Tuyển Tập Truyện Cười Dân Gian Châm Biếm Hay Nhất 2017

Cười Thả Phanh – Xin gửi tới độc giả tuyển tập Truyện Cười Dân Gian Châm Biếm Hay nhất Việt Nam. Truyện do chúng tôi sưu tầm và tổng hợp lại



Diệu kế!

Một quan võ có tính sợ vợ. Một hôm, đang cầm cự với giặc ở biên thùy, bỗng nghe tin mật báo là phu nhân đang ở sau lưng xông tới để hỏi tội quan về việc quan đem nàng hầu đi theo, quan bèn triệu tập ban tham mưu lại vấn kế. Kẻ đưa kế này, người bày mưu nọ, tướng quân đều thấy không ổn. Bỗng một viên quân sư, vốn dòng râu quặp, tiến lại tâu rằng:

– Trước mặt, địch quân như gió bão, sau lưng phu nhân như nước lũ. Song lọt vào tay giặc không nguy bằng lọt vào tay phu nhân. Chỉ có nước tướng quân hàng giặc, để thoát khỏi tay phu nhân là hay hơn cả. Ông tướng vỗ đùi khen:

– Diệu kế! Tuyệt diệu kế!



Thơ vịnh con chó…

Có một anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn xin, nói là học trò nghèo. Quan huyện vốn trước cũng là trò nghèo, thương hại, bảo:

– Có phải học trò thì ta ra thơ ” Con chó” cho mà làm, làm được sẽ có thưởng.

Anh học trò nghĩ một hồi lâu đọc:

Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy theo

Thương ôi! Con chó ngỡ con mèo.

Quan huyện nghe xong, phán:

– Học trò thật! Thơ không hay lắm, nhưng được cái đúng vần.

Liền thưởng cho một quan tiền và một thúng gạo. Anh kia lạy tạ ra về. Giữa đường gặp một anh học trò khác, anh này hỏi:

– Tiền gạo đâu ra thế?

Anh kia kể đầu đuôi câu chuyện. Anh này liền vào huyện, cũng nói là học trò nghèo, nhỡ độ đường vào huyện. Quan huyện cũng lại ra thơ như lúc nãy. Anh ta mừng quýnh, tưởng chuyến này ăn chắc, liền đọc:

Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy thời

Thương ôi! Con chó ngỡ ông trời.

Quan huyện nghi anh ám chỉ mình, tái mặt, sai lính đánh mấy chục roi, rồi đuổi ra.



Con thanh tịnh…

Ông quan nọ muốn ăn thịt ếch, sai lính đi bắt, nhưng lại không muốn dùng tiếng “ếch”, nghe không sang, bảo là đi bắt con thanh tịnh, ý nói trong sạch, không ăn bẩn. Lính nghĩ nát óc mà không hiểu “con thanh tịnh” là con gì, gặp ai cũng hỏi. Hỏi nhà sư, nhà sư nói:

– ở trên đời này, chỉ có nhà tu hành là thanh tịnh thôi! Lính mừng quá bắt sư trói lại, lôi về để dưới nhà giam, vội vàng lên công đường thưa: – Bẩm con đã bắt được con thanh tịnh về đây rồi ạ. Quan truyền:

– Thế thì chặt đâu lột da cho ta! Sư nghe, sợ mất vía, lạy lục.

– Nhờ anh lên bẩm quan, hôm qua tôi có ăn mấy miếng thịt cầy, chẳng được thanh tịnh nữa, xin quan xét cho



Cứ đến vả vào mồm tôi..

Có người đi hỏi thầy bói: “Ông xem tôi sẽ sống được bao lâu?”

Thầy bói tính toán một hồi lâu: “Ông thọ lắm, phải sống đến 94 tuổi!”

Người nọ lại vặn: “Có thật sống đến 94 tuổi không?”

Thầy bói trừng mắt: “Tôi xưa nay chưa từng nói láo. Nếu ông không sống đến 94 tuổi mà chết trước thời hạn đó thì lúc chết cứ đến đây mà vả vào mồm tôi”



Văn hay..

Một thầy đồ đang ngồi cặm cụi viết bài. Bà vợ đến bên cạnh nói:

– Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không?

Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tứ dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại:

– Bà nói vậy là thế nào?

Bà vợ thong thả nói:

– Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.



Lấy đâu ra mà rặn…

Có một anh học trò, thầy ra cho một bài văn khó quá. Anh ta làm ba ngày ba đêm vẫn không xong, cứ hết đứng lại ngồi, thở vắn than dài. Chị vợ thấy mà thương hại, mới hỏi:

– Làm văn có khó bằng tôi rặn đẻ không, anh? Anh chồng phì cười, đáp:

– Trời ơi! Khó gấp mấy lần chứ! Ðẻ thì có con ở trong bụng, rặn mãi rồi cũng phải ra. Chứ làm văn, chữ đã không có, lấy đâu mà rặn!



Vật quý…

Anh kia là học trò chữ nghĩa văn vật mà nghèo phải đi vay tạm của ông nhà giàu kia hết ít chục quan tiền, tới kì hẹn không có trả, nên bị bắt tới ở xó nhà lão nhà giàu.

Bữa ấy có ông nhà giàu khác quen tới thăm ông chủ nhà giàu ấy. Ngồi nói chuyện nói: “Ðây anh nhà giàu có tiếng, mà anh có vật chi quý không biết, chớ tôi, tôi có một vật thật quý”.

– Vật gì vậy, anh nói tôi nghe thử?

– Tôi có một con gà nó thường gáy: “Giàu có kho! Giàu có kho!”

Ông kia nghe vậy thì nói: “Giàu hú! Giàu hú!”

Chú học trò bị bắt nợ nghe gai lỗ tai, chạy vô xen rằng: “Thưa với hai ông tôi nghèo thì nghèo, tôi cũng có một cái cối đạp quý lắm”.

– Quý làm sao mà kêu là quý, nói nghe thử?

– Quý là hễ khi giã gạo, nhứt là khi giã lia thì nó kêu ngộ lắm.

– Nó kêu làm sao?

– Nó kêu: “Láo xược! Láo xược! Láo xược”.



Có ngày ra nhà xác.

Một ông ăn đám giỗ ở nhà sui gái, vì ăn vội nên mắc xương.

Khạc ra thì ngượng, ông bèn giả vờ say rồi la lên cố tìm những từ có âm tương tự như chữ “Khạc” để tống tiễn cái xương bất trị.

Ông cất tiếng: – Thằng đực nhà tôi với con Út anh sui đây thật là vừa đôi phải lứa, hợp với nhau về tuổi ta…ác…khờ…

Vẫn chưa hề hấn gì, ông lại tiếp tục:

– Thưa bà con chú ba…ác…khờ. Tôi ngày trước ở rừng thường trèo non vượt tha…ác … khờ. Tôi không phải là một đứa độc ác… khờ…

Mấy bà thấy vậy ôm bụng cuoi, ông ta tức mình la lớn:

– Đồ đàn bà vô duyên, gì mà cười toang to…ác…khờ…Không có đám này thì tôi đi đám kha…ác…khờ…

Ông sui gia biết chuyện, chỉ vào ông sui mắc xương nói như ra lệnh:

– Nhanh đi ra nhà thương gắp xương ra, ác…ác…vậy hoài có ngày ra nhà xác.



Quan rẻ thối..

Có một ông quan huyện thấy cần phải đi hành hạt để xem dân tình trong huyện đối với mình ra sao. Chọn ngày lành tháng tốt quan lên đường.

Ðể cho oai, quan bắt dân phi phải khiêng mình bằng một chiếc võng đòn con thật đẹp. Lại thêm một chiếc lọng xanh do một cậu lính vác cho ra vẻ.

Ngày ấy là phiên chợ huyện. Quan muốn dạo chợ. Sắp đến đầu chợ, quan nghe
trong một nhà bên phố, tiếng chồng bảo vợ:

– Bà mày hôm nay không mua thịt chớ thịt rẻ lắm. Một quan phải hai người gánh. Quan thịt rẻ thối như thế không biết đường mà mua.

Nói xong anh ta còn đay lại: “Quan rẻ thối”.

Quan huyện biết lão này chửi xỏ mình, tức quá nhưng không biết trị làm sao được. Thấy lính hầu và dân phu có vẻ đắc ý cười tủm, quan tức quát chạy thẳng, không dạo chợ nữa.



