó nhà chú vào gốc cây. Tôi hỏi sao lại phải xích như vậy, thì chú bảo vì bọn trộm chó bây giờ manh động lắm, thả ra phát là chúng nó siết cổ kéo đi ngay.

Về tới nhà, tôi lập tức cởi bộ com-lê ra, rồi lấy dẻ ướt gột qua cho đỡ bẩn (đúng ra là phải giặt, vì tôi đã mặc được hơn tuần rồi, nhưng chiều tôi lại phải diện nó sang nhà mấy bác mấy cô bên họ ngoại, giặt sẽ không khô kịp). Vừa gột được vài phát thì thằng con chú Điền chạy qua nói là bố nó xoay được tiền rồi, bảo tôi sang lấy. Tôi sướng quá, lại diện bộ com-lê vào, lao đi ngay. Tới nơi, tôi thấy chú Điền cùng với một gã nào đó đang trói quặt con chó nhà chú ấy lại. Con chó rên ư ử, mồm nhỏ dãi, nằm tuyệt vọng giữa sân. Chú Điền nhìn tôi, giọng bùi ngùi: “Chú vay mấy nhà quanh đây mà vẫn chưa đủ, nên đành gọi thợ vào bán luôn con chó. Cũng hơi tiếc, vì con chó này sống rất có tình…”.

Con chó bị trói vẫn nằm đó và nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, cứ như thể tôi là thằng trộm chó vậy! Rồi mồm nó cố há ra, rít lên những tràng âm thanh vô nghĩa, như đang muốn nhắn nhủ với tôi điều gì đó. Nó tưởng tôi là đồng loại, và hiểu lời nó hay sao?

Lúc đưa tiền cho tôi, chú Điền cứ chùi chùi tay vào vạt áo, bảo: “Tay chú vừa bắt chó, dính cứt chó, nên dính cả cứt vào tiền, hơi bẩn, cháu thông cảm!”. Tôi nghĩ thầm trong dạ: “Đúng là người nhà quê, chu đáo một cách quá thể: Giờ, người đời chả coi chúng cháu như cứt, thế thì việc gì mà chúng cháu phải sợ cứt!



Huyết Thư Từ Quất Lâm

Trước tiên, chúng em – những cô gái đang làm phò ở Quất Lâm – xin khẳng định đây là bức huyết thư được viết bằng máu của chúng em: người cắt máu ở tay, người cắt ở chân, người cắt ở bẹn, người may mắn đến tháng thì không phải cắt vì đã có sẵn rồi, mỗi người góp một vài giọt để viết nên được bức huyết thư này.

Như mọi người đã biết, mấy ngày gần đây, truyền thông và mạng xã hội ầm ĩ, xôn xao về vụ một cô ca sĩ bỏ chồng rồi ngang nhiên cặp kè với một đại gia đang có vợ, gây bức xúc dư luận. Chuyện đó thực sự chúng em không quan tâm vì nó không ảnh hưởng tới thu nhập của chúng em. Duy chỉ có một điều khiến chúng em không hài lòng, đó là báo chí, truyền thông, dư luận, và đặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa, cứ liên tục gọi cô ca sĩ đó là phò. Thay mặt cho những đồng nghiệp khác đang công tác trong ngành phò trên cả nước (chúng em nghĩ là chúng em đủ tư cách để “thay mặt”, vì theo như thông báo mới nhất của Tổ chức nghiên cứu và phát triển phò Liên hợp quốc thì số lượng phò ở Quất Lâm hiện nay chiếm 69% tổng lượng phò quốc gia, tức là chiếm quá bán, mà quá bán thì được quyền đại diện), chúng em nghiêm khắc đề nghị báo chí, truyền thông, dư luận, và đặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa không được gọi cô ca sĩ đó là phò nữa, vì gọi như thế là đang xúc phạm những người làm phò chân chính như chúng em.

