Tuyển Tập Truyện Cười Xiển Bột Khuyết Danh Cực Hay

Chửi Án Tiêu

Bị chơi nhiều vố đau quá, quan huyện dò mãi mới biết là Xiển, tức quá, nhưng có muốn gây chuyện cũng không được vì ông là người khác huyện. Lão huyện bèn đem chuyện ấy nói lại với Án Tiêu và tỏ ý nhờ quan thầy trả thù hộ.

Lần ấy, Án Tiêu về quê ngoại là làng Yên Lược ăn giỗ. Lão bắt dân làng phải dọn dẹp đường sá sạch sẽ, mang cờ quạt đón rước thật long trọng. Sáng sơm mai, Án Tiêu mới về thì chiều nay đường làng đã được quét sạch như chùi, cây cối hai bên đường phát quang cả.

Gà gáy, Xiển dậy lấy cứt chó đem ra đường cái, cứ cách một quãng bỏ một bãi, bãi nào cũng cắm một quả ớt lớn (Thanh Hoá gọi ớt là hạt tiêu). Sáng ra, khi mọi người kính cẩn đón rước án Tiêu, Xiển vác cờ đi trước, cứ hễ trông thấy bãi cứt có cắm quả hạt tiêu, ông lại chửi:

– Tổ cha đứa nào ỉa ra tiêu.

Án Tiêu nằm trong cáng nghe tiếng chửi, biết là Xiển chửi mình nhưng không đủ lý do để bắt bẻ, đành gọi bọn lý hương lại, quở trách không chịu đôn đốc dân phu quét dọn đường sá cho sạch và bảo chúng truyền lệnh rằng:

– Quan huyện trong người khó ở, mọi người không được to tiếng, ồn ào!



Câu Đối Mừng Tuổi

Nhân dịp đầu xuân mới, quan tổng đốc Thanh Hóa Vương Duy Trinh mời viên công sứ Pháp và Xiển ăn tiệc ở nhà mình. Hôm ấy, lại có cả một viên tri huyện lên mừng tuổi quan tổng đốc. Cả bốn người cùng ngồi vào bàn tiệc. Trước khi nâng chén, viên tri huyện bàn nhỏ với Xiển:

– Không kể quan công sứ là người Pháp, cụ và tôi là khách xa đến mừng tuổi quan tổng đốc ta đều là những người am hiểu văn chương, vậy theo phong tục Á Đông ta cũng nên làm một câu đối gọi là mừng tuổi ngài tổng đốc cho phải phép!

Xiển gật gù và đồng tình:

– Ngài nói phải, để tôi làm câu đối cho. Còn ngài thì viết. Ta làm ngay đi thôi, để lâu lại mất hứng.

Viên tri huyện thưa chuyện ấy với quan tổng đốc. Quan tổng đốc vui vẻ bảo lính đem giấy bút ra. Mặc cho viên tri huyện nằm bò trên giường với tờ giấy hồng điều to tướng. Xiển cứ ngồi đánh chén tì tì, thỉnh thoảng mới đọc một chữ. Quan huyện thấy người ta ăn uống mà sốt cả ruột, nhưng không dám giục Xiển hoặc nói năng chi cả. Cuối cùng câu đối làm xong thì cuộc rượu cũng vừa tàn. Câu đối như sau:

Năm kia xuân, năm ngoái xuân, năm nay xuân, năm bất tái.

Ông Đốc thọ, ông Tây thọ, ông huyện thọ, thọ vô cương.

Thế là viên tri huyện hay nịnh hót quan trên kia bị Xiển chơi cho một vố, phải nhịn đói ra về.



Lỡm Bà Bang

Bà Bang vốn là con gái làng Bồi. Thủa chưa lấy ông Bang, bà đã nổi danh tài sắc và đa tình. Bà đã bỏ chồng hai ba phen rồi mới lấy quan Bang. Lấy được mấy năm, thì quan Bang già về chầu tổ để lại cho bà Bang trẻ một gia tài kếch sù.

Bà dọn về làng ở và muốn phô trương sự giàu sang, trưởng giả của mình, bà tìm đến người hay chữ nhất vùng là Xiển Bột để xin chữ về treo.

Xiển lấy bút viết ngay hai chữ: “Đai Dĩ ” thật to tặng bà Bang và giải thích cho bà nghĩa của hai chữ này là: người đàn bà có phúc lấy được chông quan giàu sang.

Bà Bang đem treo ngay hai chữ đó lên giữa nhà, lấy làm tự đắc lắm.

Người làng thấy vậy, càng ghét bà Bang và không phục ông Xiển. Một hôm, có người gặp Xiển nói:

– Bẩm cụ. Bà Bang tính tình lẳng lơ như thế mà cụ cho hai chữ “Đại Dĩ ” thật quá đáng.

