Truyện Cười Xuyên Lục Địa

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới các bạn độc giả tổng hợp một số Truyện Cười Xuyên Lục Địa từ nguồn internet. Rất mong các bạn ủng hộ thật nhiều



Chuyện tình nàng sơn nữ tên tờ-rinh

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. Tờ-Rinh đi bới khoai ngoài rẫy, chả cần phải dùng cuốc thuổng đào xới, chỉ cần vén váy, những củ khoai to và dài đã tự động rẽ đất ngỏng lên; Tờ-Rinh đi bẻ ngô trên nương, chả cần vạch thân rẽ lá, chỉ cần mặc áo hở cổ show vòng một hững hờ, là những bắp ngô cứng ngắc, râu tóc lòa xòa đồng loạt ngóc đầu lòi ra đợi chờ đôi bàn tay Tờ Rinh sờ tới. Tờ-Rinh đi tắm suối, chưa cần bước xuống nước, chỉ mới mặc bikini đứng trên bờ thôi, thì đám cá chòi cá chuối tròn nần nẫn, đen sì sì chả biết ở đâu ngửi thấy mùi thơm đã ùn ùn ngoi tới…

Rồi một ngày, Tờ-Rinh dẫn người yêu về nhà ra mắt. Một sự kiện thật đáng vui mà chả hiểu sao ông nội Tờ-Rinh lại cứ buồn hiu hắt. Ông nội Tờ Rinh là người cao tuổi nhất bản này. Hồi bé, ông hay chơi cùng lũ bạn ở chỗ gốc cây bưởi đầu người (gọi là “bưởi đầu người” vì quả nó to như đầu người). Giờ, lũ bạn ông gần như chết hết rồi, cây bưởi đầu người cũng chết rồi, mà ông vẫn chưa chết. Dân bản quan tâm, gặp ông, thường lễ phép hỏi thăm: “Bao giờ ông chết?”. Ông cười đầy ưu tư, bảo: “Đợi cái Tờ Rinh cháu gái tôi lấy chồng xong đã!”.

Có lẽ cũng vì ngóng đợi và kì vọng quá, nên lúc gặp thằng cháu rể tương lai, ông mới cảm thấy nhiều hẫng hụt. Rồi ông gọi Tờ-Rinh lại, hỏi bằng giọng rất bực: “Người yêu con bận đến nỗi không đi ra mắt được hay sao mà phải nhờ ông nội nó đi thay?”. Tờ-Rinh sợ ông hiểu lầm, liền vội vàng giải thích ngay: “Dạ! Anh ấy chính là người yêu con, chứ không phải là ông nội của anh ấy đâu ạ!”.

Thấy ông thở dài, và hiểu được những trăn trở, khắc khoải trong lòng ông, Tờ-Rinh lại nhẹ nhàng dịu giọng: “Sau thời gian yêu nhau, con thấy anh ấy rất tuyệt vời! Ông cứ tiếp xúc với anh ấy vài lần thì ông cũng sẽ có cảm nhận giống con thôi!”. Ông nội Tờ-Rinh mếu máo cười: “Nói về thời gian thì chưa chắc ai hơn ai: Con yêu nó cùng lắm được vài tháng, còn ông học cùng lớp với nó từ mẫu giáo, lên cấp một, cấp hai lại ngồi cùng bàn. Chỉ có cấp 3 là ông bị đúp, học sau nó một lớp, nhưng vẫn cùng trường”.

Rồi ông nội cũng dịu giọng, nửa giận nửa thương: “Nói cho ông nghe, con yêu thằng bạn ông ở điểm nào?”. “Dạ! Con thích mẫu đàn ông lớn tuổi để con có chỗ dựa an toàn ạ!”. Ông Tờ-Rinh nghe thế lại thở dài: “Muốn dựa được thì cần phải cứng, nhưng ở cái tuổi nó rồi thì khó cứng lắm, có cố cũng chỉ được tí, rồi lại èo uột ngay thôi. Ông bằng tuổi nó, ông biết mà!”.