Tại sao ư? Trước tiên, những người làm phò chân chính ở Quất Lâm như chúng em không đi cướp chồng, không phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Thậm chí, khách đến chỗ bọn em, sau khi đã giải tỏa bức xúc, còn được bọn em khuyên nhủ là nên quan tâm tới gia đình, chăm sóc cho vợ con. Khách nghe mười lần thì cả mười lần đều thấm thía, gật đầu lia lịa. Chúng em phục vụ khách cũng rất kín đáo, tế nhị, chứ không dám công khai nắm tay khách đi du lịch, mua sắm khắp nơi.

Chúng em làm việc trên cơ sở hết lòng tôn trọng khách, đặt lợi ích của khách lên hàng đầu: có khách không thích chơi bao, chúng em lại phải ngọt ngào phân tích về nguy cơ và tác hại của các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục khi quan hệ mà không dùng biện pháp bảo vệ; có khách để quên ví, chúng em lần theo địa chỉ, mang đến tận nhà, trao trả tận tay vợ hoặc người yêu của khách; có khách bị xuất tinh sớm, chưa cho vào đã ra, chúng em linh động giảm tiền cho một nửa – chứ chúng em không bao giờ lợi dụng, đào mỏ hay bất chấp thủ đoạn để moi tiền nơi khách.

Chúng em cũng làm việc theo mức giá đã định sẵn, giàu hay nghèo chúng em đều trân trọng và phục vụ hết mình, chẳng bao giờ phân biệt. Bởi thế, không có chuyện vì đại gia này nhiều Đô-La mà chúng em săn đón, rồi khi thấy đại gia khác lắm kim cương, bọn em lại bám theo…

Phò đã được công nhận là một ngành du lịch sinh lý hợp pháp ở rất nhiều quốc gia. Còn ở nước ta, chúng em linh cảm rằng: “ngày ấy, ngày ấy sẽ không xa xôi”. Và nếu cái “ngày không xa xôi” ấy thành hiện thực, thì phò chúng em sẽ được vào biên chế, được đóng bảo hiểm xã hội, về hưu sẽ có lương, nghỉ đẻ được hưởng chế độ thai sản. Khi ấy, cùng với Holiwood – kinh đô điện ảnh, Milan – kinh đô thời trang, Quất Lâm cũng sẽ chuyển mình, trở thành kinh đô phò của thế giới.

Nói vậy để thấy, phò chúng em vẫn đáng được báo chí, truyền thông, dư luận, và đặc biệt là hội các mẹ bỉm sữa tôn trọng, đừng có cái gì cũng tùy tiện mang ra so sánh với phò! Nghe chửa?



Chuyện Nhà Cụ Tứ

Bà cụ Tứ ra trước ban thờ, kính cẩn thắp hương, lầm rầm khấn vái. Khói hương bảng lảng quyện với mùi khen khét bốc ra từ ngọn đèn dầu leo lét khiến cho không khí trong căn nhà bà cụ Tứ vừa mang nét tôn nghiêm vừa có chút gì đó rất nặng nề. Anh con trai út đứng ngay phía sau lưng cụ, tay lăm lăm ống tuýp, mặt lạnh lùng…

Đợi mẹ thắp hương xong, người con trai út mới chầm chậm tiến lên, chắp tay vái 3 vái trước ban thờ, xong quay sang mẹ vái thêm 3 vái nữa, tổng cộng là 6 vái, rồi dõng dạc cất lời như tuyên thệ:

– Con đi phen này thề sống chết với khách thập phương và bà con thôn xóm. Bao giờ cướp được lộc cầm chắc trong tay, con mới trở về!

Bà cụ Tứ lau vội vệt nước mắt – chả biết tự lúc nào đã lăn dài trên gò má nhăn nheo – rồi thều thào vừa nói vừa đưa cho con trai cái túi ni-lông đựng đầy bông băng và thuốc sát trùng:

– Con cầm cái này theo, nhỡ bị thương thì còn kịp thời sơ cứu. Con hãy nhớ: tuy mình đi cướp lộc, nhưng phải cướp bằng cái tâm, cướp có văn hóa! Nhớ chưa con?