– Xiển cười đáp lại:

– Có gì là quá. Đại dĩ là đĩ dại, thế chẳng đúng à!

Nghe Xiển nói, dân làng mới vỡ lẽ, ôm bụng cười. Còn bà Bang khi nghe được ý này, vội hạ ngay hai chữ đang treo ở giữa nhà xuống và từ đó hết dám vênh vang tự đắc.



Bà Huyện Động Thai

Một bà huyện có mang, trượt chân, thai lệch một bên nên đau bụng.

Quan huyện mời thày thuốc Xiển đến. Xiển bảo mang ra ba bát đỗ, rồi sai quét ba gian nhà thật sạch, rải đỗ khắp nơi. Xiển bắt bà huyện phải vừa đi vừa nhặt từng hạt đỗ, còn quan huyện thì phải đi sau quạt. Sau khi nhặt hết ba bát đỗ ấy, Xiển cho bà huyện lên gường ngủ một giấc. Thế là khỏi bệnh.

Hôm ấy, quan huyện phải một bữa mệt lả người, nhưng vẫn không ngớt lời khen cụ Xiển chữa bệnh tài. Xiển nghe không nói gì chỉ tủm tỉm cười.



Chơi Xỏ Quan Huyện Hoằng Hóa

Quan huyện trấn nhậm ở Hoằng Hóa nổi tiếng gian ác, tham lam. Khi về Hoằng Hóa nhậm chức, y treo ngay đôi liễn đối sơn son thiếp vàng, một bên là “Ngũ Hành chính khí” và bên kia “Nhất lộ phúc tinh” có ý tự đề cao mình mang khí thiêng núi Ngũ Hành và chỉ có một con đường làm phúc cho thiên hạ.

Xiển biết chuyện, bèn lừa lúc quan đi vắng, đến viết thêm vào đôi câu đối. Hôm quan về thấy đôi câu đối của mình bị sửa thành:

Mắt trắng dã, môi thâm sì,dám tự chiếm Ngũ Hành chính khí.

Gặm như sâu,khoét như mọt,cả gan đề nhất lộ phúc tinh.

Đọc xong mặt tát nhợt, quan gọi lính hỏi:

– Đứa nào chữa câu đối này?

– Bẩm quan. Người viết thêm hai câu đối ấy là quan, dạ quan ấy nói là bạn của quan ạ.

– Quan xưng danh là gì ?

– Dạ … Quan Xiển ạ.

Lính vừa nói xong bị quan lọc ra đánh trăm roi, vừa đánh quan vừa nói:

– Quan … Quan Xiển !

Quan huyện biết là Xiển chửi nhưng không làm gì được đành trút giận lên đầu tên lính hầu.

Sau lần Xiển đổi liễn đối, quan liền đốt ngay liễn đối ấy đi và treo thay vào một bài thơ xướng họa. Y rất hài lòng về bài thơ đó. Bởi trong baì thơ, y tự đề cao có “nhân đức” với dân. Bài thơ:

Mười sáu năm trời ở với dân
Một lòng nhân đức chẳng sai phân
Nào ai có việc quan đòi hỏi
Cứ việc tường khai chẳng ngại ngần.

Nhưng bài thơ đó treo chưa được bao lâu, Xiển lại biết. Và đợi quan đi vắng, Xiển đến họa lại như sau:

Mười sáu năm trời ở với dân
Một lòng bạc ác chẳng sai phân
Nào ai có việc, quan đòi hỏi
Tiền bạc vô quan chẳng ngại ngần

Lần này quan lại trút nỗi giận lên đầu tên lính hầu. Và từ đấy quan huyện không dám treo liễn đối, thơ xướng họa nữa.



Xiển Bột Đối Tri Phủ

Đã có Trạng Quỳnh lại có Xiển Bột tài ứng đối tài tình và khiến cường hào ác bá… đều phải kính nể.

Năm nào cũng vậy, cứ gần tết Nguyên đán, viên tri phủ Hoàng Hóa cùng vợ đi chợ tết. Từ phủ ra chợ Bút Sơn rất gần, nhưng vốn tính hách dịch, quan phủ bắt lính cáng ra tận cổng chợ và mang theo hai cái lọng xanh che.

Hồi này, Xiển Bột hãy còn nhỏ, xong thấy cái oai rởm của quan thì ghét lắm. Xiển mang một con chó con đi chợ, nhưng không bán, cứ ôm ở trước bụng, lúc thì chen đi trước quan, lúc thì lùi lại đi sau quan. Thấy Xiển mang chó, ai cũng tưởng Xiển mới mua, liên hỏi:

– Chó bao nhiêu?

Xiển trả lời:

– Quan đấy!

Quan phủ biết thằng bé ôm chó chửi xỏ mình, cho lính bắt lại hỏi:

– Ai xui mày ăn nói như thế?