Đêm hôm đó, ông nội Tờ-Rinh nằm nhưng không thể nào chợp mắt. Ông nghe tiếng gió rừng rít qua song cửa từng hồi và liền sau đó là tiếng lá rơi xào xạc. Ông chợt nhận ra rằng ở cái tầm tuổi như ông – và như thằng cháu rể tương lai của ông – thì sự sống cũng mong manh chẳng khác nào những chiếc lá già: một cơn gió nhẹ thổi qua, chả biết rụng khi nào. Thế nên là thôi, đồng ý cho cái Tờ-Rinh lấy thằng ấy thì cũng chẳng sao, coi như là một sự đầu tư cho tương lai.

Nhắc đến đầu tư cho tương lai, hẳn ai cũng nghĩ đó là một điều rất xa mờ và nhiều rủi ro, nhưng trường hợp của Tờ-Rinh cháu ông thì không thế, vì cái tương lai huy hoàng của nó dường như đã ở rất gần, đã nhìn được rất rõ rồi: giỏi lắm cũng chỉ năm, bảy năm nữa thôi chứ mấy!

Hơn nữa, cháu ông yêu và lấy thằng bạn ông cũng có nhiều cái hay. Nó sẽ có một tình yêu ngát xanh, như ông bà anh, à nhầm, như ông bà nó: “Ngát xanh” là bởi tiêu toàn tiền đô, tiền polyme mệnh giá 500k; “Như ông bà” thì rõ rồi, vì chồng nó bằng tuổi ông, học cùng lớp với ông, thì chả như ông bà!

Và lại, từ xưa, phận làm dâu luôn khổ, nhất là Tờ-Rinh cháu ông vốn rất vụng về, chỉ khoéo cái khoản khoe ba vòng cơ thể, phải sống cùng bố mẹ chồng, rất dễ bị họ cười chê, chửi mắng ê chề, thậm chí còn bị mẹ chồng xem như tình địch. Thành ra, nó lấy thằng bạn học của ông, có khi lại thích, vì chồng ngoài bảy chục thì khả năng cao là bố mẹ chồng không còn, nếu còn cũng đã gần trăm rồi, ăn còn chả nổi, sức đâu ra mà chửi?

Với lại tuổi của hai chúng nó – đứa 27, đứa 72 – ông thấy khá hợp. Tuy xét theo phương diện cộng trừ toán học thì có chút chênh lệch, nhưng xét theo phương diện sim số đẹp, thì 27 – 72 thuộc dạng sim soi gương, sim gánh đảo, được giới buôn sim và mê sim số đẹp săn lùng và đánh giá rất cao…

Ông nghĩ vậy rồi nhắm mắt lại, buông theo giấc mộng đang kéo đến chập chờn…

…Một cơn gió rừng thổi tới

Xuyên qua đám lá lao xao

Đời người tựa như chiếc lá

Ai biết rụng rơi khi nào!

Thôi thì cầu mong cho chuyện tình của hai đứa được thuận giò xuôi bướm, à nhầm, được thuận buồm xuôi gió!



Chuyện ngáo đá

Đám đông quây kín một góc phố và đồng loạt ngửa cổ lên hóng: trên mái ngói cao chênh vênh, một cô gái có dấu hiệu bị ngáo đá đang đứng uốn éo, cào cấu, tự xé quần xé áo. Mỗi lần xé được một mảnh, cô lại ném tung lên trời, cười khằng khặc, rồi hét: “Ta là nàng tiên cá! Ta là nàng tiên cá!”. Mấy lần bị mất thăng bằng, cô loạng choạng xém ngã!

Phải có ai đó lên cứu cô ấy chứ? Bởi ở độ cao như thế mà ngã xuống: nhẹ thì gẫy chân, nặng thì chấn thương cột sống hoặc thậm chí tử vong. Ấy vậy nhưng đám đông phía dưới vẫn bình thản ngước lên chỉ trỏ, giơ điện thoại lên quay như đang xem sexshow bên Thái, thi thoảng lại có những gã trai bật lên cười sảng khoái. Ôi! Cái xã hội thừa thãi sự vô tâm mà khan hiếm tình người!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại: cái mái ngói cao, dốc, hiểm trở và khó trèo quá; cô gái thì đang trong trạng thái điên loạn và mất kiểm soát, lại gần cô ta, lớ ngớ bị đạp cho một phát, thì cứu người chưa được mà lại đâm rước họa vào thân.