Trống ngoài đền vang rền từng hồi giục giã, báo hiệu giờ cướp đã đến. Anh con út chắp tay từ biệt mẹ rồi hung hãn chạy như ăn cướp về hướng lễ hội, bỏ lại cụ Tứ một mình trong căn nhà tranh nghèo, nghiêng nghiêng, xiêu vẹo. Cụ Tứ muốn đi cướp cùng con lắm, nhưng sức yếu rồi, ra đó, gặp mấy thằng thanh niên trẻ khỏe, chúng nó đạp cho phát là lăn quay, nên lại thôi…

– Mẹ ơi! Cho con đi đái!

Nghe tiếng gọi của anh con cả vọng ra từ trong buồng, bà cụ Tứ lật đật chạy vào nâng con dậy, cầm bô, cầm gậy cho con đi đái (gậy ở đây là gậy tre để chống cho dễ ngồi dậy, làm ơn đừng nghĩ bậy). Anh này trước đây to khỏe như Lý Đức, nhưng năm ngoái đi cướp lộc ngoài đền, bị một thằng nó đạp cho gẫy đốt sống lưng, giờ chỉ nằm giường, ngồi dậy cũng khó, chưa nói gì là đi hay đứng.

Đang cho thằng cả đái, cụ Tứ lại nghe tiếng ú ớ của thằng hai từ gian ngoài vọng vào. Thằng này trước đây to khỏe như Phạm Văn Mách, nhưng năm ngoái đi cướp lộc ngoài đền, bị một đứa nó đập ống tuýp vào đầu, giờ liệt toàn thân, chỉ còn mỗi cái mồm là ú ớ được. Đòi ăn nó kêu ú ớ, đòi ỉa nó cũng kêu ú ớ, thành ra, nghe tiếng con kêu, cụ cũng chẳng biết là nó đang muốn ăn hay muốn ỉa…

Giờ, tất cả hi vọng và mong chờ, cụ đặt cả vào thằng út. Cầu cho năm nay nó cướp được lộc và lành lặn trở về, để nhà cụ sẽ có một năm thật nhiều may mắn…



Tết Của Gái Có Chồng

Ra Tết, đi làm, gặp lại đứa em mới lấy chồng đợt trước Tết, mình hỏi: “Sao? Thấy Tết khi đã lấy chồng có khác với Tết lúc mới yêu nhau không?”. Nó thở dài, bảo: “Vẫn thế thôi! Chả khác gì!”, rồi kể:

“28 Tết năm ngoái, anh ấy đưa em đi mua quần áo. Thấy mắt em sáng lên khi nhìn thấy cái váy đẹp lung linh, anh ấy cười, móc ví mua luôn. Khi biết cái váy ấy có giá hơn ba triệu, em xót tiền, cứ ôm cái váy rưng rưng. 28 Tết năm nay, em đòi anh ấy đưa em đi mua quần áo, anh ấymở tủ, lôi cái váy năm ngoái ra, bảo: “Còn đẹp thế này, việc gì phải mua váy mới”. Em khi ấy không xót tiền, nhưng cũng lại ôm cái váy rưng rưng…

29 Tết năm ngoái, em nói thèm ăn đùi gà KFC, anh ấy đưa em đi, gọi cho em luôn 5 cái. Em chỉ ăn được 4, anh ấy bảo: “Em dạo này ăn uống vớ vẩn quá, thảo nào sút cân”. Rồi anh ấy ép em ăn bằng hết cái đùi gà thứ 5. Em no quá, cầm cái đùi gà đưa lên mồm mà cổ cứ nghẹn ứ, không sao xơi nổi. 29 Tết năm nay, em mua KFC về nhà, dọn sẵn ra bàn, đợi anh ấy về cùng ăn. Nhưng em gọi điện, anh ấy nói là bận ăn tất niên với bạn, bảo em cứ ăn một mình. Em khi ấy đang đói, mà sao cầm cái đùi gà đưa lên mồm vẫn cứ nghẹn ứ, không sao xơi nổi…

