Truyện Cổ Tích Chế Thạch Sanh – Lý Thông P3

Phần 3 (Phần Cuối): Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy

1 Hôm trong làng xuất hiện 1 con chăn tinh khổng lồ chuyên ăn thịt người. Triều đình nhiều lần sai quân đến bắt nhưng đều thất bại. Dân làng bèn lập 1 cái miếu để mỗi năm tiến cống 1 người cho chăn tinh. Đen thế nào năm đầu tiên Lý Thông lại được chọn để hiến tế. Hắn ta bèn nghĩ kế dụ Thạch Sanh đi thay mình. Hắn về nhà nói với Sanh:

– Hôm nay mới khai trương cái miếu linh lắm, làng tiến cử anh đi trông. phần vì còn mẻ rượi chưa cất, phần vì võ lâm hôm nay có event tặng đồ nên anh phải ở nhà cày. Mong chú đi thay anh lần này.

Thạch Sanh nhanh nhảu đáp:

– Đkm! Sợ bị trăn tinh ăn thịt thì nói mẹ đi để ông còn đi đánh.

Dứt lời Sanh cầm theo cây gậy, trạng lá, ống thục và cái rọ bắt rắn đi hướng về ngôi miếu. Sanh vừa tới thì chăn tinh xuất hiện với vẻ ể oải như để bụng đói nãy giờ:

– Sao đến muộn thế, Đói quá! lại đây cho ta cắn 1 cái nào!

Chăn Tinh vừa dứt lời thì Sanh lao tới cho 1 gậy vào đầu nằm bất động 1 chỗ. Cú đập khá mạnh làm chăn tinh lòi cả cứt. Sanh lấy cái rọ nhét chăn tinh vào. Sanh nhét cái đuôi vào trước, vừa nhét Sanh vừa rủa:

– Đm! Sao cái con này lại to hơn con rắn khó nhét vãi!

Loay hoay 1 hồi lâu Sanh Cũng nhét được cục cứt của con trăn vào trong rọ. Bực mình Sanh Cắt đầu của con chăn mang về. Ở nhà Lý Thông đinh ninh là Sanh sẽ giết được chăn tinh vì đã 1 lần chứng kiến bản lĩnh phi thường của Sanh. Lý Thông nghĩ kế nếu Sanh mang con chăn về sẽ dụ Sanh đi khỏi chỗ này để cướp công của Sanh dâng lên triều đình. Lý Thông như mở cờ trong bụng. Thấy Sanh xách đần trăn về tới ngõ Lý Thông mừng rỡ chạy ra đón:

– Hay quá! Hay quá! chú lấy được đầu trăn về rồi. Bây giờ chú mau trốn đi. Nhanh lên kẻo không kịp!

– Ơ. Tại sao phải trốn!

Lý thông bấy giờ bối rối:

– Thôi chết cha! tại anh chỉ nghĩ chuyện dâng đầu trăn lên triều đình mà quyên nghĩ đến cái đoạn tại sao chú phải trốn rồi.

– Đệt! khi không éo làm gì mà kêu người ta đi trốn.

– Thôi hay là vầy đi. Con chăn tinh đó là độc nhất vô nhị. Bây giờ chú giết nó sẽ bị quy vào tội săn bắt động vật quý hiếm, kiểm lâm sẽ hỏi tội chú. Có lý do trốn rồi đó, chú mau trốn đi!

– Chết cha! vậy mà em không nghĩ ra. Phải đi ngay bây giờ!

Khi Sanh đi khỏi, Lý Thông xách đầu trăn lên triều đình lãnh thưởng. Trong triều ai cũng khâm phục vô cùng. Vua liền phong cho Lý Thông chức thứ trưởng bộ bảo vệ động vật quý hiếm, cục trưởng cục bắt trăn bắt rắn quốc gia.

Lại nói về Sanh sau khi đi khỏi nhà lý Thông liền quay về gốc đa, bán chổi lông gà, được đồng nào thì chơi bời tiêu pha, tụ tập bạn bè quậy phá, cá độ bida, ôkê-kara, rượu chè thả ga, cuộc sống ngày càng bê tha nhìn người như con ma.

