Tổng Hợp Truyện Tiếu Lâm Bựa

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới các bạn tổng hợp Truyện Tiếu Lâm Bựa nhất Việt Nam. Tất cả đều là truyện tự bịa và bựa theo cách vô đối



Bị Cướp

Vợ tôi chạy từ ngoài vào, giọng hớt hải: “Nhà ông Phôn ở đầu làng mình vừa bị cướp kinh lắm nhé!”. Tôi hỏi kinh như thế nào thì vợ run run kể: “Ông Phôn đang ngồi trong nhà thì có một chị lạ mặt từ ngoài đi vào. Chị ta nói nói vài câu, xong rồi chả biết thôi miên kiểu gì mà ông Phôn tự động mở tủ lấy hết tiền ra đưa cho chị ta. Xong chị ta lại nói thêm mấy câu, ông Phôn lại tự động lên giường nằm im để cho chị ta hiếp dâm! Khiếp thật! Giờ trộm cướp đủ kiểu! Anh ở nhà một mình phải chú ý khóa cửa cẩn thận đấy! Mà công an làm gì, sao không ra quân truy quét, bắt hết cái lũ cướp ngang ngược ấy đi nhỉ!”.

Tôi nghe thế thì cười nhạt khiến vợ tôi cau mặt, giọng không vui:

– Ô hay! Cướp bóc trắng trợn vậy mà anh nghe xong anh cứ dửng dưng như không ấy nhỉ? Đừng có mà chủ quan!

– Cướp vậy đã ăn thua gì! Anh còn chứng kiến đầy những vụ cướp trắng trợn và đáng sợ hơn nữa kìa!

– Đâu? Cướp ở đâu? Anh kể em nghe xem!

– Ở ngay cái nhà này chứ ở đâu! Tháng nào anh vừa lĩnh lương về, vào tới cửa, em có thèm nói câu nào đâu, chỉ lườm lườm một phát là anh tự động moi hết lương ra nộp cho em. Rồi những bữa em rụng trứng, em hứng, em có thèm nói câu nào đâu, chỉ hắng giọng một phát là anh phải ngoan ngoãn leo lên giường phục vụ cho em. Cướp và hiếp ở nhà ông Phôn thì bao nhiêu năm mới có một lần, gây án xong, thủ phạm còn biết sợ, còn bỏ trốn, chứ cướp ở cái nhà này xảy ra triền miên hàng tháng, hàng ngày, và thủ phạm gây án xong thì vẫn nhởn nhơ đi mua sắm, đi buôn dưa lê, đi hóng hớt đó đây – Vậy mà công an còn chả dám bắt nữa là đòi bắt cướp ở nhà ông Phôn? Vớ vẩn!



Lúc Ở Nhà Vợ Cũng Là Cô Giáo

Hắn ôm một bó hoa to và đẹp rực rỡ, núp sẵn sau cánh cửa, đợi lúc vợ bước vào, hắn lao ra, đặt bó hoa vào tay vợ khiến vợ lặng người đi vì sung sướng, bất ngờ…

– Tặng em nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11- giọng hắn nghẹn ngào đầy vẻ biết ơn.

– Ô! Nhưng em có phải giáo viên đâu? – Vợ ngạc nhiên.

– Em không phải giáo viên, nhưng em lại là cô giáo vĩ đại của cuộc đời anh. Nhớ hồi đầu mới lấy nhau, anh còn ngu ngơ quen kiểu sống tự do được bố mẹ nuông chiều, em đã phải chửi mắng, đánh đập anh rất nhiều để anh có ngày hôm nay, để anh giác ngộ ra chân lý rằng: có vợ rồi ra đường không được quyền ngắm gái, hết giờ làm phải về nhà ngay, không được phép lang thang; vợ kêu cái áo của vợ nhăn thì phải tự biết cầm đi mà là cho phẳng; vợ kêu đói bụng thì phải tự biết xách nồi đi vo gạo thổi cơm; nghe tin Apple chuẩn bị ra phiên bản mới của iPhone thì cũng phải tự biết điều mà âm thầm đặt hàng cho vợ; đúng ngày là phải nộp lương, không để vợ phải giục nhiều, kể cả công ty chậm lương cũng phải tự đi vay bạn bè mà giao đúng ngày cho vợ; vợ kêu mỏi người là phải lập tức chạy vào mà xoa bóp, hỏi han; đang nằm giường mà đột nhiên vợ cởi áo ra tức là vợ đang hứng, đang có nhu cầu, những lúc như thế, dù có đang dở tay rửa bát, quét nhà hay cọ rửa bồn cầu, thì cùng phải vứt đó chạy vào mà đáp ứng… Đó là những kiến thức quý báu mà không trường lớp nào có thể dạy được đâu vợ ạ!

Vợ hắn nghe vậy mỉm cười gật gù, ý như cho là đúng, rồi vợ tụt luôn cái váy ra, quẳng xuống nền nhà. Hắn ngỡ ngàng: “Hả? Mới tối qua xong mà? Giờ lại hứng nữa sao?”. Vợ trợn mắt, quát: “Cởi trên giường mới là hứng, còn cởi ngoài này, tức là váy bẩn rồi, mau mang đi giặt! Dạy bao lần rồi vẫn quên! Dốt lắm! Vẫn cần phải đào tạo thêm!”.