Mùng 1 Tết năm ngoái, em nằm dài trên giường cắn hạt hướng dương, bật sẵn TodayTV, chờ xem “Cô dâu 8 tuổi”. Đùng phát mất cáp, không xem được, em nhìn cái tivi mà bất lực, ấm ức tột cùng. Mùng 1 Tết năm nay, em chổng mông trong bếp vặt lông gà, làm cơm cúng. Biết đã đến giờ chiếu phim “Cô dâu 8 tuổi” mà không thể nào bỏ việc ra xem được. Em lại nhìn cái tivi mà bất lực, ấm ức tột cùng…

Mùng 2 Tết năm ngoái, anh ấy chở em đi chơi bằng xe máy. Ôm anh ấy từ phía sau, hai bàn tay em tê đi vì gió lạnh, nhưng mặt em lại nóng bừng vì được kề vào vai, gần sát môi anh ấy, cảm nhận hơi ấm từ anh qua từng làn hơi thở. Mùng 2 Tết năm nay, em ngồi dạng háng dưới bếp rửa bát, hai bàn tay tê đi vì nước lạnh, nhưng mặt em lại nóng bừng vì cái bếp than tổ ong đặt ngay bên, cảm nhận hơi ấm qua từng mớ khói khét lẹt đang nồng nàn thốc thẳng vào mặt…

Mùng 3 Tết năm ngoái, em và anh ấy ở bên nhau cả ngày trong nhà nghỉ. Đó cũng là hôm em trao cho anh thứ quý giá nhất của đời người con gái. Lúc dậy, thấy một vệt màu hồng vương trên ga trắng, chẳng hiểu sao em lại thấy tủi lòng, ôm mặt khóc rưng rưng. Mùng 3 Tết năm nay, em và anh ấy cũng ở bên nhau cả ngày trong phòng ngủ: em thì kiệt sức và mệt mỏi nên đổ bệnh, còn anh ấy thì nhậu nhẹt say mềm nên thở phì phò như con lợn vừa bị chọc tiết đang chờ người ta đun nước nóng cạo lông. Lúc dậy, thấy cái đống anh nôn mửa ra loang lổ trên ga trắng, chẳng hiểu sao em lại thấy tủi lòng, ôm mặt khóc rưng rưng…”

Ừ, nghe nó kể thì đúng là “vẫn thế thôi, chả khác gì” thật!



Làng Văn Hóa

Hôm trước, thằng bạn rủ tôi qua làng bên cạnh chúc Tết bà chị nó. Biết tôi lâu nay quen sinh hoạt và ăn nói theo kiểu mất dạy, nên trước khi đi, nó cẩn thận dặn dò: “Làng chị tao là làng văn hóa, với hơn 90% số hộ dân đạt danh hiệu gia đình văn hóa, mày qua đó hãy cứ giả vờ là người có văn hóa nhé, kẻo họ lại khinh cho”. Đương nhiên là tôi đồng ý. Bởi có văn hóa thật mới khó, chứ giả vờ có văn hóa thì dễ ợt, ngoài xã hội, rồi trên đài báo, ti vi, có cả tỉ người, vẫn thường xuyên làm như thế mỗi ngày!

Đến làng của bà chị nó, đập ngay vào mắt tôi là cái cổng đồ sộ, trên có ghi ba chữ “Làng văn hóa” to đùng, được trang trí cầu kỳ, diêm dúa, rồng bay phượng múa. Đang ngước cổ lên say sưa nhìn cái cổng, thì tôi thấy thằng bạn tôi cứ lái xe đánh võng loằng ngoằng trên đường. Lúc đầu, tôi tưởng quy định khi đi xe vào cái làng văn hóa này là phải đánh võng ngoằn ngoèo như vậy, nhưng không phải, bởi lúc nhìn xuống đường, tôi thấy toàn cứt chó, cứt chó la liệt như xác pháo ngày Tết, và thằng bạn tôi đánh võng như vậy là để tránh đâm phải cứt chó.

– Sao làng văn hóa mà lại nhiều cứt chó thế hả mày? – Tôi hỏi thằng bạn.

– Ô hay! Đây là làng văn hóa với những hộ gia đình, những con người văn hóa, còn chó nó ỉa bậy là chuyện của chó, người ta có phong tặng danh hiệu văn hóa cho chó đâu. Bởi vậy, giữa cứt chó và văn hóa không hề có sự liên quan!