Quan lớn mua vàng..

Theo lệ ngày xưa, ai làm quan thì mua món gì cũng chỉ phải trả nửa giá tiền, trừ mua vàng phải trả đủ.

Một ông quan nọ vừa đến nhậm chứa, bảo hiệu vàng đem hai lạng đến bán cho ngài. Chủ hiệu vàng nghe tiếng quan dữ như cọp, mói bẩm:

– Vàng mỗi lạng thực giá sáu chục đồng, song quan lớn thì trả một nửa cũng được. Quan cầm hai lạng vàng xem, rồi ung dung bỏ một lạng vào túi. Chủ hiệu tưởng quan chỉ mua có một lạng, còn lạng kia trả lại, nên khi quan vào nhà trong, anh ta vẫn đứng đấy đợi trả tiền. Hồi lâu quan ra, thấy vậy mới hỏi:

– Mua bán xong rồi, còn đứng đấy làm gì? Chủ hiệu vàng đáp:

– Con chờ quan lớn trả tiền cho. Quan bảo:

– Tiền trả rồi, còn đòi gì nữa? Chủ hiệu vàng đáp: – Hai lạng, quan trả lại một lạng, lấy một lạng. Quan nổi giận:

– Nhà ngươi lạ thật! Nhà ngươi bảo ta trả một nửa cũng được. Ta mua hai lạng, nhưng chỉ lấy một, trả lại một chẳng phải là đã trả một nửa là gì!!!



Bánh tao đâu…

Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.

Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo:

– Này, con cầm lấy!

Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy.

Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn.

Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng. Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò. Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò:

– Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?

Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt:

– Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?

Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát:

– Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải.

Trò ngơ ngác quay lại thưa:

– Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ?

Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:

– Thế bánh tao đâu…?



May quá..

Có một anh chàng mới mất một con lừa, vội vã đi tìm, tìm mãi chẳng thấy đâu. Bỗng anh khoái chí kêu ầm lên:

– Trời ơi sao may thế là may!

Bà con hàng xóm thấy vậy, ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao anh lại vui thế?

– Ồ, sao lại không vui? Các bác thấy không, lúc mất con lừa may cho tôi là tôi không ngồi trên lưng nó, nếu không thì tôi vừa mất lừa vừa mất cả mình luôn.



Thần bia trả nghĩa…

Có một ông lãnh binh, lúc nào trên lưng cũng đeo súng kè kè, nhưng lại bắn rất tồi. Có cái bia sau nhà, đứng cách mấy sải tay mà tập mãi vẫn chưa được phát nào tin. Chẳng may cho quan, bắn chưa thạo thì đã có lệnh gọi ra đánh giặc.

Vừa ra trận buổi đầu đã thua, bỏ mặc quân lính đấy chạy tháo thân. Nhưng giặc đuổi riết cố bắt cho được. Quan sắp đến đường cùng, bỗng có một vị thần ở đâu hiện ra, cõng quan chạy vào rừng. Vào đến giữa rừng, quan biết mình đã chạy thoát, mới hoàn hồn hỏi vị thần kia:

– Xin cho biết người ở đâu? Chẳng hay vì sao mà có lòng tốt cứu tôi như vậy?

Vị thần trả lời:

– Ta là thần bia ở trong vườn nhà ông. Trong bấy nhiêu năm ở nhà ông, nhờ ông có lòng nhân đức nên mới sống được đến ngày nay. Cảm cái ơn ấy, hôm nay ông lâm nạn, tôi cứu ông để trả nghĩa vậy!



Tứ chứng nan y..

Xiển làm thuốc. cho nên vua thường vời vào kinh chữa bệnh. Một hôm, vua đang nô đùa cùng bầy cung phi, thì thấy Xiển bước vào. Vua ngạc nhin hỏi có việc gì. Xiển đáp:

– Hạ thần nghe nói Hoàng thượng mắc phải bốn bệnh hiểm nghèo mà sách gọi là “tứ chứng nan y”, nên vội vàng vào thăm Hoàng thượng.

