Tuyển Tập Những Bài Thơ Chế Về Vợ Hay

Thơ Chế Nói Xấu Vợ

Ngoài trời bỗng nổi cơn giông 
Vợ em giở chứng chạy rông ngoài đường 
Em nhìn mà thấy thương thương 
Vợ em sao lại dở ương thế này. 
Hôm rồi nó uống rượu say 
Xông phi một phát… vỡ ngay cái bàn. 
May mà hàng xóm khuyên can 
Không thì nhà cửa nát tan hết rồi. 
Thời gian hờ hững nhẹ trôi 
Vài hôm lại thấy nó ngồi uống bia. 
Nhìn em nó bảo thằng kia, 
Lại đây quỳ xuống rót bia cho bà. 
Em nào có dám kêu ca 
Không nhanh nó vả cho 3 phát liền. 
Thì ra nó trúng lô xiên 
Có tiền trong túi nó liền đi chơi… 
Số em lận đận long đong 
Nào ai thấu hiểu nỗi lòng em đâu. 
Em ngồi than thở mấy câu
 Nó liền vác hẳn dao bầu chạy ra 
Em đành co cẳng chạy xa 

Nó mà vớ được … thành ma có ngày!



Thơ Chế Kính Vợ

Sợ vợ sống lâu
Nể vợ bớt ưu sầu
Để vợ lên đầu
Là trường sinh bất tử …
Đánh vợ nhừ tử
Là đại nghịch bất đạo
Vợ hỏi mà nói xạo
Là trời đất bất dung .
Chê vợ lung tung
Là ngậm máu phun người
Gặp vợ mà không cười
Là có mắt không tròng .
Để vợ phiền lòng
Là chu di tam tộc
Vợ sai mà hằn hộc
Là trời đánh thánh đâm
Vợ gọi mà ngậm câm
Là lòng lang dạ sói .
Để vợ nhịn đói
Là tội nhân thiên cổ .
Để vợ chịu khổ
Là bất tài vô dụng
Trốn vợ đi ” ăn vụng”
Là ngũ mã phanh thây !!!
Em phải dừng ngay
Vợ em đang gọi…..
Thứ ba : Sợ vợ tập III
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời… là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
Ðàn ông không biết thờ “bà”
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!
Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng “trượng phu.”
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
Lấy nàng từ thuở mười nhăm,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng “ngầu” như ai.
Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắc son,
Còn non còn nước thì tôi còn… thờ.
Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ ko nói gì
Đàn ông nể vợ là sang
Ngồi nghe vợ dạy là hạng trượng phu
Đàn ông đánh vợ là ngu

Vừa mất tiền thuốc vừa tù chung thân



Chùm Thơ Chế Sợ Vợ

Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp: bạn thân
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền………
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi nóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
***
Bắc thang lên hỏi ông trời
Ðời con đau khổ đã nhiều … thấu chăng?
Ông trời cúi mặt than rằng
Tao đây cũng khổ, cắn răng chịu đòn!
Bắc thang lên hỏi ông trời
Kiếp này con có bỏ nàng được không?
Ông Trời ổng trả lời rằng

Tao còn chưa được xá chi là mày.



Facebook Comments

Đánh giá bài viết

76 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.