May quá, cuối cùng cũng đã có người hùng xuất hiện – như một tia sáng của lòng nhân ái lóe lên giữa màn đêm bao trùm bởi sự lạnh lùng, vô cảm: Một chàng thanh niên nhanh như cắt trèo lên cột điện, quăng người qua, bấu chặt vào mép tường rồi thoăn thoắt trườn lên, bò dọc mái nhà. Động tác của chàng thanh niên rất tự tin và dứt khoát, hệt như một chiến sĩ đặc công được đào tạo bài bản, hoặc không thì cũng là con nhà võ lì lợm, quen với thử thách, hiểm nguy…

Chàng thanh niên đã tiếp cận rất gần cô gái rồi! Cô gái thì vẫn đang uốn éo, xé quần xé áo, ngửa mặt lên trời cười khằng khặc và luôn miệng thét gào: “Ta là nàng tiên cá! Ta là nàng tiên cá!”…

Khi chỉ còn cách cô gái vài bước nữa thôi, chàng thanh niên liền chồm tới, co chân, đạp thẳng một phát: cô gái ngã lộn nhào xuống đất. Chàng thanh niên uốn éo, xé quần xé áo, ngửa mặt lên trời cười khằng khặc và luôn miệng thét gào: “Tao là công chúa thủy tề! Tao là công chúa thủy tề!!!”…



Thiên tính không bằng trời tính

Tôi vay chạy, dành dụm mãi được tí vốn, và quyết định khởi nghiệp bằng cách thuê địa điểm, mở một cửa hàng kinh doanh.

Tôi đã đi khảo sát khắp các phố và cuối cùng thuê một cửa hàng ở đối diện một tòa nhà cao tầng rất to. Tòa nhà này là trụ sở của một tập đoàn lớn, nhân viên toàn những người lịch sự, lắm tiền, nên nếu tôi mở quán hải sản ở ngay đối diện tòa nhà ấy thì chắc chắn sẽ thu hút được nhân viên của tập đoàn đó sang ăn.

Việt Nam nghĩ là làm! Chỉ sau một tháng tích cực chuẩn bị, quán hải sản của tôi đã bắt đầu đi vào hoạt động. Hôm khai trương, tôi treo băng rôn quảng cáo rầm rầm từ đầu phố, thuê đội lân về múa tưng bừng. Nhân viên của tập đoàn đó ra xem rất đông, nhưng lạ thay: không một ai vào quán tôi ăn cả, dù hôm đó tôi khuyến mại giảm giá 50%.

Những ngày sau đó cũng vậy, nhân viên tập đoàn đó chỉ đứng ngoài chỉ trỏ, nghiêng ngó chứ không hề vào ăn uống. Hải sản tôi bị ế hàng loạt, tôm cua ghẹ bảo quản lâu không được đành phải luộc lên cho nhân viên của tôi ăn thay cơm. Nhân viên của tôi ăn nhiều hải sản ế quá đâm ra tiêu chảy, không dám ăn nữa, và hải sản phải đem cho lợn. Lợn ăn nhiều hải sản ế quá cũng tiêu chảy luôn…

Tiền vốn cạn kiệt, nợ nần chồng chất, tôi đành phải đóng cửa hàng, cho nhân viên nghỉ việc. Tiền thuê cửa hàng đã trả trước cả năm, không đòi lại được, trong lúc tìm người để cho thuê lại, thấy vứt cửa hàng không vậy tiếc quá, tôi mới bê cái bàn ra, kê thêm vài cái ghế nhựa để bán trà đá. Ấy vậy mà khách đông lắm nhá, và lại toàn là nhân viên của cái tập đoàn lớn ấy: ai cũng com-lê, cà vạt, giầy Tây, cặp số. Và cái quán trà đá của tôi – chả biết tự lúc nào – đã trở thành nơi họ gặp gỡ đối tác, bàn công việc làm ăn với những dự án toàn tiền tỉ.