Vua khó chịu nói:

– Thiên hạ ác miệng nói càn như vậy, chứ lâu nay Trẫm vẫn khỏe mạnh, có việc gì đâu! À thế “tứ chứng nan y” là những bệnh gì?

Xiển tâu: – Dạ “tứ chứng nan y” họ nói đó là què, mù, câm điếc.

Vua nổi giận:

– Ðộc ác đến mức ấy là cùng! Trẫm mà biết kẻ nào bịa chuyện phao đồn ra đầu tiên thì Trẫm sẽ cắt lưỡi chứ không tha!

Xiển nói:

– Hạ thần nghe thiên hạ đồn như vậy. Bây giờ mới biết là sai. Nhưng nghĩ cho kỹ, thì lại thấy là có nguyên do cả đấy ạ!

Vua hỏi: – Nguyên do như thế nào?

Xiển giả bộ rụt rè: – Xin Hoàng thượng tha tội kẻ hạ thần mới dám nói.

Vùa bằng lòng. Xiển nói:

– Thiên hạ thấy Hoàng thượng suốt năm chỉ quanh quẩn trong cung điện nên họ lầm tưởng là ngài què. Nước sắp mất mà Hoàng thượng vẫn ung dung vui thú, nên họ lầm tưởng là ngài mù. Trước cảnh núi sông bị quân giặc dày xéo mà Hoàng thượng cứ ngồi im, nên họ tưởng là ngài câm. Khắp nơi người ta đều kêu Hoàng thượng là kẻ hèn yếu, khiếp nhược nhưng ngài vẫn làm ngơ ký hòa ước hàng giặc, nên họn lầm tưởng là ngài điếc.

Vua biết Xiển chửi mình, tức uất người nhưng không đủ lý lẽ để bắt tội được.



Thương vợ con quá..

Làng nọ có một anh tham ăn tục uống. Hễ ngồi ăn cơm, ăn cỗ với ai thì thế nào anh ta cũng gắp miếng to, miếng ngon.

Một lần nhà nọ có giỗ, mời anh ta sang ăn cỗ. Biết tính anh ta, khi làm món mọc, nhà này nhét vào một cái mọc ba bốn quả ớt muỗi. Khách khứa đến đông đủ, khi bưng cỗ ra, anh ta được mời ngồi mâm có cái mọc to. Vừa cầm đũa, anh ta đã gắp ngay cái mọc ấy rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Nào ngờ nhai phải mấy quả ớt cay quá, nước mắt nước mũi tuôn ra. Chủ nhà hỏi:

– Sao lại thế?

– Tôi được ăn ở đây mâm cao cỗ đầy, nhưng vợ con ở nhà chưa có cái gì bỏ vào bụng, nghĩ thương quá tôi khóc, nên nước mắt nước mũi trào ra đấy.



Trâu chui cũng lọt..

Hai anh em nhà nọ, bố mẹ mất sớm, để lại một gia tài kha khá. Người em chăm chỉ làm ăn, người anh thì lười biếng, nghiện rượu, nghiện chè đủ thứ, cuối cùng nghiện cả thuốc phiện, rước bàn đèn về nhà. Người em can mãi, vẫn không nghe, nhà cửa ruộng nương bán dần, chỉ còn con trâu định bán nốt. Người em mới nghĩ ra một kế làm cho anh tỉnh ngộ. Hôm ấy, định thả trâu ra ăn cỏ, nhưng anh không tháo cửa chuồng, cứ đúng ngoài quát. Con trâu loay hoay mãi, không ra được. Người anh nằm bên bàn đèn, thấy chướng mắt liền hỏi:

– Không mở cửa chuồng, con trâu to thế kia, ra làm sao được?

– Bấy giờ người em mới nói:

– Anh ơi! Cơ nghiệp nhà ta to gấp mấy con trâu cũng chui lọt lỗ xe điếu huống hồ cửa chuồng này, to gấp ngàn lần lỗ xe điếu nó chui không lọt hay sao?

Nghe câu nói thấm thía, người anh lấy làm suy nghĩ, ôm lấy em, khóc nức nở. Từ đó tu tỉnh dần.



Yết thị

Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ doãn đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng ra, quan truyền yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn”

– Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.

– Quan hỏi: Ngươi không đọc yến thị à?