Rồi chiếc xe lại tiếp tục loằng ngoằng trên đường cho đến khi rẽ vào một ngôi nhà tranh vách nát tồi tàn. Đương trong ngày Tết ngập tràn sức xuân, nhưng cảnh vật và không khí của ngôi nhà nghèo nàn này khiến tôi có cảm giác mình đang bước vào một ngôi nhà xác: nó âm u, lạnh lẽo và ủ dột vô cùng. Ngoài vườn, mấy khóm dưa chuột mọc hoang không ai chăm bón, nên những quả dưa chuột èo uột, lủng lẳng dính trên những thân dây già cỗi ấy cứ gầy guộc, héo hon, từ đầu đến cuống nổi lên toàn những mụn nhỏ li ti, sần sùi, đốm trắng, đốm xanh, nhìn như bị bệnh lậu, bệnh sùi mào gà kết hợp với giang mai, hoa liễu. Phía đầu hồi, cây bưởi khẳng khiu, trơ trụi như vừa sót lại sau một trận hỏa hoạn đã rụng sạch lá. Trên cái cành gầy guộc phía trước nhô ra ấy, còn vắt vẻo đúng hai quả bưởi quắt queo, chảy sệ như hai quả mướp già…

Thấy có khách, một người phụ mệt mỏi từ trong nhà ngó ra. Người ta bảo: “Chủ làm sao thì cây cối hao hao làm vậy” – quả không sai. Dường như sự ủ rũ, héo hon của khóm dưa, của cây bưởi ngoài vườn đã lây truyền luôn cả sang chị. Mời khách vào nhà, chị uể oải rót trà. Thằng bạn tôi đặt giỏ quà lên bàn thờ, thắp hương kính cẩn. Bàn thờ ngày Tết, nhưng tôi quan sát, cũng chả có gì nhiều, trừ cái giỏ quà mà thằng bạn tôi vừa đặt lên, thì tôi chỉ thấy có nải chuối xanh, vài quả ớt, mấy bông cúc còi cạch, cùng với một chùm sung thâm sì như cà muối lâu ngày mang ra phơi gió. Nổi bật nhất ở chính giữa ban thờ lại là một tờ giấy màu sắc rất đẹp, ép plastic bóng loáng với dòng chữ đỏ lòm được in đậm rất to: “Giấy chứng nhận gia đình văn hóa”.

– Tết này anh lại không về được chị nhỉ! – Thằng bạn tôi vừa nhấp ngụm trà, vừa hỏi chị chủ nhà bằng giọng khề khà.

– Ừ! Chắc phải Tết sang năm anh mới về! – Chị trả lời, không giấu nổi vẻ não nề.

Tôi nghe vậy thì cũng cố hỏi thăm một câu cho cuộc nói chuyện bớt vẻ u sầu:

– Anh nhà mình đi xuất khẩu lao động hả chị?

– Không! Anh đi tù em ơi!

– Anh phạm tội gì ạ?

– Giết người và hiếp dâm em ạ!

Rồi chị kể là cũng vào dịp Tết cách đây mấy năm về trước, sau khi cùng nhau uống rượu no nê xong, chồng chị và một số anh em trong làng mới lượn lờ ra ngoài bờ đê hóng gió rồi gặp một đôi trai gái đang ngồi tâm sự ở đó. Chẳng biết lời qua tiếng lại xích mích thế nào mà mấy anh em đó lại xông vào đấm cậu thanh niên kia túi bụi. Chồng chị vốn yếu người, không thích đánh nhau, nhưng văn hóa của làng quy định rằng anh em mà vừa uống rượu cùng nhau thì khi đánh nhau cũng phải đánh cùng nhau, chồng chị cũng vì muốn giữ gìn văn hóa của làng mà phải lao vào đánh cùng. Đánh chết cậu thanh niên xong, vẫn còn hơi men trong người, mấy anh em tiện thể quay sang hiếp dâm luôn bạn gái của cậu thanh niên ấy. Chồng chị vốn yếu sinh lý, không thích hiếp dâm, nhưng văn hóa của làng quy định rằng anh em mà vừa uống rượu cùng nhau thì khi hiếp dâm cũng phải hiếp cùng nhau, chồng chị cũng vì muốn giữ gìn văn hóa của làng mà phải lao vào hiếp cùng…

– Thế cái Trinh nhà mình đi đâu rồi chị? – Thằng bạn tôi hỏi.