Xiển đáp:

– Bẩm quan, nhà con muốn nuôi mọt con chó con để dọn cứt cho em, nên bố mẹ con bảo con đi mua.

Quan hỏi:

– Mày là con cái nhà ai?

Xiển trả lời:

– Bẩm con là chắt cụ Trạng Quỳnh ạ!

Quan nghe nói Xiển là chắt cụ Trạng Quỳnh thì có ý gờm, nhưng chưa tin lắm.

– Ðã là chắt cụ Trạng tất phải hay chữ. Thế mày có đi học không?

Xiển đáp:

– Bẩm quan, con là học trò giỏi nhất vùng này ạ, quan lớn không đi học nên không biết đó thôi.

Thấy Xiển vẫn tìm cách xỏ mình, quan nổi giận:

– Mày vô lễ! Nhưng đã nhận là học trò giỏi thì phải đối câu này. Hay tao tha tội. Dở tao đánh đòn.

Quan đọc: “Roi thất phân đánh đít mẹ học trò”.

Xiển hỏi:

– Xin phép hỏi: “Roi” đối với “lọng” có được không ạ?

Quan đáp:

– Ðược.

Xiển lại hỏi:

– Thế “đít” đối với “đầu”, “mẹ” đối với “cha” có được không ạ?

Quan lại đáp:

– Ðược!

Xiển toan hỏi nữa. Quan Quát:

– Không được hỏi nữa. Ðối đi!

Xiển liền đối: “Lọng bát bông che đầu cha quan lớn!”

Không ngờ Xiển lại dám chửi mình một lần nữa, để chữa thẹn, quan lấy giọng bề trên mắng Xiển qua loa một vài câu, rồi quát bảo lính hầu sửa soạn ra về.



Xin Đất Làm Nhà

Nghe nói vùng Yên Lược, thuộc huyện Thọ Xuân, gần rừng núi, có nhiều đất hoang, Xiển di cư lên đấy ở.

Theo lệ làng, Xiển phải biện trầu rượu xin làng cho trú ngụ, rồi lại phải biện trầu rượu một lần nữa xin làng một mảnh đất lấy chỗ dựng túp lều tạm thời làm nơi ăn ở. Lý trưởng đánh trống họp làng, nhưng thực ra “làng” chỉ là bọn chức sắc, cường hào mà thôi. Thấy họ hay hạch sách, kênh kiệu, Xiển ghét lắm. Lần thứ hai mang trầu rượu ra đình, Xiển gãi đầu gãi tai thưa:

– Dạ, trình các cụ, con mới đến đây, ơn nhờ các cụ cho ở để hầu hạ các cụ, nhưng chưa có nhà cửa gì cả, muốn xin miếng đất đầu làng chó ỉa (1) xin các cụ xét cho.

Lý trưởng thấy rượu thì tít mắt, liền nói:

– Tưởng gì chứ miếng đất đầu làng chó ỉa ấy thì được, nào xin mời các cụ ta chén đi thôi!



Góp Gốc

Hồi ấy quân Pháp đã sang xâm lược nước ta. Nhiều người nổi dậy chống lại triều đình vì vua quan nhà Nguyễn đầu hàng thực dân Pháp.

Theo lệnh quan trên, trai tráng làng yên Lược đêm nào cũng phải ra đình canh phòng. Gặp mùa đông rét mướt, họ chia nhau lần lượt mỗi tối một anh góp gốc để sưởi cho ấm. Xiển vốn có cảm tình với những người nổi loạn chống lại triều đình, nên cứ nay cáo nhức đầu, mai cáo đau bụng không chịu đi canh phòng. Họ bắt Xiển phải nộp gốc mới cho ở nhà. Xiển đào một ít gốc chuối gánh ra, nhè giữa đống lửa đang cháy giần giật mà đổ vào, thế là cả đống lửa tắt phụt. Lẵo hương kiểm liền quát hỏi Xiển. Xỉen trả lời:

– Các ông bảo tôi góp gốc. Nhà tôi chả có gốc gác chi cả, chỉ có gốc chuối mà thôi. Gốc nào mà chả là gốc, các ông không nhận thì lại xin gánh về vậy.



 

Facebook Comments

Tuyển Tập Truyện Cười Xiển Bột Khuyết Danh Cực Hay
Đánh giá bài viết

1.147 Comments

  1. It's great that generic TLDs will now have their locations tagged if they are foreign. But what about ccTLDs that aren't actually located in that ccTLD? For example, identi.ca (no location, in practice) or my site, technobabbl.es (no location, but technically the United States because that's where I live)? There are a lot of ccTLD sites that use the ccTLD for domain-name shortening rather than indicating where they are. And it doesn't help that Webmaster Tools won't allow changing the geotargeting of a ccTLD domain.