Trã Thù

Hôm trước về ngang qua nhà lão hàng xóm, thấy lão đang ngồi uống rượu với mấy gã khác, mặt mũi ông nào cũng phừng phừng, mình định đi thẳng qua, ai ngờ lão nhìn thấy chạy ra lôi xềnh xệch mình vào, bảo là có người quen ở nước ngoài vừa gửi về biếu bình rượu xịn, uống thích lắm, rồi lão rót cho mình ly đầy tràn, bắt uống thử xem có ngon không. Mình nhắm mắt cố uống hết, xong xin phép về vì thấy người hơi mệt, nhưng lão hàng xóm gạt đi, bảo:

– Uống rượu thì chỉ đổ vào mồm, nuốt ực phát là xong chứ có phải tranh cử tổng thống đâu mà kêu mệt!

– Nhưng thú thật với anh là em vừa uống ở nhà đứa bạn, giờ không thể uống thêm được nữa ạ!

– Nói láo! Anh đây nhiều lần uống cả ngày, uống liên tục từ sáng đến tối, có sao đâu! Giờ anh rót đầy cái bát này! Mày mà không uống hết là mày đéo tôn trọng anh! Mày mà không uống hết là mày hèn, đéo đáng mặt đàn ông!

Nói rồi lão đi ra khóa cửa nhà lão vào, bảo là uống hết bát thì lão mới mở cửa cho về! Mình ngồi góc nhà ôm bát rượu mà bất lực…

Hôm sau, mình đang ngồi ỉa, nghe tiếng lão hàng xóm ấy đi qua, mình chạy ngay ra, lôi xềnh xệch lão vào, bảo là có người quen ở nước ngoài vừa gửi về cho cái bồn cầu xịn, ỉa sướng lắm, rồi mình bắt lão ngồi vào ỉa thử xem có thích không. Lão nhăn mặt, ỉa được mỗi tí tẹo, rồi xin phép về vì thấy người hơi mệt, nhưng mình gạt đi, bảo:

– Ỉa thì chỉ lấy hơi rồi rặn phát là xong chứ có phải tranh cử tổng thống đâu mà kêu mệt!

– Nhưng thú thật với em là anh vừa ỉa ở nhà đứa bạn rồi, giờ không thể ỉa thêm được nữa!

– Nói láo! Em đây nhiều lần ỉa cả ngày, ỉa liên tục từ sáng đến tối, có sao đâu! Giờ anh phải ỉa đầy cái bồn cầu này! Anh mà không ỉa đầy là anh đéo tôn trọng em! Anh không ỉa đầy là anh hèn, đéo đáng mặt đàn ông!

– Ô hay! Ỉa nó là nhu cầu! Ỉa hết cứt rồi thì thôi, không ỉa được nữa, chứ có đéo gì đâu mà hèn, mà đéo đáng mặt đàn ông?

– Vậy à! Thế uống rượu nó cũng là nhu cầu! Uống tới tầm rồi thì thôi, không uống được nữa, chứ có đéo gì đâu mà hèn, mà đéo đáng mặt đàn ông?

Nói rồi mình đi ra khóa cửa toa-loét vào, bảo là ỉa đầy bồn cầu thì mình mới mở cửa cho về! Mình đoán chắc lão cũng ngồi trong đó ôm cái bồn cầu bất lực – giống như mình hôm trước…



Lần Đầu Hẹn Hò

Hôm trước tôi đang đi dạo chầm chậm, đột thấy một em gái từ trong cái nhà nghỉ bên đường chạy xồng xộc ra, ngay sau đó là một anh cũng hộc tốc chạy theo, níu tay cô gái xin xỏ, giải thích:

– Anh xin lỗi! Anh không cố ý! Em hiểu lầm anh rồi!

– Anh bỏ tay tôi ra, anh đã xem thường tôi, xúc phạm tôi, giờ anh còn bảo là hiểu lầm sao?

Nói rồi, cô gái vùng vẫy, hất tay anh ấy ra rồi chạy lao đi, bỏ lại chàng trai tội nghiệp đứng đó thẫn thờ. Tôi thấy thương quá liền lại gần anh ta hỏi han:

– Anh làm gì xúc phạm cô ấy để cô ấy giận dữ vậy? Với đàn bà thì phải dịu dàng, nhẹ nhàng, không phũ phàng, không vội vàng được đâu!

– Tôi nào dám vội vàng! Đêm qua, là lần đầu tiên hai đứa chúng tôi hẹn hò!

– Đệt! Lần đầu tiên hẹn hò, anh đã đưa con nhà người ta vào nhà nghỉ, vậy mà còn bảo là không vội vàng?

– Tại đêm qua tôi có uống chút rượu nên mới liều vậy. Nhưng mà tôi thề là tôi chưa làm gì cả? Cả đêm tôi chỉ nằm ôm cô ấy thôi, rồi tôi mệt quá ngủ thiếp đi. Sáng nay dậy thì hết hơi rượu rồi, tôi lại càng không dám làm bậy! Tôi chỉ nhẹ nhàng gọi cô ấy dậy để về cho sớm kẻo bố mẹ mong. Ấy vậy mà cô ấy khóc tu tu, rồi bảo là tôi coi thường, xúc phạm cô ấy!

– Cô ấy nói anh vậy là đúng quá rồi, còn oan nỗi gì?! Giả sử anh là con gái đi, anh theo một thằng đàn ông vào nhà nghỉ để rồi cả đêm nó nằm ngủ khì khì, không thèm làm gì mình, rồi sáng ra nó gọi anh dậy sớm bắt anh về, liệu anh có giận dữ, có thấy bị xúc phạm không?

– Ừ, đúng thật! Vậy giờ tôi phải làm sao?

– Anh đuổi theo cô ấy ngay, cố gắng năn nỉ, làm lành, rồi đưa cô ấy quay lại nhà nghỉ này để chuộc lỗi, trả lại danh dự cho cô ấy chứ còn sao nữa! Đi nhanh lên!



 

Facebook Comments

Tổng Hợp Truyện Tiếu Lâm Bựa
Đánh giá bài viết

1.089 Comments