Sau đó, tôi còn bán thêm cả mì tôm (loại mì trần truồng, mua sỉ tính ra khoảng 2 nghìn rưỡi một bánh, tôi chỉ đổ nước sôi vào pha xong bán 7 nghìn một bát – tất nhiên, anh nào kì kèo mặc cả xuống khoảng 5 nghìn rưỡi, 6 nghìn thì tôi cũng bán luôn). Tôi còn sắm thêm cả bộ đồ nghề bơm vá xe đạp, ghi giá rõ ràng để khỏi mặc cả: bơm một bánh 2 nghìn, bơm 2 bánh 3 nghìn; vá là 5 nghìn (không tính tiền bơm sau khi vá)…

Cứ thế, chỉ với nguồn thu từ bán trà đá, mì tôm và bơm vá xe đạp cho những nhân viên com-lê cà vạt giầy Tây lịch sự, lắm tiền của cái tập đoàn lớn ấy mà tôi dần dần đã trả hết nợ và còn bắt đầu có tích lũy…

Các bạn thấy đấy: khởi nghiệp không bao giờ là dễ dàng cả, và đôi khi, thất bại hay thành công nó lại không hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân mình. Giờ tôi mới thấm thía cái câu mà người đời đã dạy, rằng “Thiên tính không bằng trời tính”. Chắc nhiều bạn đang thắc mắc: “Thiên với trời thì khác mẹ gì nhau?”. Khác đấy! Trời là trời, còn Thiên là tôi, tôi tên Thiên!



Đờ mờ

Thằng bạn tôi ước mơ trở thành phi công, để được sải cánh bay trên bầu trời mênh mông, phiêu du cùng những áng mây bềnh bồng, nhưng quả thực tôi thấy cái ước mơ của nó rất viển vông…

Viển vông là bởi có lần, tôi và nó đi chơi về, ngang qua cái nhà tắm chỗ góc vườn nhà bà Hường, chúng tôi nghe tiếng dội nước ào ào, và đoán là bà Hường đang tắm. Hai thằng thèm quá, bàn nhau trèo lên cây xoan um tùm bên hông nhà tắm để ngó trộm. Nó trèo trước, tôi trèo sau, vừa trèo, tôi vừa ngước lên, thấy nó ở trên cứ nhắm tịt mắt lại, tôi hỏi: “Sao thế? Sợ con ma vú dài à?”. Nó bảo: “Không! Tao sợ độ cao!”. Tổ sư! Trèo cây xoan sợ độ cao, vậy mà ước mơ làm phi công. Nó trèo cây xoan nó nhắm mắt lại thì không sao, chứ lái máy bay mà nhắm mắt thì may ra chỉ có hãng hàng không IS Airline là dám thuê nó lái!

Và tất nhiên, đó vẫn chỉ là ước mơ, bởi thực tế thì nó theo nghề đóng gạch. Cũng dễ hiểu thôi, vì đó là nghề gia truyền nhà nó. Từ khi nó chưa được sinh ra, bố mẹ nó đã đóng gạch rồi, và sau khi nó chào đời, bố mẹ nó vẫn miệt mài đóng gạch. Nhà nó có mảnh vườn rất to, đất rất mềm, mịn và hút thấm lạ kì, nên bố mẹ nó chỉ việc đào đất lên là yên tâm đóng gạch quanh năm. Nó không thể quên những đêm đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc bởi bố mẹ nó đang đóng gạch phành phạch… ngoài sân.

Nó kể rằng, thời trai trẻ, một ngày bố nó có thể đóng được khoảng năm trăm viên gạch – chỗ tôi gọi một trăm viên gạch là một “nháy”, tức là một ngày bố nó đóng được khoảng năm “nháy”. Nhưng là hồi trẻ thôi, chứ sau này, khi đã có tuổi và xuống sức rồi, thì khoảng năm ngày bố nó mới được một “nháy”.

Cha nào con nấy, nó lớn lên, nối nghiệp cha, và trở thành một thằng đóng gạch giỏi nhất làng. Với những người mới tập đóng gạch, việc liên tục nâng cục đất lên rồi dập xuống khuôn khiến người ta rất mệt, mặt ai cũng sẽ nghệt ra, mồm há hốc, thở hồng hộc. Còn nó, nó đóng gạch mà mặt cứ trơ trơ, tỉnh bơ, không hề biểu lộ chút gì gọi là nhăn nhó hay mỏi mệt.

