Tuyển Tập Những Bài Thơ Chế Về Mưa Hay

THƠ CHẾ LỄ CẦU MƯA NOEL

Boong….boong….-)))
A…Di…Đà…Lạt

A lô các vị hiển linh
A lô các vị thiên đình ở trên
A lô thần gió thổi rền
A lô luôn cả thần bên xứ tầu

Noel mà thật buồn rầu
Cũng bởi nhiều chuyện đau đầu (kể sau)
Hum nay lập lễ trầu cau
Khẩn xin một trận mưa mau…cả ngày

Chả là cứ đến dịp này
Nam thanh nữ tú rất hay xếp hình
Rồi thì những đứa trẻ xinh
Ra đời nhưng lại thiếu tình mẹ cha

Cái anh Dân Số nước nhà
Suốt ngày ấy cứ bắc loa tuyên truyền
Kế Hoạch Hóa cũng phát điên
Mỗi năm lại có trăm miền nơi sinh

Rồi thì nhiều chiện ninh tinh
Gây ra bao nỗi thất kinh khác thường
Nào là cái cảnh tắc đường
Đua xe, tụ tập…phố phường mệt thêm

Riêng con đơn lẻ hằng đêm
Cho nên là vẫn bêm thềm F A
Hôm nay lập lễ để mà
Ông trời mau hãy…ấy nà mưa đi

Để nhân thế bớt lâm li
Tránh được những chuyện vừa thì kể xong
Trời mưa bong bóng phập phồng
Để cho tất cả…nằm phòng ngủ thôi.



THƠ HÀI HƯỚC CẦU MƯA

Cầu trời khấn phật giúp cho
Trời mưa tầm tã chẳng lo nghĩ gì
Mưa cho hết mấy ngày đi
Lớn rồi chả có gấu đi chơi cùng

Phong ba bão táp chập trùng
Ba mươi tuổi vẫn chưa cùng ước mơ
Để giờ anh vẫn mong chờ
Cho nên ngày lễ bây giờ mong sao

Chúng nó có gấu ước ao
Nó chờ nó đợi hôm nào noel
Ở mình nên cũng hơi ghen
Nhà cao cửa rộng có hèn chi đâu

Hết lòng một dạ trước sau
Đi khắp bốn biển, năm trâu rồi mà
Cầu trời mưa lớn phong ba
Để cho chúng nó ở nhà hết đi.



Trời mà im lặng chả thưa

Thì thôi là chết cho vừa lòng nhau

Lạnh băng từ củ tới đầu

Cả hai hòn ngọc cũng mầu thâm đen

Sáng nay họ gọi trống kèn

Trưa thì hạ huyệt đắp lên nấm mồ

Trời cho con chết con thù

Này hồn con tới quậy mù thiên cung

Lạnh lùng con thả đàn trùng

Thế như vũ bão phừng phừng tiến công

Mưa cho tiên nữ ướt mông

Mưa cho thấm ướt cả lồng hằng nga

Cái chiêu nữ thánh dậy mà

Lol tiên con đập qả cà phàm phu



Hạt Mưa Tình 

Ước gì tôi biến thành mưa,
Vương trên mái tóc em vừa hong khô.
Để em hờn giận trách đùa:
Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này.

Hạt tình rắc nhẹ từ mây
Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?
Ngước nhìn em bước vào thềm,
Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.



Mưa Lá Me

Em vẫn nhớ mãi thời mơ mộng củ
Thuở hai mình tay còn ủ trong tay
Thuở anh ngồi hứng từng lá me bay
Cho em đếm xem nhà chồng mấy dặm

Nhớ trưa hè anh mồ hôi ướt đẩm
Xe xườn ngang anh tới rước em đi
Tóc em bay thoang thoảng tuổi xuân thì
Anh ngây ngất hôn lên từng sợi mỏng

Em còn nhớ ngày mắt tình gợn sóng
Anh rụt rè tay nắm lấy bàn tay
Mặt quay đi như hông biết hông hay
Em rung nhẹ trong bàn tay anh ấm

Cái thuở ấy tình yêu sao nồng thắm
Giận nhau rồi để thương nhớ nhiều hơn
Thương làm sao những giây phút dổi hờn
Khờ dại quá, giờ đã thành kỷ niệm

Anh hởi anh giửa cuộc đời phù phiếm
Biết mình còn có dịp ngắm mưa me
Còn lần nghe ve thổn thức gọi hè
Ðể kỷ niệm theo về từ cỏi nhớ



Mưa

Em!
những cơn rào ập đến lại ào đi.
mưa như khóc lời hẹn đầu rạn vỡ
ươm tình thơ,
khơi duyên nợ nhân gian!
Mưa được hồn ai mưa tuôn thêm
Bao nhiêu tiếng khóc kêu dưới thềm
Vô vàn ngọc vỡ rơi tan nát
Mưa rên cho lá nấc từng hồi
Cho cả vườn xanh run run quá
Gió đến vô tình lạnh lạnh thêm
Mưa đi rồi lá còn nức nở
Giọt thành nhân lăn xuống chầm chậm rơi
Mưa qua lá xanh hơn bao giờ
Vàng ngọc lóng lánh hay lưu ly
Xa kia mây đã sáng lên rồi
Nắng tuôn xuống đất cả trời sao
Trinh nữ thẹn thùng còn khép lá
Chim ra gọi bạn hót vang trời
Đường xa ngập ngừng dáng ai đi.



 

Facebook Comments

Đánh giá bài viết

175 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.