  2. En 1976, Franco déjà mort mais il me semble que son corp était encore chaud, le caporal Piris, de la police municipale de Cáceres, a fait retirer une reproduction du tableau “La Maja Desnuda” de Goya. de l´étalage d´une librairie. Peu après, une piéce de thèâtre intitulée “La Maja Desnuda de Cáceres” a été censurée.

  3. Thanks Abhay, is there a write-up from the CTA/RTA discussion at the IDID 2010 event? Of course RTA is not eye-tracking specific (as I’m sure you know – but perhaps others don’t) You can still use RTA with plain vanilla observational testing (where the moderator doesn’t ask questions during the tasks, but afterwards). This is standard practice in quant studies where you want to measure task time accurately.

  4. Caught the Melbourne Ice (ice hockey) game last night, and I’m already converted! It’s lovely to unexpectedly discover a new interest. The camaraderie and good-natured supporters really highlighted the negative aspects that turned me away from AFL. Other than that, I’m just deciding what kind of chunky biscuits I should whip up for my brother’s birthday – macadamia, almond, walnut, apricot or chocolate? Gah!

  5. Ottimismo della volontà… e pessimismo della ragione..questo il motore per un’analisi consapevole della realtà e una proiezione rivoluzionaria verso il futuro… (insegnava il compagno Gramsci, quanto sono obsoleto eh…)..ecco.. una buona dose di pessimismo della ragione,caro PO, vista la situazione forse non guasterebbe… insieme all’ottimismo cooperativo della volontà.. ben si intende…

  6. We wish to thank you again for the gorgeous ideas you offered Jesse when preparing her post-graduate research and, most importantly, with regard to providing each of the ideas in one blog post. Provided that we had been aware of your web-site a year ago, we’d have been kept from the needless measures we were taking. Thank you very much.

  7. On shabbat I started to read Alan Dershowitz’s book “Rights from Wrongs” In the first few chapters he pretty much eviscerates the notions of “Natural Law” and “Revealed Law.”I admire Hazony, but I feel he, like Rabbi Sacks, work to make the Torah fit what is considered by today’s standards the Enlightened view. But our views of today, might be seen 100 years from now, to be as benighted as views from 100 years ago seem to us today.I admit, however, that I lack the background and intellectual rigor to truly investigate these ideas.

  8. உண்மை தான்.. இந்தியாவைப் பற்றி கொஞ்சமேனும் அறியாதவர்கள் எல்லாம் தமிழ் சினிமாவைப் பார்த்துவிட்டு அது தான் இந்தியா என இங்கு கருத்திட்டு வருவதைப் பார்த்திருக்கின்றேன் .. அய்யோ பாவம் அவர்கள் பேச்சில் கூவம் என விட்டுத் தள்ள வேண்டியது தான் ..

  9. Егор:Код для вставкипотрясающий коммент. и ведь правда все. нда, это не официозное му-му проплаченное из городского бюджета окольными путями в "независимую" прессу. И ведь ни по одному пункту ответа не дождемся, потому как отвечать то и нечего. Улпрессе спасибо – все проступает в истинном свете. Еще большее спасибо компетентным людям, которые ставят свои точки – подводят черту под официозной белибердой.

  10. Thank you Molimau and Elisa for your kind words of support and encouragement. Although we weren’t successful, we still believe in the possibility of change. Elisa, you can always stop by our campaign office this week or call us directly if you need more help connecting your family with the right help that they need and deserve. Soifua.

  11. Will he have a fashion show wearing his Serengeti-branded sunglasses and brown walking shoes donated by Geox? Can we see him in his golf cart with the Italian upscale leather maker Natuzzi lined upholstery? Well, I would write more, but I need to write a check to my local food bank, there are so many poor and unemployed, and I will just have to do with out stuff like that above, since feeding my fellow man is a little more important to me.

  12. Thanks… I did find settings and went through them all but i am not seeing it. The only thing I saw would change the actual appearance on my blog so it shows summaries (I think) – the way Shelly at Redemptions Beauty has hers. But I don’t want to do that on the blog, just on the email announcements. If you wouldn’t mind an email step by step, that would be a help. Thank you!

  13. Given that ancestor simulation is/will be practical and far more frequent than the one real past……then the idea that we are real is far scarier than the idea that we are a simulation……because it implies that probably something bad will happen to our descendents that keeps them from being able to simulate us.And chances are, it's our fault.

  14. Merci Sarah pour votre réponse. Tout cela me surprend beaucoup et m’inquiète… Il est clair qu’une fille ne doit jamais se promener seule la nuit. Il y a, bien sur, un ensemble de comportements nouveaux à intégrer quand on arrive d’ailleurs. Mais qui relève du bon sens comme partout. Ils rentrent vite dans les moeurs au quotidien quand on y habite…Bonne continuation et, au fait, essayez vous d’avoir un billet pour le match france/uruguay conformément à votre fil conducteur ?