Một hôm công chúa ra ngoài ngự lâm viên chơi thì bị 1 con đại bàng khổng lồ bắt đi. Khi đại bàng bay qua gốc đa, Sanh trông thấy liền giương trạng lá ra bắn. Viên sỏi bay trúng vào hòn dái của Đại Bàng. Đại bang đang cơn mắc đái tính bay lẹ về hang chui vô WC giải quyết thì trúng đạn của Sanh ngay hòn dái, thốn quá nhịn không được liền tè một mạnh đến hang. Sanh theo dấu nước đái mà mò được đến hang ổ của chim. Chim bay vào hang rồi khóa cửa lại. Vì vẫn còn thốn lên chim chưa ăn ngay mà cột công chúa vào một góc rồi nằm lên giường dưỡng dái. Sanh ở ngoài không có cách nào vào được.

Sau khi nghe tin công chúa bị đại bàng bắt đi, nhà vua hối thúc cử người đi giải cứu công chúa. Do đối tượng là một loài chim nên lẽ ra nhiệm vụ này phải do cục Bắt chim bắt bướm hay cục Bắt gà bắt qué đảm trách nhưng hai vị cục trưởng hai cục này hôm qua đi bắt gà bắt qué nhà hàng xóm về đánh tiết canh ăn thì bị H5N1 phải nhập viện. Nhiệm vụ này đành giao cục trưởng cục Bắt trăn bắt rắn Lý thông đảm nhiệm. Đang loay hoay lo lắng vì nhiệm vụ khó khăn này thì Lý Thông nhận được mail của Sanh gửi tới báo đã tìm được hang của đại bàng và chờ Lý Thông tới giúp sức. Lý thông vui mừng bèn xin nhà vua hai ngàn binh mã để đi giải cứu công chúa. Khi Lý Thông cùng binh lính tới nơi Sanh mừng rỡ nói:

– Hay quá! có lính của anh đến giúp lo gì không diệt trừ được con đại bàng tinh đó!

Lý Thông ra vẻ suy tư đáp lại:

– Con đại bàng này nhiều phép thần thông nếu chúng ta cứ ồ ạt xông vào thì khó lòng đánh bại nó! Hay anh tính thế này! bây giờ chú cứ một mình xông vào hang giết chết đại bàng rồi đưa công chúa ra ngoài. Anh cùng hai ngàn binh lính sẽ hộ giá công chúa về cung đề phòng giữa đường có kẻ dâm dê sàm sỡ công chúa.

Sanh nghe cũng có lý bèn phá cửa hang xông vào một mình giết chết đại bàng rồi mang công chúa ra ngoài. Ở ngoài Lý thông kêu người đỡ lấy công chúa. Khi Sanh chuẩn bị ra cùng thì Lý Thông sai người đóng cửa hang rồi dùng khóa Việt Tiệp khóa lại nhốt Sanh trong hang rồi ung dung đưa công chúa về cung. Bị nhốt trong hang, Sanh biết mình bị chơi khăm điên tiết dùng trưởng lực để phá cửa nhưng do cửa được khóa bằng khóa Việt Tiệp – hàng Việt Nam chất lượng cao nên không thể phá được. Sanh đành ngậm ngùi ngồi yên một chỗ tụng kinh niệm phật chỉ mong sau khi chết được vãng sanh cực lạc. Sanh đang tụng kinh thì có tiếng quát tháo bên tai:

– Đkm! Cứu tao ra đi tao chỉ lối ra bí mật cho mà về còn ngồi đó tụng kinh.

Sanh quay sang nhìn thì thấy một chàng chai ăn mặc quý phái đang bị trói treo hai tay ở góc hang. Sanh lên tiến hỏi:

– Xin lỗi! mạn phép cho tại hạ hỏi một câu! Mày là thằng nào mà bị trói trông buồn cười thế!

– Ta là con trai vua thủy tề, bị đại bàng bắt về đây được một hôm rồi. Mau cứu ta ra, ta sẽ dẫn ngươi về long cung để trọng thưởng.

Sanh mừng rỡ cởi trói và cùng con trai vua thủy tề đi ra ngoài bằng lối đi bí mật rồi xuống long cung. Vua thủy tề gặp lại con mừng rõ vô cùng liền bảo nếu Sanh thích cái gì thì ông ta sẽ cho cái ấy. Sanh không xin gì nhiều chỉ xin 20 cây vàng cùng ngọc ngà châu báu mang về. Cơ mà tính ông vua thủy tề ki bo vãi ra nghe xong tức giận nói:

– Ta tưởng ngươi là người hiền lành không tham lam, sống biết điều nên mới bảo thế! Người tham lam như ngươi ta chỉ bố thí cây đàn vi-ô-lông này thôi. cầm nấy cút về đi!