– Người kia đáp: Bẩm có đọc.

– Thế sao ngươi không cầm đèn?

– Bẩm có, tôi có đèn.

– Thế sao trong đèn không cắm nến?

– Bẩm yến thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến.

– Quan phủ doãn về, sáng hôm sau lại ra yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến”.

– Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.

– Quan lại quở: Đi đêm sao không có đèn có nến?

– Người kia đáp: Bẩm, tôi có đủ đèn đủ nến ạ!

– Thế sao ngươi không thắp nến?

– Bẩm, vì trong yết thị không thấy nói thắp nến.

– Quan phủ doãn về, mai lại ra yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến, nến phải thắp”

– Nhưng hôm sau, nửa đêm quan đi lại vấp phải một người có đèn, có nến nhưng đã thắp hết nến rồi. Quan lại quở.

– Người kia nói: Bẩm, trong yết thị không thấy nói hết cây nến phải tiếp cây nến khác ạ !



Hai anh lười..

Một anh lười đến mức cứ nằm ngửa dưới gốc cây sung, há miệng chờ, sung rụng vào thì nuốt luôn. Ðợi, mãi, chẳng có quả sung nào rơi đúng vào miệng, cứ hơi chệch ra ngoài.

Chợt có người đi qua, anh ta gọi lại, nhờ nhặt bỏ vào miệng cho. Gặp phải một anh cũng lười không kém, anh này lấy chân cặp quả sung, bỏ vào miệng cho anh kia.

Anh kia thấy thế, gắt: – Khốn nạn, người chi mà lười thế!



Ba anh đầy tớ ..

Một lão nhà giàu có ba anh đầy tớ, nhưng mỗi anh một tính, anh thì rất cẩn thận, anh thì rất lo xa, còn một anh thì rất lễ phép. Lão lấy làm đắc ý lắm.

Một hôm, cậu con cả lão ngã xuống ao, anh cẩn thận trông thấy, chạy về thưa với chủ:

– Thưa ông, cậy cả nhà ngã xuống ao, xin ông cho phép con đi vớt cậu lên ạ! Vớt lên được, thì cậu cả đã chết ngoẻo rồi. Lão liền vác gậy đuổi, anh cẩn thận chạy biến. Lão sai anh lo xa đi mua áo quan về liệm. Ðược một lúc, anh này mang về hai cái. Thấy thế ông chủ trừng mắt:

– Tại sao mua những hai cái, thằng kia? Anh này trả lời:

– ấy, con mua phòng xa, nhỡ cậu hai có chết đuối thì có cái dùng ngay. Lão lại vác gậy đuổi đi. Chỉ còn anh lễ phép vẫn được lòng chủ. Một hôm, anh ta cùng một người nữa cáng chủ nhà đi chơi. Ðến chỗ lội bùn ngập đến lưng ống chân mà anh ta vẫn vui vẻ không một lời phàn nàn. Thấy thế ông chủ khen:

– Anh khá lắm, biết chịu khó. Cứ cố đi rồi đến tết ta sẽ may cho bộ cánh. Vừa nói đến đấy thì anh đầy tớ dặt cáng xuống giữa đống bùn khoanh tay lễ phép nói:

– Con xin đa tạ ông!



Ngang với chó…!

Bố Vợ Và Con rể Đi lên huyện.

Tới Bờ Sông, 2 bố Con nhìn thấy 1 con chó bơi ở dưới Sông.

Bố vợ: Con có biêt bơi không?

Con rể: dạ! Không ạ!

Bố Vợ: Ui! Mày không cả bằng con chó nữa à?

Con rể: Thế Bố biêt Bơi không ạ?

Bố Vợ: Ta Có Chứ!

Con rể: Thế Bố cũng chỉ ngang Với Con Chó Thôi! hehehe



Facebook Comments

Đánh giá bài viết

66 Comments

  1. Hi I am so delighted I found your blog, I really found you by mistake,
    while I was looking on Google for something else, Nonetheless
    I am here now and would just like to say thanks for a tremendous post and a all round entertaining blog (I also love
    the theme/design), I don’t have time to go through it all at the moment but I have book-marked it and also included your RSS feeds, so when I have time I will be back to read much more, Please do
    keep up the superb b.