– À! Em nó đi làm từ hôm mùng hai Tết rồi mà! – Chị trả lời.

– Em Trinh nhà mình làm bác sĩ hay sao mà phải đi làm sớm vậy hả chị? – Tôi hỏi.

– Không! Em nó làm phò!

Rồi chị lại kể rằng cái Trinh – con gái lớn nhà chị – đang làm phò ở một nhà nghỉ gần ngay cổng làng. Làm quanh năm rồi, có mấy ngày Tết, con bé cũng muốn được nghỉ ngơi, nhưng làng chị có văn hóa đá phò, càng Tết càng đá mạnh, nên để bảo tồn, giữ gìn văn hóa của làng, con gái chị phải đi làm rất sớm. Từ khi làm phò, cái Trinh nhà chị gần như không có Tết. Nó đã hi sinh hạnh phúc riêng của mình vì hạnh phúc chung, vì truyền thống văn hóa chung của cả làng.

– Thế thằng Nhật nhà mình đi đâu rồi chị? – Thằng bạn tôi hỏi.

– À! Em nó ra nhà văn hóa chơi xóc đĩa cũng từ hôm mùng hai Tết rồi mà!

Rồi chị lại kể rằng thằng Nhật – con trai út nhà chị – học thì dốt nhưng xóc đĩa rất giỏi. Chị rất tự hào và ủng hộ cho nó chơi xóc đĩa, bởi đó là truyền thống văn hóa của làng chị, và mỗi một cá nhân, mỗi một gia đình trong làng đều có trách nhiệm gìn giữ, bảo tồn và phát huy những nét đẹp văn hóa đó…

– Thế nếu xóc đĩa mà thắng thì tiền đó dùng vào việc gì? – Tôi hỏi chị.

– Thì lại ra đầu làng đá phò! Đó là văn hóa của làng mà!

– Vậy nếu xóc đĩa thua?

– Thì về nhà xóc lọ! Đó cũng là văn hóa của làng mà!

Bọn tôi ngồi thêm một lát rồi cáo từ ra về. Lúc chị tiễn bọn tôi ra cổng, nhìn thấy mấy cái chuồng lợn, chuồng gà trống huơ trống hoác, tôi hỏi chị: “Lợn gà nhà mình đâu hết rồi chị? Hay chúng cũng ra nhà văn hóa chơi xóc đĩa?”. Chị bảo: “Không! Mấy con đó chị vừa bán hết, lấy tiền xây cái cổng kia rồi! Nhà chị còn có cái mà bán, chứ nhiều nhà phải đi vay nặng lãi để xây cổng. Bởi làng quy định rằng nhà nào cũng phải xây cổng to, cổng đẹp, có vậy làng mới đủ tiêu chuẩn để xin xã xét duyệt danh hiệu làng văn hóa”. À! Ra vậy! Thảo nào, tôi cứ thắc mắc tại sao ở đây, nhà nào cũng tường tranh vách đất tồi tàn nhưng lại đều có một cái cổng màu trắng được xây kiên cố, to đùng như cổng biệt thự của Mr. Đàm…

Bọn tôi lên xe trở về khi trời đã nhập nhoạng tối. Sương chiều buông bảng lảng khiến những chiếc cổng to đẹp, trắng tinh trước những ngôi nhà tranh nghèo nàn trở nên huyền ảo, mập mờ, hệt như những nấm mồ thập thò nơi nghĩa địa. Thằng bạn tôi lúc này đi xe rất tử tế, không còn loằng ngoằng đánh võng tránh cứt chó như lúc chiều nữa. Thấy vậy, tôi hỏi: “Chắc mày đã ngấm được một chút văn hóa của làng này, và hiểu ra rằng việc vừa đi xe vừa đánh võng – dù là đánh võng để tránh cứt chó – thì cũng vẫn là vô văn hóa, đúng không?”. Thằng bạn tôi lắc đầu, bảo: “Không! Tại giờ tối rồi, có nhìn thấy cứt chó nữa đéo đâu mà tránh”.