Rồi đùng phát nó cưới vợ – nghe nói bị úp sọt. Hôm tới ăn cỗ cưới nó, tôi rất tò mò muốn xem mặt vợ nó ra sao, nhưng chả thấy vợ nó đâu, chỉ thấy mẹ vợ nó dẫn nó đi mời rượu mọi người. Đến bàn tôi, nó cụng ly, cười méo xệch, giọng thều thào: “Tao sắp thực hiện được ước mơ rồi!” – Nói xong, nó chỉ chỉ về phía mẹ vợ nó. Tôi chưa hiểu ý nó lắm, bèn hỏi: “Ý mày là mẹ vợ mày giàu, xin cho mày vào hãng hàng không nào hả?”. Nó bảo: “Mẹ vợ nào, đó là vợ tao mà!”. Ôi đờ mờ! Nếu người đi mời rượu cùng nó nãy giờ không phải mẹ vợ, mà là vợ nó, thì đúng là nó đã thực hiện được ước mơ trở thành phi công thật rồi!

Tôi còn một đứa bạn nữa, là gái nhưng nó lại nghiện rượu, và cũng vì lý do: bố mẹ nó làm nghề nấu rượu. Hồi mẹ nó mang bầu nó, như người ta sẽ uống sữa bà bầu, uống kẽm, canxi đủ thứ, nhưng mẹ nó toàn uống rượu. Đàn bà đẻ xong, có người sữa rất thơm – như sữa từ hạt lúa nếp non, cũng có người sữa hôi, khai khai như nước đái lợn, nhưng mẹ nó thì sữa chỉ toàn nặc nồng mùi rượu. Tôi chưa được bú mẹ nó nên không rõ, nhưng nếu bú, chắc sữa cũng cay xè như rượu.

Bởi vậy, không ngạc nhiên khi lớn lên, nó là vô địch uống rượu của làng. Ra đường, gặp các cụ già, nó lễ phép chào các cụ bằng cụ, nhưng khi vào bàn rượu, các cụ phải xanh mặt, gọi nó bằng cụ. Nó cũng khó kiếm người yêu, vì những buổi đầu hẹn hò, trong khi các anh thường uống sinh tố xoài, sữa chua đánh đá, thì nó gọi hẳn chai Vodka, thản nhiên mở nắp ra, ngửa cổ đổ vào mồm tu ừng ực…

Bởi thế, không khó hiểu khi nó có một cái ước mơ rất khó hiểu ấy là sau này được làm công việc gì đó liên quan đến rượu: có thể là nhân viên một xưởng sản xuất rượu, hoặc chuyên gia pha chế rượu ở quán bar, hoặc gì gì đó na ná như thế, miễn là được tiếp xúc với rượu và được uống rượu.

Và tất nhiên, có một đứa con gái như thế, bố mẹ nó rất lo lắng, sợ nó sẽ sa vào nghiện ngập, hỏng người. Vậy nên, bố mẹ nó bắt nó thi vào sư phạm, với hi vọng rằng ở trong môi trường nghiêm túc và đứng đắn của ngành giáo dục thì con gái của mình sẽ sống có trách nhiệm hơn, lành mạnh hơn.

Nhưng hôm trước tôi qua nhà nó chơi, thấy bố mẹ nó ngồi khóc tu tu. Tôi hỏi sao thế, bố mẹ nó mới mếu máo, bảo: “Cái Thảo nhà bác, dạo này cứ đi sớm về muộn suốt, hôm nào về đến nhà cũng say khướt. Nó bị cấp trên bắt đi uống rượu tiếp khách! Ôi giời ơi! Biết thế hồi đó cho nó đi làm tiếp viên quán karaoke trên phố cho rồi! Làm tốn bao tiền của, công lao cho nó vào sư phạm!”…

Tôi nghe vậy cũng chẳng biết nên khóc hay cười, bởi cũng giống như thằng bạn đóng gạch ước mơ trở thành phi công của tôi, thì ước mơ của con bạn tôi có vẻ như cũng đã thành hiện thực rồi! Đờ Mờ! Đứa nào bảo đời không như mơ?



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.