  2. I think this is among the most vital info for me.
    And i’m glad reading your article. But want to remark on few general things, The website style is ideal,
    the articles is really great : D. Good job, cheers

  3. I am really loving the theme/design of your web site. Do you
    ever run into any web browser compatibility issues?
    A small number of my blog visitors have complained about my website not
    working correctly in Explorer but looks great in Chrome.
    Do you have any recommendations to help fix this problem?

  4. I am really impressed together with your writing skills and also with the layout to your weblog.
    Is that this a paid subject matter or did
    you modify it your self? Anyway stay up the excellent quality writing, it’s rare to peer a nice blog like this one
    these days..

  5. Nice post. I was checking continuously this blog and I’m impressed!
    Extremely helpful info particularly the last part :
    ) I care for such info much. I was seeking this certain info
    for a very long time. Thank you and best of luck.

  6. You are so interesting! I don’t believe I have read through a single thing like that before.
    So nice to discover somebody with a few original
    thoughts on this subject. Seriously.. thanks for starting this up.
    This web site is one thing that’s needed on the internet, someone with some
    originality!

  7. Hello there, just became alert to your blog through Google, and found that
    it is really informative. I’m going to watch out for brussels.
    I will be grateful if you continue this in future. Numerous people will be
    benefited from your writing. Cheers!

  8. Please, I just like to possess answer from articles expert/s. -Can you get penalized in search motors for submitting the same articles to multiple content submmision websites?. -What must i do to claim the copyright of my article/s? Should I post it upon my website first before post it to people websites? Will search engines consider the article articles as copied?. Thanks heap in advance!.

  9. I love Facebook, but I hate that their notes section isn’t simply because appealing because MySpace’s sites. I’ve lately transferred a blog from MySpace to Facebook using the “share” icon located beneath every blog… However , I do nothing like the way it appears on my Facebook page. Are there any better ways to import my blogs?.

  10. Flonase [url=http://purchase-viagra-usa.via100mg.com]Purchase Viagra Usa[/url] Cialis Acheter En Belgique Definicion De Kamagra [url=http://cial40mg.com/cialis-20mg-price.php]Cialis 20mg Price[/url] Propecia Finasteride 5mg Viagra Cialis Differenze [url=http://priligy-generic.priliorder.com]Priligy Generic[/url] Best India Viagra And Price

  11. I have an essay in Microsoft Term format which I want to copy/paste into my blogspot blog. But every time I do this, We get error messages from blogspot regarding all the weird Word code, and then it is about out searching all crazy format-wise. How can I strip the text of all the Term junk?.. I actually don’t know anything at all about HTML..

  12. Great site you have here but I was curious about if you knew of any forums that cover the same topics discussed here?
    I’d really love to be a part of community where
    I can get feed-back from other knowledgeable individuals that share the same interest.
    If you have any suggestions, please let me know. Thanks
    a lot!

  13. I have been browsing online more than 4 hours
    today, yet I never found any interesting article like yours.
    It’s pretty worth enough for me. In my opinion, if all website owners and
    bloggers made good content as you did, the internet will be much more useful than ever before.

  14. Does your blog have a contact page? I’m having a tough time locating it but,
    I’d like to shoot you an e-mail. I’ve got some creative ideas for your blog you might be interested
    in hearing. Either way, great website and
    I look forward to seeing it grow over time.

  15. Every couple of minutes Firefox attempts to open a website. Because I just got a Trojan off my computer. So the link to the virus does not work any longer but Chrome keeps aiming to open it. This says this cannot screen this webpage. So how should i stop this?.

  16. Woah! I’m really digging the template/theme of this website.
    It’s simple, yet effective. A lot of times it’s challenging to get that “perfect balance” between user friendliness and appearance.
    I must say you’ve done a very good job with this.
    In addition, the blog loads extremely quick for me
    on Safari. Excellent Blog!

  17. Howdy! I know this is kind of off topic but I was wondering which blog platform are you
    using for this site? I’m getting fed up of WordPress because I’ve had
    problems with hackers and I’m looking at options for another
    platform. I would be great if you could point me in the direction of a good platform.

Leave a Reply

Your email address will not be published.