À! Ra vậy! Thế mà hồi chiều, nó dám bảo với tôi là không hề có sự liên quan giữa cứt chó và văn hóa!



Gửi Con Gái

Con gái của mẹ đã lớn thật rồi! Con không còn là một cô bé nhí nhảnh và bé bỏng mà đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành và nóng bỏng, bởi vậy, mẹ có vài điều muốn dặn dò, nhắn nhủ tới con.

Trước tiên, con phải bỏ ngay thói quen thả rông, vì nhà mình bán hàng tạp hóa, lại ở ngay mặt đường, người qua lại rất đông, nếu con cứ để lủng lẳng như thế, mẹ thấy nguy hiểm vô cùng. Mẹ để ý rồi, lúc mẹ bán hàng thì không sao, nhưng cứ khi nào con đứng bán giúp mẹ là y như rằng có cả đống những thằng mất dạy đến mượn cớ mua hàng để nhăm nhe soi hàng, thằng nào thằng nấy mặt đần thối, mắt mê muội dán chặt vào ngực con hau háu. Mà mấy thằng đó không bao giờ mua được cái gì to tát, toàn là mua một hai gói bimbim, vài cái kẹo cao su, đôi ba điếu thuốc…

Các cụ dạy: “Đẹp tốt phơi ra, xấu xa đậy vào”, nhưng trong trường hợp của con thì không được: mình đẹp thì mình càng phải giữ, càng phải bao bọc. Lúc cúi xuống thì phải kéo cổ áo cao lên mà che ngực; lúc ngồi xổm thì phải kéo vạt áo thấp xuống để che mông, ngu gì mà phơi ra cả đống ngồn ngộn cho mấy thằng dê cụ nó hưởng thụ!

Đương nhiên, ra đường mà nhìn thấy đàn bà ăn mặc mát mẻ, hở hang thì thằng đàn ông nào chả thích. Nhưng là đàn bà thì đừng cái gì đàn ông thích cũng làm. Nếu cái gì đàn ông thích con cũng làm thì sẽ đến lúc con làm cái gì đàn ông nó cũng không thích.

Con đã lớn, và tất nhiên, sẽ phải chọn cho mình một người đàn ông tốt để yêu. Con thấy hứng thú, háo hức với điều đó, thế nên con nghĩ đó là một việc thật dễ dàng? Không phải vậy đâu con. Tìm một người đàn ông để yêu thì dễ, nhưng tìm một người đàn ông tốt để yêu thì rất khó! Khó như buông diều trong một buổi chiều trời im gió!
Bởi khó nên con phải cẩn thận, đừng vội vã xiêu lòng hay rung động trước những mánh khóe tán tỉnh, cưa cẩm của mấy thằng sở khanh chuyên lừa tình con gái nhà lành.

Con gái – nhất là những đứa mới lớn như con, rất dễ bị mấy trò lãng mạn, sến sẩm làm cho mê muội. Mẹ ngày xưa cũng thế! Mẹ nhận lời yêu bạn trai đầu tiên của mẹ ngay sau khi hắn tặng mẹ một bài thơ mà hắn nói là hắn đã thức cả đêm để làm. Rồi khi nghe hắn chơi ghita và hát cho mẹ nghe thì thôi xong, mẹ đổ hoàn toàn, người nhũn ra, mặc cho hắn ta muốn làm gì thì làm. Có một điều lạ là suốt quãng thời gian yêu nhau sau đó, mẹ không thấy hắn làm thêm bài thơ nào tặng mẹ, cũng không được nghe hắn hát và chơi ghita nữa. Mẹ gặng hỏi thì hắn mới thú thật rằng bài thơ là hắn chép ở trên báo, còn ghita thì hắn chỉ chơi và hát được mỗi bài đó, tán đổ mẹ rồi thì hắn cũng quẳng luôn ghita vào một xó. Mẹ lúc đó mới biết mình ngu, nhưng mọi chuyện đã an bài, ván đã đóng thuyền, cối đã dính chày, còn làm gì được đây?