Dứt lời vua thủy tề quăng cây đàn Vi-ô-lông vào mặt Sanh rồi quay đi. Sanh chỉ biết ấm ức mang cây đàn lủi thủi về nhà.

Sau khi Lý Thông hộ giá công chúa về cung, nhà vua mừng rỡ bèn tổ chức tiệc cưới cho Lý Thông và công chúa. Do công chúa bị Lý Thông cướp đi, lại ức chế vì thấy Thạch Sanh ngu quá để bị dụ nên hóa câm không nói được tiếng nào. Nhà vua bèn hoãn tiệc cưới lại chờ khi trị hết bệnh cho công chúa. Lại nói hồn của chăn tinh và đại bạng sau khi bị Sanh giết liền gặp nhau bàn kế hãm hại Sanh. Chúng mò vào trong cung ăn cắp Long bô của hoàng thượng rồi mang đến để ở nhà của Sanh lúc Sanh đang ngủ. Nhà vua đang cơn buồn ỉa, tìm mãi không thấy Long bô của mình đâu liền điên tiết sai quân lính lục soát khắp các nhà dân quyết tìm ra kể ăn cắp Long bô của mình. Từ khi mất Long bô ngày nào nhà vua cũng phải lén ra ngự lâm viên ỉa trộm, trong lòng tức tối quyết xử trảm kẻ đã ăn cắp Long bô của mình. Thạch Sanh sau khi ngủ dậy thấy cái bô mạ vàng đính kim cương lộng lẫy thì thích thú vô cùng. Ngày ngày lau chùi đem bô ra trước cửa dể trưng bày, đêm xuống lại ôm bô nằm ngủ. Quân lính lục soát đến nhà Sanh thì thấy Sanh đang ỉa trên long bô của hoàng thượng. Sanh chưa ỉa xong đã bị chúng lôi về triều đình đánh cho một trận rồi nhốt vào ngục chờ ngày hành hình.

Vụ án cái bô kết thúc, nhưng ngặt một nỗi khi viết án trạng chả lẽ lại viết Thạch Sanh ăn cắp bô của hoàng thượng thì hoàng thượng đi ỉa ở đâu ngoài ra ngự lâm viên ỉa lang. Dân chúng biết hoàng thượng ỉa lang thì hoàng thượng còn mặt mũi nào để ra đường nữa. Nhà vua buộc phải hạ lệnh tha tội cho Sanh quyết không cho thẩm tra thêm nữa. Sanh được trắng án và được thả khỏi ngoài. Lại nói Lý Thông lúc nào cũng mong đến ngày cưới động phòng hoa trúc nên ngày nào cũng uống sâm Alipas – tăng cường sinh lực phái mạnh chuẩn bị cho ngày lâm trận. Do không cẩn thận Lý Thông đã uống nhầm sâm Agela – sức khỏe, sắc đẹp và sinh lý nữ mà sinh ra âm dương bất nhất, trở thành bê đê. Sau khi biết Lý Thông không cưới vợ được, công chúa mừng rỡ đến nỗi hết câm cất lên thành lời:

– Lý Thông liệt dương rồi! HAHA!

Nhà vua thấy Lý Thông chẳng làm ăn được gì nữa bèn trục xuất Lý Thông về nhà, đoạn rước Sanh về làm phò mã theo lời năn nỉ của công chúa! Hai mẹ con Lý Thông khăn gói về nhà. Ngọc hoàng giao nhiệm vụ cho thiên lôi phải giết chết hai mẹ con. Khi hai mẹ con đi thuyền qua sông thì bị Thiên Lôi đón đầu cầm cây chích điện 220 vôn đánh xuống rồi làm một quả rắm vang trời. Sấm sét khá hoành tráng nhưng chẳng trúng ai cả. Do dồn hết sinh lực vào quả sấm lúc nãy mà Thiên Lôi đã cạn kiệt khí không thể đánh rắm thêm quả nữa. Tức mình Thiên Lôi vác quả ngư lôi phóng xuống làm tan xác hai mẹ con. Thiên Lôi hả hê trở về báo cáo với ngọc hoàng đã hoàn thành nhiệm vụ. Hai mẹ con chết diêm vương ghi vào sổ sách “Lý Thông và mẹ chết do Ngư Lôi chứ không phải Thiên Lôi” rồi dâng cho Ngọc hoàng. Ngọc hoàng tức giận táng Thiên Lôi vêu mỏ vì tội làm thì láo báo cáo thì hay.

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.