Nhưng sau đó một hai hôm, mẹ lại thấy hắn ngồi luyện ghita và tập hát một bài khác. Mẹ cảm động lắm, vì mẹ biết, hắn làm thế là để chiều lòng mẹ. Nhưng không phải, hóa ra, hắn luyện bài đó là để tán tỉnh một con bé khác. Ngay sau khi tán đổ và đưa được con bé ấy lên giường thì hắn lại quăng cái đàn vào gầm giường, và quăng mẹ của con ra đường.

Mỗi thằng sở khanh có một cách tiếp cận, một mánh khóe, thủ đoạn khác nhau, nhưng mục đích chung, và mục đích cuối cùng của chúng là đưa được con vào nhà nghỉ. Trong buổi đầu tiên đi chơi cùng nhau, người yêu thứ hai của mẹ đã mời mẹ đi ăn ốc. Ăn xong, trên đường về, hắn liên tục ôm bụng quằn quại kêu đau và buồn ỉa, chắc tại ăn ốc nên bị Tào Tháo đuổi. Rồi hắn phi xe luôn vào nhà nghỉ bên đường, bảo là lên giải quyết xong rồi về. Thế mà vừa lên tới phòng là hắn quên luôn cả ỉa, bế thốc mẹ lên giường, hùng hục, hùng hục. Mẹ thì tuy có thích, nhưng cũng lo lắm, bởi hắn đang bị Tào Tháo đuổi thế, lại làm việc quá hăng say, nhỡ vãi ra chăn ga gối đệm của nhà nghỉ thì lại bị họ chửi cho nhục mặt!

Bởi vậy, con hãy nhớ: thằng nào đau bụng thì kệ cha nó, đừng có theo nó lên phòng. Nếu con theo nó lên phòng thì bụng con sẽ có nguy cơ phình to, rồi 9 tháng sau, bụng con cũng sẽ đau, và còn đau hơn nó!

Là con gái, ai chả thích được tặng quà! Nhưng nghe lời mẹ: đừng nhận quà bừa bãi, nhất là những món quà giá trị như tiền, xe, điện thoại. Bởi sau này hai đứa chia tay, nó đòi lại quà thì con sẽ nguy ngay. Khi ấy, tiền con đã tiêu hết, xe đã nát, điện thoại đã xuống giá (mà nó lại đòi theo đúng giá trị ghi trên hóa đơn lúc mua hàng), thì con lấy đâu ra mà trả nó? Mà không trả được thì nó sẽ tung clip sex, sẽ thuê đầu gấu đến nhà đập phá, lúc đó, để đâu cho hết nhục nhã con ơi!

Một điều tối kỵ nữa mẹ muốn nhắc con đó là: không được để có bầu khi chưa biết chắc thằng đó và gia đình nó có muốn cưới con làm vợ hay không. Trường hợp nó muốn và gia đình nó cũng muốn cưới con thì con may quá rồi! Con sẽ có chồng! Nhưng nếu chỉ một trong hai thành phần trên không muốn, thì lúc đó, mọi chuyện sẽ phức tạp lắm! Và cửa thắng của con là rất nhỏ! Con sẽ phải chịu nỗi đau bị người yêu ruồng bỏ, rồi cả những lo lắng, dày vò bởi trách nhiệm với đứa con đang lớn dần trong bụng.

Đàn ông tốt, có trách nhiệm là người đàn ông mà đi đâu cũng có bao cao su trong ví; tương tự, đàn bà tốt, có trách nhiệm là người đàn bà mà đi đâu cũng mang theo thuốc tránh thai.

Thôi, tạm như thế đã nhé! Mẹ phải dừng bút để ra bán hàng thay con đây, chứ để con bán hàng trong cái trang phục hớ hênh kia thì cửa hàng nhà mình lúc nào cũng kín mít thanh niên chen chúc mua lẻ kẹo cao su, bimbim và thuốc lá. Mệt người mà lãi lời chả đáng bao nhiêu!



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.